Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 783: Đừng có dụng tâm

Tỉ mỉ quyết định thành bại, đương nhiên cũng có thể quyết định con đường làm quan phía trước của một người. Từ Quân Nhiên rất rõ, mình là thư ký đệ nhất tỉnh ủy rốt cuộc có thể đứng vững, mấu chốt của tất cả đều ở mặt chi tiết. Cho nên hắn đối với những thứ mà Tiếu Minh Lý nói, cực kỳ chăm chú lắng nghe.
Phải biết, quay 360, ngành nghề nào cũng có chuyên gia, đương nhiên cũng đều là học vấn, Từ Quân Nhiên rất rõ sở trường của mình là cái gì, cũng rõ chỗ yếu của mình là cái gì, có thể về phương diện nhìn được đại cục có lẽ bản thân hắn mạnh hơn Tiếu Minh Lý, nhưng ở phương diện làm thư kí cho người ta như thế nào, Từ Quân Nhiên cảm thấy, Tiếu Minh Lý mạnh hơn mình đấy.
Không ngại học hỏi kẻ dưới, từ trước tới nay không phải là chuyện mất mặt gì, theo Từ Quân Nhiên, không hiểu phải đi học tập, bảo thủ không phải là thói quen tốt.
Thấy thái độ rất chân thành của Từ Quân Nhiên, Tiếu Minh Lý trong lòng cảm giác rất có thành tựu, dù sao con người đều có tật xấu thích lên mặt dạy đời, nhất là thấy một người có địa vị tương đối cao so với mình, hiện tại ở trước mặt mình bày tỏ ra bộ dạng khiêm tốn thỉnh giáo, càng làm cho Tiếu Minh Lý cảm thấy trong lòng thoải mái thật giống như đã ăn mười tám quả mứt táo vậy.
Tâm tình vui rồi, lời nói cũng càng nhiều hơn, Tiếu Minh Lý tiếp tục nói với Từ Quân Nhiên:
- Chúng ta lại lấy một ví dụ, ví dụ như tai nghe tám hướng, dĩ nhiên chính là chỉ việc nghe đủ các loại tin tức. Lãnh đạo cũng là người, hơn nữa là một người, người ngồi ở vị trí cao, cái gọi là cao xử bất thắng hàn (ở chỗ cao không khỏi rét vì lạnh), lãnh đạo thân ở địa vị cao thường thường bị cách trở, không nghe được những chuyện phía dưới. Người bên dưới, đều muốn để lãnh đạo nghe được thứ mà mình muốn lãnh đạo nghe, ngăn cản lãnh đạo nghe được thứ mà mình không muốn để lãnh đạo nghe được. Cho nên, lãnh đạo phần lớn là bị lựa chọn tai điếc, không phải lãnh đạo muốn lựa chọn, mà là người bên dưới giúp lãnh đạo chọn, lãnh đạo là bị lựa chọn. Thế nhưng, lãnh đạo lại nhất định phải nghe thấy các loại chuyện, nhất là họ hy vọng nghe được các chuyện đó. Các câu chuyện này từ đâu mà đến? Trong tình hình thông thường, lãnh đạo đều tự có tin tức đặc thù truyền đến, bọn họ thậm chí sẽ cố ý sắp xếp một vài người, chuyên môn đi nghe đủ các loại chuyện, để kịp thời báo cáo cho lãnh đạo. Mà thư ký đối với loại việc này, chính là việc nhanh nhất và tiện nhất. Cho nên, thư ký thường thường là nguồn tin tức lớn nhất của lãnh đạo.
