Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 894: Giao lưu

Đối với một người làm quan mà nói. Như thế nào mới được coi là kẻ địch trên con đường làm quan.
Không cần nghi ngờ, sức khỏe chính là cái vốn để làm cách mạng. Câu này là lời giải thích hay nhất.
Lý Chiêu Minh nhìn dáng người của Đoàn Khê Tuyền. Bất luận thế nào cũng không thể tưởng tưởng một vị Bí thư kiên cường trong thời gian qua lại ngã gục như vậy. Trước kia, gã đã từng nghĩ đến việc có một ngày Đoàn Khê Tuyền sẽ rời khỏi Nam Châu. Nhưng lúc đó chỉ nghĩ đến việc ông ta sẽ chuyển lên một vị trí cao hơn chứ tuyệt đối không nghĩ đến việc Đoàn Khê Tuyền sẽ kết thúc như vậy.
- Bí thư, nếu đã như vậy. Vậy ý của ông là, Từ Quân Nhiên….
Trấn tĩnh tinh thần của mình một chút, Lý Chiêu Minh quay sang chú ý đến Từ Quân Nhiên. Gã rất rõ, nếu Đoàn Khê Tuyền đã muốn mình quan hệ tốt với Từ Quân Nhiên rõ ràng là có chủ ý gì đó.
Đoàn Khê Tuyền mỉm cười, chỉ ra địa phận thuộc thành phố Nam Châu nói:
- Nơi đây tập trung tâm huyết nửa đời người của tôi. Tuy rằng, sức khỏe của tôi không cho phép tôi tiếp tục chiến đấu nơi đây nữa. Nhưng ít nhất tôi cũng phải tìm một người đạt tiêu chuẩn kế nhiệm ở nơi đây, không phải thế sao?
Lý Chiêu Minh ngớ người:
- Ý của ông là, Phó bí thư Từ …
Gã cũng không phải là kẻ ngốc, rất nhanh chóng đã hiểu được ý của Đoàn Khê Tuyền. rõ ràng là Đoàn Khê Tuyền muốn Từ Quân Nhiên kế nhiệm vị trí của mình. Nhưng dựa theo thứ tự xếp hạng trong thành phố mà nói chủ tịch thành phố Diệp và Bộ trưởng tổ chức Thành ủy Tiền Vân Lục đều có cơ hội.
Đoàn Khê Tuyền mỉm cười:
- Năng lực của Diệp Viễn bình thường, Chủ tịch thành phố là vị trí cao nhất của gã rồi. Gã làm việc lo trước lo sau, luôn do dự không quyết đoán. Đây không phải là một người thích hợp để chọn. Còn về phía lão Tiền?
Nói xong, khóe miệng Đoàn Khê Tuyền nở một nụ cười nhạt:
- Gã tưởng rằng chuyện gã làm hỏng việc không ai biết? Cho dù tôi không biết rõ cũng có thể đoán ra một nửa. Trước kia không chỉnh đốn gã là vì e ngại người đứng đằng sau gã. Hiện giờ, tôi cũng chuẩn bị dời vị trí thì cũng phải để lại cho thế hệ sau điều gì đó. Ông nói có phải như vậy không?
Lý Chiêu Minh trầm mặc không nói. Những lời đàm tiếu về Tiền Vân Lục trong thành ủy đều không tốt đẹp gì. Không đơn giản chỉ vì con người này làm việc lớn hay thích giở trò. Quan trọng hơn là, Tiền Vân Lục kinh doanh trong phạm vi thế lực của mình luôn vắt nước không lọt kẽ tay. Người đi theo gã hoặc là trở thành loại người như gã hoặc là bị gã đá đít. Chuyện này nhiều năm nay huyện Hoàng Dương trong Thành phố đã có nhiều lần cử Bí thư huyện ủy đến rồi lại thay.
Quan hệ của Tiền Vân Lục và Đoàn Khê Tuyền cũng khá tốt. Gã cũng đã từng muốn lôi kéo Lý Chiêu Minh. Nhưng Lý Chiêu Minh không hiểu sao lại luôn cảm thấy vị Bí thư Tiền này sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện. Thậm chí, khi y chủ động đề nghị việc muốn giúp con gái mình về làm việc ở thành phố Nam Châu, Lý Chiêu Minh đã khéo léo từ chối.
Hiện giờ xem ra trước kia mình đã đi đúng một nước cờ.
- Cậu khó mà tưởng tượng được thân phận của Từ Quân Nhiên. Bất luận thế nào cậu cũng cần ghi nhớ. Cho dù tôi dời khỏi Nam Châu cậu cũng cần lựa chọn ủng hộ hắn ta.
Đoàn Khê Tuyền quay lưng lại chậm rãi nói với Lý Chiêu Minh.
Lý Chiêu Minh nghe ra sự quả quyết trong giọng nói của Đoàn Khê Tuyền. Gã liền gật đầu đáp:
- Bí thư cứ yên tâm. Tôi nhất định sẽ ghi nhớ lời của ông.
Đoàn Khê Tuyền nở nụ cười:
- Lão Lý, chúng ta đã hợp tác nhiều năm với nhau. Đây coi như là lời khuyên cuối của tôi dành cho ông. Đối với người thanh niên trẻ tuổi Từ Quân Nhiên, đừng nhận định hắn bằng ánh mắt trước kia của mình. Lần này tôi đi Bắc Kinh biết được rất nhiều tin tức, cũng hiểu được rất nhiều đạo lý trước kia chưa hiểu. Có một chuyện đắc ý nhất chính là đưa được hắn từ trường Đảng về Nam Châu chúng ta.
Trong lúc này, có tiếng gõ cửa phòng. Thư ký của Đoàn Khê Tuyền gõ cửa bước vào, cung kính nói:
- Bí thư, Phó Bí thư Từ đến rồi, nói là có chuyện muốn báo cáo.
Đoàn Khê Tuyền mỉm cười:
- Mời anh ta vào đây.
Nói xong, ông ta nói với Lý Chiêu Minh:
- Chúng ta đánh cuộc đi. Tôi đoán là hắn đến nói với tôi đã phái người xuống cơ sở rồi. Ông có tin không?
Lý Chiêu Minh liên tục lắc đầu:
- Bí thư tôi không đánh cuộc với ông. Từ trước đến giờ chưa từng thắng.
Tuy là nói như vậy. Nhưng trong lòng gã vẫn chưa tin lời của Đoàn Khê Tuyền lắm. Dù gì mình cũng không quan hệ với Từ Quân Nhiên. Trong chuyện này Từ Quân Nhiên cũng tỏ thái độ không đồng thuận. Làm sao có thể nhanh chóng thay đổi ý kiến đến vậy.
Đợi Từ Quân Nhiên bước vào thấy Lý Chiêu Minh cũng đang ngồi trong phòng làm việc của Đoàn Khê Tuyền. Hắn không cảm thấy bất ngờ, mỉm cười nói:
- Chủ nhiệm Lý cũng ở đây. Vừa hay tôi cũng đang muốn tìm anh có việc.
Đoàn Khê Tuyền cười nói:
- Đồng chí Quân Nhiên, có chuyện gì thì cứ nói đừng ngại. Tôi với lão Lý cũng đang nói chuyện phiếm.
Từ Quân Nhiên gật gật đầu, liền nói về chuyện mình sắp xếp cho Đoạn Văn Hiên về cơ sở. Cuối cùng gã nói với Lý Chiêu Minh:
- Đây cũng là suy nghĩ tạm thời của tôi. Không biết Chủ nhiệm Lý có ý kiến gì khác không?
Lý Chiêu Minh liền lắc đầu:
- Không có, đương nhiên tôi không có ý kiến gì khác.
Nói xong, gã nhìn về phía Đoàn Khê Tuyền trong lòng càng lúc càng phục ông ta. Ông ta có thể đoán được ý định của Từ Quân Nhiên thì đúng là gừng càng già càng cay.
Đoàn Khê Tuyền nhìn Từ Quân Nhiên gật đầu nói:
- Tôi cũng đồng ý với ý kiến của đồng chí Quân Nhiên. Thế nhưng tôi thấy như thế này thì tốt hơn. Không chỉ có đồng chí Đoàn Văn Hiên. Mấy người trong Thường ủy chúng ta đều đưa thư ký xuống cơ sở. Để bọn họ tiếp xúc với công việc ở cơ sở, làm quen với công việc dưới đó. Như vậy mới có thể làm việc tốt hơn. Cậu thấy thế nào?
Từ Quân Nhiên sững sờ, không ngờ Đoàn Khê Tuyền lại có thể đưa ra một đề nghị như vậy. Lẽ nào ông ta không biết mình điều Đoàn Văn Hiên xuống huyện Hoàng Dương là có mục đích sao?
Nghĩ lại, Từ Quân Nhiên cảm thấy đề nghị của Đoàn Khê Tuyền rất hợp lý. Như vậy, ý đồ thực sự của mình có thể được giấu đi. Ít nhất, chuyện xuống Hoàng Dương rèn luyện tạm giữ chức của Đoàn Văn Hiên không hiện ra đột ngột. Nói không chừng có thể phân tán sự chú ý của người khác.
Nghĩ đến đây Từ Quân Nhiên gật gât đầu, nói với Đoàn Khê Tuyền:
- Tôi đồng ý với ý kiến của Bí thư Đoàn. Chúng ta có thể bàn chuyện này tại Hội nghị Bí thư.
Đoàn Khê Tuyền hài lòng gật gật đầu:
- Được, đến lúc đó tôi nêu ra là được.
Từ Quân Nhiên càng cảm thấy kỳ lạ không hiểu tại sao Đoàn Khê Tuyền lại tốt như vậy. Cần biết ông ấy là người đứng đầu Thành ủy rất ít khi chủ động đề xuất vấn đề gì tại Hội nghị Bí thư hoặc Hội nghị thường ủy. Bởi thân phận của ông ấy là người đứng đầu. Trong thời đại này, có rất ít người dám ngang nhiên phản đối người đứng đầu. Cho nên thường thì chỉ cần đề nghị do Đoàn Khê Tuyền nêu ra. Đại bộ phận thường ủy sẽ trực tiếp thể hiện thái độ ủng hộ.
Đương nhiên, liên quan đến lợi ích cá nhân thì nhất định sẽ phải tranh thủ rồi.
- Đúng rồi, lão Lý lần này các ông có chọn địa điểm rèn luyện cán bộ tạm giữ chức ở đâu chưa?
Đúng lúc xem như chuyện của mình đã xong muốn đứng dậy từ biệt ra về. Đoàn Khê Tuyền nói một câu để níu bước hắn ở lại.
Bạn cần đăng nhập để bình luận