Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 629: Gặp phó chủ tịch tỉnh.

Lúc Từ Quân Nhiên lên Tỉnh đã là bảy, tám giờ tối.
Không dễ dàng gì mới lại được về Tỉnh, đúng ra, Từ Quân Nhiên định đi thăm một vài người bạn cũ, nhưng thấy trời đã tối, Lưu Hoa Cường chủ động đề nghị để chủ tịch huyện trưởng tới nơi làm việc của chủ tịch huyện trên Tỉnh nghỉ ngơi, tránh phiền phức.
Từ Quân Nhiên suy nghĩ một lát rồi gật đầu, nói với Lưu Hoa Cường:
- Cũng được, đi thôi, đi làm việc trước.
Nơi làm việc hiện giờ là một thứ mà nhiều huyện đều có. Dù sao, lãnh đạo trong huyện lên Tỉnh làm việc đều cần có một chỗ nghĩ chân.
Đã đến phòng làm việc, vì trước đó đã gọi điện thoại trước, nhân viên phụ trách đã chủ tới đón Từ Quân Nhiên.
- Chủ tịch Huyện, xin chào ngài.
Nhân viên phụ trách là một người khoảng 30 tuổi, thoạt nhìn rất quyến rũ, động lòng người.
Từ Quân Nhiên gật đầu nghiêm nghị:
- Chủ nhiệm Lý, làm phiền cô rồi.
- Chủ tịch Huyện khách sáo quá.
Chủ nhiệm Lý tên là Lý Tố Mai, do chủ tịch huyện tiền nhiệm đề bạt. Lúc đầu, cô ta có vẻ không thoải mái trước việc Từ Quân Nhiên nhậm chức chủ tịch huyện, chỉ có điều, thấy hắn có vẻ cũng không muốn bắt bẻ, bới móc gì mình nên cũng thoải mái lên rất nhiều.
- Chủ tịch Huyện, ngài đi nghỉ ngơi trước, một lát sau, tôi sẽ gọi cán bộ trong văn phòng tới để mở cuộc họp.
Lưu Hoa Cường cung kính nói với Từ Quân nhiên. Văn phòng làm việc này chịu sự quản lý của Ủy ban, vì thế, Lý Tố Mai cũng xem như cấp dưới của anh ta.
Từ Quân Nhiên suy nghĩ một lát rồi lắc đầu:
- Không cần đầu. Không có gì để nói cả. Đã muộn thế này rồi, các đồng chí cứ làm việc như bình thường, nên nghỉ vẫn phải nghĩ, nên làm việc thì phải làm. Tôi đi gọi điện thoại đã.
Nói xong, hắn đi ra ngoài, không định làm theo sự sắp xếp của Lưu Hoa Cường, mở cuộc họp cùng với nhân viên trong văn phòng.
Lưu Hoa Cường há hốc mồm như muốn nói gì đó nhưng lại không biết làm sao mà chỉ có thể lắc đầu, nói nhỏ với Lý Tố Mai lúc này đang hết sức kinh ngạc:
- Chủ tịch Huyện của chúng ta chính là như thế đó, không thích những thứ giả tạo. Bảo mọi người giải tán đi.
Đối với một chủ nhiệm văn phòng như anh ta, ý kiến của một chủ tịch huyện như Từ Quân Nhiên mới là quan trọng nhất, còn chuyện khác anh ta không cần quan tâm.
Từ Quân Nhiên đã tới phòng của mình, cầm điện thoại gọi cho Phương Kiệt. Điện thoại nhanh chóng có người nghe.
- Phương Kiệt, tôi đã tới Tỉnh rồi.
Từ Quân Nhiên thản nhiên nói.
Phương Kiệt cười ha hả:
- Anh Từ, cha em đang ở nhà chờ anh đấy, đã bảo người chuẩn bị một bàn đầy thức ăn đợi anh tới rồi đó. Đúng rồi, cha em nói có chuyện muốn nói với anh.
