Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 510: Tình thế nghịch chuyển.

Rạng sáng ngày thứ hai khi quay về xã, tâm tình Từ Quân Nhiên tương đối tốt, đối với một người đàn ông, nơi ôn nhu không nghi ngờ gì có hai loại tác dụng, đôi khi có thể khiến người ta mất ý chí chiến đấu, đôi khi lại có thể khiến người ta sảng khoái tinh thần ý chí chiến đấu sôi sục, nghĩ đến Tạ Mỹ Quyên ôn nhu ngủ trong lòng mình tối qua, khóe miệng Từ Quân Nhiên không khỏi nổi lên một nụ cười cục kỳ ôn nhu. Có hồng nhan tri kỷ như vậy, cho dù như thế nào mình cũng phải kiên trì.
Đối với cách làm của Trần Đại Dũng, Từ Quân Nhiên quyết định giả bộ hồ đồ, dù sao người ta làm như vậy không có gì đáng trách, đổi thành mình, có cơ hội này cũng không bỏ qua.
- Bí thư Từ, hôm nay có việc vui gì sao?
Hoàng Hải thấy mặt mũi Từ Quân Nhiên trần đầy vui mừng đi tới, cười hỏi.
- Ha ha, không có việc gì, không có việc gì.
Từ Quân Nhiên nở nụ cười, đương nhiên sẽ không nói một vài tin tức mình biết cho Hoàng Hải, càng là lúc này, càng có thể nhìn ra ai mới là người bên cạnh mình, Từ Quân Nhiên định mượn cơ hội này, khảo nghiệm cán bộ xã Trường Thanh một chút.
Thấy thân ảnh Từ Quân Nhiên rời đi, Hoàng Hải có chút nghi ngờ nhìn Từ Quân Nhiên, không nói gì thêm, trực giác nói với Hoàng Hải, bí thư Từ thoạt nhìn có chút không giống ngày hôm qua.
Hoàng Hải sớm đã ngâm trà xong, Từ Quân Nhiên ngồi trên ghế dựa lật báo. Nay bí thư hắn rất rảnh rỗi, công việc ở xã đã đi vào quỹ đạo, hơn nữa hiện nay Từ Quân Nhiên bị trong huyện lạnh nhạt, vì thế kết quả là người trong xã cũng có cách nghĩ khác nhau, mấy cán bộ đến báo cáo mấy việc vốn không cần báo cáo, lúc này cũng bắt đầu cân nhắc đường lui, có người thậm chí bắt đầu theo Cát Đại Tráng, văn phòng bí thư của hắn, lại vắng lạnh rất nhiều.
Châm một điếu thuốc, hít sâu một hơi, lúc Từ Quân Nhiên đang chuẩn bị đọc báo, tiếng chuông điện thoại trên bàn đột nhiên vang lên.
- Alo, Tôi là Từ Quân Nhiên.
Cầm ống nghe lên, Từ Quân Nhiên báo tên của mình, hắn cũng không biết bên kia là ai.
- Ha ha, bí thư tiểu Từ, tôi Lôi Chính Vũ đây.
Người bên kia điện thoại lại là phó bí thư huyện ủy, trưởng ban tuyên truyền Lôi Chính Vũ, đây lại vượt ngoài dự liệu của Từ Quân Nhiên.
Cau mày, Từ Quân Nhiên có chút khó hiểu, uan hệ của hắn cùng Lôi Chính Vũ, cũng không thân mật như biểu hiện trong điện thoại, đặc biệt là vì quan hệ của Lôi Bạo. Hai người càng rất ít trao đổi, dù đối với danh tiếng của Lôi Chính Vũ người này Từ Quân Nhiên có biết chút ít, biết ông ta cũng không phải là người xấu, nhưng Từ Quân Nhiên không cho rằng, mình cùng Lôi Chính Vũ có thểnói chuyện trên trời dưới đất thân mật trong điện thoại.
- Chào bí thư Lôi, xin hỏi có chỉ thị gì sao?
Trong lòng nghĩ như thế, Từ Quân Nhiên bất động thanh sắc hỏi Lôi Chính Vũ.
Lôi Chính Vũ dường như cũng không cam thấy trong lời nói của Từ Quân Nhiên có xa cách, cười một cái nói:
- Tôi nói này bí thư Từ, công tác xã Trường Thanh các cậu gần đây rất không tồi đấy. Doanh nghiệp xã trấn phát triển rất tốt, đài truyền hình huyện gần đây thực hiện một tiết mục trong thành phố, tôi suy nghĩ để họ đến xã Trường Thanh ghi hình, cậu thấy thế nào?
Từ Quân Nhiên bị tin vui này đột nhiên xuất hiện làm cho sững sờ. Hắn đang muốn nói gì, Lôi Chính Vũ bên kia đã cúp điện thoại.
- Có ý gì?
Trong lòng Từ Quân không hiểu, tình huống thật khó suy nghĩ, hay là việc Trần Đại Dũng làm chủ tịch thành phố bị người khác biết rồi. Nhưng theo cách nói của Tạ Mỹ Quyên, dường như quyết định trong tỉnh phải qua mấy ngày nữa mới gửi xuống huyện, còn Chu Trạch Thành bên kia, Từ Quân Nhiên căn bản không đi gặp ông ta hôm nay, tất nhiên cũng không có khả năng để lộ tin tức.
Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?
Bây giờ suy nghĩ làm việc gì của Từ Quân Nhiên cũng không có, trong lòng giống như thấp tha thấp thỏm, có chút khẩn trương.
Ngồi ngây người ở chỗ kia không đến vài phú, điện thoại lại lần nữa vang lên, lúc này Từ Quân Nhiên đã có kinh nghiệm, đi lên nhận điện thoại:
- Tôi là Từ Quân Nhiên, ai vậy?
Bên kia điện thoại truyền đến tiếng cười sang sảng của Vương Trường Lâm:
- Ha ha, đồng chí Từ Quân Nhiên, tôi là Vương Trường Lâm đây.
- Chào ngài chủ tịch huyện Vương, xin hỏi có chỉ thị gì sao?
Từ Quân Nhiên bất động thanh sắc hỏi, hắn biết, Vương Trường Lâm xem ra có việc, nếu không sao lại nói chuyện khách sáo với mình như vậy, phải biết rằng đoạn thời gian trước mình muốn gặp vị chủ tịch huyện đại nhân này, căn bản là chuyện không thể.
Quả nhiên, Vương Trường Lâm cười ha ha:
- Bí thư tiểu Từ, cậu xem cậu kìa, tôi đã nói mà, sinh viên giỏi của thủ đô, trình độ phải cao mà.
Ông ta nói nhăng nói cuội như vậy, lại khiến Từ Quân Nhiên có chút bất ngờ, không hiểu ông ta đây là ý gì. Nhưng Từ Quân Nhiên có thể từ trong lời nói của Vương Trường Lâm, nghe ra được ý lấy lòng rất mạnh.
Thú vị rồi đây, liên tục xuất hiện tình huống như vậy, vẫn là điện thoại huyện ủy thường ủy tự gọi đến, trong lòng Từ Quân Nhiên bắt đầu nghi ngờ, hắn lại rất muốn biết, rốt cuộc xảy ra chuyện gì, khiến cho mấy huyện ủy thường ủy huyện Phú Lạc này đột nhiên đổi tính, bắt đầu tiếp cận mình.
Tiếp đó, không chỉ Vương Trường Lâm, Từ Quân Nhiên liên tiếp nhận được hai cuộc điện thoại, bao gồm phó chủ tịch huyện thường vụ Đổng Phương Tiếu trong ba vị thường ủy gọi điện cho hắn, nhưng lại không hẹn mà cùng thể hiện rất nhiệt tình với Từ Quân Nhiên, cùng vẻ lạnh lùng mấy ngày trước như là hai người, điều này khiến Từ Quân Nhiên nghĩ hoài không ra, chẳng lẽ xảy ra chuyện tốt gì rồi? Sao mình trong chốc lát biến thành bánh trái thơm ngon của huyện Phú Lạc?
Điện thoại trên bàn lại vang lên, Từ Quân Nhiên nhận máy còn chưa kịp nói gì, trong ống nghe truyền đến một giọng nói uy nghiêm:
- Là đồng chí Từ Quân Nhiên sao?
Từ Quân Nhiên sững sờ, thận trọng hỏi:
- Tôi là Từ Quân Nhiên, ngài là?
- Tôi là thành ủy Diệp Đức Hoa!
Trong lời nói của người kia tràn đầy tự tin, khiến Từ Quân Nhiên lắp bắp kinh hãi!
Diệp Đức Hoa?
Phó bí thư thành ủy thành phố Song Tề tiền nhiệm, chủ tịch thành phố chính quyền nhân dân thành phố, bí thư thành ủy hiện này Diệp Đức Hoa?
Từ Quân Nhiên chỉ cảm thấy sau lưng đột nhiên nổi lên một luồn khí lạnh, trong lòng ngoại trừ kinh ngạc, còn có cảm giác cổ quái không biết nói thế nào.
Giọng nói của Diệp Đức Hoa rất vững vàng, nhàn nhạt mở miệng nói:
- Tôi vừa mới nhìn văn bản của cậu, rất không tệ, không trách được có thể được lãnh đạo coi trọng. Quả nhiên là con cưng của trường đại học Kinh Hoa, thành phố Song Tề chúng tôi có thể có người tài như cậu, là may mắn của chúng tôi. Tôi đã để ban tuyên truyền thành ủy tìm hiểu kỹ thành tích cải cách mở cửa xã Trường Thanh các cậu đạt được, cậu phải chuẩn bị tốt, thủ trưởng rất coi trọng cậu, không thể để lão nhân gia ông ta thất vọng!
Nói xong, ông ta cúp điện thoại, để lại Từ Quân Nhiên há to miệng, cả buổi không biết mở miệng thế nào.
Sau một khắc, Từ Quân Nhiên trực tiếp nhấc điện thoại lên, bấm số điện thoại đường dài lên tỉnh thành, lúc này đây, hắn trực tiếp gọi đến văn phòng Trương Trọng Kiên.
- Anh Trương, bận gì không?
Từ Quân Nhiên khách khí nói với Trương Trọng Kiên.
Trương Trọng Kiên cười cười:
- Cậu em Từ, vừa hay, cậu không gọi điện thoại cho tôi tôi cũng định tìm cậu đây.
Từ Quân Nhiên đã có kinh nghiệm, cười một cái:
- Anh Trương, đừng trêu tôi, nói đi, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Anh em chúng ta hôm nay đã trải qua thay đổi từ địa ngục đến thiên đường, ông anh nói với tôi, có phải là anh động tayđộng chân ở đằng sau không?
Bạn cần đăng nhập để bình luận