Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 390: Mỹ nhân Xuân Cung.

Đối với Từ Quân Nhiên, hắn biết rõ, trong cái thùng nhuộm không đáy đầy bùn lầy tanh hôi như quan trường, nếu muốn giữ thân trong sạch thì phải trả một cái giá rất lớn.
Dù sao hàng ngàn năm nay Trung Hoa đã có rất nhiều tấm gương chứng mình rằng, trong cả đám người xấu nếu phát hiện có người không chịu cùng nhóm làm bậy thì những người đó sẽ phải lựa chọn. Nói một cách chính xác là những người không bị nhiễm bùn đó sẽ chỉ có hai sự lựa chọn.
Thứ nhất, họ sẽ phải lựa chọn chấp nhận thông đồng với cả bọn, hoặc không thì thủy hỏa bất dung, cho đến khi nào một bên bị tiêu diệt hoàn toàn.
Mà Từ Quân Nhiên cũng biết, muốn tồn tại lâu dài ở trong quan trường thì chỉ có một sự lựa chọn duy nhất là không được để ham muốn tầm thường chi phối.
Một quan chức nếu muốn nơi ở hoặc đơn vị mình tiến được tới vị trí cao nhất ngôn cửu đỉnh, nếu không phải có quyền lực đủ lớn thì cũng phải là người công tâm. Điều này nói thì dễ nhưng khi bắt tay vào làm lại không hề dễ tí nào. Nguyên do bởi vì nó yêu cầu mỗi lời anh ta nói ra, mỗi việc anh ta làm đều phải công tâm chứ không vì mục đích cá nhân.
Mà một khi những người này làm được việc đó, thậm chí không phải là người đứng cao nhất hay cao thứ hai cũng đủ khiến cho người khác sợ hãi.
- Cậu đấy, tôi cũng không biết nói cậu thế nào nữa.
Tạ Mỹ Quyên nói với Từ Quân Nhiên bằng giọng bất lực.
Từ Quân Nhiên nở nụ cười tươi, nói:
- Những việc này tôi thấy cứ thuận theo tự nhiên thì tốt hơn. Nào, chúng ta uống rượu.
Nói rồi hắn đưa ly rượu lên nhấp một ngụm. Sau đó lại cau mày, quay đầu nói với ông chủ:
- Ông chủ, rượu này của ông sao uống giống nước vậy.
Ông chủ tiệm nghe thấy Từ Quân Nhiên nói vậy đi tới vẻ không hài lòng nói:
- Trẻ ranh như cậu, rượu của tôi là rượu Mao Đài chính cống đấy. Cậu chưa uống rượu ngon bao giờ à?
Từ Quân Nhiên cười cười nói:
- Tôi không phải chưa từng uống rượu Mao Đài thực sự. Nhưng sao lại có thứ mùi vị này?
Tạ Mỹ Quyên cũng bật cười, nói:
- Đúng vậy đấy chú. Rượu này của chú uống không ra sao cả.
Cô cũng là người tính tình cởi mở, lại thêm công tác ở bên tổ chức nên ngày thường đi cơ sở thường phải tiếp xúc quan hệ với các cán bộ cấp dưới. Tất nhiên từ đó cũng kinh nghiệm chinh chiến rượu chè đầy mình, tửu lượng khá tốt.
Ông chủ của tiệm cơm chắc tầm năm mươi tuổi, nghe hai người đều nói như vậy thì có vẻ không chịu được, trừng mắt nhìn bọn họ, nói:
- Các cô cậu chờ đó xem.
Nói xong y quay người đi vào bếp phía sau, một lát sau bê một vò rượu ra, để ngay trước mặt Từ Quân Nhiên và Tạ Mỹ Quyên, nói:
- Các cô cậu uống đi, hừ.
Từ Quân Nhiên và Tạ Mỹ Quyên nhìn nhau, khuôn mặt đều lộ nét cười, cầm bình rượu lên rót cho mình một ly.
Sau khi nếm một ngụm, ánh mắt Từ Quân Nhiên sáng lên, nói với Tạ Mỹ Quyên, nói:
- Rượu này ngon.
Cũng có thể do rượu này tốt nên hai người cứ chén cậu chén chị khá lâu. Từ Quân Nhiên dần dần đã cảm thấy lâng lâng, tới khi mở mắt được ra đã phát hiện bên ngoài đã tối đen. Không biết là đã bao lâu, trời tối đen một mảng Nhưng điều quan trọng nhất là lúc này hắn đang nằm trên một chiếc sa lông, hơn thế lại luôn cảm giác đang bị rượu khống chế, hai mi mắt chỉ muốn sụp xuống.
- Ua a, đây là đâu?
Từ Quân Nhiên mơ màng, vịn ghế salong đứng dậy. Ngẩng đầu lên nhìn chiếc đồng hồ phía sau hắn kêu tính ting trong ánh trăng mờ mờ, cố gắng lắm hắn mới nhìn rõ được thời gian lúc đó đã là chín giờ tối.
Vịn ghế sô pha đi về phía trước, Từ Quân Nhiên phát hiện trước mắt đen thui. Hắn cũng không biết mình ở đâu, còn Tạ Mỹ Quyên đâu?
Từ Quân Nhiên đột nhiên nhớ ra, dường như lúc cuối cùng hắn và Tạ Mỹ Quyên đã rời khỏi tiệm cơm đó. Hai người hình như đã uống hết nửa bình rượu, đều lâng lâng như nhau cả. Nhưng giờ hắn ở một nơi hoàn toàn xa lạ. Còn Tạ Mỹ Quyên thì đâu rồi?
- A,
Trong khung cảnh tranh tối tranh sáng, một tiếng kêu khẽ bị nén lại vang đến bên tai hắn.
- Chuyện gì xảy ra? Người nào?
Trong cái đầu vẫn còn hơi choáng váng của hắn hiện lên một suy nghĩ. Theo bản năng, hắn lần theo dấu vết của âm thanh mới nghe được. Cuối cùng hắn thấy ở phía xa, có một chỗ hình như có ánh sáng.
- U a aa, chẳng lẽ Tạ Mỹ Quyên ở bên trong? Ốm ư?
Lúc này ý thức của hắn đã tỉnh ra khá nhiều. Dù hắn đã uống kha khá rượu nhưng khả năng chống đỡ với đồ uống có cồn tốt hơn Mỹ Quyên nhiều. Lúc này dò dẫm đi về phía ánh sáng, trong lòng hắn muốn xem Tạ Mỹ Quyên bị làm sao. Nhưng khi tới cửa, đúng lúc hắn định mở miệng thì lại một lần nữa ngẩn cả người.
Quả thực mà nói, Từ Quân Nhiên lúc này không khác gì một con rối đang há miệng, chân đóng đinh tại chỗ.
Không thể không nói rằng, dù là kiếp trước hay kiếp này thì hắn đều không phải xử nam, đã gặp rất nhiều đàn bà phong tình. Có điều lúc này nhìn thấy cảnh tượng trước mắt hắn, khiến cho chỗ sâu nhất trong lòng hắn như bị ai cầm gì đó bẩy lên vậy. Hắn chỉ cảm thấy bụng dưới của mình trong chốc lát như đang bốc lên một đám lửa.
Chỉ là một cái khe cửa nhỏ trước mắt hắn, nhưng hắn có thể nhìn thấy mọi thứ và nghe được rất rõ ràng. Vốn hắn vẫn cho rằng đó là tiếng kêu vì đau, nhưng thực tế đó lại là tiếng thở dốc gợi cảm. Âm thanh đó lúc này nghe như đang không ngừng hít thở, rất dồn dập, lại dường như khiến lỗ tai của người khác phải quay cuồng.
Mà điều quan trọng nhất là, lúc này kẻ đang bò trên giường lại là Tạ Mỹ Quyên. Chiếc áo cô mặc lúc trước không biết đã vứt xó nào rồi. Giờ cả người không còn một mảnh vải, chiếc váy đã tuột xuống dưới quá đầu gối. Thị lực của Từ Quân Nhiên khá tốt. Hắn từ trong bóng tối nhìn rõ, một tay Tạ Mỹ Quyên đang tự xoa nắn ngực của mình, còn một tay khác lại đang làm động tác ở giữa hai đùi. Vì lưng quay về phía cửa nên Từ Quân Nhiên không nhìn rõ thứ trước mặt, chỉ có thể nhìn thấy cái mông tròn trắng đang run rẩy không ngừng. Nó khiến cho lòng hắn bất chợt cũng run lên.
Cái này, đ.mẹ nó, cũng kỳ quá mà!
Trong lòng Từ Quân Nhiên thầm chửi bậy một câu, nhưng thực tế thì hắn không thể hình dung nổi tâm trạng của mình lúc này.
Hiền thục, đoan trang.
Đó là cảm nhận của Từ Quân Nhiên về Tạ Mỹ Quyên trong thời gian vừa qua. Trong ấn tượng của hắn thì người đẹp này tuy rất xinh đẹp nhưng không phải là loại đong đưa lẳng lơ. Dáng người xinh đẹp ma mị đã đành, nhưng xinh đẹp thế mà lại chịu độc thân, mà cũng chẳng chịu làm điệu làm bộ với bất cứ tên đàn ông nào. Đó là cảm nhận của hắn về Tạ Mỹ Quyên. Mà theo như đám Dương Quang nói lại thì Tạ Mỹ Quyên rất có tài nấu ăn. Cô thuộc tip người bên ngoài thì giỏi ngoại giao, bên trong lại là tay nội trợ tài ba.
Một người phụ nữ như vậy, thế mà giờ đang toàn thân bốc lửa trên giường làm những chuyện như thế này. Điều đó khiến Từ Quân nhiên cảm thấy nghi ngờ không biết có phải do hắn uống nhiều mà nhìn nhầm không. Hay là hắn đã ảo giác mang hình ảnh những cuốn phim mình đã xem từ một quốc đảo nào đó tái hiện lại trên người Tạ Mỹ Quyên.
- Thật là không ngờ được.
Từ Quân Nhiên lúc đó bất giác thở mạnh một tiếng, co người lại, không dám phát ra một tiếng động nào, sợ kinh động đến Tạ Mỹ Quyên.
Trong phòng đèn sáng, Tạ Mỹ Quyên đang quỳ trên giường lúc này bắt đầu mệt dần. Cô dần xoay người, khẽ ngẩng đầu lên, mái tóc dài suôn mềm xõa xuống ngang vai, tiếng thở vẫn hơi dồn dập, cổ họng kêu rên lên từng hồi, động tác ở giữa hai chân ngày càng nhanh, thậm chí cô còn cho cả hai tay vào. Miệng cô rên rỉ liên hồi. Từ Quân Nhiên thầm cảm nhận được cơ thể cô đã trải qua một trận quyết liệt, vã mồ hôi, rồi lại nổi lên những mảnh đỏ ửng.
- Trời ạ.
Giờ nhịp tim củaTừ Quân Nhiên cũng dường như tăng mấy trăm lần. Lần đầu tiên hắn nhìn thấy cảnh tượng mạnh mẽ và diễm tình như vậy, quả thật là bị kích động.
Chị Tạ này không phải là quá cởi mở ư?
Từ Quân Nhiên khẽ thầm cảm khái.
Cũng phải biết lúc đó mới là năm 1984, không phải giai đoạn quan hệ nam nữ và quan niệm về giới tính cởi mở như thế kỷ hai mốt. Nói không ngoa rằng, tư tưởng của con người lúc đó thực sự vô cùng ấu trĩ và bảo thủ. Trên phố có bao nhiêu cặp tình nhân sánh đôi, nếu gặp người quen liền tách nhau ra. Kể cả Lâm Vũ Tình và Từ Quân Nhiên cũng vậy, hai người luôn phải cẩn thận khi đi trên phố, sợ thu hút ánh mắt của người khác.
Thế mà giờ hắn đang được chứng kiến một màn xuân cung sống như thế này, làm sao có thể khiến hắn không miệng đắng lưỡi khô cho được?
Từ Quân Nhiên cũng chỉ là người đàn ông bình thường. Trong hoàn cảnh như thế này mà hắn không có phản ứng gì mới gọi là lạ. Thế nên hắn chỉ cảm thấy trong lòng mình dường như đang có một ngọn lửa thiêu đốt. Ngọn lửa khiến cả người hắn và phần thân dưới dường như đang có một thứ gì đó vuốt ve, mất đi cảm giác tự nhiên.
Mà điều khiến hắn bất lực là dường như cơ thể đang mất kiểm soát. Rõ ràng biết mình phải rời đi mà mắt vẫn không chịu rời khỏi cơ thể Tạ Mỹ Quyên đang ở trước mặt. Bởi vì Tạ Mỹ Quyên lúc này đang ngẩng đầu khuấy động một mảnh rừng nhiệt đới tươi tốt ở phía dưới. Thế nên hắn nhìn rất rõ khoảng rừng rậm đó, cả hai vầng ngực đầy đặn có hai quả nho hồng hồng ở trên.
Lý trí mách bảo Từ Quân Nhiên phải rời khỏi đó ngay lập tức, bằng không khi Tạ Mỹ Quyên trở về trạng thái cân bằng, phát hiện ra hắn thì có nhảy vào sông Hoàng Hà cũng không giải thích nổi. Tuy nói hắn uống nhiều, nhưng việc hôm nay tuyệt đối là việc riêng của cô. Giờ để cho hắn nhìn thấy, vì xấu hổ, chắc chắn cô sẽ trở mặt với hắn. Đến lúc đó không giải thích được đã đành, thậm chí hắn có thể sẽ gây ấn tượng xấu cho Chu Trạch Thành. Dù sao thì cũng có thể nói như thế này hắn khác gì lưu manh.
Nghĩ tới đây, trán hắn vã mồ hôi. Người đẹp cảnh vui tuy quan trọng nhưng không thể đánh cược với tiền đồ được.
Bạn cần đăng nhập để bình luận