Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 846: Họp lớp đồng môn

Tối hôm sau, bên bàn rượu, trong một nhóm các bạn cùng học đại học, Từ Quân Nhiên tràn đầy phấn khởi. Mọi người đều biết hắn làm ăn cũng được cho nên vừa nghe thấy điện thoại của hắn, bọn họ liền hưởng ứng mà tới ngay. Đương nhiên, có tin đưa tới rất nhanh nên họ sớm biết Từ Quân Nhiên nay rất thành đạt nên tự nhiên đều muốn kết giao. Họ cũng không phải là nịnh bợ hắn. Thực tế, nếu Từ Quân Nhiên làm ăn không tốt mà đến Thủ đô cần bọn họ xử lý chuyện thì những người này cũng không từ chối. Nhưng là tốt nếu tranh thủ tình cảm học ở đại học mà lợi dụng nhau. Bây giờ là tới là theo nhu cầu.
Thứ tình nghĩa này, dùng cái nào là thiếu cái đó. Nhưng lợi ích lại khác, bởi vì lợi ích là cả hai bên đấy.
Hôm nay, Từ quân Nhiên mời toàn là đàn công. Có Tiễn Hoa công tác ở bộ phận Bộ Kinh tế – Tài chính – Đối ngoại. Tiếu Đại Sơn công tác ở Ủy ban Kế hoạch. Đổng Kiến Quốc và Dân Chính Tiêu công tác ở Bộ Dân chính. Họ đều là những người cùng học trong trường đại học và thời đó đã có quan hệ không tồi. Có hơn một chục người tay bắt, mặt mừng. Họ cười nói ôn lại thời gian học cùng nhau. Thỉnh thoảng có người nhắc tới thời điểm một người nào đó bị bị tai nạn xấu hổ, khiến mọi người cười to thoải mái.
Từ Quân Nhiên ngồi ở vị trí chủ. Bên cạnh hắn là Đỗ Vĩ và Sở Văn Thiên. Sở Văn Thiên đi theo Bí thư Thành ủy Đông Hải – hiện Bí thư đang đi học ở thủ đô. Sở Văn Thiên không có ý về nên lần này Từ Quân Nhiên mời khách ăn cơm hắn thấy việc đáng làm là phải chạy tới.
Nhìn chung quanh, thấy không có người nào tới thêm nữa nên hắn nói với Từ Quân Nhiên:
-Tiểu Lục, gọi người đem thức ăn lên thôi. Mọi người gần như đã tới đủ cả rồi.
Từ Quân Nhiên nhìn lướt qua rồi gật gật đầu, quay người gọi nhân viên phía sau:
-Chúng tôi đủ người rồi, cho người đem thức ăn lên thôi.
Hôm nay, Từ Quân Nhiên tiếp các bạn bằng tiền của mình. Hắn đã cùng những người bạn học này có quan hệ không tệ. Có không ít người đã nhiều năm nay không gặp nên hôm nay hắn phải thể hiện. Tuy nói quan hệ với mọi người không cần phải quà tặng, nhưng về việc này hắn đã làm xong.
Từ quân Nhiên vừa dứt lời, Kiến Quốc ngồi bên Đỗ Vĩ nói:
-Lão Lục, đợi lát nữa đi, còn có người đang tới.
Ở Ký túc xá, mọi người đều gọi Từ Quân Nhiên là Lão Lục. Hiện tại, mọi người cũng không sửa được thói quen này. Từ Quân Nhiên lại cảm thấy như vậy rất tốt, tối thiểu nghe cũng rất thân mật. Nó làm cho Từ Quân Nhiên có cảm giác như thoát ly khỏi lòng người hiểm ác ở chốn quan trường.
-Đại Đổng, còn có ai à?
Đỗ Vĩ thấy lạ ngây người hỏi.
Từ Quân Nhiên nhìn Đổng Kiến Quốc:
-Lão Đổng, mọi người tôi mời đều đã đến. Anh nói đi, trong lớp chúng ta, ở thủ đô còn ai tôi chưa mời?
Trong lớp học, trừ Từng Văn Khâm cùng Tào Tuấn Minh đang ở nước ngoài, còn những người không được mời là đang xuất ngoại. Từ Quân Nhiên vẫn không thể nhớ đã mời sót người nào. Phải xác định lại, nếu mới sót ai đó thì không tốt rồi. Dù sao, họ cũng là bạn học một thời.
Đổng Kiến Quốc cười ha hả:
-Tiểu tử, anh biết mời đám đàn ông cùng học còn mặc kệ đám nữ sinh có đúng không? Sáng hôm nay Diệp Thốn Tâm cùng làm việc ở bộ phận của chúng tôi, do thuận tiện trò chuyện, tự nhiên tôi nói ra buổi hội ngộ này. Do đó, cô ấy quyết định sẽ đến.
Diệp Thốn Tâm cùng học lớp với bọn họ. Cô cùng Điền Ngữ là bạn tốt. Sau khi tốt nghiệp cô và Từ Quân Nhiên gần như không có liên hệ gì.
