Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 430: Nhậm chức.

Phải nói rằng những lời nói của Từ Quân Nhiên như ngọn gió mới thổi vào Vương Hiểu Long, mở ra cho y một con đường mới. Thực ra không phải Vương Hiểu Long không biết những việc này, chị gái y đã nói với y rất nhiều lần. Tuy nhiên, cách dạy dỗ của Vương Hiểu Nhu quá ôn hòa so với lời nói sắc bén và khuôn mặt nghiêm trang của Từ Quân Nhiên. Nó khiến Vương Hiểu Long cơ bản không cho vào tai. Thế nhưng hôm nay, Vương Hiểu Long đã thực sự bị chấn động khi nghe Từ Quân Nhiên nói những điều này.
Có một số điều phải sau khi tự mình trải nghiệm mới có thể hiểu được ý nghĩa của nó. Cũng giống như việc của Vương Hiểu Long hôm nay vậy. Nếu không vì đã ở trong bóng tối phòng tạm giam quá lâu, nếu không phải được tận mắt chứng kiến một Trương Tự Cường nghênh ngang phách lối lại khúm núm trước Từ Quân Nhiên thì y không thể cảm nhận được người thanh niên chắc chỉ hơn y vài tuổi đang ở trước mặt này có khả năng áp chế lớn như thế nào.
Tuy vậy, sau khi đã trải qua tất cả, đối diện với Từ Quân Nhiên, Vương Hiểu Long thực sự cảm thấy một nỗi sợ hãi đối với hắn. Người thanh niên ấy chỉ hơn y giỏi lắm là một hai tuổi, vậy mà có vẻ như chỉ cần hắn khẽ ngoặc tay một cái là có thể đè chết y rồi. Người ta ngồi thoải mái ở đó, thế mà mình cảm giác như ngồi trước núi Thái Sơn. Ánh mắt của Từ Quân Nhiên như một lưỡi dao sắc bén xuyên qua người y. Vương Hiểu Long cuối cùng cũng đã hiểu ra thế nào gọi là uy phong. Đây mới chính là uy phong.
Cách nghĩ ấu trĩ của y, luôn cho rằng đánh nhau ở trên phố mới gọi là anh hùng giờ so với người ta thì cứt chó cũng chẳng bằng.
Chỉ nói ngay việc mình có đánh nhau giỏi mấy mà khi gặp cảnh sát cũng như con cháu cả đấy thôi? Thế mà người ta, ngược lại lại có thể dọa khiến cảnh sát tự biến mình thành con cháu?
Chênh lệch này, Vương Hiểu Long thực sự quá rõ ràng.
- Anh Từ, anh yên tâm. Từ nay về sau tôi sẽ không để chị tôi phải lo lắng nữa. Tôi sẽ làm lại từ đầu.
Vương Hiểu Long hứa chắc như đinh đóng cột khiến Vương Hiểu Nhu ngây người mất một lúc. Cô không ngờ những lời của Từ Quân Nhiên lại có sức mạnh đến như vậy. Nó khiến một cậu em luôn cứng đầu cứng cổ, không biết cải tà quy chính giờ đã có mục tiêu mới.
Từ Quân Nhiên cười hờ hờ, gật gật đầu, nói:
- Cậu nghĩ được vậy thì tốt. Về nhà nghỉ ngơi đi. Một thời gian nữa tới xã Trường Thanh, tôi sẽ xếp việc cho cậu.
Dù sao cũng là bạn của Tạ Mỹ Quyên, Từ Quân Nhiên giúp được đến đâu thì sẽ giúp. Huống hồ giờ hắn cũng chẳng có mấy tâm phúc ở xã Trường Thanh. Tên Vương Hiểu Long này tuy hơi lỗ mãng, nhưng biết nhiều thứ ở phần dưới của xã hội. Từ Quân Nhiên dùng y là cũng có dự tính riêng của mình.
- A…
Cái miệng nhỏ xinh xắn của Vương Hiểu Nhu há to, kinh ngạc nhìn Từ Quân Nhiên. Dù thế nào thì cô cũng không thể tưởng tượng được Từ Quân Nhiên lại cho em trai mình một lời hứa. Cô đã thấy Từ Quân Nhiên uy phong thế nào. Còn cô, mãi tới hôm qua mới quen hắn, kể cho hắn chuyện của mình. Vừa sáng sớm ngày hôm sau đội trưởng đội trật tự dân phòng đã đích thân mang người đến trả. Có thể thấy lời nói của Từ Quân Nhiên có sức nặng như thế nào ở huyện Phú Lạc.
Thấy ánh mắt của Vương Hiểu Nhu tràn đầy vẻ cảm kích, Từ Quân Nhiên cười nói:
- Thôi thôi, tôi giúp cô đưa em trai cô về cô cũng không cảm động như vậy. Thật là.
Chỉ có Tạ Mỹ Quyên ở bên cạnh nghĩ được sâu hơn một chút. Trực giác của người phụ nữ mách bảo cô, Từ Quân Nhiên làm vậy là có cân nhắc sâu sắc hơn.
