Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 514: Chủ tịch huyện cho mời.

- Ông Lôi, tên Từ Quân Nhiên này không đơn giản đâu.
Sau một hồi lâu, Lý Xuân Thủy chậm rãi nói với Lôi Chính Vũ. Y đã nhìn từng câu từng chữ trong bài báo vừa rồi. Trong đầu ông ta lúc đó không ngừng suy nghĩ về bối cảnh của Từ Quân Nhiên. Càng nghĩ, Lý Xuân Thủy càng cảm thấy Từ Quân Nhiên không đơn giản. Ít nhất, quan hệ bên trên của người ta e rằng đã quá sức tưởng tượng của y. Trước kia, vì Trần Đại Dũng sắp bị điều đi nên có ý cách xa hắn. Hiện giờ xem ra Lý Xuân Thủy đột nhiên cảm thấy mình đã hơi sơ suất rồi.
Không được, không thể để sự việc phát triển như thế này.
Trong lòng Lý Xuân Thủy vừa âm thầm nghĩ vậy vừa dấy lên một nỗi căm tức đối với Vương Trường Lâm. Vốn y và Từ Quân Nhiên rất tốt với nhau. Có việc Từ Quân Nhiên đề bạt Điền Hồ, ấn tượng của Lý Xuân Thủy về Từ Quân Nhiên còn khá tốt. Tuy nhiên, sau này nghe Vương Trường Lâm nói Từ Quân Nhiên có chỗ dựa là Trần Đại Dũng sắp bị điều đi khỏi thành phố Song Tề, lại thêm các lãnh đạo khác trong huyện ủy đều xa lánh Từ Quân Nhiên, bản thân y cũng thuận theo dòng nước dần xa cách hơn với hắn.
Tuy nhiên, tình hình hiện giờ rõ ràng quá rồi. Có sự ủng hộ của lãnh đạo cấp cao nhất, tiền đồ Từ Quân Nhiên chắc chắn sẽ rất tốt. Cục diện chính trị huyện Phú Lạc sau này chắc chắn sẽ có nhiều thay đổi.
Đang suy nghĩ về việc này thì cửa văn phòng bị đẩy ra, một người dáng hơi mập bước vào.
- Bí thư Lý ….. à, cả bí thư Lôi nữa cũng ở đây.
Người mới vào khoảng tầm ngoài bốn mươi, nhìn đầy khí chất hào hoa phong nhã, có vẻ là một người trí thức.
Lý Xuân Thủy ngẩng đầu, khẽ ngạc nhiên nói:
- Ông Tần, ông tới đây làm gì?
Người vừa đến là Tần Phấn, phó chủ nhiệm văn phòng huyện ủy, có quan hê rất tốt với Lý Xuân Thủy, ngày thường vẫn hay qua lại với y.
Lôi Chính Vũ cũng có chút bất ngờ. Tần Phấn tuy là người của Lý Xuân Thủy nhưng ngày thường cũng rất ít khi tới văn phòng huyện ủy. Ông ta ít tới đây vì cũng muốn không bị mọi người chú ý.
Tần Phấn lại chẳng để ý nhiều như vậy. Y nói luôn với Lý Xuân Thủy:
- Bí thư Lý, vừa rồi bí thư Tề gọi điện cho Từ Quân Nhiên xã Trường Thanh. Ông ta nói muốn nghe báo cáo về tình hình phát triển kinh tế của xã Trường Thanh. Tôi thấy có gì đó không đúng. Bí thư Tề này không phải đã đồng ý điều Từ Quân Nhiên sang bên phòng Nông nghiệp rồi sao? Sao tự nhiên lại muốn nghe hắn báo cáo?
Cuộc điện thoại của Tề Tam Thái bị Tần Phấn đúng lúc đứng ngay ngoài cửa nghe được. Theo cuộc nói chuyện thì y cảm thấy hơi kỳ lạ. Tề Tam Thái giọng có vẻ như nịnh Từ Quân Nhiên. Điều này khiến y cảm thấy vô cùng khó hiểu. Y vội vàng chạy sang báo cáo cho Lý Xuân Thủy. Y làm vậy cũng vì muốn tranh thủ phía Lý Xuân Thủy để cạnh tranh vị trí bí thư đảng ủy xã Trường Thanh.
