Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 528: Ý định.

- Để tôi tìm cho các cậu một người hiểu biết về lĩnh vực này.
Thủ trưởng quân đội vừa cười vừa nói với Từ Quân Nhiên.
Từ Quân Nhiên gật đầu, thật ra, tấm bản đồ khoáng sản tuyệt mật này chính hắn xem cũng không hiểu. Mặc dù lãnh đạo đã nói rồi, những tấm bản đồ này, chỉ để cho bọn Từ Quân Nhiên xem trong phòng, không được phép sao chép mang ra ngoài, thế nhưng trên những tấm bản đồ chuyên ngành này chỉ hiển thị những địa phương có khoáng sản, bởi vậy một huyện như huyện Phú Lạc sẽ không hiện lên trên bản đồ, thế nhưng lúc này xã Trường Thanh lại được hiện lên rất rõ trên bản đồ, là nơi phân bố của mỏ khoáng sản, có trọng lực khác lạ, trên bản đồ được khoanh lại bởi một vòng tròn màu đỏ.
- Lão Trần, anh nói xem!
Thủ trưởng nói với một vị lãnh đạo sau lưng.
Nói rồi, ông ta quay sang giải thích với Từ Quân Nhiên:
- Lão Trần là bộ đội công tác nhiều địa phương nhất của bọn tôi, anh ấy đã từng đóng quân ở một vài nơi có mỏ vàng, kinh nghiệm rất phong phú!
Từ Quân Nhiên liền khách khí nói với lão Trần:
- Đồng chí Trần, làm phiền anh rồi!
Lão Trần lật xem những tài liệu về xã Trường Thanh, sau cùng nói:
- Xã Trường Thanh các cậu đúng là có mỏ khoáng sản lớn, kết quả hàng trắc cho thấy ở trong phạm vi trung tâm tỉnh có xuất hiện trọng lực khác lạ, sông Quán Hà của các anh khá nổi bật, trước mắt vô cùng lạc quan, có điều bây giờ chưa nói được vị trí cụ thể! Trong khi thăm dò, chúng tôi đã phát hiện được, ở vùng Thâu Thái của các anh cũng không phải là những mỏ chính. Vất vả mấy tháng liền nhưng vẫn chưa tìm được vị trí chính xác của các mỏ lớn, chúng tôi đều rất tiếc nuối, thông tin cung cấp cho các cậu cũng không phải là tin tức có giá trị nhiều. Năm nay, cấp trên vẫn chưa giao nhiệm vụ thăm dò, không biết có đến chỗ các cậu hay không. Ngoài những thông tin này ra, những chuyện khác không thể nói thêm được rồi!
Từ Quân Nhiên liền cau mày, sau khi nghe xong mấy lời này, giống như đã biết được gì đó, lại giống như chẳng biết được gì, chỉ cảm thấy có chút mất mát. Một cuộc điện thoại không phải là được rồi sao? Hà tất phải bắt mọi người từ xa đến như vậy? Tuy nhiên suy nghĩ kỹ một chút, nếu như không đến thì cũng không thể thấy được một tấm địa đồ mang tính chuyện nghiệp như vậy. Đặc biệt là ý kiến về các hầm mỏ lớn, lại càng khiến cho mọi người kích động, chỉ riêng điểm này cũng đã có rất nhiều thứ để bàn giao lại với huyện khi trở về.
- Chủ tịch! Chúng ta có tham gia Hội nghị thương mại mậu dịch hay không?
Buổi tối Điền Hồ đến phòng của Từ Quân Nhiên, không chắc chắn hỏi.
Từ Quân Nhiên cười đáp:
- Sao thế, anh cảm thấy không được thích hợp sao?
Điền Hồ cười khổ một cái:
- Tình hình hiện nay của xã chúng ta, ngài không phải không biết, khu khai phá hiện giờ chỉ là cái thùng rỗng, người ta đến rồi thì xem cái gì?
Từ Quân Nhiên gật đầu:
- Đúng là thật sự cũng có chút phiền toái. Thế nhưng lãnh đạo trong huyện muốn chúng ta có thể dùng tài nguyên khoáng sản là cây ngô đồng để mời được Kim phượng hoàng đến, cũng là một ý hay!
Ở trước mặt của Điền Hồ, tất nhiên hắn sẽ không nói gì thêm, có điều trong lòng hắn, nhưng trong lòng Từ Quân Nhiên cũng hiểu rất rõ đây là trò bịp bợm làm cho mấy cán bộ trong huyện xem. Từ Quân Nhiên sao lại không nhận ra, hiệp hội chiêu thương thời đại này có thể đưa đến các thương nhân như thế nào? Dù sao trong mắt các nhà đầu tư thì vùng duyên hải mới là khu vực thích hợp nhất để phát triển, bất kể là về mặt địa lý hay là các chính sách trợ giúp, đặc khu của Trung ương thì cũng giống như tỉnh Tùng Hợp bên này thôi.
Nếu không thì Lâm Vũ Tình có đầu tư đến mấy ngàn vạn cũng không không thể nào tạo ra chấn động lớn ở tỉnh Tùng Hợp như thế, rõ ràng là đã đối đãi rất thận trọng với vị Chủ tịch tỉnh Trần Tinh Duệ này.
- Vậy sao còn tiếp tục tham gia?
Điền Hồ tựa hồ vẫn chưa từ bỏ ý định hỏi của mình. Gã chủ yếu là sợ khu khai phá của xã Trường Thanh sẽ trở thành chiêu bài của các cán bộ trên thành phố, nếu bị thành phố lấy đi, đến tay không phải là mất cả chì lẫn chài hay sao?
Từ Quân Nhiên cười cười:
- Tham gia là tham gì, nhưng mà đợi những người trong huyện kia đi rồi, chúng ta sẽ không tham dự nữa! Anh hãy gọi Tiểu Long, chúng ta cùng lên thủ đô.
- Ơ!
Điền Hồ khẽ giật mình.
- Lên thủ đô?
Gã không ngờ là Từ Quân Nhiên lại muốn lên thủ đô, chẳng lẽ trước đó Chủ tịch Từ đã nghĩ đến việc này từ trước đó sao?
Từ Quân Nhiên khoát tay:
- Chúng ta chỉ đi lòng vòng chút. Nhân tiện tôi sẽ đến thăm mấy người bạn, đi tạo dựng quan hệ mấy chuyện khác cũng không muốn nghĩ đến.
Tất nhiên hắn không thể nói cho Điền Hồ biết là lần này trở về, chính là vì hắn muốn xem tình thế sự ra sao, dù sao cũng đã 8 năm rồi, đối với Từ Quân Nhiên mà nói, hắn biết rất rõ, trong 8 năm này, trong lịch sử Tung Hoa đã có rất nhiều chuyện lớn xảy ra.
Vào giữa những năm 80, thời điểm có hai luồng tư tưởng đấu tranh kịch liệt, hai phe cải cách và bảo thủ đối đầu gay gắn, bên trên lại có một trận phong ba, một vị lãnh đạo cấp cao phạm sai lầm, bị cách chức, theo đó, phe cải cách bị tẩy chay, thủ trưởng cấp cao nhất chỉ có thể lặng lẽ trơ mắt nhìn tâm phúc của mình bị điều khỏi vị trí quan trọng. Sau này khi ảnh hưởng của đặc khu cải cách ngày một lớn thì phe cải cách mới dần dần chiếm được thế thượng phong, mãi cho đến cuối thập niên 80, đầu thập niên 90, những tranh luận về cải cách mở cửa mới có hồi kết.
Đối với Từ Quân Nhiên mà nói, những chuyện ở huyện Phú Lạc chẳng qua chỉ là một quá trình mà hắn tích lũy tư lịch. Hôm nay, mục đích đã đạt được, thành tích chính trị cần đạt được cũng đã đạt được, không cần biết xã Trường Thanh về sau này phát triển như thế nào, có những tài nguyên khoáng sản và những xí nghiệp kia làm cơ sở, thì e là một cán bộ cấp phó phòng như hắn, không đến vài năm nữa, sẽ trỏ thành cấp chính phòng. Nếu như có thể lên cấp chính phòng trước 30 tuổi thì trước khi đến 40 tuổi hắn có thể lên đến cấp chính sở cũng không có gì bất ngờ. Đến lúc đó, có thể mạnh tay mà làm một số việc!
Tuy được thủ trưởng nêu tên biểu dương, nhưng Từ Quân Nhiên không có ý định làm cọc tiêu. Tục ngữ có câu cây có mọc thành rừng, gió vẫn thổi bật được gốc, không cần nói đâu xa, đến lúc đó nếu đối phương cho mình là người nắm giữ kinh tế, thân là cán bộ làm công tác Đảng, lại bỏ qua công tác xây dựng đảng, không có nguyên tắc, không có giới hạn, để cho giai cấp tư sản tự do chụp mũ, thì hắn không thể nào gánh nổi rồi. Từ Quân Nhiên biết rõ, trong lịch sử của Trung Hoa, người đứng đầu phe cải cách của mỗi tỉnh, từ trên xuống dưới, hệ thống cán bộ của phe cải cách dường như đều bị tiêu diệt toàn bộ, cuối cùng cũng không có cách nào để vực dậy.
Chuyện trong chốn quan trường, có đôi khi không chỉ đơn giản như nhìn bên ngoài, thứ không thể dây dưa nhất, chính là thời gian.
Nếu một cán bộ 30 tuổi, trước mắt sắp được thăng chức, kết quả chỉ vì một chút sai lầm mà phí luôn thời gian mười năm, đến khi 40 tuổi, mới được làm cán bộ cấp phòng. Như vậy về cơ bản, y chỉ có thể làm đến vị trí cao nhất là cấp phòng mà thôi! Dù người mà lãnh đạo đề bạt thì cũng phải xem người này có thể công tác vì người dân được bao lâu.
Việc Từ Quân Nhiên phải làm là trước khi cồn sóng đánh đến, ổn định được chiếc thuyền nhỏ này của mình, tăng thêm cho mình một cánh buồm.
Cách giải quyết công việc chính là ngoài tròn trong vuông, tận lực làm đến cùng, ít gây náo động. Người tài như vậy mới có thể bám trụ lâu được ở trong chốn quan trường, cũng là sự lựa chọn phổ biến của các vị lão luyện trong chốn quan trường.
Gió mạnh nhờ vào lực, tiễn ta lên mây xanh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận