Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 498: Trường học sập rồi.

Nếu như đã có quyết định này rồi, Từ Quân Nhiên suy tính rất lâu, quyết định ra tay vào một vài phương diện.
Việc trước hết phải làm trong chuyện này, chính là đem xí nghiệp xã trấn ổn định lại, tuy sau này nhất định phải trải qua một số trắc trở, nhưng không thể không thừa nhận, hiện tại phát triển xí nghiệp xã trấn đúng là một thời kỳ vàng son, chỉ cần chuẩn bị sẵn sàng, chọn lựa một vài hạng mục không dễ dàng bị con nước lớn trên thị trường đánh gục, xí nghiệp xã trấn vẫn có phát triển.
Có điều, Từ Quân Nhiên chuẩn bị xem nhân dân toàn trấn, chọn duy nhất một cái hoặc mấy cái hạng mục tốt, tiến hành theo chất lượng, từng bước mở rộng, khiến cho hàng ngàn, hàng vạn gia đình đều có một hạng mục làm giàu. Trước mắt, chọn lựa đầu tiên chính là gieo trồng cây ăn quả mà hắn đã nhấn mạnh rất nhiều lần, đây là sản nghiệp có tiềm lực. Quan trọng nhất, Từ Quân Nhiên chuẩn bị ở xã Trường Thanh quản lý trường học, sửa đường, trị núi, trị thủy, hết sức nỗ lực xử lý hiện thực, cố gắng đi làm tốt mọi việc, tạo phúc cho quần chúng, cải thiện phát triển tình hình kinh tế, vì kinh tế và xã hội phát triển của xã Trường Thanh, như vậy dù là có một ngày bản thân rời khỏi xã Trường Thanh, nơi đây cũng có thể dựa vào những cách thức và hoàn cảnh mà Từ Quân Nhiên để lại, tiếp tục phát triển tiếp.
Mà như hiện tại, điều Từ Quân Nhiên phải làm, chính là ở trong tình hình kinh tế căng thẳng, phải triệt để lợi dụng tài nguyên khoáng sản của xã Trường Thanh để giành lấy ưu thế may mắn này, coi như mục kiến thiết tài nguyên, tận dụng khả năng đạt được càng nhiều lợi ích, thu nhập tài chính, bảo đảm cơm ăn cùng văn phòng.
Bất cứ chuyện gì, chỉ cần có một cái mạch suy nghĩ rõ ràng, sau đó có thể thuận lợi tiến hành. Làm lãnh đạo cũng là như thế, Từ Quân Nhiên sau khi đã có một vài suy nghĩ từ trước, lập tức bắt đầu áp dụng vào thực tế, hắn sắp xếp trước Vu Thanh Hải làm chủ nông nghiệp, lại để cho y làm đội trưởng thành lập phòng gieo trồng cây ăn quả, với tư cách hệ thống chỉ huy hành chính sản nghiệp phát triển toàn bộ xã. Tiếp đó lại nghe theo lời đề nghị của Điền Hồ, đem kế toán viên Trần Đức Dung ở xưởng may người mà thà rằng bán máu cũng phải thanh toán cho bằng được khoảng điều đến xã, người này tính ra có năng lực, hơn nữa làm việc cũng rất tận tâm, cho nên Từ Quân Nhiên rút ra, cho y kết hợp với tầm hai ba người khác nữa, để cho bọn họ trở thành trợ lý văn phòng gieo trồng cây ăn quả. Sau đó, lại bắt đầu cân nhắc vấn đề kiến thiết trường học ở xã.
Chuyện cả hạng mục tài nguyên khoáng sản, chỉ là một việc nhỏ xen giữa, mặc dù có chút khiến lòng người dao động, nhưng Từ Quân Nhiên suất lĩnh lãnh đạo xã, sau khi toàn bộ các bộ môn các địa khu đi khảo sát một chuyến, rất nhanh đã mang lại tác dụng trấn an và sự quen thuộc.
Đương nhiên, trọng điểm của lần này, vẫn là kiểm tra tình hình giáo dục của xã Trường Thanh, công việc này là phòng giáo dục phụ trách.
