Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 827: Tát nước dơ

Đối với quan viên mà nói, sai lầm với tai nạn chết người có sự khác biệt không lớn, thậm chí có lúc còn nghiêm trọng hơn một chút.
Cho nên, Trần Tuấn Nho vốn bận tối mày tối mặt nay càng bận hơn, dường như không có thời gian xoa dịu tâm trạng của lãnh đạo, càng không có thời gian đi xem xét những vấn đề thư ký trưởng cần xem xét.
Từ từ đi trên cầu thang, trong đầu Trần Tuấn Nho lóe lên nội dung Bí thư Phương nói với mình.
Ông ta rất thích suy nghĩ trong thời gian đi cầu thang. Thông thường, việc ông ta đến phòng gặp lãnh đạo có hai loại tình huống, một là lãnh đạo gọi, hai là ông ta có công việc quan trọng muốn báo cáo với lãnh đạo. Cho dù là tình huống nào, ông ta đều phải báo cáo trước mặt lãnh đạo. Hơn nữa lúc này lãnh đạo cũng không còn là một ai đó cụ thể, có thể là bí thư, có thể là phó bí thư. Vì thế, đầu óc phức tạp của ông ta trở nên đơn giản hơn. Ông ta có thể tạm thời gạt bỏ mọi ý nghĩ khác ra khỏi đầu, hết sức chuyên tâm nghĩ đến điều này. Lãnh đạo gọi mình có việc gì? Nếu lãnh đạo hỏi về người nào đó, mình nên trả lời thế nào? Có lúc các lãnh đạo cũng không hỏi gì, gọi mình đến, tùy tiện nói vài câu, nói một vài chuyện không có chủ đề. Lúc này càng phải cẩn thận. Càng không có chuyện gì, càng là lúc dễ xảy ra chuyện nhất.
Lúc đi xuống, Trần Tuấn Nho đụng phải Từ Quân Nhiên. Từ Quân Nhiên khách sáo thăm hỏi:
- Trưởng thư ký, chào ngài.
Khuôn mặt cứng như khúc gỗ của Trần Tuấn Nho lộ ra nụ cười:
- Đồng chí Tiểu Từ, công việc gần đây không tệ đấy. Làm tốt lắm.
Từ Quân Nhiên vội đáp lễ, rồi thận trọng nhìn thoáng qua sắc mặt Trần Tuấn Nho, lúc này mới nhường đường, mời Trần Tuấn Nho đi trước.
Nhìn bóng lưng Trần Tuấn Nho, Từ Quân Nhiên không nhịn được cười mà lắc đầu. Vị thư ký trưởng này thực sự thú vị, lúc trước nhìn kiểu gì cũng không vừa mắt về hắn, nay lại lộ ra vẻ mặt ôn hòa, người không biết, còn cho rằng hắn là tâm phúc của ông ta.
Trên quan trường chính là như vậy, luôn có một vài thay đổi khiến người khác bất ngờ.
Từ Quân nhiên không ngờ tới, không tới ba ngày sau, Trần Tuấn Nho lại lần nữa gọi hắn vào văn phòng.
- Thư ký trưởng, ngài tìm tôi?
Vẻ mặt Từ Quân Nhiên cung kính, trong lòng lại cảm thấy bất ngờ, dù sao gần đây hắn cũng không qua lại nhiều với Trần Tuấn Nho. Buổi sáng mới trao đổi sắp xếp công việc gần đây, sao Trần Tuấn Nho đột nhiên muốn gặp mình chứ?
Trần Tuấn Nho gật đầu, vươn tay cầm một phong thư, đưa cho Từ Quân Nhiên nói:
- Đồng chí Từ Quân Nhiên, xem cái này đi.
Từ Quân Nhiên khó hiểu nhận lá thư, sau khi mở ra xem, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.
Nội dung của lá thư này rất đơn giản, chính là tố cáo Từ Quân Nhiên quan hệ nam nữ lung tung, tác phong sinh hoạt hủ hóa, lái xe sang, ở khu nhà cao cấp.
- Đây là vu oan!
Sau khi Từ Quân nhiên hít vào một ngụm khí lạnh, phản ứng đầu tiên là phản bác.
Trần Tuấn Nho ý vị thâm trường nhìn Từ Quân Nhiên:
- Có phải vu oan hay không, chuyện này không quan trọng, quan trọng là, có người nhìn chằm chằm vào cậu rồi. Tôi tin tưởng đồng chí Từ Quân Nhiên là cán bộ có phẩm hạnh, nhưng tôi cũng hy vọng cậu nên chú ý hơn, không nên để một vài người dụng tâm nắm được cán, dù sao thân phận của cậu cũng khác mà.
Mãi đến lúc Từ Quân Nhiên rời văn phòng của Trần Tuấn Nho, hắn vẫn tự hỏi, nguyên nhân Trần Tuấn Nho làm như vậy là gì, trước đây ông ta ngứa mắt mình gây đủ khó khăn cho mình, đến bây giờ lại chủ động thể hiện ý tốt, xem ra vị thư ký trưởng Trần này đã có lựa chọn của riêng mình giữa Tưởng Phương Trọng và Bí thư Phương Chính rồi.
Chỉ có điều, rốt cuộc là ai muốn gây chuyện với hắn chứ?
