Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 785: Nội tình

Tưởng Phương Trọng lên làm chủ tịch tỉnh, vốn dĩ cũng không muốn cùng Tiền Vân đấu nữa. Dù sao, y mới lên làm chủ tịch tỉnh, nếu muốn làm người đứng đầu Tỉnh ủy, là chuyện của ít nhất vài năm sau đó. Hiện tại đấu đá cùng với Tiền Vân, cho dù có thể thắng, cuối cùng “quả đào” cũng không thuộc về mình. Mù quáng tiến công với y, không bằng yên lặng theo dõi kỳ tích.
Nhưng, có một số chuyện cũng không phải anh ta muốn chấm dứt là có thể chấm dứt, nếu như đã bắt đầu rồi, tóm lại vẫn là phải có một kết quả.
- Anh ba, theo như lời anh nói, Đoàn Văn Kiệt cùng Tiền Vân hóa ra là quan hệ mật thiết, sau này tại sao lại cùng Tưởng Phương Trọng cùng đối phó Tiền Vân chứ?
Từ Quân Nhiên có chút không giải thích được nên mới hỏi Tằng Văn Khâm, trong những tin tức mà hắn có được, Đoàn Thế Kiệt cùng Tưởng Phương Trọng lại cùng nhau đấu đá đuổi Tiền Vân đi.
Tằng Văn Khâm nở nụ cười khổ, giải thích với Từ Quân Nhiên:
- Chuyện này cũng thật là không trách Đoàn Thế Kiệt là con dao hai lưỡi, nói cho cùng, là kết quả của mâu thuẫn ngày càng nghiêm trọng giữa Tưởng Phương Trọng cùng Tiền Vân. Lại nói tiếp cậu cũng không tin được, sau cái lần mà tranh đoạt chức chủ tịch tỉnh, mâu thuẫn giữa hai người đứng đầu hai chính đảng Tiền Vân cùng Tưởng Phương Trọng ở trong tỉnh đã không còn là bí mật. Tưởng Phương Trọng tuổi trẻ khỏe mạnh cường tráng, đúng là thời kỳ thăng tiến, còn Tiền Vân thì sắp đến tuổi về hưu, cho nên cách nghĩ của Tiền Vân rất đơn giản, phải thừa dịp mình còn tại vị, đuổi Tưởng Phương Trọng đi.
Từ Quân Nhiên nghe xong lời vừa rồi của Tằng Văn Khâm, sắc mặt lập tức trở nên cổ quái, không thể không nói, hắn rất bội phục vị tiền nhiệm đứng đầu Tỉnh ủy Tiền Vân kia. Tục ngữ nói quyền cước sợ trẻ trung, bình thường mà nói, ở trong quan trường có rất ít người bằng lòng vào lúc trước khi bản thân sắp rút lui khỏi quan trường mà lại kết thù riêng, mọi người phần lớn thời gian đều là dĩ hòa vi quý, giống như y chẳng mấy chốc là sắp về hưu, vậy mà còn một lòng một dạ nghĩ cách muốn đưa đối thủ chính trị của mình vào chỗ chết, thật đúng là hiếm thấy. Bởi vậy cũng có thể nhìn ra, vị Tiền bí thư này tuyệt đối không phải là một người lòng dạ khoáng đạt.
Nhìn thoáng qua Tằng Văn Khâm, Từ Quân Nhiên thản nhiên nói:
- Tính cách vị bí thư Tiền này, thật là không được tốt lắm.
Tằng Văn Khâm gật gật đầu, nói thẳng:
- Bí thư Tiền tính tình có chút gấp gáp, sở hữu tác phong của mấy cán bộ cũ.
Từ Quân Nhiên thấy y nói như vậy, liền hiểu ra, Tiền Vân có lẽ là loại người cố chấp, có nhiều chỗ còn thiếu hụt trong tính cách.
- Mâu thuẫn giữa Bí thư Tiền và chủ tịch tỉnh Tưởng, rất rõ ràng sao?
Từ Quân Nhiên tiếp tục hỏi Tằng Văn Khâm.
Tằng Văn Khâm nở nụ cười khổ, tiếp tục giới thiệu với Từ Quân Nhiên:
- Sau khi mâu thuẫn công khai, Tiền Vân cũng không muốn hành động lặng lẽ, mà định đem cuộc đấu tranh giữa hai người làm lớn hơn, thậm chí còn lan đến hội nghị thường ủy.
Từ Quân Nhiên nở nụ cười:
- Cách nghĩ này thực sự không tệ, ông ta là người đứng đầu Tỉnh ủy, uy tín khẳng định vẫn còn rất cao.
Tằng Văn Khâm nói:
- Đúng vậy, tuy chính đảng phân công là cực kỳ minh xác, đảng uỷ quản xây dựng đảng, chính phủ quản kinh tế, nhưng trên thực tế, chính quyền một chỗ cơ cấu công việc thường ngày là hội thường ủy, bất luận là đảng hay là chính phủ, đều phải nghe hội thường ủy. Trong các thành viên của hội thường ủy Tỉnh ủy tỉnh Đông Hải, đảng uỷ chiếm ít nhất bảy người, đó là bí thư, phó thư ký thứ nhất, thư ký ban kỷ luật, thư ký ban chính pháp, bộ trưởng tổ chức, bộ trưởng tuyên truyền cùng trưởng bí thư, chính phủ cũng chỉ có hai ghế, chủ tịch tỉnh cùng phó chủ tịch tỉnh thường vụ. Chức phó thường vụ chính phủ, nếu như là người của chính phủ, còn dễ nói, chủ tịch tỉnh tóm lại cũng có một đồng minh, sợ là sợ nhân vật số một và số hai chính phủ mặt với lòng không hoà hợp, người đứng đầu chính phủ, càng dễ dàng trở thành người cô đơn.
Từ Quân Nhiên suy nghĩ một chút rồi nói:
- Em nhớ, hội thường ủy tỉnh của Đông Hải chúng ta, tổng cộng có mười một người, đúng không?
Tằng Văn Khâm cười cười:
- Cậu điều tra rõ ràng quá đấy. Đúng vậy, thường ủy Tỉnh ủy ngoại trừ chín người mà anh nói đến, còn có chủ tịch hội hiệp thương cùng chính ủy quân phân khu, có điều hai người kia phần lớn thời gian đều là duy trì trung lập, muốn tranh thủ sự ủng hộ của bọn họ, là rất khó.
Từ Quân Nhiên hiểu rõ ý của y, sự ủng hộ của hiệp thương cùng quân đội, rõ ràng sẽ là một vấn đề khó đối với bí thư Phương Chính về sau này.
Có điều Từ Quân Nhiên hiện tại không vội, mình vừa mới tiếp nhận chức vụ thư ký, những chuyện như vậy thì Phương Chính nên quan tâm.
Nhìn Tằng Văn Khâm, Từ Quân Nhiên cười nói:
- Anh ba, anh nói tiếp đi…
Tằng Văn Khâm nói tiếp:
- Theo cách nghĩ của Tiền Vân, quyền lực của tỉnh Đông Hải, đã bị ông ta hoàn toàn khống chế, Tưởng Phương Trọng đã thành người cô đơn. Cho nên, ông ta bắt đầu nhúng tay mạnh hơn vào công việc chính phủ. Cậu cũng biết, chính phủ cũng có văn phòng, dựa theo lệ cũ, trưởng thư ký chính phủ cũng đồng thời là chủ nhiệm văn phòng chính phủ. Chức phó của chính phủ rất nhiều, cho nên, phó thư ký của văn phòng chính phủ cũng nhiều. Giống hệt văn phòng tỉnh ủy, mỗi một vị trí trưởng thư ký, đều tương ứng với một vị chủ tịch tỉnh. Bởi vậy, trưởng thư ký chính phủ, thực tế là thư ký của chủ tịch tỉnh. Tình hình ở Đông Hải chúng ta có chút không giống, trưởng thư ký đảm nhiệm trước đó bị bệnh, vẫn ở nhà tịnh dưỡng, theo lý thuyết Tiền Vân hoàn toàn có thể sắp xếp cho người đó về hưu hoặc là phân công cho việc khác. Nhưng, vì để hạn chế Tưởng Phương Trọng, Tiền Vân cố ý để cho vị trưởng thư ký này chiếm vị trí này không rời. Phía chính phủ đi theo phó thư ký của Tưởng Phương Trọng, thủy chung vẫn chưa chuyển chính thức, cho tới bây giờ, vẫn là dùng thân phận phó thư ký để chủ trì công việc của văn phòng chính phủ tỉnh.
Từ Quân Nhiên cau mày, nếu thật là đúng theo cách nói của Tằng Văn Khâm, Tiền Vân quả thật có chút làm hơi quá đáng, rõ ràng là không phân nặng nhẹ, cố ý khơi mào cảm xúc đối lập ở trong cơ quan. Cái này ở trong quan trường là cực kỳ tối kỵ, nói không chừng sẽ đắc tội một số người.
- Chuyện này chỉ là một trong số những chuyện khác, nói ra căn bản không là gì cả. Anh nghe nói lúc ấy không khí giữa Tiền Vân cùng Tưởng Phương Trọng, đã đến mức hai người gặp nhau mà không nói với nhau một câu.
Tằng Văn Khâm sau khi thấy Từ Quân Nhiên mặt lộ vẻ kinh ngạc, vừa cười vừa nói:
- Cậu căn bản không thể tưởng tượng nổi mâu thuẫn của bọn họ lúc đó nghiêm trọng đến mức nào, anh nghe một trưởng bối nói, Tiền Vân thậm chí còn muốn vượt qua người đứng đầu Tỉnh ủy như Tưởng Phương Trọng, chủ động tìm Đoàn Thế Kiệt phó chủ tịch tỉnh để bàn cômg việc. Cậu ngẫm lại xem, một chủ tịch tỉnh ở trong tỉnh, đến địa vị của Phó chủ tịch tỉnh thường vụ cũng không bằng, cái này còn ra gì nữa?
Từ Quân Nhiên bật thốt lên:
- Không lẽ, Tiền Vân còn dám tước đi quyền lực của Tưởng Phương Trọng?
- Đúng vậy!
Tằng Văn Khâm gật đầu nói:
- Đúng như cậu nói vậy, mục đích của Tiền Vân đừng làm mất đi quyền lực của Tưởng Phương Trọng. Cậu biết không, có một thời gian rất dài, mệnh lệnh của một chủ tịch tỉnh như Tưởng Phương Trọng, lại nói không có trọng lượng, nói cách khác, ông ta nói mà không ai chịu nghe!
Nghe xong lời vừa rồi, sắc mặt của Từ Quân Nhiên liền thay đổi, không ngờ tới là tỉnh Đông Hải lại xảy ra chuyện nghiêm trọng như vậy. Người khác không biết nhưng hắn thì rất rõ, nếu như có thể khiến cho mệnh lệnh của một người đứng đầu chính phủ đều không phát ra được, thì phải cần sức mạnh mạnh cỡ nào. Nói không khoa trương, nếu thật đứng như lời của Tằng Văn Khâm, vậy thì Tiền Vân kia lúc ấy ở tỉnh Đông Hải, thật sự có thể nói là một tay che trời.
- Nếu như Tiền Vân đã hùng hổ dọa người như vậy, Tưởng Phương Trọng ứng đối thế nào?
Từ Quân Nhiên có chút tò mò hỏi Tằng văn Khâm. Hắn thấy rất kỳ quái, lúc ấy nếu như đã đến mức đó rồi, thế lực của Tiền Vân khổng lồ như vậy, Tưởng Phương Trọng có thể nói đã bị đẩy vào tuyệt cảnh, ông ta dùng cách nào để lật bàn đây? Dù sao tình hình hiện nay ai cũng biết, Tưởng Phương Trọng vị chủ tịch tỉnh đại nhân này mới là cái người cười sau, Tiền Vân lúc trước phong quang thế nào, thì hiện tại tất cả cũng đã là quá khứ rồi.
Tằng Văn Khâm nhẹ nhàng lắc đầu:
- Tình hình cụ thể anh cũng không rõ lắm, chỉ có điều nghe người ta nói, lúc đó Tưởng Phương Trọng cũng không muốn trở mặt với Tiền Vân, còn muốn nhẫn nhịn. Về sau nếu không phải là bị ép đến không có cách nào, ông ta căn bản cũng sẽ không phản kích.
Từ Quân Nhiên không nói gì, hắn bây giờ đối với vị chủ tịch tỉnh Tưởng ngược lại lại càng ngày càng hiếu kỳ, một người như vậy, làm thế nào có thể nhẫn nhịn được, tuyệt đối không phải là một nhân vật đơn giản.
Tằng Văn Khâm dường như biết rõ suy nghĩ trong lòng của Từ Quân Nhiên suy nghĩ, vừa cười vừa nói:
- Cậu căn bản không thể tưởng tượng được, Tiền Vân rốt cuộc rớt đài như thế nào.
Từ Quân Nhiên ngây người một lúc:
- Xin lắng tai nghe.
Tằng Văn Khâm thần bí nở nụ cười:
- Cậu biết Đỗ Tuyết, người phụ nữ này không?
Từ Quân Nhiên khẽ giật mình, theo bản năng hỏi ngược lại:
- Anh nói ai, Đỗ Tuyết?
Tằng Văn Khâm gật gật đầu:
- Đúng vậy, chính là cô ta, được mệnh danh là đệ nhất mỹ nhân Giang Nam Đỗ Tuyết.
Từ Quân Nhiên trên mặt biểu lộ vẻ kỳ quái, sau một hồi lâu mới nhỏ giọng nói:
- Anh đừng nói với em là, giữa Tiền Vân và Đỗ Tuyết, còn có quan hệ gì đó…
Liên quan đến cái tên Đỗ Tuyết, Từ Quân Nhiên thật sự là đã từng nghe nói qua, thời gian trước ngoài việc bài viết của hắn gây tiếng vang khắp thủ đô, thì chính là bản án của Đỗ Tuyết này làm người khác chú ý nhất. Lúc ấy còn lên cả tờ báo lớn, bởi vì có khoảng mười mấy cán bộ dính líu tới cô ta, có người trực tiếp bị nhà nước điều tra, nghiêm trọng thậm chí còn bị bỏ tù.
Từ Quân Nhiên nhớ rõ, lần trước khi mình còn ở thủ đô, còn cùng với Sở Văn Thiên nhắc đến tên người phụ nữ này, theo như cách nói của Sở Văn Thiên, đây là một nhân vật cực kỳ truyền kỳ gây đầy tranh cãi. Đầu tiên có thể khẳng định là, người phụ nữ tên Đỗ Tuyết cực kỳ xinh đẹp, chỉ cần nhìn thấy cô ta, có thể không khoa trương mà nói, chỉ cần là người đàn ông thì không cách nào kháng cự được sức mê hoặc của cô ta. Theo hình dung của Sở Văn Thiên, y gặp qua người phụ nữ đó một lần, có thể nói là tuyệt thế. Quan trường tỉnh Đông Hải thậm chí có một cách nói, người đàn ông dù có mặt nào đó chưa ổn mà gặp Đỗ Tuyết, trong lòng cũng nhất định sẽ không nhịn mà muốn hôn cô. Cô bị nhà nước điều tra lúc đã qua bốn mươi lăm tuổi, nhưng làn da còn trắng nõn non mịn như gái mười tám tuổi, dường như có thể vắt ra nước. Thông thường mà nói, phụ nữ chỉ có hoa quý mới khiến đàn ông có ý nghĩ kỳ quái, một khi đã có tuổi, làn da căng mọng nước càng ngày càng ít, trên mặt trên có nếp nhăn càng ngày càng nhiều, mỡ dưới da khiến cho eo trông giống như viên đạn bị trói lại, rất khó thu hút đàn ông nảy sinh dục vọng. Nhưng Đỗ Tuyết này chính là có điểm đặc biệt đó, tuổi càng lớn, sức mê hoặc cũng càng lớn.
Thế nhưng Từ Quân Nhiên có thế nào cũng không nghĩ tới, Đỗ Tuyết này lại có quan hệ với Tiền Vân, thậm chí còn, dựa theo cách nói của Tằng Văn Khâm, Tiền Vân sở dĩ bị thất bại trong cuộc chiến với Tưởng Phương Trọng, nguyên nhân lớn cũng là vì cái cô Đỗ Tuyết này.
Hồng nhan, quả nhiên là kẻ gây tai họa
Bạn cần đăng nhập để bình luận