Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 799: Ứng phóng

Đối với lời của Từ Quân Nhiên, Phương Chính thực sự nghe ra.
Ông ta không phải kẻ ngốc, xảy ra chuyện lớn như vậy, đặc biệt là mình còn sắp tuyên bố điều chỉnh nhân sự trong tỉnh, đây là sự đả kích rõ ràng đối với kế hoạch của mình, quan trọng nhất là, chuyện này một khi có người cố ý lấy ra gây sự, đến lúc đó sẽ tạo thành ảnh hưởng tuyệt đối không nhỏ.
Nghĩ tới đây, Phương Chính nhìn thoáng qua Từ Quân Nhiên, sự mẫn cảm chính trị của người thư ký này thật sự rất mạnh, giống như lời nói của lão Tằng, làm thư ký nên giấu tài.
Trầm tư một lát, Phương Chính nói với Từ Quân Nhiên:
- Đưa điện thoại cho tôi.
Từ Quân Nhiên ngây người một lúc, có chút kỳ lạ không biết Phương Chính muốn làm gì, nhưng vẫn lấy điện thoại ra.
Phương Chính cười cười:
- Gọi cho bí thư Điền của Chính pháp đi.
Bí thư Điền của Chính pháp, là Tỉnh ủy thường ủy Đông Hải, phó bí thư, bí thư Ủy ban Chính pháp Điền Ái Quốc.
Từ Quân Nhiên có chút bất ngờ, nhưng cũng lập tức hiểu ra, xem ra Phương Chính thể hiện sự ủng hộ đối với cách nghĩ của mình, quyết định dùng phương pháp sấm chớp để xử lý vụ án này.
Hắn không dám chậm trễ, tìm sổ điện thoại ra, bấm số của Điền Ái Quốc.
- Alo, lão Điền à? Tôi là Phương Chính đây.
Phương Chính đi thẳng vào vấn đề thể hiện rõ thân phận, Điều Ái Quốc người này làm người hào phóng, cũng thuộc loại người tương đối có duyên trong đại hộc thường ủy, tuy Phương Chính không qua lại với ông ta nhiều, nhưng vẫn có thiện cảm đối với bí thư Ủy ban chính pháp xuất thân là bộ đội này.
Điền Ái Quốc là người nói to, nhận được điện thoại của Phương Chính liền lớn giọng nói:
- Bí thư Phương, ngài cũng nghe nói đến vụ án Đông Hải rồi chứ?
Phương Chính gật đầu:
- Đúng vậy, tôi chính là vì việc này mới gọi điện cho anh, thế nào, anh tìm hiểu được tình hình gì không?
Điền Ái Quốc cười khổ một cái:
- Bí thư, tôi cũng vừa mới nhận được điện thoại, hơn nữa, tính chất của chuyện này, quá ác liệt rồi!
Ông ta và Phương Chính là lão quan trường, tất nhiên hiểu được tính chất của chuyện này ác liệt cỡ nào, phải biết rằng một cán bộ cấp phó sở, đã là cán bộ lãnh đạo cấp cao rồi, đường đường là phó bí thư Thành ủy, trưởng Ban tuyên truyền Thành ủy, lại bị người ta giết chết tại nhà, chuyện này đối với hình tượng của cả Đông Hải và sự ổn định trong lòng đám cán bộ, đều là một sự đả kích nặng nề. câu nói càng khiến người ta bất đắc dĩ hơn, nếu vụ án này không thể phá được, sẽ càng khiến nhiều người lo sợ, cảm thấy nguy hiểm.
Phương Chính nghe được lời của Điền Ái Quốc, trầm giọng nói:
- Anh nói không sai, tính chất chuyện này thực quá quá ác liệt, tôi hy vọng cơ quan công an nhanh chóng bắt được phần tử phạm tội để quy án. Không chỉ có vậy, còn phải điều tra rõ ràng, vì nguyên nhân gì, lại có thể ra tay ác độc như vậy với đồng chí Trình Tiến Dã!
Điền Ái Quốc nói:
- Bí thư ngài yên tâm, tôi nhất định làm theo chỉ thị của Tỉnh ủy.
Người này thuộc phái trung gian trong Tỉnh ủy, ngày bình thường đều không thân cận quá với Tưởng Phương Trọng và Phương Chính, nhưng Điền Ái Quốc biết rõ, lúc này Phương Chính đang tức giận, nếu mình dám không đồng ý, chắc chắn không được.
Dập điện thoại, Điền Ái Quốc bấm số điện thoại của nhà Trần Kiệt trưởng cục công an tỉnh Đông Hải.
- Lão Trần, tôi Điền Ái Quốc.
Trần Kiệt là cấp dưới cũ của Điền Ái Quốc. Quan hệ của hai người bắt đầu từ lúc ở cơ sở, cho nên không có gì khách sáo khi nói chuyện với Trần Kiệt.
Trần Kiệt cười ha ha:
- Lãnh đạo, có việc sao?
Anh ta biết rõ tính cách của Điền Ái Quốc, nếu không có việc gì, nửa đêm sẽ không gọi điện cho mình.