Chủ nhiệm phòng giáo dục Lý Vạn Tài là học sinh từ hồi lúc Vu Thanh Hải đi dạy, Vu Thanh Hải tuy chỉ là giáo sư dạy thay dạy y được một thời gian ngắn, nhưng coi như là có một chút tình nghĩa thầy trò. Sau khi Từ Quân Nhiên đến nhận chức, các bộ ngành trong xã trực tiếp mời ăn cơm đều không ăn, ở chỗ này xem như phá lệ, dù sao mình hôm nay nể trọng các cán bộ kỳ cựu của các địa phương ở xã rất nhiều, Vu Thanh Hải con người này xưa nay cũng có uy vọng, Từ Quân Nhiên không hy vọng vì chuyện lần này mà dấy lên ngăn cách gì đó với y.
Trước khi ăn cơm, Từ Quân Nhiên cười và nói với Lý Vạn Tài:
- Hôm nay tôi theo trưởng thôn Vu cùng chủ nhiệm Hoàng tới chỉ là ăn cơm, không bàn công việc, mấy lời như trồng cây mười năm trồng người trăm năm, lão Lý tuy tuổi của anh lớn hơn so với tôi, nhưng chưa hẳn nói hay như tôi, văn chương kiểu cách ai cũng biết làm, rốt cuộc làm thế nào, tôi không dám chắc cái gì, bởi vì chuyện giáo dục phải đặt trong sự thống nhất giữa xây dựng kinh tế và phát triển xã hội mà cân nhắc.
Lý Vạn Tài vội vàng nói:
- Ai ya, Bí thư Từ, ngài chỉ cần có thể ở lại chỗ chúng tôi đây ăn bữa cơm, đã là sự ủng hộ lớn đối với công việc của chúng tôi rồi. Không nói đến cái khác, bữa cơm này, sự coi trọng của ngài đối với giáo dục khiến cho người khác có thể cảm giác được, lão Lý tôi cam đoan, một yêu cầu cũng không nhắc đến, được chứ?
Từ Quân Nhiên trong lòng cười khổ, ăn cơm chính là coi trọng, hình như là một sự ăn khớp rất kỳ quái, kỳ thật cũng thực sự coi trọng , bất kể như thế nào, ở những nơi khác không chịu ăn, ở chỗ ngươi đây ăn bữa cơm chính là giữ thể diện cho Lý Vạn Tài ngươi.
Vì muốn tiếp đãi tốt Từ Quân Nhiên, Lý Vạn Tài cố ý gọi hiệu trưởng Vương trường tiểu học tới. Trường tiểu học ở xã, là lệ thuộc trực tiếp vào huyện, cả người cả của cũng không thuộc sự quản lý của xã. Trước kia trường tiểu học đã từng náo nhiệt, kết quả sau mười năm bởi vì náo động, hiện tại thầy giáo còn nhiều hơn học sinh, không có cách nào, đành phải thiết lập mấy lớp cấp hai, ngay tại chỗ chiêu mộ một ít học sinh trung học lấp đầy cái bụng. Cũng chính vì trường học mấy năm liên tục không có một người học sinh nào có thể thi đậu trường cấp ba trong huyện, lúc trước Mã Tụ Bảo ở đại hội cán bộ toàn xã lần thứ nhất, hung hăng phê bình bọn họ, nói:
- Xem xem các ngươi đem trường học này biến thành bộ dạng gì, quần chúng chơi mạt chược lúc đẩy bài đều nói: “Ra một bài trường cấp 3!” vừa xem là bài trắng!” Những lời này làm tổn thương đến hiệu trưởng Vương ngồi họp ở dưới, đứng tại chỗ phẩy tay áo bỏ đi, hội nghị tan lập tức tìm Mã Tụ Bảo tính sổ. Không khách khí nói ông ta không hiểu giáo dục, không nên ở trên cuộc họp nói hưu nói vượn. Người này đã là nhân sĩ quyền uy giới giáo dục, lại là nhân sĩ nổi danh ở địa phương, Mã Tụ Bảo không dám đắc tội nhiều, chỉ đành trấn an sự việc, từ nay về sau không ưa thích xen vào những chuyện về giáo dục. Vì thế, hiệu trưởng Vương thường canh cánh trong lòng, đến nay vẫn không ưa nổi Mã Tụ Bảo.
