Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 384: Yêu cầu của chủ tịch huyện.

Sở dĩ Từ Quân Nhiên quan tâm đến cấp bậc xưởng trưởng ở nhà máy, là vì nhưng năm này, doanh nghiệp nhà nước xác thực vênh váo hơn địa phương rất nhiều.
Không chỉ có doanh nghiệp nhà nước, bao gồm trong Bộ ủy các ngành lũng đoạn, rất nhiều ngành đều có tâm tính lão đại, việc khó làm, mặt khó coi, người khó thấy loại chuyện này căn bản thấy nhiều nên quen, cách nói “thiết lão đại”, “điện lão hổ”, bắt đầu ở lúc này, truyền thông ngày càng phát triển, nhanh chóng lan truyền từ miệng mọi người.
Không cần phải nói, chỉ là hệ thống đường sắt có tiếng lẫy lừng, bị người ta lên án nhiều năm, từ hệ thống tư pháp độc lập, đến chi tiêu độc lập,... bộ đường sắt nợ mấy trăm triệu, khiến người Trung Hoa mỗi năm mua vé về nghỉ lễ một chuyến cũng khó, sau này làm ra cái gọi là tốc độ, đường sắt cao tốc càng trở thành một trò cười mà thôi.
Giống như tình huống nhà máy huyện Phú Lạc, Từ Quân Nhiên ngược lại không thấy lạ, so với khí thế duy ngã độc tôn của công an đường sắt, bảo vệ của nhà máy coi như là rất khách khí rồi.
- Hình như là chính sảnh, nghe nói lần trước bí thư Thành ủy đến thị sát, người ta căn bản không có phản ứng.
Dương Quang ở một bên mở miệng giải thích.
Từ Quân Nhiên gật đầu, không nói thêm gì nữa.
Trương Phi há hốc miệng, lại bị Từ Quân Nhiên liếc mắt một cái, đành phải tức giận ngậm miệng lại, nhưng sắc mặt lại khó coi.
Người khác của đội cảnh sát hình sự an ủi Diệp Hữu Đạo vài câu, liền nhao nhao cáo từ, trong phòng bệnh rất nhanh chỉ còn lại Từ Quân Nhiên cùng Dương Quang, hơn nữa Diệp Hữu Đạo đang nằm cùng Trương Phi vẻ mặt không phục.
- Anh Từ, anh ngăn tôi làm gì?
Trương Phi đợi đến lúc không có người ngoài, mới kinh ngạc hỏi Từ Quân Nhiên, y không hiểu vì sao không để mình nói, chẳng lẽ sư phụ cứ để cho người ta đâm ba nhát như thế sao? Từ nhỏ đến lớn chưa bị thua thiệt như vậy, Trương Phi tuyệt đối không phải loại người nén giận được.
Biểu tình của Từ Quân Nhiên rất vững vàng, nghe câu hỏi của Trương Phi, cùng sắc mặt kinh ngạc của Diệp Hữu Đạo và Dương Quang, nói:
- Chuyện này, nếu kéo đến chỗ bảo vệ nhà máy, tôi thấy không đơn giản như thế đâu, theo lý mà nói cho dù mắt của người ở nhà máy cao hơn đầu, cũng không đến nỗi ngăn cản cảnh sát hình sự bắt người chứ? Chẳng lẽ họ không biết hậu quả làm như thế sẽ khiến quan hệ hai bên căng thẳng hơn sao?
Dương Quang gật gật đầu:
- Đúng vậy, tôi cũng thấy kỳ lạ.
Cách nghĩ của y cùng Từ Quân Nhiên giống nhau, nói trắng ra là vì hai người đều thường liên hệ đến vấn đề nhân sự, lúc suy nghĩ sự việc dễ đổi góc độ, nghe họ nói như vậy, biểu tình của Diệp Hữu Đạo rơi vào trầm tư, anh ta không ngốc, tất nhiên hiểu ý của Từ Quân Nhiên và Dương Quang, xem ra chuyện này, còn có nội tình.
Nhưng Trương Phi lại không hiểu uẩn khúc, y chỉ đơn giản vì sự phụ của mình bị đánh, muốn thay Diệp Hữu Đạo báo thù rửa hận mà thôi, bây giờ biết rõ kẻ thù ở nơi nào, lại không thể xử lý theo luật những kẻ đó, cảm giác như vậy làm y tức đến sắp nổ tung rồi.
- Bí thư Từ, ý của anh là, thân phận những người này không đơn giản?
Sau một hồi lâu, Diệp Hữu Đạo âm trầm hỏi Từ Quân Nhiên. Anh ta suy tính cả buổi, cuối cùng đưa ra được kết luận, sở dĩ bảo vệ nhà máy che chở mấy tên du côn đó, nhất định là vì trong những người này, thân phận người nào đó, khiến họ không dám giúp đội hình cảnh huyện bắt người.
Từ Quân Nhiên cười hắc hắc:
- Chưa chắc là thân phận của những người này, tôi cảm thấy, nếu đám người rời đi tối qua, ngược lại có thể hỏi một người.
- Ai?
Trương Phi vội vàng mở miệng.
Từ Quân Nhiên lộ ra một nụ cười quỷ không mang theo bí hiểm:
- Tất nhiên là Lương Vũ Tử bây giờ đang bị tạm giam.
Lời còn chưa dứt, Trương Phi vụt một cái đứng lên, gọn gàng dứt khoát nói:
- Anh Từ, sư phụ các anh ở đây đợi, tôi đến phòng tạm giam, làm cho tên khốn đó không mở miệng không được, ông đây không tin, dưới gầm trời này không có vương pháp, tôi không tự tay bắt hết đám tinh trùng lên não này không được!
Người này thuần túy là phái hành động, nói xong lời của mình, quay người đã ra khỏi phòng bệnh, nhìn dáng vẻ chắc là đến phòng tạm giam gây rắc rối với Lương Vũ Tử.
- Thế này…thích hợp không?
Sau một hồi, Dương Quang trợn mắt há mồm theo bản năng nhìn về phía Từ Quân Nhiên hỏi, rất rõ ràng anh ta lo hành vi của Trương Phi sẽ đẩy tình hình theo một chiều hướng không thể điều hòa được, cho dù nói thế nào, Lương Vũ Tử cũng là người của nhà máy, nếu anh ta là công nhân viên chức, nói không chừng xử lý người này như thế nào cũng cần thương lượng với bên nhà máy, bây giờ gây ra mâu thuẫn lớn như vậy, Dương Quang thật sự lo lắng, có biến khéo thành vụng hay không, dẫn đến mâu thuẫn mới giữa địa phương với doanh nghiệp.
Từ Quân Nhiên mỉm cười, đứng dậy nói:
- Thích hợp hay không, dù sao cũng phải để tiểu Phi đi thám thính chứ?
Cách nghĩ của hắn rất đơn giản, nếu nhóm du côn này không đơn giản, vậy chắc chắn không dễ bắt được, Trương Phi có ông là Huyện ủy thường ủy, vốn không cần lo gặp rắc rối, ngược lại có thể lại để anh ta dò được một chút lai lịch của đối phương.
Buổi trưa, rốt cuộc Trương Phi cũng khiến Trương Vũ Tử mở miệng, giống như Từ Quân Nhiên đoán, thân phận của những người đó không đơn giản, đều là con cháu cán bộ nhà máy, con cháu của chủ nhiệm xưởng cũng thôi đi, thậm chí còn có con trai của một vị phó trưởng xưởng, ngay cả Lương Vũ Tử, cũng là con trai của quản đốc trưởng xưởng.
- Anh Từ, anh nói bây giờ làm sao?
Trương Phi xoa xoa tay nhìn Từ Quân Nhiên, chờ Từ Quân Nhiên sai bảo.
Từ Quân Nhiên lắc đầu:
- Tôi có thể có cách gì, trước tiên cậu báo sự việc này lên trên, xem trong huyện định như thế nào.
Dương Quang cùng Trương Phi đều sững sờ:
- Chuyện này, xem trong huyện?
Duỗi một ngón tay, Từ Quân Nhiên chỉ lên trên, thản nhiên nói:
- Có một số việc, nước ấm luộc ếch mới được.
Lúc này, trong suy nghĩ của Từ Quân Nhiên, nhiều một việc không bằng bớt một việc, bản thân không cần thiết gây thù hằn ở khắp nơi trên huyện Phú Lạc.
Nằm ngoài dự liệu của hắn, trong huyện nhận được báo cáo của cục công an huyện, rất nhanh sẽ có phản ứng, yêu cầu nhà máy giao mấy nhân viên liên quan đến vụ án trái pháp luật. Mà nhà máy bên kia không biết vì sao, không làm ra hành động đáp trả nào, dùng một lời nói của một vị phó trưởng phòng chỗ bảo vệ nhà máy, coi như có vấn đề, vậy cũng phải là nội bộ nhà máy xử lý.
Hơn nữa, cách làm tiếp theo của nhà máy, khiến Từ Quân Nhiên cảm thấy rất ngoài ý muốn.
- Đồng chí Từ Quân Nhiên, tôi đại biểu chính quyền Huyện ủy nói chuyện với cậu.
Sáng ngày thứ ba Diệp Hữu Đạo bị đâm thương, Từ Quân Nhiên bị gọi đến đại viện chính quyền Huyện, gặp chủ tịch Huyện Vương Trường Lâm.
Từ Quân Nhiên ngồi đối diện Vương Trường lâm, đánh giá vị chủ tịch Huyện đại nhân hơn bốn mươi tuổi này, Vương Trường lâm với tư cách phái cải cách nổi tiếng trong huyện, Từ Quân Nhiên tuy đến huyện Phú Lạc không được mấy ngày, nghe qua không ít tin đồn về ông ta, đều khen vị chủ tịch Huyện này có ý tiến thủ, một lòng phát triển kinh tế. Nhưng Từ Quân Nhiên vẫn cảm thấy không đơn giản như vậy, vì hắn không tin Vương Trường Lâm. Nếu Vương Trường lâm thực sự trong sạch như trong lời nói, vậy việc làm của Mã Tụ Bảo giải thích thế nào đây? Dù sao Từ Quân Nhiên tin rằng, Vương Trường lâm sẽ không vô duyên vô cớ đè ép chuyện của Hồ Đại Hải xuống, rất rõ ràng, xã Trường Thanh tồn tại một bí mật, là Vương trường Lâm không hy vọng người khác biết được. Hoặc là nói, chuyện của xã Trường Thanh, cho dù Vương Trường Lâm không biết, cũng có nghe phong thanh.
