Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 597: Giả heo ăn thịt hổ (2).

Ở một nơi như Trung Hoa, trưởng thành có nghĩa là biết che đậy những góc cạnh và sắc nhọn của mình đi. Thế nên Từ Quân Nhiên có thể thấy những người đang ngồi đây vẫn chưa được coi là trưởng thành.
Đối với hắn, Lâm Viễn thực sự không có gì đáng để so sánh với mình. Thậm chí, hắn còn chẳng có hứng xử lý đối phương. Hắn chẳng muốn lộ thân phận của mình ra vì trong suy nghĩ của mình, hắn không cùng đường đi với họ.
Lúc này, phục vụ đã mang đồ ăn lên. Đồ ăn rất thịnh soạn. Thôi Tú Anh nhìn Từ Quân Nhiên bằng vẻ sốt ruột. Cô vội vàng nói:
- Đồ ăn tới rồi, mọi người ăn đi.
Lâm Viễn cười gật đầu, nói:
- Đúng vậy đấy. Mọi người đừng khách sáo. Hôm nay để tôi mời. Chúng ta vừa ăn vừa uống, cần gì lại gọi phục vụ.
Khuôn mặt Trương Mai lộ ra vẻ ngưỡng mộ, nói:
- Ha ha, Lâm Viễn. Anh thật là hào phóng đấy. Lần nào cũng để anh mời. Mọi người ở đây sẽ ngại đấy.
Lâm Viễn giống hệt một lão đại trong giang hồ của xã hội cũ khoát khoát tay, nói:
- Không vấn đề. Chúng ta là bạn học. Vui là được. Về sau mọi người cần gì cứ liên lạc với tôi.
Từ Quân Nhiên bó tay nhìn mấy thanh niên mới bước chân vào xã hội chưa lâu biểu diễn. Trong lòng hắn thực sự có chút khó chịu. Tuổi trẻ thật tuyệt, vô ưu vô phiền. Có điều, cũng hơi khó chịu đối với những thanh niên như Lâm Viễn. Lúc nào bọn chúng cũng ra vẻ ta đây. Tuy nhiên, hắn cũng hiểu, gã dù sao là con trai của một phó chủ tịch thành phố, cũng có cái để mà khoa trương.
Bọn họ dùng rượu Mao Đài. Rượu thật hay giả thì chỉ có ma mới biết. Dù sao cũng phải trả kha khá tiền. Trung Hoa là như vậy, uống rượu không cần phải để ý chuyện thật giả, uống cái mác của nó là chính.
Một nam sinh đeo kính đứng dậy rót rượu. Đầu tiên, anh chàng khảng khái giới thiệu một hồi nào là rượu này khó lấy được như thế nào. Sau đó, anh ta rót cho Lâm Viễn một chén đầy, rồi lần lượt theo chiều kim đồng hồ. Các cô gái được ưu tiên rót ít hơn. Sau cùng đến lượt Từ Quân Nhiên.
- Ha ha, quả nhiên là rượu ngon.
Ngửi mùi thơm nhàn nhạt của rượu, Từ Quân Nhiên bất giác buột miệng khen.
Nếu bình tĩnh mà nói, đối với hắn, hành vi của những thanh niên này rất ngây thơ. Hắn đã từng đấu đá trong quan trường lâu năm, có lúc cũng cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Thôi Tú Anh cầm ly rượu ở trước mặt mình cười hì hì nói với Từ Quân Nhiên:
- Anh Từ, em mời anh một ly. Hi vọng anh sớm được bay cao bay xa vạn dặm.
Từ Quân Nhiên cười cười. Hắn nâng ly chạm cốc với cô, nói:
- Vậy phải mượn lời nói của em rồi.
Thôi Tú Anh nghịch ngợm thè lưỡi, dáng vẻ vô cùng đáng yêu. Nhất thời, điệu bộ đó thu hút ánh mắt của mấy thanh niên ngồi đó.
