Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 776: Thư ký mới

Với Từ Quân Nhiên mà nói, có thể làm thư ký cho Phương Chính. Không thể nghi ngờ việc này vì chính mình đã làm những việc có mối quan hệ tốt đẹp cho bản thân. Dù sao Phương Chính sau này sẽ là người đứng hàng đầu. Đương nhiên, về việc này, Từ Quân Nhiên từng trọng sinh biết trước tất cả. Trong con mắt người bình thường, hắn là người như vậy – tiền đồ rộng lớn, đến tỉnh Đông Hải làm thư ký cho người đứng đầu tỉnh. Thực ra, trong suy nghĩ, hắn có tài năng xuất chúng. Dù sao trước đó hắn đã làm Bí thư huyện ủy, cũng đã sớm làm Chánh văn phòng rồi. Hiện tại làm thư ký cho Bí thư tỉnh ủy. Hơn nữa, hắn đang học ở trường Đảng dạo qua một vòng sóng gió – như vậy là cấp trên có ý sử dụng nhân tài rồi.
Nhìn Từ Quân Nhiên, Phương Chính cười:
- Tôi không lo lắng về trình độ của cậu. Chẳng qua, tôi thấy cậu đến một môi trường mới lạ nên cần có quá trình thích ứng mà thôi. Nói thật, năm đó tôi cũng như vậy, có thể hiểu được suy nghĩ của những thanh niên như cậu.
Hắn ngây người một lúc, theo bản năng hỏi:
- Thủ trưởng! Ngài?
Trong mắt hắn, Phương Chính nhân vật lớn này, sao có thể có lúc thể hiện tuỳ tiện như thế?
Phương Chính cười. Dù sao trong ông cũng không coi Từ Quân Nhiên như người ngoài, nên có nói cũng không sao. Ông liền giải thích:
- Có thể cậu không biết. Năm đó tôi cùng công tác với Tằng lão. Khi đó ở bộ đội đánh giặc xong, tôi vốn nghĩ là về quê làm một thầy giáo làng. Không nghĩ tới mình tiếp tục công tác trong quân đội, vì tôi có văn hóa. Họ điều tôi tới làm việc cùng Tằng lão. Lúc đầu, tôi rất phấn khởi và tự hào vì được phục vụ lãnh đạo. Nhưng, sau đó, tôi phát hiện có cảm giác mất mát, đến nay nhớ lại vẫn còn hương vị đau khổ. Cả ngày cứ như vậy, chỉ có vài việc bưng trà, rót nước, xách túi, mở cửa xe. Công việc đơn điệu muốn chết, không hề đụng tới kiến thức đang có trong tôi. Trước kia, tất cả lý tưởng, khát vọng – tất cả đều phó mặc, thật là thống khổ một thời đấy.
Từ Quân Nhiên cười to. Hắn không nghĩ một nhân vật lớn như vậy lại có chuyện đó.
Hai người nói chuyện phiếm một lúc nên khoảng cách xa lạ đã được kéo gần thêm không ít. Phương Chính không phải là lãnh đạo khó gần, mà Từ Quân Nhiên cũng không phải loại người khúm núm. Do đó, rất nhanh, họ trò chuyện đến cùng một vấn đề. Thỉnh thoảng, họ thảo luận về cải cách mở cửa. Phương Chính nhìn nhận, không thể lãng phí nhà lý luận Từ Quân Nhiên này.
Trò chuyện trong chốc lát, sau đó Phương Chính cười, nói:
- Còn cậu, cũng đừng gọi tôi là lão thủ trưởng. Văn đạo có trước sau, thuật nghiệp có chuyên tấn công. Cậu là thư ký của tôi, nhưng cậu có kiến thức vững về khối lý luận. Cậu là chuyên gia của tôi, nếu gọi tôi là thủ trưởng tôi sẽ rất ngại. Chúng ta muốn làm cộng sự nhiều năm thì cậu đừng khách khí như vậy. Cậu có thể cứ gọi tôi là đồng chí Phương Chính cũng được.
Từ Quân Nhiên vội vàng lắc đầu – đây không phải là chuyện đùa. Đường đường là người đứng đầu Tỉnh ủy, nếu mình gọi đồng chí Phương Chính là không có quy củ rồi. Bên ngoài nghe thấy, chỉ cần thế lãnh đạo văn phòng cũng không tha cho mình.
Nên xưng hô như thế nào? Gọi thủ trưởng cùng Bí thư có gì đó không đúng lắm. Nếu kêu tên thì thể hiện không tôn trọng. Từ Quân Nhiên chau mày, hắn phát hiện ra mình như gặp phải vấn đề nan giải của người đi trước rồi.
Từ Quân Nhiên ở văn phòng của Phương Chính không đến nửa giờ. Hai người nói mấy câu, sau đó hắn đứng dậy cáo từ.