Nghe thấy giọng của Từ Quân Nhiên, Phương Kiệt vừa cười vừa nói. Cậu ta cũng biết, cha mình muốn gặp mặt Từ Quân Nhiên, có khi muốn nói chuyện gì đó rất quan trọng. Huống hồ, tuy Phương Kiệt luôn thích quần áo là lượt, nhưng cũng phân rõ thích ai ghét ai. Không nói đến việc Từ Quân Nhiên là người được người anh họ Trần Hoành Đạt giới thiệu, chỉ riêng những gì Từ Quân Nhiên đã làm trong mấy năm nay đã đủ để Phương Kiệt cam tâm tình nguyện gọi một tiếng anh, tuy Từ Quân Nhiên nhỏ hơn cậu ta mấy tuổi. Theo cách nói của Phương Kiệt, người giỏi có thể làm anh, cậu ta không dám làm anh của Từ Quân Nhiên. Phải biết rằng anh của Từ Quân Nhiên là lão đại nhà họ Tào, đó là người mà cha cậu ta khi gặp mặt cũng phải nói chuyện khách sáo.
Dù sao mọi người trên Thủ đô đều biết, hiện này, vị thiếu gia nhà họ Tào đó có mối quan hệ rất thân thiết với thủ trưởng Nam Tuần.
Phương Kiệt là con một của Phương Trung Thành, là đứa con trai duy nhất có cơ hội thay thế vị trí của mình. Phương Kiệt không để ý lắm đến chuyện của cha mình. Phương Trung Thành có thể trở thành phó chủ tịch Tỉnh thường vụ của tỉnh Tùng Hợp, phần lớn là vì có một vài thế lực hỗ trợ, cuối cùng dựa vào mối quan hệ với nhà họ Trần. Nói không ngoa, nếu không có gì bất ngờ, đây sẽ là điểm cuối trên con đường chính trị của Phương Trung Thành. Sau hai kỳ phó chủ tịch Tỉnh thường vụ, chắc ông ta phải tới Hội đồng nhân dân làm chút việc, trừ phi có người có thể giúp ông ta thăng tiến lên.
Từ khi Phương Trung Thành tới tỉnh Tùng Hợp, sau khi biết con trai qua lại với Từ Quân Nhiên, Phương Trung Thành bắt đầu quan tâm đến tình hình của Từ Quân Nhiên. Những việc Từ Quân Nhiên làm ở huyện Phú Nhạc càng khiến Phương Trung Thành cảm thấy, đây chính là một cơ hội, một cơ hội để thay đổi vận mệnh của mình.
Nghe Phương Kiệt nói Từ Quân Nhiên đã về Tỉnh lại muốn tìm mình, Phương Trung Thành đoán chắc Từ Quân Nhiên vì chuyện trong huyện mà tới đây. Ông ta suy nghĩ rất đơn giản, Từ Quân Nhiên lên Tỉnh, bên phía Trần Tinh Duệ chắc chắn cũng đi. Thay vì đợi chủ tịch Trần ra mặt, không bằng ông ta ra mặt, giúp đỡ Từ Quân Nhiên một tay, cũng xem như giúp đỡ chủ tịch Tỉnh. Huống hồ, Phương Trung Thành cũng hiểu rõ, mình còn khoảng 8 – 10 năm ở tỉnh Tùng Hợp, nếu Từ Quân Nhiên có thể phát triển thần tốc trong thời gian ngắn, không chừng ông ta có thể trở thành thế lực sau lưng hắn.
- Vậy thì tốt, tôi sắp xếp một chút rồi sẽ qua.
Từ Quân Nhiên nghe vậy liền gật đầu. Có thể có cơ hội thắt chặt quan hệ với Phương Trung Thành, hắn không ngại, vì trong ký ức của Từ Quân Nhiên, sau này, Phương Trung Thành không phải là một nhân vật đơn giản. Ông ta làm phó chủ tịch tỉnh thường vụ 8 năm, cuối cùng có một sự kiện xảy ra, ông ta được vào làm trên Trung ương, trở thành Bộ trưởng Bộ thương mại. Kiếp trước, lúc hắn lên Thủ đô làm việc đã từng gặp người này. Lúc đó, ông ta đã là lãnh đạo trong Hội đồng nhân dân.
Từ Quân Nhiên để điện thoại xuống rồi dặn Vương Hiểu Long:
- Hiểu Long, cậu xuống dưới tầng bảo chủ nhiệm Lý phái người đi mua ít hoa quả, loại hoa quả thông thường là được.
Vương Hiểu Long do dự một lát rồi nhỏ giọng nói:
- Anh Từ, chuyện này có hợp lý không? Anh đi gặp lãnh đạo tỉnh ủy.
Trước khi đến, Từ Quân Nhiên đã nói với cậu ta có thể sẽ đi gặp phó chủ tịch tỉnh thường vụ. Theo Vương Hiểu Long, đây là một trong số những nhân vật có quyền lực mạnh nhất trên tỉnh. Chỉ mua chút hoa quả bình thường tới thăm nhà, có vẻ không tôn trọng lãnh đạo lắm.
Từ Quân Nhiên đối với cậu ta rất tốt, còn bảo cậu ta lúc không làm việc có thể gọi là anh. Dù sao, có mối quan hệ với Vương Hiểu Nhu, với cậu em vợ như cậu ta, Từ Quân Nhiên không muốn làm gì quá với Vương Hiểu Long.
- Không sao, chỉ đi thăm trưởng bối mà thôi.
Từ Quân Nhiên xua tay, nói không sao.
Tuy Từ Quân nhiên chưa chắc chắn về suy nghĩ của cha con nhà họ Phương, nhưng hắn cũng đã đoán ra vài phần, họ coi trọng một cán bộ huyện như hắn, rõ ràng không chỉ vì hắn có mối quan hệ tốt với Trần Hoành Đạt, khả năng lớn là Phương Trung Thành còn có dự định khác.
Chẳng qua, Từ Quân Nhiên cũng không thấy phản cảm với chuyện này. Kiếp trước, nếu hắn nhớ không lầm, cuối cùng, Phương Trung Thành vẫn đi theo nhà họ Tào.
Vương Hiểu Long nghe Từ Quân Nhiên nói như vậy liền vội vàng đi xuống tầng dưới. Nghe cậu ta nói một lát nữa Từ Quân Nhiên sẽ tới gặp phó chủ tịch tỉnh thường vụ, Lưu Hoa Cường và Lý Tố Mai đều bị giật mình.
- Đồng chí tiểu Vương, cậu không nghe lầm đấy chứ? Chủ tịch Huyện muốn tới gặp phó bí thư Phương Trung Thành sao?
Phương Trung Thành là phó chủ tịch tỉnh thường vụ của Ủy ban tỉnh, đồng thời kiêm luôn chức vụ phó bí thư tỉnh ủy. Tới khoảng thế kỷ 21, ở Trung Hoa mới chính thức xuất hiện chức vụ bí thư chuyên trách. Trước đó, thông thường Ủy viên thường vụ tỉnh ủy đa phần đều kiêm luôn chức vụ phó bí thư tỉnh ủy. Vì thế, vị thế của phó bí thư mới lớn như vậy, chủ yếu là vì những việc phải được bí thư quyết định không khác mấy với quyết định của thường vụ tỉnh ủy.
Dĩ nhiên Vương Hiểu Long gật đầu ngay lập tức:
- Đúng vậy, chủ tịch huyện vừa gọi điện cho con trai phó bí thư Phương.
Cậu ta dừng lại một lát rồi nói tiếp:
- Nhất định là Phương Kiệt rồi. Trước đây tôi cũng từng gặp cậu ta ở huyện Phú Nhạc.
- Cái gì?
Lưu Hoa Cường lắp bắp kinh ngạc. Anh ta không ngờ, chủ tịch huyện Từ lai lịch bí ấn, vốn tưởng có mối quan hệ với bí thư thành ủy Quách, thế nhưng lúc làm việc ở huyện Phú Nhạc lại có quan biết với con trai phó chủ tịch Phương. Lẽ nào, hậu thuẫn của Từ Quân Nhiên là phó chủ tịch Phương?
Nghĩ đến đây, Lưu Hoa Cường liếc nhìn Lý Tố Mai, mỉm cười hỏi Vương Hiểu Long:
- Thật hay giả vậy. Chủ tịch Huyện còn quen biết cả con trai của phó bí thư Phương sao.
Nghe ra được sự hoài nghi trong lời nói của anh ta, Vương Hiểu Long cũng chẳng buồn nghĩ nhiều nên mỉm cười đáp lại:
- Có gì đâu chứ? Phương Kiệt còn gọi chủ tịch huyện là anh cơ, chính tai tôi nghe thấy mà.
Nói xong, cậu ta nói với Lý Tố Mai:
- Chủ nhiệm Lý, làm phiền cô mau chóng bảo người đi mua chút hoa quả. Một lát nữa chủ tịch huyện sẽ đi.
Lý Tố Mai vội vàng gật đầu:
- Yên tâm đi thư ký Vương, tôi sẽ lo chuyện này.
Vương Hiểu Long quay người đi lên tầng. Lý Tố Mai và Lưu Hoa Cường nhìn nhau, từ trong mắt hai người đều có thể nhận thấy sự thận trọng của đối phương. Chỉ có điều, lúc này, Lưu Hoa Cường rất vui, thấp giọng nói:
- Không ngờ, thật không ngờ, vị chủ tịch huyện này lại quen biết rộng như vậy. Lần này chúng ta vớ phải bảo bối rồi.
Lý Tố Mai gật đầu nói:
- Đúng vậy, anh rể, lần này anh đứng đúng vị trí rồi. Chỉ cần làm cho tốt, đi theo vị chủ tịch huyện mới này, sau này có khi có cơ hội lại tiến thêm một bước.
Bọn họ vừa nói chuyện, Vương Hiểu Long đã về đến phòng, vừa vào cửa đã vừa cười vừa nói:
- Anh, anh đúng là cơ trí như thần. Quả nhiên Lưu Hoa Cường có hỏi em về mối quan hệ giữa anh và Phương Kiệt.
Từ Quân Nhiên mỉm cười:
- Lưu Hoa Cường còn tưởng rằng tôi không biết mối quan hệ giữa anh ta và Lý Tố Mai. Lần này coi như cho anh ta uống mấy viên an thần đi.
Đối với hắn mà nói, hiện nay, người ở huyện Nhân Xuyên mà hắn có thể dùng, ngoài Vương Hiểu Long, Từ Quân Nhiên gần như không thể tin được bất cứ ai. Lưu Hoa Cường chăm chăm vào mục đích của mình, không cần biết là cái gì, thật ra đều không ảnh hưởng đến toàn cục. Nếu anh ta có thể làm việc cho hắn, Từ Quân Nhiên cũng không ngại việc anh ta có dụng ý riêng. Còn về mối quan hệ giũa Lý Tố Mai và Lưu Hoa Cường, lần trước lúc Từ Quân Nhiên tới nhà máy day đay, hắn đã nghe mấy người ở đó nói chuyện với nhau.
Cha mẹ của Lưu Hoa Cường đều đã mất, anh ta được cha mẹ vợ nuôi lớn, vì thế nên mối quan hệ của anh ta với nhà vợ rất tốt. Sau khi phát đạt, anh ta đã nghĩ cách sắp xếp cho cô em vợ vào làm ở văn phòng Ủy ban huyện. Vì sợ có người đàm tếu, dị nghị, anh ta để cho Lý Tố Mai tới văn phòng của huyện trên tỉnh làm việc, cũng xem như một cách để người khác không ganh tị.
Từ Quân Nhiên để Vương Hiểu Long có cơ hội tiết lộ mối quan hệ của mình với Phương Kiệt cho Lưu Hoa Cường, cũng để vị chủ nhiệm văn phòng này hoàn toàn tâm phục khẩu phục trước hắn. Dù sao, đối với một chủ tịch huyện như Từ Quân Nhiên, chức vụ chủ nhiệm văn phòng như anh ta cũng rất quan trọng. Dù thế nào đi chăng nữa, hắn cũng không thể yên tâm để một người ngoài lo chuyện cho mình.
Một lát sau, Từ Quân Nhiên thấy thời gian cũng sắp đến liền cùng Vương Hiểu Long đi xuống dưới tầng. Lúc đi tới cửa, Lưu Hoa Cường và Lý Tố Mai đã cung kính đứng ở đó đợi hắn.
- Chủ tịch Huyện, xin chào ngài!
- Chủ tịch Huyện, ngài tđã tới.
Cho dù là Lưu Hoa Cường hay Lý Tố Mai, thái độ cung kính hơn rất nhiều so với trước. Lý Tố Mai đích thân đưa hoa quả vừa bảo người đi mua cho Từ Quân Nhiên.
Từ Quân Nhiên mỉm cười, gật đầu:
- Văn phòng không phải có xe sao? Làm phiền chủ nhiệm Lý bảo người lái xe tới để tiểu Long đưa tôi đi là được rồi.
Nói đến đây, hắn suy nghĩ một lát rồi tiếp tục nói:
- Lão Lưu, anh vất vả rồi, anh đi cùng tiểu Long. Một mình cậu ấy đợi tôi ở bên ngoài có vẻ không an toàn cho lắm.
Chẳng qua Từ Quân Nhiên chỉ viện cớ mà thôi, hắn muốn Lưu Hoa Cường có một cái nhìn mới về khả năng của mình.