Lâm Viễn nhìn thấy liền cảm thấy như có lửa ghen tị bốc lên đầu. Gã cũng cầm ly lên, nói:
- Nào, chúng ta cùng chạm cốc. Chúc mọi người hôm nay cùng họp mặt ở đây.
Mọi người cùng nâng ly uống một ngụm. Sau đó, Lâm Viễn lại nhiệt tình mời mọi người cùng ăn. Thái độ của gã hết sức nhiệt tình, liên tục gắp thức ăn cho Thôi Tú Anh.
Thôi Tú Anh làm sao không hiểu ý của gã. Hôm nay cô đưa Từ Quân Nhiên tới đây cũng muốn đối phương biết mình đã có bạn trai. Thấy tình hình như vậy, cô liền cầm bát lên, nói:
- Lâm Viễn, không cần làm phiền anh. Anh đừng khách sáo vậy. Tôi tự gắp được.
Lâm Viễn nghe vậy đờ mặt ra. Cũng may đúng lúc này cô bạn cùng phòng của Thôi Tú Anh là Tiểu Hoa nhanh mồm nhanh miệng nói xen vào:
- Lâm Viễn. Anh không thể thế được. Chẳng lẽ em xấu thế sao?
Lần tụ tập này do chính Lâm Viên đề nghị. Mọi người đều biết lý do của gã. Chẳng phải gã đang muốn có được đệ nhất mỹ nhân Thôi Tú Anh ở trường bổ túc này ư. Có điều không ngờ là hôm nay Thôi Tú Anh lại đưa một người nữa đến. Nhìn dáng vẻ hai người thân thiết như vậy, quan hệ chắc chắn không phải bình thường. Do đó, không khí bữa cơm có phần hơi lạ. Nếu không phải có đám Tiểu Hoa và Trương Mai hoạt bát náo động thì bữa cơm chắc khó tiếp tục.
Lâm Viễn cười nhìn khuôn mặt thản nhiên của Từ Quân Nhiên. Gã giơ cốc lên nói với hắn:
- Nào, cán bộ Từ, chúng ta lần đầu gặp nhau, cạn một ly.
Từ Quân Nhiên nhìn gã rồi cười hà hà. Hắn cầm cốc uống cạn.
Tửu lượng của hắn rất tốt, tất nhiên không để ý ba thứ trò trẻ con của Lâm Viễn.
Nhưng Lâm Viễn lại không nghĩ như vậy. Thấy Từ Quân Nhiên uống rất vui vẻ, gã cười hả hả, nói:
- Người miền Bắc chúng tôi thường rất coi trọng tình cảm. Một cốc là thêm một chút tình thân. Nào, chúng ta lại thêm đôi ly nữa.
Từ Quân Nhiên nhướng mày, thản nhiên:
- Tôi mệt rồi. Không muốn uống nữa.
Sắc mặt của Lâm Viễn đột nhiên trở nên khó coi. Gã cho rằng rõ ràng Từ Quân Nhiên đang không nể mặt gã.
- Ha ha, cán bộ Từ làm vậy là không nể mặt tôi rồi phải không?
Ở thời đại này, những nhân viên nhà nước không rõ thân phận thường được gọi chung là cán bộ. Đương nhiên, thông thường chỉ ở nông thôn mới xưng hô như vậy. Lâm Viễn cố tình xưng hô như vậy rõ ràng với mục đích chế nhạo hắn.
Những người khác có mối quan hệ tốt với Lâm Viễn cũng cười, nói:
- Đúng vậy đấy. Uống rượu mà. Toàn những lão gia gia tại sao lại không uống được rượu.
Từ Quân Nhiên nhìn Lâm Viễn và đám bạn bè của gã. Hắn vẫn bình tĩnh:
- Tôi uống rượu xưa nay chỉ dựa vào tâm trạng của mình. Không ai ép được.
Lời này hắn nói cũng hơi nặng. Lâm Viễn đờ mặt ra. Đúng lúc này, Thôi Tú Anh đứng dậy cầm ly rượu lên, nói:
- Nào, tôi mời mọi người một ly.
