Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 565: Tính toán.

Ngày đầu tiên tới nhậm chức, Từ Quân Nhiên cũng không làm hoành tráng lắm. Có rất nhiều nguyên nhân, một mặt vì thời gian trước đây hắn công tác ở huyện Phú Lạc không dài, mặt khác, vì thời đại này, sự thay đổi một Chủ tịch huyện, đối với nhiều người mà nói, là việc quá xa vời. Người trong thể chế biết Từ Quân Nhiên là thần thánh phương nào, nên không lấy gì làm lạ về việc hắn có thể lên làm Chủ tịch huyện. Còn người ngoài thể chế thì chẳng liên quan gì tới chuyện này, đương nhiên cũng không quan tâm tuổi tác của Chủ tịch huyện là bao nhiêu.
Lúc này Từ Quân Nhiên đi trên đường, chỉ biết cười khổ.
Sau khi nhận được điện thoại của Tào Tuấn Minh, trong lòng Từ Quân Nhiên rất vui vẻ, ít nhất biết được mình không phải cọng cỏ non bị lãng quên. Các ông cụ trong thủ đô thật sự đang quan tâm đến mình, thậm chí đã giúp mình sắp xếp cả đường lui. Nhưng sự quan tâm này của họ lại khiến Từ Quân Nhiên trong lòng vừa cảm thấy ấm áp đồng thời cũng khơi dậy một sự kiêu ngạo. Nếu mọi người đã không coi trọng mình, vậy mình lại phải làm được chuyện ra hồn ở huyện Phú Lạc.
Tuy nhiên mặc dù nói vậy, Từ Quân Nhiên cũng hiểu, tục ngữ có câu súng bắn chim đầu đàn. Hiện tại mình đang ở thế thượng phong, nhưng cũng có điểm không tốt. Đó chính là cho dù mình làm gì, e rằng cũng đều bị người khác cố ý phóng đại, thậm chí còn khiến hai ông cụ dùng tới quan hệ ở tỉnh thành. Dù sao một người là ông ngoại của mình, một người là trưởng bối hết sức nâng đỡ mình. Cho nên hiện tại mình càng phải cẩn trọng hơn nhiều. Làm việc ra vẻ thì được, nhưng làm người thì nhất định phải khiêm tốn. Mọi việc trong chế độ chính trị trước nay đều như vậy, ngộ nhỡ không cẩn thận, là có thể lật thuyền trong eo sông.
Sau khi Từ Quân Nhiên tham gia lớp huấn luyện cán bộ thanh niên trường Đảng Tỉnh ủy thì chính thức nhận chức. Lớp huấn luyện này thành lập hưởng ứng phong trào trẻ hóa cán bộ lãnh đạo trung ương, đẩy mạnh yêu cầu lãnh đạo công tác xây dựng Đảng. đối với Từ Quân Nhiên mà nói, giống như khi đó bản thân đi học ở trường Đảng trung ương, chẳng qua là vỏ bọc mà thôi.
Quay lại huyện Phú Lạc, tân Bí thư Huyện ủy Chu Trạch Thành tìm hắn nói chuyện.
Bởi vì cũng không xa lạ gì, giữa Bí thư Chu Trạch Thành và và Chủ tịch Từ Quân Nhiên, không có thứ không khí giễu võ giương oai giống những nơi khác.
- Ngồi đi,
Chu Trạch Thành châm cho mình một điếu thuốc, chỉ ghế sô pha trước mặt nói với Từ Quân Nhiên. Phòng làm việc của ông ta vẫn là phòng Tề Tam Thái từng dùng. Lúc này cũng chưa được chăm chút lắm. Những việc kiểu như phong thủy các loại, đa phần đều là người đến sau thuận buồm xuôi gió rồi mới bổ sung thêm.
Từ Quân Nhiên cũng không khách sáo với Chu Trạch Thành, tự rót một cốc nước, ngồi trên sô pha, nhìn Chu Trạch Thành. Hắn biết Chu Trạch Thành chắc chắn sẽ không vô duyên vô cớ gọi mình tới.
- Tôi, sắp bị điều đi.
Câu nói đầu tiên của Chu Trạch Thành khiến Từ Quân Nhiên hơi sững sờ, không kìm được ngạc nhiên hỏi:
- Chẳng phải anh vừa được bổ nhiệm làm Bí thư sao?
Vụ án kia đã qua khoảng 2-3 tháng rồi, hiện tại là tháng 8. Vốn dĩ Từ Quân Nhiên cho rằng vị trí Bí thư này chỉ có thể thuộc về Chu Trạch Thành chứ không thể là ai khác.
Chu Trạch Thành khẽ lắc đầu:
- Ban tổ chức Thành ủy đã tìm tôi nói chuyện, tuần sau tôi sẽ chuyển tới thành phố, làm Cục trưởng Cục giao thông. Vị trí Bí thư Huyện ủy này, có người khác trong thành phố tới thay.
Lông mày Từ Quân Nhiên nhíu chặt lại với nhau, thông minh như hắn đương nhiên lập tức hiểu ngay ý của Chu Trạch Thành. Xem ra trước tiên để Chu Trạch Thành làm Bí thư, e rằng chỉ là kế tạm thời của phía thành phố thôi. Một mặt có lẽ là sự thỏa hiệp của thế lực các phương. Mặt khác, lại là cần lãnh đạo cấp quan trọng duy nhất trong bộ máy Huyện ủy nhiệm kì trước không bị vướng vào rắc rối gì quá lớn này để ổn định cục diện hỗn loạn khi đó của huyện Phú Lạc. Dù sao khi đó mấy ủy viên thường vụ Huyện ủy có thực lực của huyện Phú Lạc đã lần lượt ngã đài. Lòng người không yên, tâm trạng đội ngũ cán bộ cực kì bất ổn. Nếu không có cán bộ quen thuộc tình hình địa phương như Chu Trạch Thành chống đỡ, không biết sẽ loạn tới mức nào.
Còn hiện tại, chỉ e vì thời gian trôi qua cảnh vật thay đổi, tàn dư của sự việc cơ bản đã bình thường trở lại, nên phía thành phố mới chuẩn bị điều chỉnh bộ máy huyện Phú Lạc.
- Bí thư mới tới là ai?
Từ Quân Nhiên không kìm được mở miệng hỏi. Câu hỏi này rất quan trọng, dù sao mình cũng là Chủ tịch huyện, đối phương là Bí thư. Nếu người tới đối đầu với mình, vậy công tác về sau sẽ không dễ dàng rồi. Từ Quân Nhiên rất rõ ràng, vào thời đại Đảng chính quyền không phân biệt này, khả năng uy hiếp của nhân vật đứng đầu Đảng ủy này rốt cuộc lớn tới đâu.
Chu Trạch Thành lắc đầu:
- Bí thư Trần không tiết lộ.
Từ Quân Nhiên khẽ giật mình, lập tức hiểu ra. Xem ra lần này Trần Đại Dũng đã thất bại trong cuộc tranh chức Bí thư Huyện ủy nhiệm kì mới của huyện Phú Lạc. Cái chức Cục trưởng giao thông kia của Chu Trạch Thành, e rằng chỉ là để trấn an tâm trạng này mà thôi.
- Sau khi tôi đi, công tác trong huyện cậu phải gánh vác.
Chu Trạch Thành nhìn Từ Quân Nhiên dốc ruột dốc gan nói:
- Bí thư mới tới, chắc chắn chưa quen với tình hình trong huyện, nếu có vấn đề gì, cậu phải có quyết định của mình.
Câu này của ông ta chẳng khác nào đang ám chỉ Từ Quân Nhiên. Dù sao việc trên quan trường cơ bản đều là người đi trà lạnh. Chu Trạch Thành có một đám người ở huyện Phú Lạc, tiền đồ về sau của những người này về cơ bản đã bị hủy mất một nửa cùng với việc Chu Trạch Thành ra đi. Mà có lẽ Từ Quân Nhiên là cái kết tốt đẹp nhất của họ. Hiện tại hắn thân là Chủ tịch huyện, chỉ cần hơi tỏ thái độ, đã có thể thu hút được một lượng lớn đàn em. Tới khi đó Bí thư mới cho dù tới huyện Phú Lạc, e rằng cũng phải đối diện với sự thật Chủ tịch huyện cạnh tranh với mình.
Chu Trạch Thành nói vậy, trên mặt Từ Quân Nhiên không lộ vẻ gì thay đổi, sau một hồi lâu mới gật gật đầu:
- Tôi sẽ chú ý.
Thấy Từ Quân Nhiên không có ý muốn mưu cầu danh lợi như mình kì vọng, Chu Trạch Thành cười cười, khoát tay nói:
- Cậu về đi, suy nghĩ kĩ lời của tôi.
Đi ra từ chỗ Chu Trạch Thành, Từ Quân Nhiên cũng không quay lại phòng làm việc ở chính quyền huyện. ngược lại rảnh rang dạo quanh phố. Hắn cần bình tĩnh một chút, suy nghĩ cho kĩ thế cục hiện tại.
Không thể hoàn toàn tin tưởng lời của Chu Trạch Thành.
Đây là kết luận Từ Quân Nhiên đưa ra sau hồi lâu suy nghĩ.
Đối với Chu Trạch Thành này, Từ Quân Nhiên đánh giá anh ta là một người quá cẩn thận. Mặc dù hai người quen biết nhau chưa lâu, thời gian tiếp xúc cũng không phải quá nhiều nhưng Từ Quân Nhiên vốn biết nhìn người lại có thể kết luận, tính cách của Chu Trạch Thành này thuộc loại tuyệt đối sẽ không đặt trứng gà vào giỏ của người khác. Nếu nói anh ta lôi kéo mình vì xem trọng tiềm lực sau lưng mình, vậy nguyên nhân anh ta thân thiết với Trần Đại Dũng, lại là vì anh ta hi vọng có thể dựa vào quan hệ của Chủ tịch Trần, leo lên một tầng cao hơn trong chính đàn thành phố Song Tề.
Nếu đã như vậy, vì sao Chu Trạch Thành lại cam tâm tình nguyện giao cho Từ Quân Nhiên toàn bộ thế lực của mình?
Đừng quên, trong bộ máy Huyện ủy huyện Phú Lạc hiện tại, mặc dù Chu Trạch Thành sắp điều đi, nhưng Chủ tịch Trần trước đây, Bí thư Trần hiện tại, còn tâm phúc khác ở trong hội nghị thường vụ Huyện ủy. Nói thế nào cũng không tới lượt Từ Quân Nhiên tiếp nhận thế lực của Chu Trạch Thành.
Suy luận như vậy, cuối cùng Từ Quân Nhiên xem như cũng hiểu ra một chút.
Xem ra, có người muốn lợi dụng mình đây.
Từ Quân Nhiên sờ lên mũi, âm thầm nghĩ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận