Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 372: Bồi thường.

Nghe xong lời trưởng ban Dương, Từ Quân Nhiên cả buổi đều không lên tiếng.
Trưởng ban Dương biết rõ trong lòng hắn thấy khó chịu, liền vỗ vai hắn nói:
- Tôi là Dương Quang, có cơ hội quay lại thị trấn thì chúng ta hãy gặp nhau.
Vừa gật đầu vừa cười khổ, Từ Quân Nhiên hiểu rõ ý của Dương Quang, trải qua chuyện này, hắn nhất định không còn cách nào để ở lại Trường Thanh. Nói không chừng bị người trong huyện điều về thị trấn, đến lúc đó mọi người đều có thời gian gặp mặt, thực ra Từ Quân Nhiên cũng hiểu rõ, trong mắt những người này, không hề xem trọng mình mà là mối quan hệ của mình và Chu Trạch Thành, dù sao Chu Trạch Thành lo cho mình như thế, có anh ta, trưởng ban tổ chức huyện ủy ở đây, mình cũng không cần lo lắng về vấn đề tương lai.
Nếu đã như vậy, Dương Quang cũng không cần bất hòa với mình.
- Tú Anh, chúng ta về thôi.
Mãi lâu sau, từ Quân Nhiên mới nói với Thôi Tú Anh.
Hắn rõ ràng nhìn thấy, bác của Thôi Tú Anh – Hoàng Hải trợn mắt với nha đầu này, rõ ràng không hy vọng cháu gái có quan hệ gì với mình. Vậy mà mấy ngày trước ông ta còn chủ động nhờ Từ Quân Nhiên quản giáo giúp cô cháu này, tính cách con người này phần nào đã lộ rõ.
Không chỉ có Hoàng Hài mà ngay cả không ít người làm việc ở xã Trường Thanh và thôn Liên Hợp, vốn dĩ mấy ngày trước khi Từ Quân Nhiên gặp họ thì đều muốn kéo quan hệ với Từ Quân Nhiên, hận không thể khiến vị đảng viên trẻ tuổi này nhờ kĩ mình. Thế mà bây giờ đối với Từ Quân Nhiên như bệnh dịch, tránh không kịp.
Từ Quân Nhiên cũng không trách ai cả, quan trường là nơi hiện thực nhất, quyền lực của một người có lớn hay không tỉ lệ thuận với sự quen biết của anh ta. Đây cũng chính là một sự thật trắng trợn.
Nếu đã như vậy, mình càng không thể ngã xuống, nếu thật sự ngã xuống, sẽ khiến những kẻ chế nhạo mình được vui vẻ, bởi cái gọi là người thân đau đớn còn kẻ thù sung sướng. Từ Quân Nhiên có ưu điểm lớn nhất là trước nay chưa hề mất tự tin, đây cũng là niềm tự hào của hắn. Bởi vì hắn biết, bản thân gánh vác hy vọng của hắn kiếp trước và cả của cha mình.
Thôi Tú Anh đỡ Từ Quân Nhiên vào nhà trọ, vừa nói nhỏ:
- Bí thư Từ, anh có chút khác so với lúc trước.
Từ Quân Nhiên cười cười không nói gì, lòng hạ quyết tâm. Chuyện này phải điều tra cho ra manh mối, nếu không thì cả đời này sẽ phải chịu vết nhơ.
Thôi Tú Anh làm cơm tối cho Từ Quân Nhiên, Dương Liên Hoa thì chuyển sang nơi khác ở, nghe nói là phòng do tổ công tác tìm.
- Bí thư Từ, tôi ở ngay kế bên, nếu anh thấy không khỏe, nhớ gọi tôi.
Ăn xong cơm tối, Thôi Tú Anh dọn dẹp một lúc rồi nói với Từ Quân Nhiên.
Từ Quân Nhiên nhẹ nhàng gật đầu:
- Tôi hơn cô hai tuổi, nếu không ngại, hãy gọi tôi là Quân Nhiên được rồi, đừng gọi bí thư này nọ, tôi không quen.
Thôi Tú Anh mặt ửng hồng, nhìn Từ Quân Nhiên rồi cúi đầu nói nhỏ :
- Vậy tôi không khách khí nữa.
Từ Quân Nhiên lúc này mới cười lớn
- Hai ngày nay may mà có cô chăm sóc, tôi thật sự rất cảm ơn.
Thôi Tú Anh không nói gì, lặng lẽ giúp Từ Quân Nhiên dọn dẹp phòng. Nhìn dáng vẻ bận rộn của cô, Từ Quân Nhiên liền thở dài, có những chuyện nếu nói ra thì sẽ hỏng mất, bản thân cũng chỉ còn cách giả bộ như không biết gì.
... ... ... ... ... ... ... ...
... ... ... ... ... ... ... ...
Ánh mặt trời ấm áp xuyên qua cửa sổ chiếu lên người Từ Quân Nhiên, khi hắn mở mắt đã hơn bảy giờ sáng ngày hôm sau, mùa đông ở phương Bắc đều thế này, ánh mặt trời chiếu sớm, mới hơn bảy giờ, mọi người đều đã đi làm hoặc ra ngoài rồi.