Lưu Hoa Cường hơi giật mình rồi gật đầu lia lịa:
- Dạ được, chủ tịch huyện.
Mọi người ngồi trên xe, nhanh chóng tới cửa tòa nhà tỉnh ủy. Từ Quân Nhiên vừa xuống xe đã thấy Phương Kiệt nhàn nhã ngồi trong phòng bảo vệ đợi hắn. Hắn đi tới vẫy tay với cậu ta, Phương Kiệt liền nhanh chóng ra ngoài, mỉm cười nói với Từ Quân Nhiên:
- Anh Từ, anh nhanh lên đi, cha em đợi anh lâu lắm rồi đấy.
Lưu Hoa Cường và Vương Hiểu Long đi theo sau lưng Từ Quân Nhiên. Vừa nghe thấy lời nói của Phương Kiệt, sắc mặt mọi người đều thay đổi. Có thể khiến cho con trai của phó chủ tịch tỉnh phải nói ra những lời như vậy, xem ra, vị chủ tịch huyện mới này quả nhiên không phải là người tầm thường.
Đi theo Phương Kiệt vào nhà Phương Trung Thành, thấy Phương Trung Thành đang ngồi đọc báo trong phòng khách, Từ Quân Nhiên lễ phép chào hỏi:
- Phó bí thư Phương, xin chào ngài!
Phương Trung Thành chậm rãi ngẩng đầu lên, bỏ quyển báo xuống, cười nói với hắn:
- Nếu đã tới nhà thì cứ gọi bác một tiếng bác đi.
Lời này của ông ta rất khách sáo, vì ông ta đã nghe Phương Kiệt nói, Từ Quân Nhiên là cháu ngoại của ông Tôn, nếu nói không dễ nghe, chỉ riêng việc để hắn gọi ông ta là bác đã nể mặt mình lắm rồi.
Từ Quân Nhiên cũng không khách sáo như vậy, hắn gật đầu:
- Cám ơn bác trai.
Mẹ của Phương Kiệt rất vừa lòng với Từ Quân Nhiên. Con trai mình có việc kinh doanh như hiện nay, không những không dựa vào những gì cha mình cho, mà còn giúp gia đình không ít chuyện. Điều này khiến ông Phương đi ra ngoài đường cũng mở mày mở mặt, nghe nói phần lớn là do chủ ý của người thanh niên trẻ tuổi trước mặt.
Từ Quân Nhiên ngồi đối diện Phương Trung Thành. Phương Trung Thành nhìn Từ Quân Nhiên rồi cười nói:
- Cũng không tồi. Tình hình công tác của cháu ở huyện Nhân Xuyên, bác đã nghe đồng chí Bối Siêu Quần nói rồi. Xử lý vấn đề ở nhà máy day đay chắc cũng rất vất vả. Chỉ có điều, làm việc phải động não như vậy mới được. Chuyện ở nhà máy dây đay huyện Nhân Xuyên xảy ra lâu như vậy rồi, sao cháu vừa đến đã biến thành một sự kiện quần chúng như vậy rồi? Còn nữa, những người khác không làm được chuyện này sao? Nhiều chuyện phải suy nghĩ một chút mới được.
Làm cán bộ nhiều năm như vậy, Phương Trung Thành cũng khá hiểu về các giai đoạn đấu tranh chính trị. Ông ta nói với Từ Quân Nhiên những lời này vừa có sự nhắc nhở lại vừa có sự mong chờ.
Đồng thời, ông ta cũng muốn ám chỉ một chuyện, Chủ tịch thành phố Đan Giang – Bối Siêu Quần là người của ông ta.
Thật ra, Từ Quân Nhiên cũng đã nghĩ đến chuyện này sau mọi chuyện. Dù sao, chuyện này quá trùng hợp rồi. Hắn mới nhậm chức đã gặp ngay phải một vấn đề khó giải quyết như vậy. Nếu không phải ngẫu nhiên phát hiện ra thân phận của tên lừa đảo, không chừng sẽ phải chịu tổn thất lớn. Chỉ có điều, do hắn đã thuận lợi giải quyết mọi việc, hơn nữa, cũng không tìm ra tung tích của kẻ đứng sau mọi việc, vì thế Từ Quân Nhiên cũng không để ý lắm. Lúc này, nghe Phương Trung Thành nói như vậy, hắn liền gật đầu:
- Chuyện này cháu cũng đã nghĩ tới.
Phương Trung Thành thấy Từ Quân Nhiên đã hiểu ý của mình nên cũng không nói thêm về chuyện này nữa. Ông ta tiếp tục chuyển sang chủ đề khác:
- Lần này cháu tới đây có chuyện gì không?
Từ Quân Nhiên cười nói:
- Huyện Nhân Xuyên là một huyện nghèo. Cháu phát hiện ra vấn đề lớn nhất ở đó chính là vấn đề giao thông. Khoảng cáchtừ huyện Nhân Xuyên tới thành phố Đan Giang chỉ khoảng hơn 10 km, nhưng vì phải đi vòng đường xa nên phải đi hơn 30 km. Tình trạng đường xá thì quá tồi tệ, căn bản không thể đi nổi.
Phương Trung Thành chau mày nói:
- Cháu muốn tìm bác giúp đỡ chuyện tiền bạc sửa đường sao?
Thật ra, sau khi nhận được điện thoại của Phương Trung Thành, ông ta đã biết mục đích chuyến đi lần này của Từ Quân Nhiên.
Từ Quân Nhiên nhìn Phương Trung Thành, thành khẩn nói:
- Bác Phương, muốn giải quyết được tình hình lạc hậu hiện nay của huyện Nhân Xuyên, nhất định phải giải quyết vấn đề giao thông. Cháu muốn xem có thể dựa vào mấy mối quan hệ trong tỉnh để tìm chút vốn cho vấn đề này được không?
- Nói một chút về suy nghĩ của cháu trong việc phát triển huyện Nhân Xuyên đi.
Phương Trung Thành không lập tức tỏ thái độ, mà nhấc chén trà lên uống một ngụm, mở miệng hỏi Từ Quân Nhiên.
Từ Quân Nhiên nói với Phương Trung Thành về những gì mình đã thấy ở huyện Nhân Xuyên. Sau đó, hắn mới nói:
- Bác Phương, cháu nghĩ thế này, trước tiên phải sửa lại đường, nếu có thể, tốt nhất là sửa một con đường lớn có thể thông giữa huyện và thành phố. Như vậy, huyện Nhân Xuyên sẽ có ưu thế về giao thông. Khi đã rút ngắn được khoảng cách với thành phố, phát triển mọi mặt sẽ rất nhanh. Sau khi làm xong việc này có thể dốc toàn lực phát triển chăn nuôi, trồng trọt. Đất đai ở huyện màu mỡ có thể trồng nhiều loại thực vật. Đến lúc đó, sẽ có thị trường trên thành phố rộng lớn. Đối với huyện Nhân Xuyên mà nói, cơ hội phát triển đã ở trước mặt.
Từ đầu đến cuối, Phương Trung Thành không xen vào, nghiêm túc nghe Từ Quân Nhiên nói.
Nói xong câu cuối cùng, Từ Quân Nhiên cười khổ:
- Nói thế nào đi chăng nữa cũng không thể bỏ qua vấn đề đường xá.
Phương Trung Thành gật đầu:
- Không tồi. Suy nghĩ của cháu rất tốt. Giống như những gì cháu nói, chỉ cần giải quyết được vấn đề giao thông, chắc chắn huyện Nhân Xuyên sẽ có tiềm năng phát triển rất lớn.
Từ Quân nhiên gật đầu, không nói thêm gì nữa. Hắn biết, những gì mình nên nói thì mình đều đã nói, những thứ còn lại có thể làm được không còn phải xem Phương Trung Thành có muốn giúp hay không.
Lúc này, mẹ của Phương Kiệt tới bảo bọn họ vào ăn cơm. Lúc này, Từ Quân Nhiên mới hoàn hồn, hắn đã nói chuyện với Phương Trung Thành hơn một tiếng rồi.
Ăn cơm xong, Từ Quân Nhiên lại uống một ly trà, sau đó mới đứng dậy cáo từ. Từ đầu đến cuối, Phương Trung Thành không đồng ý cũng không từ chối yêu cầu của Từ Quân Nhiên.
Sau khi Từ Quân Nhiên rời đi, Phương Trung Thành thở dài, nhìn về phía con trai đang chờ đợi, mở miệng nói:
- Nếu con thông minh bằng một nửa cậu thanh niên này thôi, bây giờ có chết, cha cũng coi như đã có thể mỉm cười nơi chín suối.
Bạn cần đăng nhập để bình luận