Từ Quân Nhiên trầm tư suy nghĩ, hắn đã từng làm người đứng đầu, đương nhiên biết Tiếu Minh Lý nói một chút cũng không sai, thân là cán bộ, là lãnh đạo của cấp dưới, là thủ hạ của cấp trên, chuyện này là một chuyện rất thú vị. Tất cả mọi người trong quan trường đều rõ cái đặc điểm thư ký là người thân cận nhất của lãnh đạo, cho nên bọn hắn muốn lãnh đạo nghe thấy âm thanh gì, nhiều lúc không phải trực tiếp truyền đạt cho lãnh đạo, mà chỉ cần tìm cách đả động thư ký, sau đó thông qua thư ký truyền tới cho lãnh đạo. Loại phương pháp này còn có một chỗ tốt, đó là mượn miệng người thứ ba truyền lại, hơn nữa là người mà lãnh đạo tín nhiệm nhất truyền lại, độ tin cậy lại càng gia tăng lên, lại càng dễ ảnh hưởng tới lãnh đạo, lại càng dễ đạt thành mục đích của mình.
- AnhTiế, ý của anh là, có một số việc không thể để cho lãnh đạo biết rõ?
Từ Quân Nhiên nhìn Tiếu Minh Lý chậm rãi hỏi.
Tiếu Minh Lý lắc đầu:
- Cậu cũng đã làm người đứng đầu, cậu nói nếu người bên cạnh gạt cậu không để cho cậu biết tất cả những chuyện bên dưới, cậu còn có thể dùng anh ta sao?
Từ Quân Nhiên khẽ giật mình, theo bản năng lắc đầu, chỉ nghe Tiếu Minh Lý tiếp tục nói:
- Đúng vậy, lãnh đạo sẽ không thích một người từ trước đến nay bí ẩn không nói lời nào, cho nên thư ký tuyệt đối không thể nghe đến gió lại cho là mưa được, phải có năng lực phán đoán của mình, mỗi lần nghe được một sự kiện, phải cố gắng đi điều tra thu thập chứng cứ, dùng mọi phương pháp chứng thực, còn phải hiểu chuyện gì nên nói chuyện gì không nên nói. Nếu như lãnh đạo hỏi, biết thì phải đáp, nên biết thì phải biết tất cả. Lãnh đạo không hỏi, phải nhặt ra điều quan trọng nhất để nói, nói cái gì nói bao nhiêu, là một môn học. Nói nhiều, lãnh đạo có thể sẽ cảm thấy con người này của ngươi rất đáng sợ, cả ngày nghe ngóng những việc này, hơn nữa ưa thích đâm thọc, cần phải đề phòng ngươi. Nói ít, lãnh đạo lại có cảm giác, ngươi làm việc không xứng chức vị, điều nên biết thì không biết, không rõ ngươi bình thường làm việc thế nào.
Vừa đi vào cửa Tằng Văn Khâm nghe thấy đoạn nói chuyện này, nở nụ cười, gật gật đầu nói:
- Không thể tưởng được, làm thư ký lại có nhiều học vấn như vậy, xem ra làm chuyện gì cũng không dễ dàng.
Từ Quân Nhiên thấy y, gật gật đầu cười khổ:
- Thì là vậy đó, em trước kia cũng không nghĩ tới, làm chức thư ký này, còn có nhiều học vấn như vậy.
Tiếu Minh Lý thấy người xa lạ, liền ngừng nói, nhìn thoáng qua Tằng Văn Khâm, hỏi Từ Quân Nhiên:
- Vị này là?
Y không biết Tằng Văn Khâm, nhưng cũng biết, có thể trực tiếp đi vào như vậy, nhất định là người quen của Từ Quân Nhiên.
Từ Quân Nhiên cười cười, đứng lên cho hai người giới thiệu làm quen, dù sao hôm nay để cho Tiếu Minh Lý gặp Tằng Văn Khâm, cũng chưa hẳn không giúp mình mở rộng mạch suy nghĩ.
Tằng Văn Khâm cũng rất nể mặt Từ Quân Nhiên, cười và lên tiếng chào Tiếu Minh Lý.
Tiếu Minh Lý nghe Từ Quân Nhiên giới thiệu, trong lòng thực sự chấn động mạnh. Tằng Văn Khâm là ai. Tiếu Minh Lý đương nhiên là biết đến, Tằng lão từng ở tỉnh Đông Hải cùng với mấy tỉnh phụ cận công tác nhiều năm, huống chi hôm nay người đứng đầu Tỉnh ủy Phương Chính đã từng là thuộc hạ của Tằng lão, chuyện Tằng Văn Khâm làm việc ở đài truyền hình tỉnh Đông Hải, Tiếu Minh Lý cũng là từng nghe người ta nói đến. Đương nhiên, một nhân vật nhỏ như y, không có cơ hội quen biết Tằng thái tử đây.
Hiện tại không ngờ tới lại thông qua Từ Quân Nhiên mà quen biết Tằng Văn Khâm, điều này làm cho Tiếu Minh Lý, đối với năng lượng của Từ Quân Nhiên có thêm một nhận thức mới.
Mấy người khách khí hàn huyên một chút, Tằng Văn Khâm đối với Tiếu Minh Lý cũng có ấn tượng, cười rồi nói:
- Người huynh đệ này của tôi tính tình thẳng, về sau nếu là có chỗ nào không chu đáo, trưởng phòng Tiếu anh phải rộng lượng hơn với cậu ta, tên này chính là tính tình có chút kỳ quái, lão gia nhà chúng ta đã nói hắn nhiều lần rồi.
Nghe thấy đoạn thoại này, Tiếu Minh Lý trên mặt mỉm cười, nhưng trong lòng lại giống như ngược sông ra biển, cảm thấy chấn động, y có thế nào cũng không ngờ tới, Từ Quân Nhiên lại lọt vào pháp nhãn của Tằng lão.
Nghĩ tới đây, Tiếu Minh Lý đối với việc bản thân kết bạn với Từ Quân Nhiên, càng cảm thấy hài lòng, bản thân quả nhiên là có dự kiến trước.
Nói một lúc, chủ đề vẫn là nói làm thế nào để đảm nhiệm chức thư ký cơ quan tỉnh ủy, Từ Quân Nhiên cười khổ nói:
- Tôi mặc dù là ngày đầu tiên đi làm, nhưng không thể không nói, cơ quan tỉnh ủy ở đây có chút không giống với phòng làm việc trung ương hay cơ sở phía dưới mà tôi đã từng làm việc, tôi trước kia thật không nghĩ đến, làm thư ký của người đứng đầu Tỉnh ủy, lại phức tạp như vậy.
Tiếu Minh Lý cười ha ha nói:
- Đúng vậy, làm thư ký cho lãnh đạo, học vấn trong này quá nhiều rồi. Cơ hồ mỗi một chuyện nhỏ, đều là học vấn. Ví dụ như cách xưng hô với lãnh đạo.
Anh ta vừa mới nói những lời này, Từ Quân Nhiên lập tức gật gật đầu nói:
- Đúng đúng đúng, đây chính cái mà tôi đang định hỏi anh. Hôm nay tôi thấy bí thư Phương Chính, tôi nghĩ, nếu như gọi là bí thư, có vẻ quá nghiêm túc rồi. Cho nên, tôi gọi ngài là thủ trưởng. Ai mà biết tôi gọi như vậy mấy lần, ngài ấy liền uốn nắn tôi, nói chúng ta còn làm việc với nhau về lâu về dài, gọi như vậy không tốt, sau này tốt nhất gọi ngài là Phương Chính hoặc là đồng chí Phương Chính. Tôi cảm thấy như vậy không tốt? Gọi tên trực tiếp, cái này chẳng phải nói nữa, tôi đã ngồi ngang hàng với bí thư Phương, chúng ta cũng không phải là loại giao tình kiểu bạn thân, nhất định định không được. Gọi đồng chí Phương Chính, người ta là người đứng đầu, người có tư cách gọi anh ta như vậy hoặc là thường ủy Tỉnh ủy, hoặc là lãnh đạo trung ương, hơn nữa, cho dù là thường ủy Tỉnh ủy, không phải thân phận đặc biệt, đại khái cũng không dám gọi như vậy. Nếu như tôi cũng gọi như vậy, giọng điệu cũng quá cao rồi.
Tiếu Minh Lý nở nụ cười, gật đầu nói:
- Đúng vậy, xưng hô đối với lãnh đạo, đúng là một học vấn rất cao. Ngươi gọi bí thư? Có cảm giác quá công tác hóa, quá xa cách, gọi tên kèm thêm từ đồng chí? Đặt mình ở vị trí quá cao, kỳ thật cách xưng hô bình thường nhất là thủ trưởng.
Một bên Tằng Văn Khâm chen miệng nói:
- Bây giờ vẫn còn có người thịnh hành gọi ông chủ không?
Từ Quân Nhiên lắc đầu:
- Ông chủ không thích hợp, nhà tư bản mới gọi ông chủ, gọi lãnh đạo là ông chủ, tôi sợ người ta ngoài miệng không nói, trong lòng sẽ không thoải mái.
Tằng Văn Khâm lại không đồng ý ý kiến của hắn, giải thích nói:
- Tôi cảm thấy được Quân Nhiên cách nghĩ của cậu không đúng, ông chủ cũng không phải hoàn toàn chỉ những nhà tư bản, chúng ta ở trường học đều học qua tiếng Anh, ngươi nên biết, cái gọi là ông chủ là do trong ngoại ngữ có từ BOSS mà có, BOSS ở trong tiếng Anh trong đó có rất nhiều ý, đốc công, lãnh đạo ban, ông chủ, cấp trên, ý tứ quan trọng nhất, là Lão đại, làm chủ phụ trách người khác. Ýnghĩ trước đó, tiếp cận với nhà tư bản, còn ý sau đó, chính là chủ nhân. Gọi chủ nhân không dễ nghe, gọi ông chủ, nghe hay hơn rất nhiều, cậu nghĩ xem, gọi ông chủ, lập tức rõ ràng thân phân của mình với lãnh đạo. Lãnh đạo nào mà lại không thích chứ?
Từ Quân Nhiên cau mày, kiên trì nói:
- Em vẫn cảm thấy như vậy không thích hợp.
Hắn là trải qua rất nhiều chuyện, tối thiểu nhất là ở trong nhận thức hậu thế của Từ Quân Nhiên, có rất ít người ở bên cạnh lãnh đạo xưng hô với lãnh đạo là ông chủ, trong cán bộ cấp thấp thì cũng thôi đi, cán bộ bên cạnh các lãnh đạo cao cấp, đều là những người khéo léo, làm sao phạm phải cái sai lầm cấp thấp này được.
Một bên Tiếu Minh Lý nở nụ cười, mở miệng nói ra:
- Trưởng phòng Tằng, tôi cảm thấy được trưởng phòng Từ nói không sai, đã đến cấp lãnh đạo tỉnh, thật đúng là không thể tùy tiện gọi ông chủ được.
Tằng Văn Khâm ngây người một lúc:
- Vì cái gì? Không gọi ông chủ thì gọi là gì? Cậu vừa nãy đã bác bỏ một đống cách xưng hô rồi.
Y thật sự có chút kỳ quái, chỉ là là một cách xưng hô, có cần phải tích cực đến thế sao.
Tiếu Minh Lý chậm rãi nói ra:
- Xưng hô với lãnh đạo như thế nào, phải căn cứ vào tình cảnh và tình cảm mà định ra. Ở trong hoàn cảnh vô cùng riêng tư, lại có quan hệ rất mật thiết với lãnh đạo, vậy có thể gọi là thủ trưởng. Còn lúc nào trường hợp nào, tại sao gọi, e là phải linh hoạt để nắm chắc. Dùng kinh nghiệm của tôi cho thấy, nhiều loại xưng hô, thì có vẻ tốt hơn. Nhưng lại không thể quá nhiều, có chừng ba loại xưng hô, dường như là thích hợp, một là chức quan cộng thêm họ, hai là thủ trưởng, ba mới là cái từ “ông chủ” mà anh vừa nói.
Lời này của y đã là giữ thể diện cho Tằng Văn Khâm, lại giải đáp được nghi hoặc của Từ Quân Nhiên, đúng là cách làm khéo léo.
Từ Quân Nhiên nghĩ nghĩ, cảm thấy Tiếu Minh Lý nói rất có lý, dù sao thì, dựa theo cách làm này của y, người khác tuyệt đối tìm không thấy tật xấu của chính mình
Bạn cần đăng nhập để bình luận