- Tôi biết rồi.
Lý Xuân Thủy thản nhiên gật đầu. Y thừa hiểu mục đích của Tề Tam Thái là gì. Xem ra bí thư Tề chắc cũng biết việc này rồi. Ông ta làm vậy chẳng qua là muốn lôi kéo Từ Quân Nhiên thôi mà. Quả nhiên là lão cáo già. Phản ứng nhanh thật.
- Ha ha, bí thư Tề nhanh thật.
Lôi Chính Vũ sau khi phản ứng lại được bật cười chậm rãi nói.
- Đúng vậy đấy. Chúng ta không thể rớt lại phía sau được. Thế này, mai kia ông tính tổ chức thế nào, đưa người về xã Trường Thanh tuyên truyền về thành tích xây dựng kinh tế.
Lý Xuân Thủy chau mày. Sau khi nảy ra ý hay, y vừa cười vừa nói với Lôi Chính Vũ. Dù sao Lôi Chính Vũ cũng là lãnh đạo về mặt tuyên truyền. Thế thì đưa người về tuyên truyền ở nơi thủ trưởng đã chỉ tên biểu dương, tất nhiên sẽ hợp tình hợp lý.
Lý Xuân Thủy tất nhiên cũng hiểu cái lý này. Y gật gật đầu, nói:
- Vậy đi. Tôi giờ đi thu xếp đây.
Buổi trưa Từ Quân Nhiên cuối cùng cũng đã tới trụ sở huyện. Thẩm Phú Quý đã đợi ở cổng trụ sở huyện từ lâu. Từ Quân Nhiên vừa xuống xe, y liền đón hắn vào.
- Haha, tiểu Từ đã tới rồi à. Ngồi đi, ngồi đi. Đi đường vất vả rồi.
Nhìn Từ Quân Nhiên đi vào văn phòng của mình, thật khiến người khác bất ngờ là Tề Tam Thái không hề tỏ ra mình là bí thư huyện ủy mà đứng lên nhiệt tình chào hỏi Từ Quân Nhiên. Người không biết chuyện còn tưởng Từ Quân Nhiên là con cháu nhà ông ta tới chơi.
Tề Tam Thái có thái độ kỳ lạ như vậy đối với Từ Quân Nhiên khiến hắn cũng cảm thấy bất ngờ. Tuy nhiên, hắn hiểu lý do chính vì mấy câu nói của thủ trưởng cấp cao. Tuy nhiên, so sánh với thái độ trước đây của ông ta với mình, sự khác biệt to lớn ấy khiến hắn cảm thấy hơi sợ hãi. Dù sao trước kia tuy Tề Tam Thái cũng đã từng có lúc nhiệt tình với hắn như vậy, nhưng đó là bởi ông ta muốn lôi kéo hắn về cùng một phe. Mà cái kiểu nhiệt tình ấy cũng khác hẳn với giọng điệu ngọt ngào nịnh bợ như thế này.
- Bí Thư Tề, ngài xem. Giờ tôi báo cáo được chưa?
Từ Quân Nhiên đã chuẩn bị rất đầy đủ bài báo cáo về công tác xây dựng kinh tế của xã Trường Thanh. Sau khi ngồi xuống, hắn bắt đầu mở lời trước. Dù sao, hiện giờ hắn cũng đã nghĩ thông rồi. Dù sau này hắn có phát triển thế nào thì những việc cần làm đầu tiên cũng phải xây dựng ngay. Đó là làm tốt công việc của xã Trường Thanh.
- À, được, được. Đồng chí Từ Quân Nhiên, tôi biết đồng chí đã làm rất nhiều việc ở xã Trường Thanh. Thành tích cũng rất khả quan. Hiện giờ xã chúng ta đều đã được thủ trưởng biểu dương rồi. Đây là sự khẳng định của lãnh đạo Trung Ương đối với công cuộc cải cách mở cửa ở huyện chúng ta. Đương nhiên rồi, tất cả những điều này đều không thể không nói tới sự đóng góp của đồng chí.
