Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 871: Để chú dạy cháu làm người

- Tôi thay mặt cha cậu dạy dỗ cậu một chút!
Từ Quân Nhiên nói xong câu này, tất cả mọi người đều ngây ngẩn cả người.
- Cậu!
Tiền Ninh cũng giật mình đến mức há hốc miệng nhìn Từ Quân nhiên, thậm chí trong nháy mắt đó y cảm thấy có phải tai mình nghe nhầm không, người trẻ tuổi trước mặt này đang nói lung tung cái gì, chẳng nhẽ đầu hắn bị úng nước rồi sao.
- Tiểu Từ, cậu nổi điên gì đấy?
Khuôn mặt Hồng Anh cũng đầy kinh ngạc, vừa đi đến trước mặt nhóm người này liền nghe thấy những lời nói của Từ Quân Nhiên, trong mắt Hồng Anh, cậu đồng nghiệp nhỏ này thực sự có phần trẻ tuổi nóng tính rồi.
Hai người Tiền Đông Minh và Ngô Thiên không hẹn mà cùng trợn mắt há mồm, hai người họ hoàn toàn ngơ ngác, căn bản không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Tiền Đông Minh cho rằng Từ Quân Nhiên bất bình bênh vực cho Đoạn Văn Hiên, nhưng Ngô Thiên lại cho rằng Từ Quân Nhiên là người Tiền Đông Minh sắp xếp đến gây chuyện với mình và Tiền Ninh. Thậm chí trong nháy mắt đó, Ngô Thiên cảm thấy, người thanh niên trước mặt mình có một khí thế không coi ai vào đâu, thực sự dọa mình sợ, nhưng nghĩ lại, nếu Tiền Đông Minh thực sự có năng lực lớn như vậy, Đoạn Văn Hiên thực sự có người bạn ngạo mạn đến tận trời như vậy, nhiều năm qua, hai người Đoạn Văn Hiên làm sao có thể sống qua những ngày như vậy.
Nghĩ tới đây, Ngô Thiên cười lạnh nhìn Tiền Đông Minh:
- Lão Tiền, cậu làm như vậy không còn thú vị rồi.
Tiền Đông Minh có khổ khó nói, mở miệng nhưng không biết nên nói thế nào, hắn cảm thấy mình bị oan giống Đậu Nga, căn bản không có người nghe mình giải thích, chỉ sợ cho dù là người ngu cũng biết chuyện này chắc chắn không thoát khỏi liên quan với Hồng gia, mà nay người có khả năng hiệu triệu nhất trong Hồng gia không nghi ngờ gì là bản thân, nói cách khác, hôm nay Tiền Ninh bị người ta chỉ vào mũi mắng chửi, nếu lan ra, chính là mình không vừa ý với bí thư Tiền Trưởng ban tổ chức Thị ủy.
Sắc mặt Tiền Ninh rất khó coi, nhìn Từ Quân Nhiên lạnh lùng nói:
- Muốn thay cha tao dạy tao? Mày có đủ tư cách đó sao?
Nói xong, hắn chỉ vào Đoạn Văn Hiên trầm giọng nói:
- Lão Đoạn. Anh làm như vậy, là tự tìm phiền phức, cũng đừng trách tôi không khách khí.
Ngoài dự đoán của mọi người, trong ấn tượng của những người Hồng gia Đoạn Văn Hiên vẫn luôn nhận nhục chịu đựng, lúc này đối mặt với Tiền Ninh, lại bất ngờ kiên cường. Hắn liếc mắt nhìn Tiền Ninh, bình tĩnh nói:
- Tiền Ninh, tôi không biết người khác có tư cách không, nhưng tôi có thể chắc chắc, anh ấy tuyệt đối có tư cách thay bí thư Tiền dạy bảo cậu. Hơn nữa tôi có thể bảo đảm với cậu, bí thư Tiền hoàn toàn không cho rằng anh ấy làm sai.
Trong nháy mắt đó, Tiền Ninh cảm thấy dường như mình đang nằm mơ.
Từ Quân Nhiên lại không để ý, hơi liếc Đoạn Văn Hiên gật đầu, mà Đoạn Văn Hiên sau khi thấy Từ Quân Nhiên gật đầu, mới cười nói với vợ:
- Hồng Anh, anh giới thiệu với em một chút, vị này là bí thư Từ, vừa mới được điều đến thành phố chúng ta công tác. Tổ chức quyết định sau này anh sẽ làm chủ nhiệm văn phòng của bí thư Từ, phục vụ anh ấy.