Cô đã thấy hắn mất hứng. Nếu Lâm Viễn tiếp tục ép hắn, không chừng Từ Quân Nhiên có thể hắt rượu vào mặt gã. Thế nên Thôi Tú Anh quyết định đứng ra hòa giải.
Cô chỉ định đưa người yêu ra ngoài cho khuây khỏa, lại không ngờ gặp Lâm Viễn không biết chừng mực như thế này. Gã làm Từ Quân Nhiên bực mình rồi. Ấn tượng của Thôi Tú Anh với Lâm Viễn cũng kém đi khá nhiều. Phụ nữ thường vô lý như vậy. Thôi Tú Anh cơ bản đã quên mất chính cô mới là người đưa Từ Quân Nhiên tới đây. Nhưng giờ, cô đang đổ hết trách nhiệm lên đầu người khác.
Dù Thôi Tú Anh đã đứng ra hòa giải, nhưng không khí trên bàn rượu đã lạnh đi. Điều quan trọng nhất vẫn là thái độ của Từ Quân Nhiên quá lãnh đạm. Đó là sự lạnh nhạt và coi thường vô tình bị lộ ra. Nó khiến những người ở đây cảm thấy hắn như không thèm bận tâm tới họ. Là bất cứ bị đối xử như vậy cũng đều cảm thấy không vui. Có thể nói nếu không phải Từ Quân Nhiên là bạn do Thôi Tú Anh đưa tới thì chắc khối người đã đứng dậy cáo từ.
Mà không chỉ có vậy, từ lúc Từ Quân Nhiên ngồi xuống tới giờ, hắn chẳng có ý định bù đắp lại thiếu sót này. Hắn cứ ngồi như một ông kễnh ở đó. Thi thoảng Thôi Tú Anh gắp thức ăn cho hắn, hắn chỉ gật đầu ừm một tiếng. Thi thoảng hắn trả lời một câu lại đủ khiến cho Thôi Tú Anh vốn là người kiêu hãnh số một trong trường bổ túc cảm thấy hoan hỉ. Điều này khiến Lâm Viễn chỉ muốn bóp nát đôi đũa trong tay gã.
Vừa lúc đó, cửa phòng vang lên ba tiếng gõ. Sau đó, có mấy người đi vào. Đi đầu là một người đàn ông tầm hơn bốn mươi tuổi, nhìn mặt có thể đoán là đã uống khá nhiều.
- Hà hà, Chủ tịch huyện Từ, tôi biết ngay là cậu mà.
Người đàn ông đeo kính, trông có vẻ oai vệ.
Một câu nói của y khiến tất cả mọi người đều ngây ra.
Chủ tịch Huyện Từ?
Đầu Lâm Viễn nổ ùng một tiếng. Lập tức, gã cảm thấy có một cảm giác bất an. Gã là con trai của phó chủ tịch thành phố Lâm Hoằng Nghị, đương nhiên quen biết rất nhiều nhân vật lớn ở Song Tề. Người đàn ông trước mặt này gã đã gặp nhiều lần. Có điều, những lúc đó bố hắn đều bắt kêu là chú. Thật không ngờ ông ta lại quen Từ Quân Nhiên. Hơn thế, điều quan trọng là người đàn ông có tên là Từ Quân Nhiên này lại là chủ tịch huyện.
Từ Quân Nhiên đứng lên, cười cười, nói:
- Anh Lâm, anh nói vậy không đúng rồi. Thấy tôi mới tới nói chuyện. Sao, sợ tôi bắt anh mời à?
Anh Lâm giật mình, cười ha hả, nói:
- Mời à? Đường đường đại thiếu gia Từ để tôi mời thì có phải mặt tôi phải oai tới tận thủ đô ấy chứ? Bí thư Trần hôm qua còn nhắc với tôi đấy. Ông ấy nói mấy hôm nay cậu đến thành phố. Tôi còn đang tính xem phải mời đại thiếu gia của thủ đô này như thế nào. Không ngờ lại gặp ngay ở đây. Hì hì, tôi nói rồi người anh em, chúng ta làm một ly đi?
Vừa nói, y vừa giơ chén rượu trong tay mình lên.
Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Từ Quân Nhiên vẫn thản nhiên cầm ly rượu trước mặt, thận trọng nói:
- Tôi cũng uống nhiều rồi, nửa ly thôi đấy.
Tròng mắt của Lâm Viễn chỉ thiếu nước bắn ra ngoài. Người đó là Lâm Văn đấy. Ông ta là thư ký trước kia của bí thư thành ủy Trần Đại Dũng cơ đấy. Giờ ông ta đang là trưởng khu Long Phong của thành phố Song Tề, chắc chắn là một nhân vật có số má. Nghe nói, ông ta theo trưởng phòng tài chính Chu Trạch Thành. Ông ta còn xưng anh em huynh đệ với rất nhiều nhân vật có tiếng trong thành ủy. Thế mà tay Từ Quân Nhiên lại còn sĩ diện, tỏ vẻ chứ?
Nhưng trái với dự đoán của mọi người, Lâm Văn cũng chẳng để ý tới điều này. Ngược lại, y vuốt vuốt đầu, cười nói:
- Vậy được. Tôi lại quên mất quy tắc của cậu chứ. Thế này đi, cậu tùy tâm, còn tôi cạn ly.
Nói rồi, hai tay y cầm ly rượu ngửa cổ uống cạn.
Lúc này, mọi người đều ngẩn ra. Lâm Viễn, kẻ am hiểu về chuyện trong quan trường còn thấy kinh ngạc hơn. Gã theo cha mình đã mưa dầm thấm lâu biết bao nhiêu chuyện. Thái độ của Lâm Văn rõ ràng đang rất tôn kính Từ Quân Nhiên.
Một trưởng khu, một cán bộ cấp phòng ban của sở sao lại tôn trọng một đại thiếu gia Từ còn chưa biết từ đâu tới thế này.
Lâm Văn mời rượu xong, mấy người phía sau lần lượt tới chúc rượu. Họ vừa tự giới thiệu vừa giơ ly kính Từ Quân Nhiên. Nghe giới thiệu thì đây toàn là những cán bộ quản lý trong thành phố Song Tề. Trong tay họ có rất nhiều thực quyền. Hơn thế, bọn họ đều uống cạn, hồn nhiên không để ý tới Từ Quân Nhiên chỉ tùy tiện đưa ly nhấp môi một cái rồi thôi.
Chờ mọi người uống rượu xong, Lâm Văn cười và nói:
- Chủ tịch Huyện Từ, tôi không quấy rầy nữa. Hôm nay hóa đơn cứ để cho tôi. Cái mặt này cậu phải nể tôi. Bằng không, lần sau tới huyện Phú Lạc, tôi phải uống rượu thỏa trong phòng làm việc của cậu thì thôi.
Từ Quân Nhiên hơi ngạc nhiên nhưng lập tức bật cười, nói:
- Tôi nói này, anh Lâm …
Hắn còn chưa nói xong, Lâm Văn đã quay sang phía mọi người, nói:
- Mọi người cứ từ từ ăn uống. Chúng tôi đi trước đây.
Y cũng thấy rõ cả phòng đều là đám thanh niên trẻ tuổi. Một đám đại lão gia như y ở đây thì e rằng không phù hợp lắm.
Cửa phòng đóng lại, trong ánh mắt vừa khó hiểu vừa ngạc nhiên của mọi người, Từ Quân Nhiên từ từ ngồi xuống. Hắn thản nhiên:
- Đã có người trả tiền vậy chúng ta ăn thôi.
Ngồi cạnh hắn, Thôi Tú Anh vẻ mặt đầy kiêu hãnh thích thú mỉm cười. Bên cạnh là Lâm Viễn với nét mặt tái xanh như đang bị táo bón.
Bạn cần đăng nhập để bình luận