- Dậy rồi à.
Từ Quân Nhiên chưa thu dọn được bao lâu thì Thôi Tú Anh gõ cửa bước vào.
Từ Quân Nhiên gật đầu, cười nói
- Tú Anh, không cần cô tốn công nữa. Tôi đã dọn xong rồi.
Nói xong hắn quơ quơ nắm đấm.
Thôi Tú Anh lườm Từ Quân Nhiên một cái:
- Bác sĩ nói, cơ thể anh vẫn yếu, cần nghỉ ngơi thêm nữa.
Cô đưa hộp cơm trong tay cho Từ Quân Nhiên:
- Cơm tôi làm từ sáng, anh ăn đi.
Ăn xong bữa sáng, Từ Quân Nhiên nhờ Thôi Tú Anh đưa mình đi thăm Dương Liên Hoa. Hắn có chuyện muốn hỏi Dương Liên Hoa.
Trên đường đi, Thôi Tú Anh có lúc thấy khó xử nói với Từ Quân Nhiên:
- Chúng ta thật sự phải đi sao? Cái đó, Quân Nhiên, chị Dương bây giờ rất kích động, tôi sợ chị ấy…
Lời vẫn chưa nói xong nhưng Từ Quân Nhiên vẫn hiểu được ý cô, vì chính mình gián tiếp hại chết Trần Ái Quốc. Thôi Tú Anh lo lắng trong lúc Dương Liên Hoa bị kích động, hành động sẽ quá khích. Tuy nói hiện giờ tổ chức đã nhận định việc này Từ Quân Nhiên không có trách nhiệm gì. Nhưng trong con mắt của đại đa số, nếu Từ Quân Nhiên không nói chuyện cùng Trần Ái Quốc thì Trần Ái Quốc cũng sẽ không lựa chọn cái chết.
Từ Quân Nhiên bình tĩnh nói :
- Tôi đi thăm chị Dương là vì tôi thấy cái chết của chủ nhiệm Trần không đơn giản như vậy. Cô biết không lúc tôi cùng ông ta nói chuyện, ông ta không hề lộ ý định muốn chết, ngược lại còn tỏ ra do dự, rốt cuộc nên hay không báo cáo một số người.
Từ Quân Nhiên dừng bước nhìn Thôi Tú Anh, nói chắc như đinh đóng cột:
- Tôi nhất định sẽ tra ra, rốt cuộc chủ nhiệm Trần tại sao lại chết?
Thôi Tú Anh nhìn ánh mắt sắc bén của Từ Quân Nhiên, có chút kinh ngạc:
- Nhưng, nhưng chủ nhiệm Trần đã được an táng rồi mà.
Từ Quân Nhiên cười:
- Có những thứ không cần ông ta nói ra.
Tới chỗ ở của Dương Liên Hoa, Thôi Tú Anh gõ cửa, bên trong truyền ra âm thanh trong trẻo của Dương Liên Hoa:
- Ai vậy?
Từ Quân Nhiên không nói gì, nhìn Thôi Tú Anh
Thôi Tú Anh gật đầu, nói lớn:
- Chị Dương, là tôi, Tú Anh.
Nghe thấy là tiếng của Thôi Tú Anh, Dương Liên Hoa ở bên trong một lúc lâu mới mở cửa. Khi Từ Quân Nhiên nhìn thấy chị ta liền nhíu mày, bởi vì lúc đó Dương Liên Hoa không hề để tang mà mặc quần áo bình thường, trên người thậm chí vẫn mặc bộ Hồng Miên mà nhiều lần từng thấy.
- Sao cậu lại tới nữa?
Dương Liên Hoa vừa mở cửa, thấy Từ Quân Nhiên, sắc mặt liền sầm xuống.
Rõ ràng trong mắt chị ta, Từ Quân Nhiên thuộc dạng khách không mời mà đến. Nếu không phải nể mặt Thôi Tú Anh, có lẽ Dương Liên Hoa đã đóng cửa rầm một cái.
Thôi Tú Anh định mở miệng nói gì đó, không ngờ Từ Quân Nhiên lại nói trước:
- Chị Dương, hôm nay tôi đến, chủ yếu là muốn xin lỗi chị, chuyện chủ nhiệm Trần đều do tôi suy nghĩ chưa chu đáo, có chuyện gì cần giúp cứ nói với tôi, từ nay về sau trong cuộc sống có khó khăn gì, tôi sẽ dốc sức gánh vác.
Dừng một lúc, Từ Quân Nhiên nói tiếp:
- Chị Dương, chắc chị cũng biết, có lẽ tôi sắp bị điều đi, từ nay về sau chị có yêu cầu gì, lúc nào cũng có thể đến tìm tôi, nếu muốn đến thủ đô làm việc, tôi cũng có thể nghĩ cách giúp chị lên đó làm việc, ngay cả hộ khẩu cũng có thể chuyển được.
Nghe hắn nói vậy, Dương Liên Hoa lặng người một lúc, dường như không ngờ được Từ Quân Nhiên vẫn còn bản lĩnh chuyển hộ khẩu của mình dời lên thủ đô.
Những năm 80 của Trung Hoa, sự khác nhau giữa nông thôn và thành thị, không phải một hai câu nói có thể nói rõ được, vô số anh em ở nông thôn vì một quyển hộ khẩu mà bỏ đi sự kiêu ngạo, bỏ đi tôn nghiêm, không khoa trương mà nói, ở thời đại này chỉ có những người thi đỗ được đại học mới có thể cá chép hoá rồng từ nông thôn lên được thành phố, kì thi đại học ngày càng trở nên quan trọng hơn, chưa từng có nguyên nhân về mặt này, đối với rất nhiều người nông dân bán mặt cho đất bán lưng cho trời mà nói, có được một chứng minh thư nhân dân ở thành phố, cũng là một mơ ước tha thiết của họ.
Càng đừng nói là hộ khẩu Trung Hoa ở Thủ đô.
Từ Quân Nhiên nhớ rõ, kiếp trước hình như đã gặp không ít gia đình, nói rằng giữa nông thôn và thành phố có sự khác biệt rất lớn.
Bây giờ hắn ném ra mồi nhử, Từ Quân Nhiên không tin, tim Dương Liên Hoa thật sự cứng rắn, hoặc là nói, hắn không cho rằng như vậy, Dương Liên Hoa đã sớm có gian tình với người đàn ông khác, làm sao có tình cảm sâu đậm với Trần Ái Quốc.
Đúng vậy! Từ Quân Nhiên vì thế đã cảm nhận được sự bất thường của vấn đề mấu chốt, ngay tại đêm hôm ấy, hắn tận mắt trông thấy Dương Liên Hoa cùng một người đàn ông ôm nhau, hơn nữa người đàn ông kia tuyệt đối không phải Trần Ái Quốc!
Trải qua mấy chục năm phong ba bão táp, Từ Quân Nhiên dù có ngốc cũng biết rõ, một người phụ nữ nếu đã ngoại tình, sẽ không bao giờ đặt hết tình cảm của mình ở nơi chồng. Huống hồ tình cảm của Dương Liên Hoa và Trần Ái Quốc chưa chắc đã sâu đậm như chị ta thể hiện. Từ Quân Nhiên chính tai nghe Thôi Tú Anh nói, lúc Dương Liên Hoa được gả cho Trần Ái Quốc cũng là không còn lựa chọn nào khác, ngộ biến tùng quyền mà thôi, một thiếu nữ xinh đẹp chưa tới ba mươi tuổi, với người đàn ông hơn năm mươi tuổi, một thanh niên tri thức mới tốt nghiệp trung học với một cán bộ đầu tắt mặt tối đi lên, nếu nói giữa hai người họ tồn tại tình yêu, đánh chết Từ Quân Nhiên cũng không tin.
Con người ta là vậy, một khi đã sinh ra nghi ngờ một việc hay một người nào đấy, như vậy về sau sẽ nghi ngờ mọi thứ đối với việc ấy hoặc người ấy.
Từ Quân Nhiên chính là như vậy, bời vì Dương Liên Hoa ngoại tình khiến hắn không còn tin tưởng nữa, trong lòng Từ Quân Nhiên nghi hoặc tất cả bộ dáng hận thù thâm sâu Dương Liên Hoa biểu hiện với hắn, nếu Dương Liên Hoa thật sự có người đàn ông khác bên ngoài, cái chết của Trần Ái Quốc đối với chị ta mà nói đúng là một chuyện tốt.
- Cậu… Cậu cho rằng như vậy tôi sẽ tha thứ cho cậu sao?
Mãi lâu sau Dương Liên Hoa mới quát lên với Từ Quân Nhiên.
Từ Quân Nhiên mỉm cười:
- Chị Dương, nếu chị đồng ý, tôi sẽ thay chủ nhiệm Trần chăm sóc chị, tất cả chi phí sinh hoạt sau này của chị đều do tôi chịu trách nhiệm.
Dừng một chút, Từ Quân Nhiên nói tiếp:
- Tôi có thể cam đoan, mỗi năm chắc chắn sẽ đưa cho chị một vạn tệ tiền trợ cấp.
Dù sao thì bây giờ Lâm Vũ Tình kinh doanh ngày càng lớn, Từ Quân Nhiên mới dám khoác lác như vậy.
Điều quan trọng nhất là Từ Quân Nhiên muốn từ Dương Liên Hoa mở ra lỗ hổng, điều tra rõ ràng cái chết của Trần Ái Quốc.
Dương Liên Hoa rõ ràng bị khoản tiền của Từ Quân Nhiên làm cho kinh ngạc, chị ta không ngờ rằng, Từ Quân Nhiên mở lời là một vạn tệ tiền trợ cấp, mà còn là tiền riêng, không lẽ tên này là một đại phú ông?
Bạn cần đăng nhập để bình luận