Lúc này, hai chữ thư ký không đủ vênh mặt với đời, vì theo quy định chỉ có cấp phó bộ trở lên mới được sắp xếp thư ký, vì vậy phần lớn thư ký của cán bộ tầng lớp cơ sở, đều được trở thành chủ nhiệm văn phòng. Giống như Đoạn Văn Hiên làm thư ký cho Từ Quân Nhiên, vậy y đã trở thành chủ nhiệm của văn phòng tổng hợp khoa bốn Thị ủy. Vì Từ Quân Nhiên được xếp là phó bí thư thứ tư của Thị ủy.
Tất nhiên, coi như trong chính quyền thành phố, thứ tự của Từ Quân Nhiên vẫn phải thấp một chút. Chủ nhiệm văn phòng thị trưởng của chính quyền thành phố, là trưởng thư ký Thị ủy, tất nhiên cao hơn Đoạn Văn Hiên một chút.
Nhưng dù vậy, trong cả hệ thống văn phòng thị ủy chính quyền Nam Châu, trong nháy mắt Đoàn Văn Hiên cũng từ nhân viên tầng thấp nhất, trở thành nhân vật quyền lợi chạm tay có thể bỏng, dù sao ai cũng rõ ràng, xếp thứ tự mấy vị lãnh đạo Thị ủy, có nghĩa là gì.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao Cục trưởng Cục giáo dục Hà Viễn Chinh xuất hiện ở đây, đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi cần có thể khiến người khác cảm thấy mới mẻ hơn dệt hoa trên gấm, nhất là trong quan trường, làm tốt việc đốt nóng lò bị lạnh, khi báo cáo lại chính là chuyện lớn.
Mà giờ khắc này, trong nháy mắt Đoạn Văn Hiên công bố thân phận của Từ Quân Nhiên, tất cả mọi người đều yên lặng.
Toàn bộ sảnh yến hội, sau khi Đoạn Văn Hiên dứt lời, yên tĩnh đễn nỗi có thể nghe được tiếng một cây kim rơi xuống đất, ngoài tiếng thở ngày các gấp của mọi người không thể nghe thấy gì khác.
Mà sắc mặt Tiền Ninh, cũng trở nên hết sức kỳ quái, lúc xanh lúc trắng rất đặc sắc.
- Ha ha, anh đang nói đùa sao?
Ngô Thiên nhìn Đoạn Văn Hiên với nét mặt quái dị, cho dù thế nào y cũng không quá tin tưởng tất cả chuyện này.
Đoạn Văn Hiên không nói gì, lúc này hắn biết rõ, quyền quyết định mọi chuyện đều nằm trong tay Từ Quân Nhiên, dù sao lãnh đạo cũng là lãnh đạo, bản thân chỉ là thư ký, hôm nay Từ Quân Nhiên chịu ra mặt thay mình, đã là hiếm thấy rồi.
- Sao, không tin lời của tôi?
Từ Quân Nhiên cười lạnh ra tiếng, nhưng trong lời nói lại chẳng có chút ý tức khách sáo, trong mắt hắn, cho dù là Ngô Thiên cũng được hay là Tiền Ninh cũng thế, đều không phải là đối thủ của mình, những người này chẳng qua là dựa vào quyền thế sau lưng mà diễu võ dương oai mà thôi, cái gọi là cáo mượn oai hùm chính là họ.
Tên nhóc như vậy, một khi gặp phải người có năng lực thực sự, sẽ trở thành người buồn cười nhất.
Quả nhiên, sau khi Từ Quân Nhiên dứt lời, sắc mặt Ngô Thiên lập tức biến thành quả táo, tiếng chắn còn chưa dứt, Hà Viễn Chinh đã nhanh chóng bước tới, nói với Từ Quân Nhiên bằng thái độ tôn kính:
- Bí thư Từ, tôi đi trước, ngày mai ngài có thời gian không? Tôi có vài công tác cần báo cáo với ngài.
thoáng cái Sảnh yến hội không có thanh âm, tất cả những người còn nghi ngờ đều trở thành người câm, thân phận Hà Viễn Chinh không thể thể giả được nên không có ai lại dám nghi ngờ thân phận của Từ Quân Nhiên nữa, người đàn ông trẻ tuổi trước mặt, lại thực sự là bí thư Thị ủy…
- Bí, bí thư Từ, chào ngài.
Sắc mặt Ngô Thiên đỏ bừng, lắp bắp nói chuyện với Từ Quân Nhiên, cuối cùng y cũng chỉ là một thương nhân, cho dù thế nào cũng không thể đắc tội nổi Từ Quân Nhiên. Tục ngữ nói dân không đấu với quan, dù là Ngô Thiên đi lại rất gần với Tiền Ninh, nhưng nếu để y đối diện thẳng Từ Quân Nhiên, y không dám, dù sao thân phận của Từ Quân Nhiên đặt ở đó, một thường ủy thị ủy dù không có lòng đối phó với mình, chỉ cần lộ ra ý không thích mình, chỉ sợ phía dưới sẽ có vô số người vui lòng đối phó với Ngô Thiên để lấy lòng hắn, mà Tiền Vân Lục cũng tuyệt đối không vì một thương nhân như Ngô Thiên trở mặt với tân quý nhân thị ủy Nam Châu.
Ngô Thiên nói xong, Từ Quân Nhiên không thèm để ý đến hắn, hơi liếc nhìn Ngô Thiên, rồi nhìn Tiền Ninh, mà nói với giọng bình tĩnh:
- Khi nào cậu rời đi? Hoặc là, tôi gọi điện cho bí thư Tiền, để ông ấy đến đón cậu đi?
Nói xong, Từ Quân Nhiên đứng chắp tay, dáng hắn không cao lớn nhưng lại khiến người khác cảm thấy áp lực:
- Tôi cảm thấy, cho dù bí thư Tiền ở đây, tôi cũng có tư cách để cậu rời đi, cậu nói xem?
Sắc mặt Tiền Ninh đỏ bừng, cúi đầu khuất nhục, giống như lời nói vừa rồi của Từ Quân Nhiên, cho dù Tiền Vân Lục ở đây, Từ Quân Nhiên cũng không cần nể mặt ông ấy, đối với thân phận của Tiền Ninh, địa vị trên quan trường của Từ Quân Nhiên và Tiền Vân Lục là bằng nhau, nói lời dễ nghe, nếu ở trước mặt Tiền Vân Lục, Tiền Ninh cần gọi Từ Quân Nhiên một tiếng chú.
Cười nhẹ, Từ Quân Nhiên bình tĩnh nói:
- Chú khuyên cậu một câu, làm người phải có lòng khoan dung, có một vài chuyện không ai truy cứu không có nghĩa là cậu không sai, lão Đoàn chịu không ít khổ nhiều năm như vậy, chuyện này, tôi thấy đến đây chấm dứt đi.
Tiền Ninh biến sắc, chuyện năm đó như một cái gai trong lòng gã, hôm nay lại bị Từ Quân Nhiên nhắc đến trước mặt, khiến Tiền Ninh có một loại cảm giác bị người khác nhìn rõ.
- Bí thư Từ, tôi cảm thấy, chuyện này không có quan hệ gì với ngài?
Cắn răng, Tiền Ninh nhìn Từ Quân Nhiên nói, tuy trong lòng hận không thể đá tên khốn xen vào việc của người khác này ra ngoài, nhưng lúc này hắn vẫn không dám lộ ra bất cứ sự bất mãn nào với Từ Quân Nhiên.
Thân phận quyết định địa vị, địa vị quyết định sức mạnh nói chuyện của một người. Tiền Ninh cao cao tại thượng trước mặt Đoạn Văn Hiên và Hồng Anh, đối mặt với Từ Quân Nhiên, cuối cùng phải cúi thấp đầu. Vào lúc này, ychỉ có thể lựa chọn khiêu khích như vậy với Từ Quân Nhiên.
Cau mày, dường như khong vui đối với việc Tiền Ninh có can đảm phản bác lời của mình, Từ Quân Nhiên nhìn thoáng qua Tiền Ninh:
- Tiểu Tiền, tôi cảm thấy mình nhất định phải nói một chút với bí thư Tiền.
Thoáng cái, sắc mặt Tiền Ninh trắng bệch.
Bạn cần đăng nhập để bình luận