Về sau, Vu Thanh Hải cùng Phạm Thụ Lâm được đám cán bộ kỳ cựu đưa ra kiến nghị, Từ Quân Nhiên nhìn thấy bên cạnh có một tờ nội dung, làm một đại công tước thứ hai toàn huyện, ngay cả một cái trường cấp hai hoàn chỉnh cũng không có, khiến cho nhiều năm trường cấp 3 xuyên đeo giày, tiểu học mang mũ, thật sự là một việc kỳ quặc quái gở, người của xã Trường Thanh không có văn hóa không được! Xã Trường Thanh không có trường cấp hai không được! Người đời sau không thể hủy trong tay chúng ta! Hô hào mãnh liệt hô hào mới nhậm chức bí thư đảng ủy, nắm chặt tay vào giải quyết vấn đề kiến thiết trường cấp hai. Bằng không thì, lòng đảngkhông đáp ứng, lòng dân không đáp ứng! Ai không coi trọng vấn đề này, hắn liền biến thành tội nhân thiên cổ có lỗi với nhân dân xã Trường Thanh! Ngôn từ kịch liệt, giống như không làm một trường cấp hai, giống như Từ Quân Nhiên khó mà ngồi vững vàng trên cái giang sơn này, làm cho người khó có thể chịu đựng.
Từ Quân Nhiên lúc bắt đầu cũng không hề để ý, nhưng về sau lại cảm thấy, chuyện này có thể để cho mình sử dụng được.
Vào một ngày trung tuần tháng năm, hiệu trưởng Vương vội vội vàng vàng chạy tới trường học, bất chấp Hoàng Hải ngăn trở mà xông vào thẳng phòng làm việc của Từ Quân Nhiên.
- Lão hiệu trưởng, ngài sao thế?
Vẻ mặt của Từ Quân Nhiên mỉm cười hỏi hiệu trưởng Vương. Hiệu trưởng Vương tên là Vương Quốc Duy, cùng tên với một vị học giả nổi danh thời dân quốc, con người cũng rất có ý tứ, không phải cái loại học giả cổ hủ, nhưng thật sự có khí thái của một văn nhân. Từ Quân Nhiên hấp thụ kinh nghiệm của Mã Tụ Bảo ngày xưa, đối với vị lão hiệu trưởng này hết sức tôn trọng, lão nhân thực sự cũng rất thức thời, ngày bình thường cũng không gây phiền toái cho Từ Quân Nhiên, có chuyện gì đều phản ánh với phòng giáo dục.
Nhưng hôm nay, Vương Quốc Duy nhìn Từ Quân Nhiên với vẻ mặt kinh hoảng mà nói ra:
- Bí thư Từ, xảy ra việc lớn rồi! Căn phòng của trường tiểu học bị sập rồi!
Đầu của Từ Quân Nhiên ông ông một tiếng, thân thể rùng mình tại chỗ một cái, lắc lư thiếu chút nữa ngã sập xuống, nếu không phải cơ linh của Hoàng Hải ở bên cạnh, đưa tay đỡ lấy Từ Quân Nhiên, chỉ sợ hắn hiện tại đã ngã nhào xuống đất rồi.
Ánh mắt chăm chú nhìn chằm chằm Vương Quốc Duy, Từ Quân Nhiên từ từ định thần vội vàng hỏi:
- Hiệu trưởng Vương, bọn nhỏ có bị thương hay không?
Vào lúc này, học sinh có bị thương hay không là điều quan trọng nhất, phải biết rằng nếu như nhân viên thương vong, vậy thì chỉ sợ diễn biến thành một tai nạn nghiêm trọng do thiếu trách nhiệm trên toàn huyện, đừng nói Từ Quân Nhiên đảm đương không nổi trách nhiệm này, Tề Tam Thái và Vương Trường Lâm, cũng muốn lột một tầng da. Đây cũng không phải là đời sau tùy tiện có thể che đậy, thời đại này dân chúng tuy thuần phác, nhưng cũng có giới hạn, quan viên cũng như thế. Tuy cũng có vài con sâu làm rầu nồi canh xuất hiện, nhưng đại đa số quan viên, vẫn chưa đạt được trình độ vô liêm sỉ, quan liêu của đời sau.
Vương Quốc Duy nghe thấy câu hỏi của Từ Quân Nhiên, nhẹ nhàng lắc đầu nói:
- Không có, không có, là một gian phòng học của trường bị sập.
Từ Quân Nhiên khoát khoát tay:
- Đi, đi đến hiện trường rồi nói!
Hắn không dám chần chờ, một bên gọi người thông báo cho chủ tịch xã Cát Đại Tráng, một bên lập tức đưa mấy người tới trường học xem sao. Lúc đến nơi, nghe những người chung quanh hồi báo lại chuyện đã xảy ra, Từ Quân Nhiên giờ mới hiểu được sự tình từ đầu đến cuối. Hóa ra nửa đêm hôm qua, bởi vì liên quan đến việc gần đây trời hay mưa, một bức tường sau của phòng học bị sập, may mà bởi vì là buổi tối, trong phòng học không có người đi học, đương nhiên cũng không đổ vào người học sinh nào. Nghe xong lời thuật lại, sau lưng của Từ Quân Nhiên đều toát ra mồ hôi lạnh, cái này là tiểu học mang theo cái mũ cấp hai của xã Trường Thanh, thiếu một chút nữa là cái mũ quan của bản thân cũng bởi vì chuyện này mà mất đi.
- Lý Vạn Tài ngươi cút đi cho tôi!
Từ Quân Nhiên lúc này lửa giận ngút trời, căn bản không để ý đến chuyện Lý Vạn Tài lớn hơn mình mười mấy tuổi, mở to miệng mắng:
- Phế vật nhà ngươi làm việc như thế nào vậy? Loại phòng học như vậy cũng dám để cho người lên lớp sao! Ngươi có giỏi ngồi xổm ba ngày trong đấy để lão tử tôi xem xem!
Hắn thật sự phát hỏa, cái này nếu như phòng học sập vào ban ngày, bên trong sẽ vùi lấp bao nhiêu đứa bé chứ?
Lý Vạn Tài lúc này cũng vừa nhận được tin tức mà chạy tới, nghe thấy Từ Quân Nhiên lớn tiếng mắng cũng không dám lên tiếng, sắc mặt trắng bệch đứng ở một bên. Y cũng hiểu rõ, bí thư Từ vì cái gì mà nổi giận như vậy, đừng nói Từ Quân Nhiên nổi giận, cho dù là bản thân Lý Vạn Tài, bây giờ nghĩ lại mà cũng đã thấy sợ.
Không chỉ Từ Quân Nhiên, hiện tại tất cả lãnh đạo trong xã đang có mặt ở đây, không một người nào sắc mặt không tái xanh muốn mắng chửi người, tuy bọn họ ngày bình thường cũng đủ loại đủ kiểu tranh đấu, thậm chí giữa họ còn có nhiều mâu thuẫn, nhưng tất cả mọi người rất rõ ràng một vấn đề, đó chính là bất kể có tranh đấu thế nào, ở trên mỗi mặt của một vài vấn đề, mọi người nhất định phải duy trì sự nhất trí, Cũng giống như chuyện này, khỏi cần phải nói, chỉ một người chết, toàn thể lãnh đạo xã Trường Thanh, đều phải gánh chịu lửa giận lôi đình từ các lãnh đạo lớn chính quyền huyện ủy!
Cắn răng, Cát Đại Tráng bước vài bước đến trước mặt của Vương Quốc Duy, cũng không quan tâm đến thể diện gì nữa, lớn tiếng nói:
- Lão hiệu trưởng Vương, phòng học sao lại bị hư hại thành bộ dạng này?
Y thật sự hiếu kỳ, trong ký ức của y, trường học hình như không có cái vẻ vụn vỡ giống như thế này.
Vương Quốc Duy cười khổ:
- chủ tịch xã Cát, chuyện này, trách nhiệm cũng không thuộc về tôi!
Bạn cần đăng nhập để bình luận