Phương Chính và Trần Tuấn Nho đều nói, để Từ Quân Nhiên nghỉ ngơi vài hôm rồi mới tới Tỉnh ủy làm. Nhưng Từ Quân Nhiên cũng không đồng ý. Hắn cho rằng nếu mình sớm làm việc ở Đông Hải thì càng tốt. Cho nên, Từ Quân Nhiên đã quyết định ngày hôm nay đi làm. Còn chỗ nghỉ, tan tầm có thể tìm nhà khách để nghỉ lại.
Sau khi từ phòng Của Phương Chính bước ra, hắn về phòng làm việc của mình, nhớ tới Trần Tuấn Nho nói muốn gặp mình. Hắn đi xuống lầu tiến đến cửa phòng làm việc của Trần Tuấn Nho, gõ nhẹ vào cửa, bên trong im lặng.
- Không có người trong phòng sao?
Hắn liền đứng ở đó đợi Trần Tuấn Nho về.
Từ Quân Nhiên đứng đó, nhàm chán nhìn xung quanh. Hắn thấy toà nhà này rất có nét riêng. Hành lang ở chính giữa toà nhà. Hai bên hành lang đều có các phòng làm việc. Hắn quan sát hồi lâu mới hiểu rõ. Lầu hai của cầu thang bên này là phòng làm việc của trưởng thư ký của Tỉnh ủy cùng Trưởng phòng thư ký. Bên kia là Phòng Tổng hợp hành chính. Hắn đang đứng trong hành lang đợi trưởng thư ký. Ở phòng hành chính tổng hợp, có một người đi ra.
Người đó có dáng gầy gò, mặt dài. Dùng một câu so sánh thì người kia có mặt dái ngựa, đang nhìn về phía trên cao. Có điều, ánh mắt anh ta rất có ý tứ khi nhìn lên phía trên. Dường như ánh mắt đó luôn phảng phất bất cứ ở nơi đâu cũng đều đang tính toán. Anh ta làm cho mọi người có cảm giác không ưa thích.
Thấy Từ Quân Nhiên đứng ở cửa phòng làm việc của Trần Tuấn Nho, người nọ nhìn thoáng qua rồi hỏi:
- Đồng chí cần gặp ai?
Là lần đầu tiên gặp nên ngữ khí của anh ta không khách khí. Anh ta như người ở trên nhìn xuống.
Từ Quân Nhiên ngây người một lúc rồi vẫn khách khách khí khí đáp lại:
- Tôi tìm trưởng thư ký Trần.
Người nọ nghe nói hắn muốn tìm Trần Tuấn Nho, lập tức hỏi tiếp:
- Cậu tìm trưởng thư ký có chuyện gì?
Lập tức, Từ Quân Nhiên thấy mất hứng. Mình có phải là phạm nhân đâu mà bị thẩm vấn. Thằng này có thái độ gì đây?
Hắn đang muốn nói chuyện thì Trần Tuấn Nho xuất hiện ở đầu bậc cầu thang. Thấy Từ Quân Nhiên và người này đang đứng cùng một chỗ, nên Trần Tuấn Nho nói:
- Tiểu Giang, cậu đến rồi à. Đây là Tiểu Từ – đồng chí Từ Quân Nhiên, thư ký mới của bí thư Phương Chính.
Nói xong, ông nhìn Từ Quân Nhiên nói:
- Đồng chí Tiểu Từ, đây là đồng chí Giang Sơn. Trước đây, văn phòng của bí thư Phương Chính, chủ yếu do cậu ta phụ trách.
Lúc này Từ Quân Nhiên mới biết người này là tiền nhiệm của mình, Từ Quân Nhiên lập tức vươn tay ra bắt tay:
- Đồng chí Giang Sơn, xin chào, xin chào.
Giang Sơn cười có chút xấu hổ rồi bắt tay Từ Quân Nhiên.
Bất kể thế nào, mình vừa rồi bị Từ Quân Nhiên thấy được thái độ vênh váo hung hăng. Anh ta như thế nào cũng không thể nghĩ tới hắn là “lính nhảy dù”.
Lúc này Trần Tuấn Nho nói với Giang Sơn:
- Tiểu Giang, cậu tới thật đúng lúc, tôi đang muốn tìm cậu đấy.
Nghe Trần Tuấn Nho nói, khuôn mặt Giang Sơn tràn đầy cao hứng, y mỉm cười, nói:
- Xin mời trưởng Thư ký, ngài cứ dặn dò.
Từ Quân Nhiên không nói lời nào. Vị này cũng quá thực tế. Khi không biết hắn là ai thì người đó mượn thái độ oai hùm. Với Trần Tuấn Nho – một lãnh đạo tỉnh thì hận không thể làm nô bộc cho người đó. Thật giống như nhân tài thượng hạng vậy.
Trần Tuấn Nho không để ý Giang Sơn đang nịnh nọt mà thản nhiên nói:
- Từ hôm nay trở đi, đồng chí Từ Quân Nhiên nhậm chức Thư ký của Bí thư Phương Chính. Cậu cùng Tiểu Từ làm quen với nhau đi. Cậu đem tất cả công việc trước đây phụ trách để bàn giao lại.
Giang Sơn chào rồi cười nói:
- Tôi kiên quyết hoàn thành nhiệm vụ của tổ chức giao cho.
Trần Tuấn Nho trừng mắt nhìn thằng này rồi nói:
- Tiểu tử ngươi, nói năng ngọt xớt vừa thôi. Tôi muốn đưa đồng chí Từ Quân Nhiên đi giới thiệu một vòng cho mọi người làm quen. Không nghĩ tới bên này có chút việc nên quay về. Chuyện này, cậu đi xử lý đi.
Giang Sơn cười ha hả, nói:
- Không có vấn đề gì. Thủ trưởng cứ yên tâm đi.
Nói xong, anh ta quay lại phía Từ Quân Nhiên:
- Trưởng phòng Từ, tôi đưa cậu tới các phòng để giới thiệu.
Trần Tuấn Nho nói xong liền xuống lầu. Từ Quân Nhiên gật đầu nói với Giang Sơn:
- Vậy phiền trưởng phòng Giang rồi.
Giang Sơn gật gật đầu liền dẫn hắn đi về phía trước. Đến đầu cầu thang, Giang Sơn bỗng dừng lại, hỏi:
- Trưởng phòng Tiểu Từ, chúng ta bàn giao công tác trước, hay là đi đến văn phòng gặp đồng nghiệp trước đây?
Từ Quân Nhiên cau mày lại. Hắn phát hiện thái độ của Giang Sơn đối với mình đã thay đổi, không còn nhiệt tình như trước mặt Trần Tuấn Nho nữa. Thậm chí, nét mặt anh ta còn lạnh lùng nữa. Đây là việc Từ Quân Nhiên không nghĩ tới. Tuy nhiên, hắn vẫn cười rồi nói:
- Tôi mới đến đây, nghe Trưởng phòng Giang sắp xếp vậy.
Từ Quân Nhiên bỗng nghĩ tới chuyện trước khi mình đến Đông Hải. Hắn đã cố ý gọi điện thoại cho Sở Văn Thiên. Lúc đó, Sở văn Thiên có nhắc qua tên Giang Sơn. Hắn cũng giống như Từ Quân Nhiên, đều là cán bộ văn phòng. Bí thư Phương nhậm chức ở Đông Hải chưa đủ bốn tháng. Trước đó, anh ta đảm nhiệm vai trò thư ký cho Bí thư Phương. Như vậy, nói cách khác, người này làm thư ký cho bí thư Phương cũng chỉ hơn ba tháng mà thôi.
Như vậy, vì cái gì bí thư Phương Chính phải đổi thư ký?
Trong nội tâm, Từ Quân Nhiên thấy khó hiểu nhưng không biểu lộ ra mặt. Hắn tiếp tục đi phía sau Giang Sơn.
Giang Sơn đi ở phía trước cũng không nói nhiều. Anh ta dẫn Từ Quân Nhiên lên trên lầu vào văn phòng của thư ký. Anh ta giới thiệu, giảng giải một chút với mọi người. Rồi lại nói với Từ Quân Nhiên về việc cần làm mỗi ngày, đó là xử lý văn bản, tài liệu. Từ Quân Nhiên có cảm giác, anh ta đối với mình khôngcó thiện cảm lắm. Nó chỉ như là giao tiếp đi ngang qua sân khấu. Hắn muốn thỉnh giáo Giang Sơn, nhưng thấy thái độ của y như thế nên lại từ bỏ ý nghĩ này đi. Từ Quân Nhiên không phải đồ ngốc, vạn nhất nếu việc do mình yêu cầu lại không thuộc về mình sẽ gây chuyện không tốt, còn bị họ gài cho vào bẫy. Nếu như vậy thì cái được không đủ bù đắp cho cái mất.
Nán lại ở trên lầu một lúc, hai người cùng đi xuống lầu dưới tới văn phòng tổng hợp.
Đầu tiên họ tới Văn phòng tổng hợp của Tỉnh ủy, chỗ làm việc của Phó trưởng phòng Đường Quốc Sơn. Theo như Giang Sơn giới thiệu, vị trưởng phòng Đường mặc dù là Phó Trưởng phòng tổng hợp nhưng trước mắt lại chủ trì một tổ công tác. Giang Sơn giới thiệu cho hai người biết nhau. Đường Quốc Sơn rất khách khí cùng Từ Quân Nhiên chào hỏi. Nhưng, Từ Quân Nhiên cảm giác được vị này nói chuyện khách khí, thực ra đối với mình lại rất lãnh đạm. Thậm chí, y còn có chút đề phòng cũng không hài lòng vì mình không phải dân bản địa.
“Học vấn không nhỏ à”! Trong nội tâm, Từ Quân Nhiên âm thầm nghĩ đến.
Bạn cần đăng nhập để bình luận