Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 463: Người đẹp bước ra từ phòng tắm.

Xe Jeep bị nhóm người Đinh Tử Đạt lấy đi đón người, Từ Quân Nhiên đành phải ngồi xe ngựa đi vào huyện thành làm việc, một đường lảo đảo tiến vào huyện thành. Lần này hắn không để bất kỳ ai đi cùng, mà một mình lên đường, dù sao công việc của chính quyền bên kia cũng do Cát Đại Tráng phụ trách, Đảng ủy bên này mình cũng không cần hỏi quá nhiều về công việc của những lãnh đạo phân quản khác, bí thư là một cánh tay, chứ không phải bảo mẫu, không cần việc gì cũng cần tự làm.
- Không thể nào, đen đủi như vậy sao?
Từ Quân Nhiên đứng ở cửa nhà mình, lại nhìn phía cửa phòng Tạ Mỹ Quyên đóng chặt, lúc này mới phát hiện, hóa ra Tạ Mỹ Quyên không ở nhà.
Lúc hắn ra ngoài không về nơi ở mà xã sắp xếp cho, kết quả quên chìa khóa ở xã, vốn cho rằng Tạ Mỹ Quyên sẽ ở nhà, có thể lấy chìa khóa từ chỗ cô, nhưng không ngờ đến ban tổ chức huyện ủy nghe ngóng, hóa ra Tạ Mỹ Quyên cùng Chu Trạch Thành vào thành phố họp, Từ Quân Nhiên không còn cách nào khác, chỉ có thể cầu nguyện Tạ Mỹ Quyên chưa đi, kết quả đến ngoài phòng của Tạ Mỹ Quyên, đáp án có được lại khiến hắn chỉ biết cười khổ mà thôi.
- Bí thư Từ, sao cậu lại ở đây?
Sau lưng truyền đến âm thanh, Từ Quân Nhiên liền nhìn thấy Vương Hiểu Nhu vẻ mặt tò mò nhìn mình.
Cười cười, Từ Quân Nhiên chỉ cửa phòng đóng chặt:
- Tôi không phải là không có nơi để đi sao? Không mang chìa khóa nhà, kết quả chị Tạ lại vào thành phố rồi, xem ra tối nay, chỉ có thể ở đầu đường xó chợ rồi.
Tất nhiên là hắn nói đùa, đường đường là một cán bộ cấp khoa, Từ Quân Nhiên đương nhiên sẽ không phải là không có chỗ để đi.
- Vậy, cậu ăn cơm chưa?
Vương Hiểu Nhu do dự một chút, thử thăm dò hỏi Từ Quân Nhiên.
Từ Quân Nhiên sững sờ, lắc đầu:
- Trưa nay tôi vội vàng ngồi xe ngựa rồi chạy khắp nơi lấy chìa khóa, chưa ăn.
Vương Hiểu Nhu nghĩ nghĩ:
- Bằng không, cậu đến chỗ tôi nghỉ ngơi một chút đi? Tôi với chị Chu thuê phòng ở cùng nhau, nhưng hôm nay chị Chu vào thành phố nhận hàng rồi, còn có một gian phòng trống.
Từ Quân Nhiên cũng không nghĩ nhiều, gật đầu:
- Vậy được, tôi làm phiền vậy, ở chỗ chị một đêm.
Tư tưởng của hắn vẫn
dừng lại ở loại quan niệm lúc đời trước của mình, nhưng lại quên đây là những năm tám mươi, suy nghĩ của Vương Hiểu Nhu chỉ là để Từ Quân Nhiên nghỉ ngơi một chút, không ngờ Từ Quân Nhiên lại muốn ở lại chỗ mình, nhưng lời đã nói ra, cô cũng chỉ có thể bất đắc dĩ gật đầu đồng ý Từ Quân Nhiên.
Hai người rất nhanh đi đến tầng lầu chị Chu cùng Vương Hiểu Nhu thuê, là khu nhà của người trong nhà máy, Từ Quân Nhiên cười nói:
- Tôi trước làm quen mọi người chút, tí nữa còn phải vào cục huyện làm việc.
Vương Hiểu Nhu gật đầu đồng ý, Từ Quân Nhiên lúc này mới đứng dậy đến cục huyện tìm Diệp Hữu Đạo, vụ án giết người của thôn Mã Gia với vụ án của Tất Vân Đào, Từ Quân Nhiên rất chú ý, miễn cho đến cuối xảy ra vấn đề gì, ảnh hưởng đến sắp đặt của mình ở xã Trường Thanh.
Gặp mặt Diệp Hữu Đạo rất thuận lợi, về sau còn gọi Trương Phi cùng Dương Quang, mấy người ở nhà hàng ăn uống, Từ Quân Nhiên bị chuốc không ít rượu, mơ mơ hồ hồ tìm về chỗ ở của Vương Hiểu Nhu, sau khi gõ cửa, Vương Hiểu Nhi mở cửa thấy Từ Quân Nhiên uống say khướt, không khỏi kinh ngạc nói:
- Sao lại uống nhiều như vậy?
Từ Quân Nhiên cười khổ một cái:
- Đều là bạn bè.
Nói xong, ném cái túi lên bàn:
- Hô, không được, tôi đi tắm trước đã.
Vương Hiểu Nhu sửng sốt một chút, lập tức cẩn thận gật đầu:
- Cậu đi đi, hôm nay chắc mệt muốn chết rồi, nhà nhỏ, đừng chê bai.
Kỳ thật diện tích cái phòng này khoảng chừng bảy mươi mét vuông, đã không nhỏ rồi.
Từ Quân Nhiên khoát tay:
- Không nhỏ, không nhỏ, lớn hơn ký túc xá lúc tôi đi học nhiều.
Nói xong, hắn cất bước tiến vào phòng tắm, bây giờ đã là hơn tám giờ tối, Từ Quân Nhiên thật sự mệt muốn chết, hơn nữa hôm nay uống quá nhiều rượu, bước chân có chút lảo đảo.
Vương Hiểu Nhu vẫn không nói chuyện, đợi Từ Quân Nhiên tiến vào phòng tắm, Vương Hiểu Nhu nhìn chung quanh một chút, dứt khoát bắt đầu thu dọn lại phòng.
Sau khi Từ Quân Nhiên tắm rửa xong, cười nói với Vương Hiểu Nhu:
- Có thức ăn không? Chị Hiểu Nhu, tôi có chút đói bụng.
Hắn uống rượu rồi nói chuyện với đám người Diệp Hữu Đạo, cũng không ăn cái gì, bây giờ sau khi tắm rửa, người kiệt sức, bụng lại có chút đói.
Vương Hiểu Nhu gật đầu:
- Trong bếp có, tôi hâm nóng lại cho cậu đã.
Cô cũng không nói, thực ra là cô đã tỉ mỉ chuẩn bị trước.
Từ Quân Nhiên cười cười, khoát tay một cái nói:
- Không cần, không cần, tôi ăn như vậy là được rồi.
Nói xong, tự mình trực tiếp đi vào bếp bắt đầu ăn cơm.
Thừa dịp hắn ăn cơm, Vương Hiểu Nhu cũng đi tắm rửa.
Chờ sau khi Từ Quân Nhiên ăn cơm xong di ra phòng khách, lại ngây người một chút. Vương Hiểu Nhu xuất hiện trước mặt Từ Quân Nhiên đôi chân nhỏ đi trên đôi dép bông màu hồng, chắc là đôi dép hồng nhóm người chị Chu mang từ phương Nam đến, trên người mặc một bộ quần áo nhung giữ ấm màu be, phía trên còn mặc một cái áo len màu đen, chỉ là phía dưới chỉ mặc một cái quần còn lại không có gì, cặp mông đầy đặn bị cái quần ôm chặt từ từ bước ra từ phòng tắm, cặp mông vểnh lên lay động.
Theo bước chân của Vương Hiểu Nhu, Từ Quân Nhiên hoàn toàn sửng sốt trong mười giây, sau đó mới ho khan một tiếng, có chút mất tự nhiên quay đầu đi.
Sắc mặt Vương Hiểu Nhu đỏ lên:
- Cái kia, trên người bẩn quá, vì thế tắm một cái.
- Không có việc gì, không có vệc gì…
Từ Quân Nhiên xấu hổ gật đầu, không nói gì nữa, lại bắt đầu có chút ngượng ngùng.
Vương HIểu Nhu cúi đầu không nói gì, chỉ yên lặng đi qua ngồi lên sa lon gần Từ Quân Nhiên, nhìn ti vi. Cái ti vi này là Từ Quân Nhiên gọi người đưa tới, dù sao chị Chu người ta làm việc cho mình, cũng nên có chút phúc lợi.
Nhưng hôm nay xem tiết mục trên ti vi, Từ Quân Nhiên có chút không tập trung, trong khoảng thời gian gần đây Tạ Mỹ Quyên cùng mình chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, phần lớn thời gian đều là phân cách ở hai nơi. Từ Quân Nhiên lại bận làm công việc trong xã, cũng không có cách khác. Nhưng vừa rảnh một chút, hôm nay lại uống hơi nhiều rượu, lại thêm người đẹp thành thục vừa bước ra từ nhà tắm tóc ướt mặc quần áo bó sát người ngồi cạnh, trong lòng Từ Quân Nhiên có chút không nhịn được nóng lên, tự nhiên sinh ra một loại cảm giác thất thường, con mắt khẽ nghiêng một chút, nhìn lướt qua bộ ngực bị chèn ép của Vương Hiểu Nhu.
- Thật lớn à!
Từ Quân Nhiên không nhịn được trong lòng thầm hô một câu. Hắn không thể không thừa nhận, dáng người Vương Hiểu Nhu đẹp nhất trong những người phụ nữ mình từng gặp, đặc biệt là bộ ngực cực lớn kia, theo tính toán của Từ Quân Nhiên, ít nhất là ba sáu E, theo lý thuyết Vương Hiểu Nhu là bạn của Tạ Mỹ Quyên, mình động lòng với cô, thật sự có chút gì đó, nhưng trong lòng Từ Quân Nhiên lúc này rất rõ, mình không lừa được bản thân, hắn thực sự động lòng rồi, đây là sự thật cho dù che dấu như thế nào cũng không được.
Có đôi khi, động lòng chỉ cần một ánh mắt mà thôi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận