Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 408: Nỗi phiền toái của dì út.

Lúc xe Hồng Kỳ dừng lại, ở gần nhà Tào gia, Tào Tuấn Vĩ xuống xe, một mình rời khỏi, trước khi đi có nói với Từ Quân Nhiên, có chuyện gì gọi thẳng điện thoại đến nhà y.
Sau khi chờ Tào Tuấn Vĩ xuống xe, gương mặt vốn đang tươi cười của Tạ Vĩnh Cường thoáng cái đã biến mất, thần sắc trở nên nghiêm túc có vẻ nghiêm trọng nhìn Từ Quân Nhiên, y nói:
- Quân Nhiên, cậu có chút lỗ mãng.
- Sao thế, Tạ đại ca.
Từ Quân Nhiên hỏi.
- Lão đầu của Lý Kiệt Nhân dù sao là lãnh đạo cấp phó bộ, chúng ta đè uy phong của ông ta thì dễ, nhưng nếu muốn động vào ông ta, rất khó…
Tạ Vĩnh Cường đem tình hình của Lý gia nói với Từ Quân Nhiên, sau cùng mới thấp giọng nói:
- Chuyện này, tôi thấy cần phải bàn bạc kỹ hơn mới được, không thì một khi làm ầm lên, nếu như không giải quyết được vấn đề, có thể sẽ để lại ấn tượng xấu trong lòng lãnh đạo.
Từ Quân Nhiên im lặng, hắn biết rõ Tạ Vĩnh Cường kỳ thật nói không sai, dù sao người ta là lãnh đạo cấp phó bộ, bản thân chỉ là một cán bộ nông thôn cơ sở, cho dù đằng sau có Tào gia và Tôn gia, nhưng cũng không dễ gì mà động vào một cán bộ cấp phó bộ. Tôn lão cùng với Tào lão cũng sẽ không đồng ý để mình tự ra tay, cái nước cờ chính trị này, không chỉ phải cân nhắc sức mạnh của hai bên, tương tự còn phải cân nhắc đến cách nghĩ và phản ứng của những người khác, dù sao cái đạo lý bứt dây động rừng, đám lão nhân này đều rất rõ ràng.
- Tôi hiểu tâm tư của cậu, chuyện mà Lý Kiện Nhân làm thực sự rất quá đáng, nếu như có cơ hội tôi sẽ giúp cậu lưu ý.
Sau một hồi lâu, Tạ Vĩnh Cường thở dài một hơi chậm rãi nói với Từ Quân Nhiên một câu.
Từ Quân Nhiên gật gật đầu, hắn hiểu được ý tứ của Tạ Vĩnh Cường, có đôi khi đối phó một người cũng không nhất định phải chính diện cùng đối phương, lấy cứng chọi cứng, cũng giống như thân phận hiện tại của Tạ Vĩnh Cường đặt ở nơi nào, y nói nếu có cơ hội, chính là vào một thời điểm nào đó, nếu như thủ trưởng cao nhất biết được những sai lầm của Lý gia, y có thể thu, thuận thời cơ mà nhắc đến chuyện này, giống như lạc đà đặt xuống cọng cỏ cuối cùng, hoàn toàn đè chết Lý gia.
- Anh, cái tên Lý Kiện Nhân kia làm gì mà phát tài thế?
Từ Quân Nhiên trầm mặc một hồi, bỗng nhiên mở miệng hỏi Tạ Vĩnh Cường.
Tạ Vĩnh Cường sững sờ, kinh ngạc nhìn Từ Quân Nhiên:
- Cậu vẫn chưa từ bỏ ý định sao?
Từ Quân Nhiên cười ha hả, dùng những lời ý vị thâm trường nói với Tạ Vĩnh Cường:
- Con đê ngàn dặm bị hủy bởi tổ kiến, có những lúc, đánh con cọp trước tiên có thể bắt đầu từ con cọp con mà.
Tạ Vĩnh Cường như có điều suy nghĩ nhìn Từ Quân Nhiên gật gật đầu, lại lắc đầu nói:
- Lời này có đạo lý, có điều tôi cũng không rõ lắm y sao lại phát tài, cậu cũng biết, bình thường tôi không quá quan tâm chuyện này, nếu không phải hôm nay bởi vì cậu ở đó, Tào lão nhị với xe của y bị đánh vỡ tôi cũng không sang đó.
Lúc mà y nói, ở vào địa vị của Tạ Vĩnh Cường hôm nay, y đã không cần giống như trước kia nữa, huống chi hiện tại tiền đồ của y rộng lớn, tương lai bừng sáng, chuyện giữa thiếu gia ăn chơi đấu nhau đối với y mà nói căn bản không phải chuyện quang vinh gì. Cũng giống như quan lớn cao cao tại thượng nhìn đứa con nít, Tạ Vĩnh Cường đối với những chuyện Tào Tuấn Vĩ nói tuy là có quan tâm, nhưng y tuyệt đối sẽ không nhúng tay vào. Nếu không phải là vì sợ làm bị thương đến Từ Quân Nhiên, không có cách nào giao phó với Tào Tuấn Minh, Tạ Vĩnh Cường hôm nay chắc chắn sẽ không ra mặt.
Từ Quân Nhiên cười ha hả:
- Tôi biết, chuyện này tôi sẽ nhớ kỹ.
Tạ Vĩnh Cường gật gật đầu, ý vị thâm trường nói:
- Quân Nhiên, vị trí hiện tại của cậu khác rồi, mục tiêu cũng không thể giống như trước đây. Mấu chốt nhất là, có một số việc, không thể chỉ xem bề ngoài, cần phải nghĩ đi nghĩ lại vài lần mới làm sau.
Từ Quân Nhiên hiểu rõ ý tứ của Tạ Vĩnh Cường, y đây là vì muốn tốt cho mình, không hy vọng mình bởi vì lỗ mãng mà hủy đi tiền đồ. Hiện tại thật sự vất vả mới có thành tích như vậy, được bên trên coi trọng chú ý, lại có cơ hội ở cơ sở làm nên một sự nghiệp, nếu là vì một vài chuyện khác mà phế đi tiền đồ của mình, vậy cái được không bù đắp đủ cái mất. Dù sao nếu như không có quyền lực, cho dù Từ Quân Nhiên muốn chủ trì chính nghĩa cũng không có cái năng lực đó.
Lịch sử cho tới bây giờ đều là do người thắng viết đấy, kẻ thất bại không có tư cách đứng trên bục lĩnh thưởng.
Chính nghĩa cũng như thế, kẻ thắng làm vua kẻ thua làm giặc, Từ Quân Nhiên nếu như không có quyền lực địa vị, trở thành một người bình thường không xu dính túi, cái chính nghĩa mà hắn mong muốn, cũng sẽ thành một câu nói suông khiến bị chê cười mà thôi.
Đều là người thông minh, có nhiều thứ không cần nói quá nhiều, Tạ Vĩnh Cường tin Từ Quân Nhiên đã hiểu ý của mình, để cho lái xe đưa Từ Quân Nhiên đến Tôn gia, y không xuống xe, trực tiếp rời khỏi.
Thái độ của Tôn gia đối với Từ Quân Nhiên, hiện tại đã có chút biến hóa, năm nay lễ mừng năm mới ở nhà không có nhiều người lắm, chỉ có Tôn Tĩnh Vân cùng Lão gia, những người còn lại hoặc là làm việc ở địa phương, hoặc là còn bận ở trong bộ đội, những người đời thứ ba quan hệ bình thường với Từ Quân Nhiên, đương nhiên cũng không có gì để nói, nhưng ngược lại có Tôn Vũ Hằng tới chào hỏi với Từ Quân Nhiên một tiếng.
Sau những lời khách khí, ăn cơm tối, Từ Quân Nhiên cất bước ra đại sảnh, đi vào trong sân.
- Tiểu tử thối, nghe nói hôm nay cậu cùng Tào Tuấn Vĩ đánh Lý Kiện Nhân?
Từ Quân Nhiên vừa đứng đó chưa đến vài phút, quay người lại về hướng phát ra giọng nói của Tôn Tĩnh Vân.
Quay người nhìn người dì không có quan hệ máu mủ với mình, Từ Quân Nhiên bất đắc dĩ hỏi:
- Dì út, tin tức này của dì cũng linh thông đấy chứ? Chuyện của ban trưa, dì bây giờ đã biết rồi.
Đã lâu không gặp Tôn Tĩnh Vân, dì vẫn xinh đẹp động lòng người như trước, nghe thấy vậy cười ha ha nói:
- Vậy con cho là gì, dì út của con ta đây là làm gì chứ? Chuyện lớn như vậy ta làm sao có thể không biết được. Nghe nói Tạ Vĩnh Cường kia ra mặt, được rồi, cháu trai ngoại của ta, thể diện không nhỏ đó.
Từ Quân Nhiên xạm mặt, cách thứ mà Tôn Tĩnh Vân giao tiếp với mình, không giống như là trưởng bối, mà lại giống như là quan hệ giữa anh em với nhau.
- Dì út, sự tình không hề đơn giản như dì nghĩ đâu.
Từ Quân Nhiên bất đắc dĩ nói:
- Cháu cũng không ngờ tới anh Vĩ cũng gọi cho Tạ đại ca.
Hắn đây tuyệt đối là nói thật, vốn cho là Tào Tuấn Vĩ tìm cứu binh tới hẳn là con nhà vương quyền nào đó trong thủ đô, ai có thể nghĩ tên này trực tiếp ra chiêu độc, tìm tới Tạ Vĩnh Cường. Cái này không phải là chỉ dùng đại pháo để bắn con muỗi sao, hoàn toàn không phải ở cùng một cấp bậc. Vốn là Từ Quân Nhiên đã hạ quyết tâm muốn đem chuyện này làm lớn lên, chiến đấu một lần cùng Lý Kiện Nhân, không ngờ tới còn chưa đợi đến lúc mình ra chiêu, Tạ Vĩnh Cường cái vị Đại Bồ Tát lại vừa đến, Lý Kiện Nhân trực tiếp bị tước vũ khí rồi. Đối mặt một cái kẻ địch đã bị tước vũ khí đầu hàng, cho dù Từ Quân Nhiên muốn mượn đề tài để nói chuyện của mình, cũng không có cái cớ.
Tôn Tĩnh Vân nghe vậy đôi mi thanh tú cau lại:
- Sao vậy, các cậu là cố ý ư?
Cô sở dĩ biết rõ chuyện này, kỳ thực rất đơn giản, Lý Kiện Nhân không biết nhờ cậy quan hệ gì, nhờ người chuyển lời tới chỗ cô, hi vọng cô ra mặt tìm Tào Tuấn Vĩ cùng Từ Quân Nhiên giảng hòa, xem thử xem có thể để chuyện này to hóa nhỏ, chuyện nhỏ coi như không có, dù sao đều là những người cùng hội trong thủ đô, mọi người ngẩng đầu không gặp, thì cúi đầu cũng sẽ gặp, không cần thiết phải làm lớn chuyện này.
Từ Quân Nhiên cười ha hả một hồi, đem chuyện từ đầu đến cuối kể lại một lượt với Tôn Tĩnh Vân, sau cùng có nói:
- Vốn dĩ là cháu không biết, có điều sau khi nghe Tào nhị ca nói, cháu ngược lại thật sự muốn vật tay thử cùng Lý gia.
Tôn Tĩnh Vân nhìn người nam nhân trẻ tuổi ở trước mặt, tuy không biết hắn đang có cái gì lo lắng, nhưng bản năng ở trong lòng lại cảm thấy, Từ Quân Nhiên nói ra muốn cùng một lãnh đạo cấp phó bộ vật tay mà nói, bản thân dù sao cũng cho là hắn có thể đạt được thắng lợi, đây quả thực là quá thần kỳ.
- Quân Nhiên, cháu cẩn thận một chút, Lý Kiện Nhân tên tiểu tử này lòng dạ ác độc, huống chi nhà Họ lý bọn chúng, gần đây đi lại rất thân thiết với Hoàng gia.
Quãng thời gian gần đây, Tôn Tĩnh Vân luôn ở thủ đô, đối với nhiều chuyện ở thủ đô đều hiểu rõ hơn Từ Quân Nhiên, thậm chí cả Tào Tuấn Vĩ, những hiểu biết của cô về Lý gia, còn nhiều hơn Tào Tuấn Vĩ.