- Vụ án của thành phố Đông Hải kia, cậu nghe nói chưa?
- Đông Hải?
Trần Kiệt nghe vậy sững sờ, anh ta không biết chuyện này.
Chuyện này thực ra không kỳ lạ, phó bí thư Thành ủy Đông Hải bị người bắn chết, đến hiện trường đầu tiên, là Cục công an thành phố Đông Hải và lãnh đạo của chính quyền thành phố Đông Hải, vụ án tất nhiên cũng do cục công an thành phố Đông Hải phụ trách, Trần Kiệt là trưởng sở công an không biết cũng là hợp tình hợp lý. Dựa theo trình tự bình thường, sáng mai, chắc sẽ được báo cáo cho anh ta.
Điền Ái Quốc nói qua vụ án Đông Hải cho Trần Kiệt, sắc mặt Trần Kiệt liền khó coi, chuyện này cũng không phải chuyện nhỏ, huống chi nay đã kinh động đến lãnh đạo tỉnh, một cán bộ cấp phó sở bị giết, tại tỉnh Đông Hải, không thể xem như chuyện lớn bằng trời, cũng tuyệt đối khiến nhiều người rơi mũ quan xuống đất.
- Lãnh đạo, ý của ngài là?
Trần Kiệt tất nhiên là hành động theo lời của Điền Ái Quốc.
Điền Ái Quốc trầm giọng nói:
- Chỉ thị của bí thư Phương, ban ngành công an phải điều những đồng chí tinh anh, tiến hành điều tra rõ vụ án này, trong thời gian ngắn nhất, bắt được phần tử phạm tội!
Trần Kiệt lập tức nói:
- Xin thủ trưởng yên tâm, Sở công an nhất định tổ chức tổ chuyên án, nhanh chóng phá án.
Ý của ông ta rất đơn giản, nếu lãnh đạo đã coi trọng, vậy bản thân cũng phải coi trọng, cho dù vụ án này khó khăn nhường nào, Trần Kiệt cũng không tin, còn có người thoát khỏi tấm lưới thiên la địa võng của lực lượng cảnh sát.
Bọn họ bên này không ngừng liên tục tổ chức tổ chuyện án điều tra án này, Từ Quân Nhiên và Phương Chính đã chạy đến hiện trường.
Vừa xuống xe, Phương Chính liền nhíu mày:
- Xảy ra chuyện gì, chẳng nhẽ Trình Tiến Dã không ở đại viện Thành ủy Đông Hải?
Nơi bọn họ đến là một khu nhà nhỏ giá cao, Phương Chính vốn cho rằng Trình Tiến Dã bị hại ở đại viện Thành ủy, bây giờ xem ra không phải như mình nghĩ.
Đây là một khu cư xá kiểu khép kín nhỏ, cửa ra vào có bảo vệ, tầng lầu ở rõ ràng mới được xây cách đây mấy năm, khi đi vào khu cư xá, Từ Quân Nhiên nhìn môi trường xanh hóa xung quanh không tệ, rất kinh ngạc đầu những năm 90 đã có chỗ như thế này.
Phương Chính thoáng nhìn Từ Quân Nhiên, hừ lạnh một tiếng hỏi:
- Tiểu Từ là người từ ở thủ đô đến, ở Bắc Kinh, nơi như thế này có nhiều không?
Từ Quân Nhiên sững sờ, có chút lúng túng nhìn qua mấy lãnh đạo chính quyền Thành ủy cũng đang có sắc mặt lúng túng như vậy, cười khổ một cái nói:
- Không nhiều lắm. Ngược lại bên Lĩnh Nam, những khu nhỏ như thế này nhiều hơn một chút, chỗ đó gần với khu phát triển.
Cái gọi là khu phát triển, tất nhiên là bên Hong Kong, Ma Cau, Đài Loan rồi.
Đáp án của Từ Quân Nhiên tất nhiên là thật, tuy sắc mặt mấy vị lãnh đạo Đông Hải không tốt lắm, nhưng Từ Quân Nhiên biết rõ, mình không cần nói Trình Tiến Dã vào trong chuyện này, nếu ông ta đã dám ở nơi này, nhất định phải chấp nhận hậu quả. Tuy người chết là lớn, nhưng không đại biểu người chết có thể tùy tiện phạm sai lầm.
Phương Chính nhìn thoáng qua chủ tịch thành phố Đông Hải đang đỏ bừng mặt, nhàn nhạt mở miệng nói:
- Đồng chí Tiêu Chính, anh nói cho tôi xem, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?
Sắc mặt Tiêu Chính đỏ bừng, cười khổ, tuy không nói nên lời dù chỉ một câu, mà bí thư Thành ủy Đông Hải Trương Hồng Vũ đang học tập tại trường Đảng Trung ương, nay công việc trong thành phố do ông ta phụ trách, nhưng xảy ra vụ án như thế này, giờ khắc này Tiêu Chính thực sự nhớ đến vị bí thư Thành ủy đại nhân luôn không cùng đường với
Bạn cần đăng nhập để bình luận