Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 483: Mồi câu.

Từ Quân Nhiên không phải là người làm ăn, nhưng hắn có thể xác định một điểm, Cung Tự Cường sở dĩ trong hai ngày nhiệt tình như vậy với họ, tuyệt đối không phải vì mình vẽ ra một cái bánh nướng không biết lúc nào xuất hiện cho ông ta. Lâm Vũ Tình tuy có mục đích đầu tư ở huyện Tùng Hợp, nhưng chắc chắn không có uy lực để Cung Tự Cường đối đãi với Từ Quân Nhiên như anh em ruột trong hai ngày qua như thế. Vậy thì đáp án đã rõ ràng rồi, sở dĩ xuất hiện tình huống như vậy, là vì mỏ huỳnh thạch của xã Trường Thanh, đối với công ty phát triển kinh tế thành phố Song Tề, thực sự rất quan trọng.
- Bí thư Từ, vậy ý của ngài, chúng ta trước tiên không để ý đến công ty phát triển kinh tế bên này?
Hoàng Hải hỏi Từ Quân Nhiên.
Từ Quân Nhiên gật đầu:
- Đúng vậy, chúng ta trước kia không phải đã quyết định rồi sao, phí nhận thầu lần này chắc chắn phải tăng cao. Nếu đã muốn tăng phí nhận thầu cao, chắc chắn không thể chỉ tăng của một nhà, phải tăng cả hai bên.
Cát Đại Tráng ở một bên liên tục gật đầu nói:
- Đúng vậy, họ nếu không đồng ý, chúng ta cho người khác nhận thầu.
Từ Quân Nhiên nhướng mày, liếc nhìn Cát Đại Tráng không lên tiếng, tuy Cát Đại Tráng vừa nói nhìn như bình thường, nhưng trong lòng Từ Quân Nhiên hơi kích động, hắn bỗng hiểu được vì sao trưởng làng Cát lại ủng hộ việc tăng cao phí nhận thầu lần này như vậy, liên tưởng đến trước kia mình nghe được một vài lời đồn, Từ Quân Nhiên không khỏi hừ lạnh một tiếng.
Thật sự là giỏi tính toán!
Nhìn thoáng qua Cát Đại Tráng, Từ Quân Nhiên thản nhiên nói:
- Trưởng thôn Cát, không thể nói như vậy, dù sao cũng hợp tác nhiều năm, nếu Lâm Cường cùng công ty phát triển kinh tế có ý hợp tác, chúng ta vẫn phải ưu tiên lựa chọn bạn cũ chứ.
Hắn biết, mình mang những người này theo, chắc chắn có người có giao tình không tồi với hai bên, dù sao Lâm Cường cùng Cung Tự Cường đều không phải loại ngốc ngếch, có thể đứng vững ở xã Trường Thanh. Sao họ có thể không lôi kéo một vài cán bộ trong xã Trường Thanh để mình sử dụng chứ? Về phần rốt cuộc là ai, Từ Quân Nhiên không có tâm tình cũng không có hứng thú tìm hiểu, hắn chỉ cần xác định một điểm là được. Đó chính là những lời hôm nay của mình cùng Cát Đại Tráng, chắc chắn sẽ truyền đến tai ông chủ hai bên, đến lúc đó ai là người tốt ai là người xấu, vừa nhìn là biết.
Cát Đại Tráng nghe thấy những lời nói của Từ Quân Nhiên, nở nụ cười ngượng ngùng, không nói thêm gì nữa, ngược lại ánh mắt nhóm người Đinh Tử Đạt nhìn Từ Quân Nhiên. Có chút thay đổi.
Một đoàn người đến nhà kho mấy hôm trước, lần này Lâm Cường sớm đã đợi ở chỗ này rồi.
- Bí thư Từ, lần trước thực sự ngại quá, ngại quá.
Lâm Cường vừa thấy, liền nói vô cùng khách khí với Từ Quân Nhiên. Không có một chút lên mặt như là ông chủ, thậm chí ăn nói còn có chút khép nép nhận tội với Từ Quân Nhiên.
Từ Quân Nhiên cùng Lâm Cường bắt tay nhau, vừa cười vừa nói:
- Ông chủ Lâm khách sáo rồi, ngài là thần tài của xã Trường Thanh chúng tôi, là chúng tôi tới vội vàng, làm phiền ông chủ Lâm rồi.
Trong lúc nói chuyện, hai người đều cẩn thận đánh giá lẫn nhau. Từ Quân Nhiên trong ấn tượng của Lâm Cường, giống như sinh viện, mà Lâm Cường trong mắt Từ Quân Nhiên, lại khiến hắn rất ngoài ý muốn. Người này nhìn thoáng qua giống như không có chút xuất chúng nào, thuần túy chỉ là người bình thường, không có khác biệt gì với lão nông dân, ăn mặc không giống một ông chủ có tiền. Nhưng Từ Quân Nhiên lại biết, gia tài của Lâm Cường này ít nhất cũng phải đạt đến trình độ gần triệu. Còn bên trong có phải là của ông ta hay không, thì lại không biết được. Dù sao có thể chống đỡ được việc buôn bán lớn như vậy, trực giác của Từ Quân Nhiên nói với bản thân rằng, Lâm Cường không phải là một mình chiến đấu.
Quả nhiên, Lâm Cường nghe được những lời của Từ Quân Nhiên, cũng nở nụ cười nói:
- Bí thư Từ khách sáo rồi, đều là mọi người giúp đỡ, giúp đỡ…
Tiếp theo, Lâm Cường lại nói thêm:
- Đi thôi, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện, bí thư Từ ngài xem?
Ông ta đã nói như vậy, Từ Quân Nhiên cũng không khách sao gì nữa, cười gật đầu nói:
- Vậy cũng được, vừa ăn vừa nói chuyện.
Một đoàn người đi vào khách sạn Hạc Trắng gần nhà ga, địa điểm là Lâm Cường chọn, theo như lời ông ta nói, hôm nay đến đều là khách quý, bản thân nhất định phải tiếp đãi tốt mới được.
Qua ba lần rượu, thức ăn ngũ vị, Từ Quân Nhiên cười mở miệng:
- Ông chủ Lâm, anh và tôi là lần đầu gặp mặt, nhưng xã Trường Thanh cùng ông chủ Lâm hợp tác không phải ngày một ngày hai. Ăn ngay nói thẳng, không giấu gì ông chủ Lâm, tôi đây không có việc không đến làm phiền. Các đồng chí đều phản ánh, anh có đóng góp không nhỏ trong việc phát triển kinh tế xã Trường Thanh. Tôi vừa nhậm chức, liền gặp phải khó khăn trước nay chưa từng có, cần sự ủng hộ của anh. Tôi cùng Cung Tự Cường của công ty phát triển kinh tế cũng không quen biết, nhưng hôm qua người ta rất sảng khoái, đồng ý tăng phí nhận thầu. Nhưng có một điều kiện, chính là hai than mỏ, muốn tăng tất cả cùng tăng, chỉ tăng của một nhà, rõ ràng không nể mặt. Tôi nghĩ yêu cầu này cũng không quá đáng, ông anh, mời anh xem qua rồi làm!
Nghe được những lời của Từ Quân Nhiên, Lâm Cường cả buổi không mở miệng, mà nâng chén rượu trầm ngâm không nói.
Từ Quân Nhiên cũng không vội, dùng ánh mắt ngăn Đinh Tử Đạt chủ nhiệm doanh nghiệp đang định mở miệng, yên lặng nâng chén rượu trong tay lên nhấp một ngụm.
Sau một hồi lâu, Lâm Cường chậm rãi giơ tay lên đầu mình, nhìn Từ Quân Nhiên nói:
- Không giấu gì bí thư Từ, bây giờ làm ăn không dễ làm, nói thực tôi kiếm được không mấy lợi nhuận từ mỏ than của huyện Phú Lạc. Nhưng bí thư Từ ngài nể mặt Lâm Cường tôi, tôi phải giữ lấy, ngài xem thế này có được không, phí nhận thầu mỏ của họ tăng lên bao nhiêu, lão Lâm tôi cũng tăng lên bấy nhiêu, thế nào?
Từ Quân Nhiên sững sờ, lập tức hiểu được, Lâm Cường này cũng biết, sản lượng mỏ nơi ông ta nhận thầu không bằng công ty phát triển kinh tế, vì thế ông ta không hỏi Từ Quân Nhiên lần này đến chuẩn bị tăng phí nhận thầu lên bao nhiêu, mà là hỏi công ty phát triển kinh tế bên kia tăng lên bao nhiêu, rất rõ ràng, vị này nhẫn nhịn nhiều năm rồi.
Suy nghĩ, Từ Quân Nhiên thành khẩn nói với Lâm Cường:
- Ông chủ Lâm, tôi nói thật với anh, phí nhận thầu của công ty phát triển kinh tế bên kia còn chưa định ra được, nhưng đoán sơ qua, sau này phí nhận thầu một năm sẽ tốn không ít hơn năm trăm ngàn.
- Nhiều như vậy!
Lâm Cường hít một ngụm khí lạnh, nhưng ông ta lập tức hiểu được, sản lượng bên người ta cao, có thể lời ít nhưng tiêu thụ nhiều, khẽ căn môi, ông ta trầm giọng nói:
- Đã như vậy, tôi đây ra ba trăm năm mươi ngàn, bí thư Từ ngài thấy thế nào?
Từ Quân Nhiên cười cười:
- Được! Tôi thích người thẳng thắn như ông chủ Lâm, nếu anh đã thẳng thắn như vậy, tôi đây cũng không khách sao. Tôi tặng anh một tin tức tốt.
Lâm Cường đang xót ruột, nghe được những lời này của Từ Quân Nhiên không khỏi sững sờ:
- Bí thư Từ, lời này của ngài là có ý gì?
Từ Quân Nhiên ghé vào bên tai Lâm Cường, dùng giọng chỉ hai người có thể nghe thấy nói:
- Xã Trường Thanh, có thế tồn tại mỏ vàng.
- Cái gì!
Lâm Cường đứng vọt người lên, nhìn Từ Quân Nhiên có chút giật mình hỏi:
- Bí thư Từ, ngài không phải nói đùa chứ?
Bạn cần đăng nhập để bình luận