- Lại là Hoàng gia?
Từ Quân Nhiên nhíu mày, tại sao mà mỗi lần mình gặp phải đối thủ, đều có quan hệ dính líu đến Hoàng gia, chẳng lẽ thế lực của Hoàng gia ở Trung Hoa lại lớn đến như vậy?
Tôn Tĩnh Vân cười cười:
- Cháu đó, suy nghĩ quá nhiều rồi. Hoàng gia này không phải là Hoàng gia kia đâu, Lý Kiện Nhân lãnh đạo cũ của cha y, vốn là vị Hoàng phó tổng kia, quan hệ cá nhân của hai người rất tốt, tuy Hoàng lão đã lui vào trong cố ủy rồi, nhưng sức ảnh hưởng vẫn còn, cháu muốn động đến bọn chúng, cũng phải thật cẩn thận.
Phó tổng Hoàng?
Trong đầu Từ Quân Nhiên hiện lên một khuôn mặt, người này cũng là một nhân vật có tiếng ở thủ đô, nếu như người này là chỗ dựa lưng của Lý gia, vậy thì chuyện này thực sự có chút khó giải quyết.
Nhìn thấy bộ dạng chau mày, lòng đầy u sầu của Từ Quân Nhiên, Tôn Tĩnh Vân nhịn không được cười lên, vươn tay kéo cổ áo của Từ Quân Nhiên:
- Được rồi, sắp sang năm mới, cháu không thể ngoan ngoãn ở nhà, cứ nhất định phải tìm chuyện để làm sao? Sau hôm nay, tôi sẽ giúp cháu nghe ngóng, cháu ngoan ngoãn ở nhà đón năm mới đi.
Từ Quân Nhiên nhìn dung nhan kiều mỵ của cô, trong lòng có chút rung độnh:
- Dì út, không lẽ dì quen người của Hoàng gia?
Thần sắc của Tô Tĩnh Vân bỗng nhiên cười nhạt, cúi đầu xuống, thở dài một hơi, không lên tiếng.
Từ Quân Nhiên lông mày lập tức nhíu lại, hắn lần này trở lại thủ đô, vẫn chưa kịp hỏi Tôn Tĩnh Vân những chuyện gần đây liên quan đến Tôn gia, vừa ở đại sảnh ăn cơm, Từ Quân Nhiên nhìn thấy mấy người đời thứ ba Tôn gia bộ dạng vui vẻ ra mặt, ngoại trừ có Tôn Vũ Hằng bề ngoài có chút ảm đạm, giống như bị chuyện Tôn Chấn Khôn rơi khỏi đài ảnh hưởng, Từ Quân Nhiên trong lòng thấy kỳ quái, lại chưa kịp hỏi. Hiện tại, nhìn biểu cảm của Tôn Tĩnh Vân, hắn càng thêm nghi ngờ. Dù sao Tôn Tĩnh Vân nói có thể giúp mình nghe ngóng chuyện của Hoàng gia, nhưng theo mình biết, Hoàng phó tổng cùng Tôn lão gia năm đó là đối thủ không chung bàn.
- Dì út, rốt cuộc đã có có chuyện gì?
Sắc mặt của Từ Quân Nhiên dần dần sầm xuống, nhìn Tôn Tĩnh Vân chậm rãi hỏi, trực giác nói cho hắn biết, đáp án của Tôn Tĩnh Vân có thể sẽ khiến cho bản thân không hài lòng.
Tôn Tĩnh Vân trầm mặc, cúi đầu xuống không nói lấy một câu, chỉ lặng yên nhìn khoảng tuyết trắng mênh mang ở dưới chân.
Cô càng như thế, sắc mặt của Từ Quân Nhiên càng khó coi, vào lúc mà Từ Quân Nhiên chuẩn bị bộc phát, một giọng nói từ sau lưng hai người vang lên.
- Dì út, dì hãy nói cho Quân Nhiên đi, có lẽ cậu ấy có cách giải quyết.
Bạn cần đăng nhập để bình luận