Nhưng nếu đã như thế, vị chủ tịch Huyện này, vẫn lựa chọn đè chuyện này xuống, từ một điểm này mà nói, ấn tượng của Từ Quân Nhiên về ông ta rất không tốt.
- Chủ tịch Huyện, chào ngài.
Từ Quân Nhiên rất cung kính chào hỏi Vương Trường Lâm.
Vường Trường Lâm gật đầu một cái, ngồi dựa vào cái ghế phía trong bàn làm việc đối diện với Từ Quan Nhiên, biểu tình rất nghiêm túc, mang một cỗ uy nghiêm khiến người khác không thể không ngưỡng mộ, nếu không phải là đời trước Từ Quân Nhiên thấy qua nhiều nhân vật lớn, nói không chừng sẽ bị dáng vẻ này của ông ta làm cho khiếp sợ rồi, biết làm thế nào được lãnh đạo lớn Từ Quân Nhiên từng gặp qua thực sự quá nhiều, ngay cả lãnh đạo Quốc gia hắn cũng từng gặp, làm sao có thể bị dọa sợ trước một chủ tịch Huyện, vì thế biểu hiện của Từ Quân Nhiên rất bình tĩnh, ngoài hơi cung kính với Vương trường Lâm ra, không có chỗ nào khác biệt.
Nhẹ nhàng gật đầu, Vương Trường Lâm âm thầm đánh giá Từ Quân Nhiên một phen, bình tĩnh nói:
- Đồng chí Từ Quân Nhiên, mấy ngày trước có phải cậu xảy ra xung đột với một vài công nhân nhà máy không?
Từ Quân Nhiên nghe được lời của Vương trường Lâm, biểu tình hơi đổi, lông mi chớp chớp kinh ngạc hỏi:
- Chủ tịch Huyện, sao có thể nói là công nhân chứ? Rõ ràng là một đám du côn, cho tới bây giờ tôi chưa từng thấy qua, có công nhân doanh nghiệp nào mang theo dao găm quân đội ba và dao bầu bên người đấy.
Biểu tình của Vương Trường Lâm ngưng trọng, không thể tưởng được Từ Quân Nhiên sẽ dùng giọng điệu như vậy đáp lại mình, hắn vốn cho là cán bộ thanh niên như vậy, đối mặt với loại chuyện này sẽ phải rất sợ hãi, lại không nghĩ rằng Từ Quân Nhiên chẳng những không có sự kinh ngạc như ông ta tưởng tượng, ngược lại rất bình tĩnh, thậm chí còn mơ hồ phản đòn lại với mình.
- Không thể nói như vậy, bây giờ chuyện này gây náo rất lớn. Nhà máy bên kia đã gửi thông báo đến chính quyền Huyện ủy chúng ta, nói một vài công nhân trong xưởng họ phản ánh lại, công an cùng cán bộ địa phương chúng ta dựa vào có súng trong tay, công khai ẩu đả cùng mấy đồng chí công nhân nhà máy, tạo nên ảnh hưởng rất xấu.
Sắc mặt Vương Trường Lâm dần dần trầm xuống, nhìn Từ Quân Nhiên chậm rãi nói:
- Về chuyện này, tôi cần cậu cho tôi một lời giải thích.
Lúc này rốt cuộc Từ Quân Nhiên cũng hiểu, không trách được hai ngày này trong huyện không có kết luận gì với chuyện của Diệp Hữu Đạo, cũng không để cục công an tiếp tục bắt người, thậm chí ngay cả Lương Vũ Tử kia, cũng tiếp tục giữ trong trại tạm giam, hóa ra là ván cờ của phía trên.
Mà bây giờ Vương Trường Lâm tìm mình nói chuyện, chỉ sợ chắc cũng vì mấy nguyên nhân này.
- Chủ tịch Huyện Vương, ý của ngài là, chuyện này là trách nhiệm của tôi?
Con mắt Từ Quân Nhiên chăm chú nhìn Vương Trường Lâm, từ từ nói ra từng câu từng chữ.
Người Vương Trường Lâm dựa vào sau ghế làm việc của mình, hai tay giao nhau đặt trên bụng, nhìn Từ Quân Nhiên nhẹ nhàng gật đầu:
- Nhà máy là hộ lớn có lợi nhuận của huyện ta, việc lần này trong huyện cảm thấy chắc là có chút hiểu lầm. Vì thế, tôi thấy nếu cậu có thể chủ động tìm lãnh đạo nhà máy nhận trách nhiệm là lỗi của mình, rất có lợi cho việc phát triển trong huyện.
Bạn cần đăng nhập để bình luận