Nghe Đổng Kiến Quốc giải thích, Từ Quân Nhiên cau mày. Thực ra hắn cũng muốn mời Diệp Thốn Tâm là bạn nữ cùng học. Nhưng hắn lại lo lắng chuyện này làm cho Điền Ngữ biết sẽ không tiện lắm. Cho nên hắn mới chỉ mời các bạn trai mà không nghĩ tới Đổng Kiến Quốc lại cho Diệp Thốn Tâm biết. Việc này, vạn nhất Diệp Thốn Tâm đưa Điền Ngữ cùng tới thì chính mình là người xấu hổ. Cười gượng một cái, Từ Quân Nhiên lắc đầu nói với Đổng Kiến Quốc:
-Lão Đổng à, việc này anh làm khó cho tôi rồi. Ở đây là một đám đàn ông, anh gọi một cô gái tới làm gì?
Đổng Kiến Quốc cười ha ha nói:
-Tất cả mọi người là bạn học cùng khóa. Vậy thì nam và nữ khác nhau ở chỗ nào? Cô ấy vẫn theo kịp mọi người, sao lại không gọi tới đây. Hơn nữa, một đám nhiều đàn ông thế này mà có cô ấy càng thêm sôi nổi. Vì chúng ta hội tụ về đây cùng có ý tứ mà. Hoa hồng còn phải xứng lá cây. Anh hội tụ bạn học mà không gọi cô ấy, dù thế nào, tin này mà lan ra sẽ để cho các cô gái cùng lớp nghĩ gì đây?
Từ Quân Nhiên thấy rất miễn cưỡng. Không đợi hắn nói tiếp ở bên ngoài Tiễn Hoa đã cười lạnh:
-Đổng Kiến Quốc! Tiên sư mày, còn tiếp tục giả vờ! Tiểu Lục không hiểu, ông đây còn không hiểu sao? Thời đại học Tiểu Tử thầm mến Diệp Thốn Tâm. Công việc bây giờ, cô ấy công tác đối ngoại ở Bộ Kinh mậu nên thường xuyên lui tới Bộ Thương mại. Tiểu Tử thừa cơ hội gần nước đuổi theo đã nhiều năm đi? Còn dám gạt người? Các huynh đệ, có nên hay không phạt rượu Tiểu tử?
thời đại học Hai người bọn họ ở cùng ký túc xá, hơn nữa còn công khai tình cảm quan hệ mật thiết. Nên, khi Tiễn Hoa nói ra mọi người đều tin tưởng. Nhìn sắc mặt Đổng kiến Quốc, Từ Quân Nhiên biết mình bị cái thằng này lừa rồi nên rất tức giận:
-Lão Đổng, việc này là anh không đúng rồi. Về lừa phỉnh thì tôi không nói tới, nhưng lại còn bịp tôi không trượng nghĩa, không trượng nghĩa.
Đổng Kiến Quốc cười ha hả. Tiễn Hoa nói đúng. Hắn cũng biết, Từ Quân Nhiên sẽ không vui. Nhìn xung quanh một lát rồi hắn móc điện thoại di động ra: “A, cô này thật là, giờ này là mấy giờ mà còn chưa tới. Tôi gọi điện cho cô, thật sự là phiền toái…”
Tiễn Hoa liếc mắt: “Thằng này ngồi cuối bàn chơi xấu. Vài chục năm rồi mà hắn không thay đổi”.
Từ Quân Nhiên cùng mấy người bạn cười. Việc này không phải chuyện lớn, nếu quan hệ suốt đời đến việc lớn của Đổng Kiến Quốc thì Từ Quân Nhiên không để ý. Dù sao Diệp Thốn Tâm cũng là bạn học của mình. Tuy nói vì cô ấy có quan hệ với Điền Ngữ, nhưng tóm lại muốn gặp mặt giao tiếp.
Dường như biết suy nghĩ của Từ Quân Nhiên, Sở Văn Thiên hạ thấp giọng:
-Không có chuyện lão Đổng ác ý đâu.
Từ Quân Nhiên gật gật đầu:
-Tam ca, cậu yên tâm, tôi biết mà.
Sở Văn Thiên nói như vậy vì hắn lo Từ Quân Nhiên hiểu lầm Đổng Kiến Quốc cho là cố ý làm hắn khó chịu. Dù sao, trong chuyện này, vạn nhất lúc nào đó Diệp Thốn Tâm nói lên chuyện tình cảm của cô ấy với Điền Ngữ sẽ làm cho Từ Quân Nhiên lúng túng đấy.
Ngược lại, Từ Quân Nhiên không để ý chuyện này. Hắn không còn trẻ nữa. Một số việc, có lẽ mười năm trước hắn rất coi trọng, nhưng bây giờ có nói ra thì cũng chỉ cười trừ mà thôi. Trải qua quá nhiều chia chia, hợp hợp rồi chìm nổi ở chốn quan trường Từ Quân Nhiên có cảm giác mình đã già rồi. Tối thiểu nhất thì cũng là không theo lúc trước mà nói xấu nhau.