Còn chưa nghe báo cáo, Tề Tam Thái đã khẳng định công tác của Từ Quân Nhiên. Điều này khiến hắn cảm thấy bất đắc dĩ. Trong lòng khẽ thở dài. Dù là người như thế nào thì cũng đều chấp nhận cúi cái đầu cao quý của mình trước quyền lực. Điều đó giống như Tề Tam Thái bây giờ, vì mấy câu của thủ trưởng cấp cao mà chẳng giữ tư tưởng bảo thủ trước đây của mình nữa. Lúc này, ông ta cũng bắt đầu hát bài ca ca ngợi công cuộc cải cách mở cửa. Lý do bởi ông ta hiểu rằng ít nhất trong vài năm tới, huyện Phú Lạc cũng sẽ nổ lực tiến hành cải cách mở cửa, sau mấy câu nói của thủ trưởng cấp cao.
Từ Quân Nhiên lại không biết rằng khi hắn báo cáo công tác, Tề Tam Thái không hề để tâm hắn nói gì mà chỉ tập trung quan sát hắn.
Tề Tam Thái cũng chưa từng quan sát chăm chú Từ Quân Nhiên như vậy bao giờ. Lần này càng nhìn, ông ta càng cảm thấy những điểm nổi trội của Từ Quân Nhiên. Báo cáo đâu ra đấy, dáng vẻ vẫn ung dung thư thái như không biết có chuyện vị thủ trưởng cấp cao kia biểu dương. Tề Tam Thái tự gật đầu với mình. Tên tiểu tử này quả nhiên là người có lai lịch. Không chỉ có kinh nghiệm làm việc mà ít nhất bản lĩnh không quan tâm tới chuyện thắng thua mạnh hơn nhiều so với các cán bộ thanh niên khác.
Khi bài báo cáo của Từ Quân Nhiên cuối cùng cũng đã kết thúc, Tề Tam Thái lấy thuốc ra châm cho mình một điếu. Ông ta lại vứt cho Từ Quân Nhiên một điếu, khuôn mặt lộ rõ vẻ hài lòng, nói:
- Được. Rất tốt. xã Trường Thanh đã làm được rất nhiều việc dưới sự lãnh đạo của cậu. Tôi cảm thấy rất vui vì điều đó. Tiếp theo đây, huyện ủy sẽ đi sâu hơn trong việc rút kinh nghiệm từ công tác ở xã Trường Thanh các cậu.
Nói tới đây, Tề Tam Thái đứng lên ngồi xuống bên cạnh Từ Quân Nhiên. Ông ta khẽ vỗ vai hắn, nói:
- Đồng chí tiểu Từ, sự quan tâm của tôi dành cho đồng chí chưa đủ đâu. Gần đây công việc có khó khăn gì thì cứ nói với tôi.
Đón lấy điếu thuốc từ tay Tề Tam Thái, Từ Quân Nhiên hít một hơi rồi nói giọng cảm kích:
- Cám ơn bí thư Tề đã quan tâm. Trước mắt tôi không có khó khăn gì.
- Như vậy là tốt rồi. như vậy là tốt rồi.
Tề Tam Thái gật đầu nói:
- Cậu làm bí thư xã, phải có quyết tâm làm người đứng đầu. Sau này nếu trong xã có ai không ủng hộ cậu trong công việc, cậu có thể đến phản ánh trực tiếp với tôi.
Từ Quân Nhiên ngoài mặt gật đầu đồng ý rất mực khách sáo, nhưng trong lòng nghĩ thế nào thì không ai biết được. Mãi tới khi rời khỏi phòng làm việc của Tề Tam Thái, hắn mới thở phào một cái. Khóe miệng hắn để lộ một nụ cười bất lực. Những người đó, thật không hổ là những con cáo già trên quan trường. Dường như họ chẳng có chút gì là ngại cả. Còn ngược lại với hắn, hắn vẫn chưa quen với những việc như thế này. Ngay cả kiếp trước hay kiếp này cũng thế, vẫn là có chút không quen.
Vừa ra cửa xuống lầu, hắn đụng ngay Lý Xuân Thủy. Trùng hợp tới nỗi dường như Lý Xuân Thủy biết trước Từ Quân Nhiên sẽ xuất hiện ở đây nên đón đầu trước vậy. Y cười đưa tay ra bắt tay Từ Quân Nhiên nói:
- Bí thư Từ, sao tới huyện ủy mà không qua chỗ tôi. Nào, chúng ta nói chuyện chút.
Từ Quân Nhiên ngây người, nhưng lập tức hắn bất đắc dĩ gật đầu. Dù sao đây cũng là huyện ủy, người ta đã lịch sự với mình như thế thì cũng phải nể mặt chút chứ. Vốn Từ Quân Nhiên định sang bên chỗ Chu Trạch Thành ngồi một chút. Có điều giờ xem ra khó rồi.
Đúng lúc này, phó chủ nhiệm văn phòng huyện Trần Hải đi tới. Ông ta gọi to từ xa:
- Bí thư Từ, bí thư Từ…
Từ Quân Nhiên và Lý Xuân Thủy quay người nhìn lại. Lý Xuân Thủy vừa cười vừa nói:
- Anh Trần làm gì thế, cứu hỏa sao?
Trần Hải chào Lý Xuân Thủy rồi vỗ vai quay sang Từ Quân Nhiên:
- Bí thư Từ, chủ tịch huyện Vương mời cậu lập tức qua bên đó. Có việc quan trọng cần bàn.
Từ Quân Nhiên sững sờ, cảm thấy mình như đã thành nhân vật lớn trong huyện vậy. Lãnh đạo trở mặt còn nhanh hơn lật sách vậy. Hôm qua còn trốn mình như trốn một con rắn độc, thế mà giờ thì từng người một bám lấy mình. Thế này người ta gọi là tắc kè hoa biết đổi màu đây mà.
- Bí thư Lý, ngài xem, chủ tịch huyện Vương bảo tôi qua chỗ ngài ấy báo cáo công tác. Thật ngại quá.
Từ Quân Nhiên mặt đầy vẻ áy náy nói với Lý Xuân Thủy. Dù sao thì Vương Trường Lâm cũng vẫn là chủ tịch huyện, là một trong hai cánh tay của huyện Phú Lạc. Nếu tính theo ngang dọc thì hắn phải nghe theo Vương Trường Lâm. Có điều hắn cũng chẳng muốn đắc tội với Lý Xuân Thủy. Dù sao người ta cũng là nhân vật nắm thực quyền, trong tay là ủy ban hành chính tư pháp và công an huyện. Thế nên, Từ Quân Nhiên dứt khoát đá quả bóng sang cho Lý Xuân Thủy để y tự quyết định.
- Ha ha, hóa ra là chủ tịch huyện Vương muốn gặp cậu. Không sao, không sao. Vậy đi, cậu đến chỗ chủ tịch huyện Vương báo cáo xong rồi đừng đi. Chúng ta lâu rồi không nói chuyện rồi. Giờ có chút việc tôi cũng muốn nghe ý kiến của cậu. Đến lúc đó tôi sẽ bảo người qua đón cậu.
Lý Xuân Thủy dù trong lòng tức muốn chết đi được nhưng y cảm thấy dù sao cũng nên nhịn đi một tí. Không ngờ Tề Tam Thái và Vương Trường Lâm cũng không phải lũ đầu đất, đi trước cả y. Nhưng y phản ứng nhanh, biết điều đồng ý để Từ Quân Nhiên đi gặp Vương Trường Lâm trước. Chỉ có điều hai vị đứng đầu huyện lại mượn cớ công việc để nịnh nọt Từ Quân Nhiên thì thôi y chuyển sang lý do mời ăn cơm vậy. Đương nhiên như thế sẽ thân thiết hơn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận