Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 910: Ý thức trách nhiệm.

Nội dung hội nghị mở rộng ở Thành ủy Nam Châu rất đơn giản. Trưởng ban Tổ tỉnh ủy Lưu đích thân tuyên bố vì lý do sức khỏe đồng chí Đoàn Khê Tuyền không thể đảm nhận chức vụ Bí thư Thành ủy kiêm Chủ tịch Nhân đại (giống Chủ tịch HĐND) Thành ủy. Công việc ở Thành ủy Nam Châu tạm thời sẽ do Phó Bí thư Thành ủy Từ Quân Nhiên đảm nhận.
Trong chốn quan trường rất nhiều khi chỉ cần nói ra một câu cũng có thể để lộ ra rất nhiều tin tức. Thông báo lần này của Ban tổ chức Tỉnh ủy trong chốc lát đã làm rất nhiều cán bộ ở Nam Châu hiểu ra, tuyệt đối không thể xem thường vị Bí thư Từ mới đến.
Chủ tịch Diệp đã có nhiều năm làm việc tại Nam Châu, thay bí thư đảm nhận công việc trong thành ủy thì chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Nhưng, vị Phó Bí thư Từ Quân Nhiên này rốt cuộc có biết bao nhiêu thủ đoạn cũng như người chống lưng để một sớm một chiều trở thành người đứng đầu Nam Châu?
- Đồng chí Từ Quân Nhiên, anh phát biểu vài câu đi.
Sau khi Trưởng ban Lưu tuyên bố hết quyết định của Tỉnh ủy, y ngoảnh đầu sang mỉm cười nói với Từ Quân Nhiên. Y đã có nhiều năm quan hệ thân thiết với Tôn Chấn An, y biết rõ thân phận của Từ Quân Nhiên, tự nhiên sẽ không làm bộ làm tịch gì.
Từ Quân Nhiên cũng không khách sáo. Hắn cầm chén trà trước mặt uống một ngụm, lúc này mới cầm micro lên vỗ vỗ nhẹ.
- Xin chào các đồng chí. Đầu tiên tôi xin cảm ơn sự tín nhiệm của Tỉnh ủy đối với tôi.
Lời nói mở đầu của Từ Quân Nhiên rất công thức hóa: cảm ơn sự tín nhiệm của lãnh đạo. Sau đó hắn lại cảm ơn Trưởng ban Lưu đã đặc biệt đến tuyên bố việc bổ nhiệm mình. Cuối cùng Từ Quân Nhiên chuyển chủ đề sang tình hình ở Nam Châu.
- Trong thời gian gần đây thành phố Nam Châu của chúng ta đã xảy ra rất nhiều chuyện.
Giọng nói của Từ Quân Nhiên có chút mạnh mẽ hơn:
- Có người đang muốn giở trò, có người lại đang nghe ngóng. Tôi thấy những hành động như vậy rất không tốt.
Giọng hắn càng lúc càng to, ngữ điệu cũng trở lên lạnh lùng. Từ Quân Nhiên nói từng câu từng chữ:
- Chúng ta là những luận giả vô thần. Nhưng tôi phải nói cho một số đồng chí biết, tuy rằng trên thế giới này không có thần linh nhưng lòng của nhân dân chính là đòn cân. Anh đã làm những gì? Có thể tự mình cảm thấy đã giấu rất kỹ rồi. Nhưng lịch sử sẽ ghi nhớ. Quần chúng sẽ ghi nhớ sự sỉ nhục của các anh trong lịch sử.
Với tư cách tạm thời lãnh đạo công việc của thành ủy, Từ Quân Nhiên nói như vậy không thể nói là không nghiêm khắc. Nhưng cán bộ tham dự hội nghị ở Nam Châu đều cảm thấy sợ rằng vị Bí thư mới này không phải là một người có tính tình tốt. E rằng sẽ còn nghiêm khắc hơn vị nguyên Bí thư Đoàn Khê Tuyền, người vẫn nổi tiếng là có uy.
Sau hội nghị, Trưởng ban Lưu không ở lại Nam Châu, chỉ dặn dò những lãnh đạo ở thành phố Nam Châu, đại ý: Tỉnh ủy rất coi trọng vụ án Tiền Vân Lục bị giết, mặt khác đã phái tổ chuyên án tới đây, hy vọng Ủy ban nhân dân thành phố Nam Châu có thể tận lực phối hợp, nhanh chóng phá án, để công việc của thành phố Nam Châu sớm trở lại quỹ đạo.
Từ Quân Nhiên luôn miệng đồng ý. Hiện giờ, thân là dê đầu đàn ở thành phố Nam Châu, những chuyện như thế này cũng cần hắn làm chủ.
Sau khi tiễn chân Trưởng ban Lưu, Thư ký trưởng Thành ủy Lý Chiêu Minh cung kính đứng cạnh Từ Quân Nhiên. Gã nói với Từ Quân Nhiên:
- Bí thư Từ, chiều nay căng tin có sắp xếp bữa tiệc. Anh xem….
Bữa tiệc rượu này vốn là chuẩn bị cho lãnh đạo tỉnh ủy, thế nhưng hiện giờ Trưởng ban Lưu đã quay về thì tự nhiên sẽ trở thành bữa tiệc chúc mừng Từ Quân Nhiên nhậm chức.
Từ Quân Nhiên nhíu mày, xua xua tay:
- Thôi bỏ đi, dù gì Trưởng ban Lưu cũng đã rời khỏi đây. Chúng ta không cần thiết phải lãng phí.
Ý của hắn là hiện giờ hắn đã tạm thời chủ trì công việc ở Nam Châu. Nếu đã là tạm thời chủ trì thì cần phải giữ thái độ đến cùng, cũng không thể làm cho mọi người có ấn tượng vừa chủ trì công việc lãnh đạo thành ủy liền lên giọng. Như vậy rất dễ làm cho người khác cảm thấy hắn đã quá hí hửng đắc ý.
Trong lúc này Chủ tịch Diệp mỉm cười nói:
- Bí thư Từ, tôi thấy suy nghĩ của Thư ký trưởng Lý là không sai đâu. Nếu Trưởng ban Lưu đã đi rồi chúng ta càng không thể lãng phí. Chi bằng tối nay chúng ta làm chủ chiêu đãi tổ chuyên án tỉnh ủy. Anh thấy sao?
Ông ta là chủ tịch, ông ta đã nói như vậy rồi, thêm vào đó mấy thường vụ thành ủy xung quanh cũng đã tỏ thái độ. Từ Quân Nhiên nghĩ một chút cũng không khăng khăng giữ thái độ của mình nữa, coi như gật đầu đồng ý.
Chiều ngày hôm đó, Ủy ban nhân dân Nam Châu mở tiệc, mời tổ chuyên án Tỉnh ủy cùng tham gia. Trong bữa tiệc, mọi người ăn uống linh đình, trò chuyện vui vẻ. Với tư cách là lãnh đạo, là người chủ trì công việc của thành ủy, tự nhiên sẽ uống không ít rượu.
- Bí thư Từ, Chủ tịch Diệp làm gì vậy?
Bởi vì trong bữa tiệc này mọi người cũng buông lỏng. Sau khi uống xong một chút Từ Quân Nhiên đi vào hoa viên tản bộ. Giọng nói bên cạnh là của Lý Chiêu Minh.
- Sao vậy, có chỗ nào không ổn sao?
Từ Quân Nhiên mỉm cười hỏi lại Lý Chiêu Minh.
Lý Chiêu Minh gượng cười:
- Anh là thực sự hồ đồ hay đang vờ hồ đồ vậy? Trong bữa tiệc ngày hôm nay Chủ tịch Diệp làm chủ thì cũng không nói làm gì nhưng đến chuyện tiếp đón tổ chuyên án tỉnh ủy anh cũng giao cho ông ta. Anh không sợ….
Anh ta chưa nói hết lời nhưng ngụ ý trong lời nói thì đã rất rõ ràng. Nếu cứ để cho Chủ tịch Diệp tiếp tục làm như vậy thì rất có khả năng biểu hiện bên ngoài thì là do Từ Quân Nhiên chủ trì công việc ở Nam Kinh nhưng trên thực tế người thực sự làm chủ lại biến thành Chủ tịch Diệp.
Lời nói của Lý Chiêu Minh không phải là đoán mò. Dù sao ở chốn quan trường đây cũng không phải là chuyện gì ly kỳ. Có những lúc dù là lãnh đạo lớn hơn thế, nếu như không thường xuyên chứng minh sự tồn tại của bản thân thì cũng đồng nghĩa với việc mất quyền lực với cấp dưới. Những hoàng đế ở triều nhà Minh không phải là những minh chứng tốt nhất hay sao? Những sự việc xảy ra trong Tử Cấm Thành cũng không phải chưa từng xuất hiện trong lịch sử. Có những hoàng đế, mệnh lệnh cả đời của ông ta cũng không thể vượt qua khỏi Hoàng cung. Nguyên nhân rất đơn giản là vì ông ta đã bị những đại thần dưới quyền làm cho mất quyền.
Lý Chiêu Minh với tư cách là tâm phúc do Đoàn Khê Tuyền để lại cho Từ Quân Nhiên, tự nhiên không hy vọng nhìn thấy Từ Quân Nhiên bị Chủ tịch Diệp lấn quyền. Nếu thực sự là như vậy thì địa vị của anh ta cũng không được đảm bảo.
Từ Quân Nhiên lắc lắc đầu:
- Lão Lý, anh nghĩ đơn giản quá.
Lý Chiêu Minh ngây người một lúc nhìn Từ Quân Nhiên với vẻ kỳ lạ. Anh ta thật không hiểu Từ Quân Nhiên nói câu này có ý gì. Lẽ nào trong lòng vị Bí thư Từ này sớm đã có chủ ý rồi?
Từ Quân Nhiên mỉm cười tiếp tục nói:
- Có những người tự cho rằng mình giấu giiếm rất giỏi nhưng không biết rằng cái đuôi sớm đã bị lộ ra. Điều mà chúng ta nên làm lúc này là không phải đi nắm lấy cái đuôi nhỏ đó mà là cần phải để cho bọn họ được tự do nhiều hơn, để cho bọn họ càng lộ ra cái chân ngựa lớn hơn. Cho tới lúc không thể giấu giiếm gì hơn được nữa thì bất cứ cái bóng nào cũng không thể che dấu được.
Hai mắt Lý Chiêu Minh bừng sáng. Anh ta chợt hiểu ra ý của Từ Quân Nhiên, ánh mắt nhìn vị Bí thư trẻ tuổi không giấu được vẻ khâm phục nói:
- Bí thư cao kiến. Tôi quyết định không nghĩ đến chuyện này nữa. Anh nói đúng, nếu cần phải khám phá vậy thì dứt khoát phải chờ tới lúc sự có người nào đó đưa sự việc tới chỗ không thể cứu vãn được nữa mới ra tay.
Từ Quân Nhiên lắc lắc đầu:
- Tôi và Bí thư Đoàn chưa từng có suy nghĩ khám phá. Chúng tôi thân là đảng viên, không hy vọng nhìn thấy Nam Châu lại bị mất đi cục diện mà khó khăn lắm mới xây dựng lên được.
Cuối cùng cũng chỉ là một phần trách nhiệm mà thôi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận