Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 456: Cậu em vợ.

Chuyện quan trường, là chuyện phức tạp nhất từ trước tới nay, cấp trên cấp dưới, rắc rối khó gỡ, hôm nay là bạn, ngày mai thành địch, là chuyện thường tình, không có gì kỳ lạ. Cho dù là trong lịch sử, thường chia thành quân tử và tiểu nhân, nhưng trên thực tế luôn là trong anh có tôi, trong tôi có anh, không hề phân rõ giới hạn, ai cũng đều cho rằng mình là quân tử, còn đối thủ là tiểu nhân.
Giống Trịnh Thủ Nghĩa bây giờ vậy, ông ta thấy Từ Quân Nhiên rất ngứa mắt, trong mắt Trịnh Thủ Nghĩa, xưởng trưởng như mình có thể quan tâm đến bản án của tên tử nhân này, đã xem như giữ thể diện cho Từ Quân Nhiên lắm rồi, nếu không phải lãnh đạo huyện ủy xem trọng y, Trịnh Thủ Nghĩa cũng sẽ không ở đây.
Nhưng khi nhìn thấy thái độ đó của Từ Quân Nhiên, không nóng không lạnh, dường như có ai nợ hắn mấy trăm vạn vậy.
Nghĩ tới đây, thái độ Trịnh Thủ Nghĩa thoáng u ám, lập tức nở nụ cười không quan tâm:
- Bí thư Từ khách sáo rồi, tôi chỉ là tới xem một chút thôi.
Sau khi khách sáo nói mấy câu, liền rời khỏi đó.
Từ Quân Nhiên nói chuyện với Diệp Hữu Đạo thêm một chút, mới rời đi, chuyện này phải báo cáo với huyện ủy, vả lại hắn cũng phải đi huyện ủy họp.
Đợi Từ Quân Nhiên đến huyện ủy thông báo công việc xong, mới quay về xã Trường Thanh, cũng đã buổi tối, hắn vội vã ăn xong bữa tối, nhưng không ngờ Trịnh Thủ Nghĩa lại tìm đến cửa.
- Bí thư Từ, còn chưa đi nghỉ chứ.
Trịnh Thủ Nghĩa cười tủm tỉm đi vào phòng Từ Quân Nhiên, bởi vì Từ Quân Nhiên ở dưới thôn không có nhà, vốn dĩ sắp xếp cho hắn ở nhà khách, nhưng Từ Quân Nhiên ở xong mấy ngày lại nói không quen, dứt khoát thu dọn chăn nệm dọn qua văn phòng đảng ủy trong thôn, mọi người đều hết cách, cũng đã quen với tác phong của vị bí thư mới này.
Từ Quân Nhiên buông bút xuống:
- Xưởng trưởng Trịnh, có chuyện sao?
Trịnh Thủ Nghĩa cười khổ, gật đầu:
- Là chuyện của cậu em vợ nhà tôi.
Cậu em vợ của Trịnh Thủ Nghĩa là Tất Vân Đào, năm nay 30 mấy tuồi còn chưa kết hôn, ỷ vào anh rể xưởng trưởng, từ xã Trường Thanh đến huyện Phú Lạc, được xem là nhân vật số một. Không ngờ gần đây Tất Vân Đào lại gây thêm chuyện, vốn dĩ ông ta cũng không để ý, trong suy nghĩ của Tất Vân Đào, ở huyện Phú Lạc này, không có ai dám không giữ thể diện cho anh ta, cho dù không giữ thể diện cho Tất Vân Đào, cũng phải để thể diện cho anh rể mình Trịnh Thủ Nghĩa. Mà trên thực tế, chuyện lần này thật sự là rất phiến phức, thật là có người không cho y Mã vương Gia mặt mũi, dám động đến thái tuế Tất Vân Đào.
Thời đại này, tuy có sự xuất hiện của chế độ bao thầu trách nhiệm, nhưng nguồn tài nguyên giống như than đá, thật sự chưa có ai dám bao thầu, những chuyện như thế dần xuất hiện ở đầu những năm 90, đến bây giờ nếu như có người dám thăm dò nguồn nguyên liệu của các nước này, đồng nghĩa với việc gánh trên lưng con đường tư bản chủ nghĩa, cho nên Tất Vân Đào sẽ không có lá gan đó. Ngày thường y cũng không có làm ăn buôn bán gì, chỉ biết dựa vào anh rể là xưởng trưởng mà thành nhà buôn, nói trắng ra là thương nhân. Mua than đá với giá thấp nhất, sau đó bán cho người khác. Dựa vào những thứ đó, mà kiếm được không ít tiền, trở thành hộ giàu có danh xứng với thực.
Trước đó mấy ngày, Tất Vân Đào với mấy người bạn buôn bán đến vũ trường mới mở trong thị trấn, nói đến vũ trường này, thật là một thứ mới mẻ, trò này không thấy nhiều ở thủ đô bây giờ, mà huyện Phú Lạc lại có, là bởi vì gần đây huyện Phú Lạc có một nhân vật lớn, người ta từng sống ở nước ngoài, vì một số lý do nào đó nên quay về nước, rảnh quá đâm chán, nên bỏ tiền đầu tư mở một vũ trường, nói là một quán ca hát, nhưng thật ra cũng không đúng lắm, không khí ngột ngạt, thứ gì cũng có. Chẳng qua vì ngại thân phận đặc biệt của anh ta, nên ngay cả lãnh đạo thành phố cũng kiêng nể anh ta, cho nên mới cho phép một nơi như thế tồn tại.
Bên trong vũ trường, y nhìn trúng một cô gái đang nhảy, cô gái đó mặt mũi có chút giống với ngôi sao điện ảnh Yamaguchi của Nhật Bản, dịu dàng, ít nói, lịch sự, xinh đẹp động lòng người. Điều thú vị là, ngay cả kiểu tóc cũng giống hệt Yamaguchi. Tất Vân Đào đặc biệt thích thú, có chút cảm giác như gặp được đại minh tinh, một đám người trong vũ trường nhảy múa đến nửa đêm, y lại ỡm ờ đến bên cô gái mời ra ngoài ăn cơm, cả đám chuốc say cô gái, Tất Vân Đào trải nghiệm cảm giác ngủ cùng với minh tinh, xong chuyện, y ném hai ngàn cho cô gái đang khóc sướt mướt, nghênh ngang rời đi.
Nếu chuyện đã đến mức độ này, cũng sẽ không có chuyện sau này, vấn đề là, chưa đến mấy ngày người của đồn công an tìm đến cửa, nói có người tố cáo anh ta. Cảnh sát biết được thân phận của Tất Vân Đào, hơn nữa lại mang danh là cậu em vợ của xưởng trưởng Trịnh Thủ Nghĩa, nên đối xử với Tất Vân Đào có chút khách khí. Tuy khách khí, nhưng có người tố cáo, bằng chứng xác thực, bọn họ phải tiếp án xử lý. Tất Vân Đào có hống hách đến đâu, cũng đã trở thành nghi phạm. Đối đãi với người bị hiềm nghi là nghi phạm, trong sự khách khí của cảnh sát, ít nhiều có mang theo chút ý hùng hổ dọa người. Cảnh sát cũng xem như cho anh ta thể diện, không bắt anh ta, chỉ để cho anh ta trong thời hạn quy định đến đồn công an đầu thú, đồng thời nói cho y biết, nếu đầu thú, sau này khi đưa ra hình phạt sẽ được giảm nhẹ một chút.
Tất Vân Đào tất nhiên không có ý định tự thú, mà y cũng không có ý định giảm nhẹ tội, bởi vì trong đầu anh ta rõ ràng không có khái niệm rằng mình sẽ ngồi tù. Chuyện xảy ra sau hơn một tuần y mới tìm đến anh rể Trịnh Thủ Nghĩa, ai bảo cha mẹ y đều mất hết, chỉ còn lại một người chị thôi chứ.
Trịnh Thủ Nghĩa thiếu chút nữa tức điên lên, hận không thể đánh Tất Vân Đào một trận, bình thường thì mượn danh nghĩa y để kiếm tiền thì thôi đi, ngay cả phụ nữ cũng giải quyết không xong, cho thêm chút tiền không phải là xong sao, nhiều lắm thì an ủi chút, hết lần này đến lần khác để người ta tố cáo. Nhưng Trịnh Thủ Nghĩa không thể đánh Tất Vân Đào được, vẫn là lau sạch mông dùm y, nếu không, vợ ông ta sẽ không đề ông ta sống yên ổn, lúc đầu khi Trịnh Thủ Nghĩa chưa là gì hết, vợ ông ta không hề bắt tội gì, thà rằng cho cậu em vợ chịu đói cũng không để Trịnh Thủ Nghĩa bị đói, ân tình này Trịnh Thủ Nghĩa không dám quên, ông sợ người khác đâm mình sau lưng.
- Cậu đó, không thể giúp tôi bớt phiền phức sao.
Trịnh Thủ Nghĩa mắng Tất Vân Đào.
Tất Vân Đào nở nụ cười:
- Anh rể, anh đừng có thấy chết không cứu chứ!
Trịnh Thủ Nghĩa thở dài, gật đầu:
- Để tôi nghĩ cách, chuyện này của cậu rất phiền phức, cậu nói xem, vụ án này ai sẽ phụ trách? Đồn công an xã Trường Thanh sao?
Tất Vân Đào cau mày nghĩ hơn cả buổi, mới nhỏ giọng nói:
- Cái đó, không phải đồn công an xã Trường Thanh, nghe nói đã chuyển lên cục công an huyện rồi, một người họ Trương của đội hình cảnh phụ trách.
- Họ Trương sao?
Trịnh Thủ Nghĩa chau mày, ông ta đột nhiên cảm thấy, cậu em vợ này của mình, lần này dường như gây ra không ít phiền toái.
Bạn cần đăng nhập để bình luận