Ăn sáng xong, hai chị em họ Vương không ngớt lời cảm tạ chào tạm biệt về quê. Người nhà họ vẫn đang ở nhà đợi tin tức. Con được thả rồi chắc chắn sẽ về báo tin vui. Từ Quân Nhiên và Tạ Mỹ Quyên cũng hiểu điều đó. Hai người dặn chị em họ vài câu rồi tiễn xuống dưới lầu.
Quay trở lại phòng, Từ Quân Nhiên thả người lên ghế, miệng than:
- Mệt chết đi được, mệt chết đi được. Đi làm thầy giáo huấn người ta quả nhiên không phải việc kiếm sống được.
Tạ Mỹ Quyên che miệng, khẽ bật cười:
- Anh đấy, nói đi. Lại định giở trò gì đấy?
Cô biết rõ tính Từ Quân Nhiên, làm việc không bao giờ đánh những nơi không nắm chắc. Hắn đã nói là dùng Vương Hiểu Long e rằng hắn thực sự có ý định đó.
Từ Quân Nhiên cười hì hì, lấy tay bắt sau gáy làm gối đầu, nói:
- Rất đơn giản. Việc xã Trường Thanh vẫn chưa kết thúc, giờ tôi cần một khuôn mặt mới đi nghe ngóng. Tôi thấy có thể xem xét lại việc ở mỏ than. Đến lúc đó không chừng bắt được con cá lớn.
- Thế nhưng, lần này anh đắc tội với bí thư Lôi rồi.
Tạ Mỹ Quyên ngẩn người. Cô lo lắng nhìn Từ Quân Nhiên hỏi lại.
Từ Quân Nhiên lắc đầu, nói:
- Sai, kẻ tôi đắc tội là Lôi Bạo, không phải bí thư Lôi. Lôi Chính Vũ chắc chắn không biết việc này. Hơn thế, Lôi Bạo cũng không có gan mách bố hắn.
Phải nói là Từ Quân Nhiên nói rất chính xác. Sau khi Lôi Bạo biết Từ Quân Nhiên đã thả người, y cũng chạy đến đội trật tự dân phòng làm ầm lên. Không ngờ Trương Tự Cường nói cho y biết chuyện này do bí thư đảng ủy xã Trường Thanh trực tiếp ra mặt đòi người. Lôi Bạo cũng không phải kẻ ngốc. Tuy y thuộc dạng con nhà giàu ăn chơi, nhưng hiểu rất rõ trình độ của mình dù có hung hăng càn quấy ở huyện Phú Lạc thì cũng phải biết phân biệt cao thấp. Từ Quân Nhiên đường đường là một bí thư đảng ủy xã. Ngay cả bố y nếu có gặp hắn cũng phải chào hỏi lịch sự. Không chừng người ta đến nhà y chúc tết, y còn phải gọi một tiếng “chú” . Thế là, y đành chấp nhận coi như mình đen đuổi. Có điều trong lòng y đã hận Từ Quân Nhiên.
Tạ Mỹ Quyên cũng hiểu cách nghĩ của Từ Quân Nhiên. Vấn đề của xã Trường Thanh tuy làm sáng tỏ khá nhiều nhưng mới chỉ là một góc của núi băng. Đường đi của bí thư đảng ủy xã Từ Quân Nhiên trông có vẻ rất phong quang, nhưng nếu muốn thực sự nắm bắt được cục diện thì hắn phải nỗ lực rất nhiều.
Chần chừ một chút, Tạ Mỹ Quyên nói:
- Hay là, nói với anh rể, để anh ấy nghĩ cách.
Cách nghĩ của cô quá đơn giản. Quan hệ của Từ Quân Nhiên và Chu Trạch Thành có đấy, nhờ sự hỗ trợ của Chu Trạch Thành, gài một số người vào xã Trường Thanh. Dù sao Từ Quân Nhiên so với Cát Đại Tráng cũng chỉ là một vị tướng thiếu quân sĩ.
Từ Quân Nhiên nghe vậy cười ha hả, khẽ lắc đầu, nói:
- Không cần làm phiền anh ấy. Việc nhỏ này tôi tự giải quyết được.
Hắn biết rõ, Chu Trạch Thành chắc không giúp được mình. Dù sao y cũng phải chú ý đến ảnh hưởng, huống hồ hiện giờ cục diện trong huyện đang rất phức tạp. Từ Quân Nhiên không muốn dây dưa vào. Hắn chẳng thích thú gì với những việc đấu tranh chính trị như thế này. Hắn chỉ hi vọng mình có thể nhanh chóng phát triển công tác ở xã Trường Thanh, thực hiện hoài bão bấy lâu trong lòng.
Từ Quân Nhiên nhẹ nhàng vuốt mái tóc của Tạ Mỹ Quyên, bình tĩnh nói:
- Buổi chiều tôi phải đi tiếp quản công việc rồi. Sau này trong huyện có chuyện gì, cô để ý cho tôi là được.
Tạ Mỹ Quyên khẽ gật đầu, nói:
- Cậu yên tâm. Có tôi đây.
Dựa đầu vào ghế, Từ Quân Nhiên thở dài một cái. Bắt đầu từ hôm nay, hắn chính thức trở thành lãnh đạo chấp chính một phương rồi. Nếu thượng đế đã cho hắn một cơ hội như thế này, vậy Từ Quân Nhiên nhất định sẽ không phí thời gian của kiếp này.
Bạn cần đăng nhập để bình luận