Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 804: Báo cáo.

Sắc mặt Trần Kiệt âm trầm. Ông ta hiểu lời của Từ Quân Nhiên có ý gì, vụ án giết người này càng ngày càng phức tạp, không chỉ vợ chồng Trình Tiến Dã bị giết, hiện nay ngay cả hai sát thủ đã giết họ cũng đã bị giết người diệt khẩu, điều này chứng tỏ có người đang cố gắng che dấu gì đó.
Cho dù là Trần Kiệt hay Từ Quân Nhiên, bọn họ đều đang có suy nghĩ riêng, không còn nghi ngờ gì nữa, chuyện này đúng là những khiêu khích với họ!
- Giám đốc Trần, tôi phải báo cáo chuyện này với tỉnh uỷ.
Từ Quân Nhiên trầm giọng nói với Trần Kiệt.
Trần Kiệt gật đầu:
- Được rồi, cậu cứ báo đi, bên tôi sẽ điều động nhân lực cảnh sát, nhất định phải tìm ra kẻ thủ ác đứng sau mọi chuyện.
Lúc Từ Quân Nhiên trở lại văn phòng tỉnh uỷ, những uỷ viên thường vụ vừa có cuộc họp đêm đang rời khỏi đó. Hắn tới văn phòng bí thư, báo cáo với Phương Chính tình hình tiến triển vụ án.
Sau khi nghe xong báo cáo của Từ Quân Nhiên, sắc mặt Phương Chính liền trở nên âm trầm. Sát thủ đã bị diệt khẩu, điều này có ý nghĩa gì chứ? Có ý nghĩa là vụ án của Trình Tiến Dã có nội tình trong đó, có khi lại ẩn giấu một bí mật lớn nào đó, nếu không thì không thể nào xảy ra chuyện ngay cả sát thủ cũng bị diệt khẩu.
Như vậy, rốt cục là ai mà lại thận trọng như vậy?
Phương Chính cau mày rồi rơi vào trầm tư một lúc lâu mà không biết nói gì.
Từ Quân Nhiên không dám làm phiền ông ta suy nghĩ nên liền an vị ngồi trên ghế sô fa yên lặng chờ đợi Phương Chính mở miệng.
Một lúc lâu sau, Phương Chính chậm rãi mở miệng nói với Từ Quân Nhiên:
- Tiểu Từ, cậu cảm thấy vụ án này có điểm nghi vấn gì không?
Hiện nay, người khiến ông ta có thể tin tưởng ở tỉnh uỷ không nhiều, trong số đó Từ Quân Nhiên là người ông ta có thể tin tưởng nhất, dù sao thì ông ta cũng biết mối quan hệ giữa Từ Quân Nhiên và Tằng Văn Khâm, vì thế ông ta cũng sẽ hiểu, Từ Quân Nhiên không thể có dính dáng đến những thế lực ở Đông Hải.
Nghe câu hỏi của Phương Chính, Từ Quân Nhiên suy nghĩ hồi lâu rồi trả lời:
- Bí thư, tôi cảm thấy, chuyện này có khả năng là do người trong nội bộ Bộ công an làm.
- Cái gì?
Phương Chính ngây người, nghiêm mặt, chăm chú nhìn Từ Quân Nhiên nói:
- Cậu có chứng cứ gì để nói như vậy không?
Ông ta rất thận trọng, dù sao thì những lời Từ Quân Nhiên đã nói cũng không phải chuyện đùa. Không nói đến những việc khác, chỉ đơn thuần là tính chất vụ án này cũng đã quyết định, cho dù liên luỵ đến ai đi chăng nữa, chắc chắn là sẽ mất chức. Nhưng lần này, nếu vấn đề xuất phát từ nội bộ bộ công an, chẳng phải là manh mối phá án cũng có thể bị cắt đứt sao?
Từ Quân Nhiên trầm ngâm một lát rồi mới lên tiếng:
- Hành động truy bắt lần này có thể nói do giám đốc Trần Kiệt chuẩn bị toàn bộ, thời điểm truy bắt tôi cũng đi theo. Tuy tôi không hiểu nhiều về phương diện trinh sát, nhưng theo quan sát của tôi, hai phần tử phạm tội đó rõ ràng là bị người ta bắn từ phía sau. Nói một cách khác, nếu như hung thủ giết hại gia đình phó bí thư Trình Tiến Dã không chỉ là hai người, hoặc là hung thủ vừa gặp bọn chúng, vì thế mới bắn từ phía sau. Trái lại, nếu mấy người này ra từ nhà bí thư Trình Tiến Dã, vậy không cần đợi đến lúc truy tìm mới giết người diệt khẩu. Điều đó cũng chứng tỏ, mấy người này định trao đổi trên núi.
Hắn nói hơi lộn xộn nhưng dù sao thì vẫn nghe hiểu. Phương Chính ngẩng đầu, cau mày nói:
- Ý cậu là, hai tên hung thủ sát hại Trình Tiến Dã hẹn ai đó trên núi, nhưng không ngờ Bộ công an lại nhanh chóng xác định ra vị trí lẩn trốn của chúng, hơn nữa, người lúc đầu định gặp bọn chúng trên núi chính là phản đồ trong Bộ công an, tên đó đã nhân cơ hội này để bắn bọn chúng từ phía sau, phải không?
Từ Quân Nhiên gật đầu:
- Thủ trưởng tổng kết rất đúng, ý của tôi là vậy.
Có mấy lời hắn không dám nói ra, nhưng người thông minh như Phương Chính đã hiểu ra ý của hắn ngay lập tức.
Cục diện hiện nay ở tỉnh Đông Hải, xét một cách toàn diện, nói không dễ nghe một chút là vô cùng nguy hiểm. Dám sát hại phó bí thư thành uỷ, sau đó lại dùng lực lương trong Bộ công an để diệt khẩu, rốt cục phải là thế lực mạnh đến mức nào mới làm được như vậy?
Từ Quân Nhiên hay Phương Chính đều hiểu, nếu trước khi nói, vụ án này vẫn chỉ là một vụ án hình sự, thì bây giờ, vụ án này đã biến thành một vụ tranh quyền, lần đầu tiên những điều bị giấu kín của tỉnh Đông Hải có thể bị xáo lên.
Một lúc lâu sau, Phương Chính thở dài, sắc mặt dần trở nên nghiêm túc hơn, dặn dò Từ Quân Nhiên:
- Tiểu Từ, mấy ngày nay cậu không cần tới tỉnh uỷ hàng ngày, chú ý giúp tôi tình hình bên phía Bộ công an, có tin tức gì, nhất định phải báo cho tôi, được chứ? Gọi số điện thoại cá nhân của tôi!
Thái độ đã rất rõ ràng, Phương Chính không tín nhiệm bất cứ ai nên mới bảo Từ Quân Nhiên phụ trách cho ông ta.
Nghe vậy, Từ Quân Nhiên liền vội vàng gật đầu:
- Dạ được thưa bí thư, tôi nhất định sẽ hoàn thành thật tốt chỉ thị của ngài.
Về nhà nghỉ ngơi một lát vì Từ Quân Nhiên đã cả đêm không ngủ, hắn ăn ít đồ linh tinh rồi mới ngủ.
Lúc hắn mở mắt ra lần nữa thì đã là 2 giờ chiều, Từ Quân Nhiên nhìn đồng hồ rồi quyết định tới Bộ công an tỉnh hỏi. Dù sao thì nếu Phương Chính đã dặn dò chuyện này, hắn sẽ phải chú ý tới. Thật ra Từ Quân Nhiên không hiểu, lúc nào bên phía Bộ công an có thể tra ra kết quả, Đây căn bản không phải là chuyện một hai ngày, vụ án lớn như thế này, hơn nữa hung thủ đã chuẩn bị rất kỹ càng, dễ dàng tra ra mới là lạ.
Có điều, hắn cũng hiểu suy nghĩ của Phương Chính. Không nói đến những việc khác, nếu có thể nhân cơ hội này bắt được hung thủ phía sau vụ án, giải mã bí mật, kết quả sau cùng có sự hỗ trợ rất lớn với việc khống chế cục diện Đông Hải.
Vì thế, thân là thư ký, Từ Quân Nhiên phải hành động theo ý đồ của lãnh đạo.
- Thư ký Từ đã tới, tôi đang muốn tìm cậu.
Lúc Từ Quân Nhiên đi vào Bộ công an tỉnh, Trần Kiệt đang nói chuyện với mọi người, thấy Từ Quân Nhiên tới liền cười híp mắt chào hỏi hắn.
Sáng nay, lão lãnh đạo Điền Ái Quốc gọi điện cho tôi, nội dung chỉ có một, mau chóng phá án!
Nguyên nhân rất đơn giản. Vụ án này đã kinh động rất nhiều người, thậm chí Phương Chính còn nhận được điện thoại của một lãnh đạo trung ương, trong điện thoại, vị lãnh đạo đó trực tiếp hỏi Phương Chính, tỉnh Đông Hải có phải là thổ đại của lãnh đạo Đảng không vậy? Vì sao có kẻ điên rồ, lớn mật như vậy?
Chính vì cú điện thoại đấy nên Điền Ái Quốc cảm thấy rất nguy hiểm. Dù sao thì ông ta cũng là thư ký Uỷ ban chính pháp, được phân công quản lý phương diện này. Nếu không thể mau chóng phá án, có một câu trả lời thoả đáng cho Trung ương, chỉ sợ ông ta cũng sẽ bị liên luỵ. Chuyện trong chốn quan trường nhiều khi thường kỳ diệu như vậy, sự việc nguyên bản không có quan hệ lớn với Điền Ái Quốc, nhưng vì ông ta quản lý mảng chính pháp, nên liền khiến ông ta có cảm giác rất áp lực.
Đã có chỉ thị của Điền Ái Quốc, Trần Kiệt càng cố gắng. Anh ta cảm thấy, anh ta phải nghe ý kiến của Từ Quân Nhiên.
Bạn cần đăng nhập để bình luận