Con người là như vậy. Có đôi khi trải qua nhiều chuyện, đối với rất nhiều thứ, nhìn cũng lạnh nhạt đi nhiều.
Đổng Kiến Quốc lấy điện thoại ra bấm. Sau một lúc, hắn cười gượng buông điện thoại di động nói: “Rõ ràng là cho ta treo rồi, cô gái này, ai…”
Lời nói còn chưa dứt, ngoài cửa phòng đã có giọng nói:
-Treo rồi sao? Đổng Kiến Quốc, anh có ý gì sao?
Sau lời nói này, từ cửa đi vào hai người. Người vừa nói chính là cô gái kia. Cô nhìn Đổng Kiến Quốc cười nói:
-Đổng Kiến Quốc, chẳng lẽ anh không biết trời sinh ra nữ nhân là ưa thích muộn sao?
Nghe xong câu nói này, Từ Quân Nhiên cười. Việc này, Diệp Thôn Tâm nói đúng là ở cô không thay đổi. Hồi học đại học, chính điểm này tạo nên tính cách của Hot girl. Hiện tại, cô vẫn giữ nguyên nó. Thì ra chỉ có Đổng Kiến Quốc mới chịu được tính tình của nàng.
Từ Quân Nhiên cười, đứng lên nói:
-Diệp Thốn Tâm, về việc này đã qua vài chục năm rồi mà cô vẫn giữ, coi chừng không bỏ được ah.
Diệp Thốn Tâm ngẩng đầu liếc Từ Quân Nhiên, hừ một tiếng:
-Từ quân Nhiên, mới vài năm không gặp, Liên tỷ tỷ cũng không gọi rồi. Vừa thấy mặt đã làm khó dễ tôi, anh cũng không cảm thấy ngại à! Hơn nữa, tôi hỏi anh…mời các bạn ăn cơm, vì lý do gì mà không cho tôi biết? Dù thế nào cũng là coi thường tôi, có đúng không?
Cô gái này lúc còn ở trường thì rất cay cú. Phụ nữ từ Tây Thục chính là như vậy – tính cách cởi mở, gần đây đều có sao nói vậy. Từ Quân Nhiên cũng biết cô không có ác ý gì. Chỉ đơn thuần do chính mình không mời mà thấy cô đến nên không hài lòng mà thôi. Hắn cười, nói:
- Cô cũng đừng để ý. Lão nhân gia, ta nào dám quên, nhớ ai. Chỉ là hôm trước đến Thủ đô tôi không có thời gian để liên hệ và mời quá nhiều người. Do đó, không liên lạc với cô, thật là có lỗi, thật có lỗi! Hôm nào tôi mời cô cùng Kiến Quốc, được chưa?
Diệp Thốn Tâm hơi đỏ mặt, nhíu mũi nói:
-Mời tôi thì thôi, mời Đổng Kiến Quốc làm gì vậy? Hơn nữa, tôi có già như vậy sao mà còn “lão nhân gia, lão nhân gia đấy!
Đổng Kiến Quốc không chút phật lòng vì mình bị giáng chức thấp, mười phần chân chó cười, nói:
-Không già, không già, từ trong tim, cô giống như cô gái hai mươi tuổi.
Từ Quân Nhiên trợn mắt. Thằng này đúng là khác thường, tính không nhân tính.
Vẫn chưa xong đâu. Đổng Kiến Quốc dứt khoát đứng lên kéo cái ghế của mình ra nói:
-Thốn Tâm, cô ngồi ở đây đi.
Nói xong, hắn nói với Tiêu Văn Hữu đang ngồi bên cạnh:
-Lão Tiêu, hãy ngồi sang chỗ khác đi…
Tiêu Văn Hữu ngây người một lúc. Lập tức hắn chỉ vào Đổng Kiến Quốc vừa cùng mình chuyện trò khí thế ngất trời mà mắng:
-Họ Đổng đấy, mày lỳ à, gặp gái đẹp quên bạn hữu!
Vài chục năm bằng hữu, Đổng Kiến Quốc với ý đồ kia đối với các bằng hữu không có gì là bí mật. Tuy nói là mắng chửi hắn, nhưng Tiêu Văn Hữu cũng đứng dậy nhường ghế.
Đổng Kiến Quốc cười ha ha, nói với Diệp Thốn Tâm:
-Nhanh ngồi xuống đi, Thốn Tâm.
Diệp Thốn Tâm liếc Đổng Kiến Quốc. Cô cũng hiểu được ý của hắn. Có nhiều người như vậy sao có thể liếc mắt đưa tình ở chỗ này. Chỉ là lúc này thấy hắn bị chỉ trích “trọng gái đẹp, khinh bạn bè”, cô cũng không cho là bị nhục mà ngược lại còn thấy tự hào. Cô không để ý tới hắn mà quay đầu nói với Từ Quân Nhiên:
-Từ Lão Lục, anh đừng dẻo mỏ. Những năm này, anh cũng không thể nhớ tới tôi. Ngay cả những kỷ niệm nhỏ của chúng ta anh đều quên chứ!
Bạn cần đăng nhập để bình luận