Mang theo nghi vấn như vậy, Từ Quân Nhiên đi về phòng làm việc, kết quả buổi chiều Phương Chính gọi hắn vào văn phòng.
- Thủ trưởng, ngài tìm tôi?
Trong lòng Từ Quân Nhiên có loại dự cảm xấu.
Sắc mặt Phương Chính rất bình tĩnh, chỉ cái ghế trước mặt mình nói với Từ Quân Nhiên:
- Ngồi đi, chúng ta tâm sự.
Từ Quân Nhiên càng thêm nghi ngờ, mang theo cảm giác kỳ lạ ngồi đối diện Phương Chính, rồi thấy Phương Chính lấy ra lá thư đưa cho hắn nói:
- Đây là của đồng chí Ủy ban Kỷ luật giao cho tôi, đây là là lần thứ năm trong tuần rồi. Quân Nhiên à, cậu làm thế nào vậy?
Phương Chính nói bằng giọng trách cứ vốn rất ít dùng nói với hắn. Từ lúc Phương Chính điều Từ Quân Nhiên từ văn phòng Trung Ương đến Tỉnh ủy Đông Hải, giữa họ có một loại ăn ý, loại ăn ý này càng gắn kết hơn từ lúc Từ Quân Nhiên có biểu hiện kinh đáng ngạc trong vụ án của Trình Tiến Dã, đặc biệt là sau khi thông qua chuyện này Phương Chính mở rộng được cục diện ở tỉnh Đông Hải, quan hệ của hai người cũng tiến lên một bước so với trước kia. Nếu nói trước kia Từ Quân Nhiên chỉ là một chân chạy trước mặt Phương Chính, giúp Phương Chính chinh phạt chiến trường, bình định thiên hạ, thì bây giờ Từ Quân Nhiên đã trở thành một cái đầu khác của Phương Chính.
Mấy tháng nay ở Tỉnh ủy, trí tuệ và mưu lược của hắn đã phát huy đến cực hạn. Dựa vào chút trí tuệ và mưu lược này, Phương Chính cũng tạo ra được từng chiến tích đẹp. Đối với chuyện thị phi, sự trấn định và quyết đoán của hắn lại trở thành một thanh kiếm, dọn sạch chướng ngại vật giúp Phương Chính, cuối cùng Phương Chính có thể thuận lợi mở rộng thế cục ở Tỉnh ủy, trở thành người đứng đầu danh xứng với thực ở tỉnh Đông Hải, Từ Quân Nhiên có công lớn nhất trong đó.
Mà Phương Chính cũng bắt đầu thưởng thức hắn, coi trọng hắn, ỷ lại hắn, ấn tượng đối với Từ Quân Nhiên cũng ngày càng tốt.
Cho nên lúc bắt đầu nhận được những bức thư tố cáo, Phương Chính không tin. Ông ta cảm thấy rõ ràng là có người đổ oan cho Từ Quân Nhiên, mục đích rất đơn giản, chính là hy vọng đuổi được thư ký tâm phúc mà ông coi trọng đi, vì thế ông chọn cách ép chuyện này xuống.
Nhưng, đợi đến khi Ủy ban Kỷ luật liên tiếp nhận được thư tố cáo, cuối cùng Phương Chính không ngồi yên được nữa.
- Đồng chí Từ Quân Nhiên, đối với những thư tố cáo này, cậu thấy thế nào?
Phương Chính nhìn Từ Quân Nhiên rồi chậm rãi hỏi.
Từ Quân Nhiên cúi đầu nhìn thư tố cáo, bên trên không những tiết lộ việc mình mua nhà mua xe ở tỉnh Đông Hải, thậm chí còn chụp được ảnh mình đi du lịch với Lý Vân mấy ngày gần đây, tuy không có cử chỉ thân mật gì, nhưng Từ Quân Nhiên biết rõ, mục đích của những tấm ảnh này là vì bôi xấu mình. Đặc biệt với những người biết rõ hôn thê của hắn như Phương Chính, chỉ cần nhìn tấm ảnh này, chắc chắn sẽ cảm thấy không hài lòng.
Quan trọng nhất là, đối phương đã không bỏ qua mà gửi thư tố cáo, chắc chắn là có thâm cừu đại hận với mình.
- Thủ trưởng, tôi không có gì để nói.
Từ Quân Nhiên từ từ ngẩng đầu lên, cười khổ nói với Phương Chính:
- Nhà và xe quả thực là tôi mua, nhưng là tiền của tôi, nói chính xác, tiền này là của vị hôn thê. Còn vị hôn thê của tôi làm thế nào có nhiều tiền như vậy, ngài có thể gọi điện cho lão Tằng, ông ý chắc chắn biết nguyên nhân.
Chuyện này không có gì đáng nói, đám đại lão ở Bắc Kinh có ai không biết quan hệ của hắn và Tạ Băng Hân, Phương Chính chỉ cần gọi điện thoại là có thể biết rõ.
Phương Chính nhẹ gật đầu, chỉ vào ảnh chụp:
- Vậy cái này, cậu giải thích thế nào?
Trên tấm ảnh, Lý Vân đang cười xinh đẹp nhìn Từ Quân Nhiên.
Bạn cần đăng nhập để bình luận