Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 620: Các lãnh đạo thành phố Đan Giang.

Đối với Quách Hồng Đào người này, Từ Quân Nhiên không hiểu nhiều, chỉ biết ông ta là người của Trần Tinh Duệ, hơn nữa là bí thư thành ủy dày dặn kinh nghiệm nhất tỉnh Tùng Hợp.
Quách Hồng Đào rất nhiệt tình, thấy Từ Quân Nhiên liền vừa cười vừa nói:
- Đồng chí tiểu Từ đã đến rồi, ngồi đi.
Vừa nói vừa cười với Lý Đức Minh:
- Lão Lý, tôi nói chuyện với chủ tịch huyện Từ vài câu, tổ chức bên kia chuẩn bị một chút, phái người tiễn đồng chí Từ Quân Nhiên đi nhậm chức.
Dừng lại một chút, ông lại như giải thích với Từ Quân Nhiên:
- Lão Lý là đồng nghiệp cũ của tôi, đã mười mấy năm rồi.
Trong lòng Lý Đức Minh hơi kích động, nhìn thoáng qua Quách Hồng Đào, thấy ông ta nói xong mấy câu này lại không nói gì nữa, liền gật đầu nói:
- Bí thư Quách, các anh nói chuyện.
Nói xong ông ta đứng dậy cáo từ đi ra.
Đợi sau khi Lý Đức Minh rời khỏi văn phòng, Quách Hồng Đào mới thay đổi biểu cảm, nhìn Từ Quan Nhiên rất chân thành nói:
- Tiểu Từ, chủ tịch tỉnh Trần đã đánh tiếng với tôi, thân phận của cậu tôi chắc chắn giữ bí mật. Còn tình hình huyện Nhân Xuyên, tôi phải cảnh báo cậu trước, tình hình ở đó rất phức tạp, cán bộ quần chúng địa phương bảo vệ tư tưởng chủ nghĩa rất nghiêm trọng, nghe nói phe phái mọc lên như rừng, cậu đến đó, phải chuẩn bị chịu khổ đấy.
Từ Quân Nhiên biết rõ, đây là ông ta đang nói rõ ngọn ngành với mình, gật đầu một cái nói:
- Bí thư Quách yên tâm, tôi nhất định sẽ cố gắng thích ứng với hoàn cảnh Nhân Xuyên, nhanh chóng bắt đầu công tác ở đó.
Thái độ của Quách Hồng Đào đối với hắn rất vừa ý, cười nói:
- Chủ tịch Tỉnh Trần cố ý đánh tiếng với tôi, phần lớn tôi sẽ không quản chuyện của cậu, tất cả đều dựa vào chính cậu.
Nói đến đây, có lẽ sợ Từ Quân Nhiên sinh ra khúc mắc trong lòng, ông ta nói tiếp:
- Đương nhiên, nếu xảy ra việc cậu không thể giải quyết, tôi chắc chắn sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Tôi chỉ có một yêu cầu với cậu, đó chính là phải thực sự vì phúc lợi của người dân, chỉ cần cậu xuất phát từ lợi ích của người dân, không chỉ là tôi, chủ tịch tỉnh Trần cũng sẽ là hậu thuẫn kiên cố của cậu!
Nói xong, ông ta lấy ra giấy bút viết một dãy số điện thoại, đưa cho Từ Quân Nhiên nói:
- Đây là số điện thoại nhà tôi, có việc gấp gì có thể gọi vào số này.
Từ Quân Nhiên vội gật đầu nói:
- Tôi có chỗ nào không rõ nhất định sẽ báo cáo với bí thư Quách.
Hắn biết, Quách Hồng Đào sở dĩ làm như vậy, không thể nghi ngờ là nể mặt của Trần Tinh Duệ, dù sao cũng là người của chủ tịch tỉnh yêu cầu chiếu cố, ông ta cũng không hy vọng Từ Quân Nhiên xảy ra vấn đề gì.
Nói thật, đối với Từ Quân Nhiên người này, lần đầu gặp mặt, Quách Hồng Đào cũng tương đối hài lòng, từ lúc Từ Quân Nhiên bắt đầu tiến vào văn phòng bí thư, ông đã quan sát cẩn thận nhất cử nhất động của Từ Quân Nhiên, phải biết rằng từ lúc nghe Trần Tinh Duệ nói muốn đưa một người cháu của mình đến thành phố Đan Giang, trong lòng Quách Hồng Đào vừa vui vừa lo, vui vì chủ tịch tỉnh Trần nếu đã đưa cháu của mình đến thành phố Đan Giang, chính là đủ thấy chủ tịch tỉnh Trần tín nhiệm và coi trọng mình, lo vì người trẻ tuổi gọi là Từ Quân Nhiên này đắc ý, có thể không phục quản giáo, bây giờ thấy Từ Quân Nhiên vẫn luôn có bộ dáng cung kính, Quách Hồng Đào xem như yên tâm rồi, nếu thái độ như vậy, chắc quản lý cũng không có vấn đề lớn.
- Đồng chí Từ Quân Nhiên, vì chủ tịch tỉnh Trần có yêu cầu, cho nên lúc cậu nhậm chức tôi sẽ không đưa cậu đi, đến lúc đó tôi để Lý Đức Minh đưa cậu qua đó.
Quách Hồng Đào cười cười, nói với Từ Quân Nhiên.
Từ Quân Nhiên hiểu ý của ông ta, nếu bí thư thành ủy đưa mình đi nhậm chức, như vậy trong lòng các lãnh đạo huyện Nhân Xuyên sẽ có đủ loại suy đoán, mình cho dù muốn đơn giản cũng không được.
- Cám ơn bí thư Quách.
Từ Quân Nhiên vội cảm ơn, hắn biết Quách Hồng Đào cũng là vì mình.
- Tiểu Từ, lần này cậu là thân phận phó bí thư, quyền chủ tịch huyện huyện Nhân Xuyên. Nhưng, công tác chủ yếu vẫn là ở bên chính quyền, cậu trước tiên đến gặp chủ tịch thành phố báo cáo đi.
Quách Hồng Đào suy nghĩ, nói với Từ Quân Nhiên, cũng coi như chấm dứt cuộc nói chuyện giữa hai người.
Rời thành ủy, Từ Quân Nhiên đứng trước chính quyền thành phố, chủ tịch thành phố Bối Siêu Quần sớm đã biết Từ Quân Nhiên sắp tới, thấy Từ Quân Nhiên chưa đến 30 tuổi, trong lòng thầm kinh ngạc, nghĩ đến lúc mình 30 tuổi, mới là một phó chủ tịch huyện còn chưa tiến vào thường ủy, trong lòng rất cảm khái.
Từ Quân Nhiên thấy chủ tịch thành phố Bối đã tầm 50 tuổi, tướng mạo cũng rất thô lỗ, trong lòng thầm kỳ quái, trưởng phòng cấp phó thành phố Đan Giang, sao lại giống như Trương Phi, nhưng trong lòng nghĩ như vậy, trên mặt lại không dám thất lễ, cung kính nói:
- Chủ tịch thành phố Bối, tôi là Từ Quân Nhiên, hôn nay đến báo cáo.
- Ha ha.
Bối Siêu Quần cười đứng lên, tiến lên vài bước nắm tay cười với Từ Quân Nhiên:
- Sớm đã biết trong tỉnh sẽ phái một cán bộ trẻ tuổi đến chỗ chúng tôi, bây giờ cuối cùng nhìn thấy cậu rồi, công tác của chúng tôi ở thành phố Đan Giang cần nhiều đồng chí trẻ tuổi đấy.
Sau một hồi hàn huyên, hai người ngồi xuống ghế sa lon.
Từ Quân Nhiên âm thầm đánh giá Bối Siêu Quần, phát hiện người này dường như không giống những cán bộ mình từng thấy, trên người có một loại phong độ, nhưng lại giống với Trương Phi, quả thực khiến người khác có cảm giác không cân đối.
- Ha ha, chủ tịch huyện tiểu Từ, huyện Nhân Xuyên là một nơi rất nghèo khó, thu nhập bình quân trên đầu người rất thấp, giao thông cũng không phát triển, tuy đổi mấy vị lãnh đạo rồi, nhưng thành quả đều không lớn, lần này trong tỉnh điều cậu đến huyện Nhân Xuyên, chúng tôi gửi gắm hy vọng, cậu phải sử dụng quan hệ ở các phương diện, toàn lực phát triển công tác, tôi hy vọng huyện Nhân Xuyên trong tay cậu có thể thay đổi lớn.
Bối Siêu Quần chậm rãi nói với Từ Quân Nhiên:
- Tôi xem ra qua bài viết cải cách mở cửa của cậu rồi, viết rất không tồi, hy vọng cậu có thể kết hợp hiểu biết với thực hành thành một.
Từ Quân Nhiên lập tức cảm thấy bất ngờ, không nghĩ tới Bối Siêu Quần này lại hiểu rõ mình như vậy, đây là điều hắn bất luận như thế nào cũng không nghĩ tới việc này, nhìn thoáng qua Bối Siêu Quần, Từ Quân Nhiên cảm thấy đây chắc là một lãnh đạo muốn tạo nên sự nghiệp, vì thế hắn nhìn Bối Siêu Quần thành thật nói:
- Chủ tịch thành phố Bối, ngài yên tâm, đối với tình hình huyện Nhân Xuyên tôi đã có chút hiểu biết, tuy không toàn diện, nhưng tôi sẽ nhanh chóng quen thuộc tình hình, triển khai công tác, tranh thủ trong thời gian ngắn, để huyện Nhân Xuyên có sự thay đổi về chất.
Bối Siêu Quần thỏa mãn gật đầu, mỉm cười hỏi:
- Bí thư Quách chuẩn bị phái ai dẫn cậu đi nhậm chức?
Vấn đề này rất quan trọng, dù sao bất kỳ lãnh đạo tiền nhiệm nào, bộ ngành cấp trên phái ứng cử viên, đại biểu cấp trên có coi trọng người đó không.
Từ Quân Nhiên đáp:
- Bí thư Lý của ban tổ chức sẽ đưa tôi đi xuống dưới.
Bối Siêu Quần thỏa mãn gật đầu:
- Không tồi, có bí thư Đức Minh, tôi yên tâm rồi. Tôi vốn định nếu không có người đưa cậu đi nhậm chức, chủ tịch thành phố tôi sẽ đích thân chạy một chuyến, bây giờ xem ra, tôi lại nghĩ nhiều rồi. Công tác sau này có việc gì, đều có thể đến chính quyền thành phố tìm tôi, tôi vẫn rất yên tâm với cậu.
Trò chuyện với Bối Siêu Quần trong chốc lát, Từ Quân Nhiên nhìn ra được từ lời nói của ông ta, đây là một chủ tịch thành phố có suy nghĩ, đối với cải cách mở cửa, Bối Siêu Quần không bài xích, thậm chí cho rằng cải cách mở cửa mới là con đường duy nhất của Trung Hoa hiện nay, hơn nữa trong lời nói còn có sự sùng bái bí thư Quách Hồng Đào, cho rằng bí thư Quách mấy năm nay ở thành phố Đan Giang, thực sự là đã mang đến nhiều thay đổi tương đối lớn cho thành phố Đan Giang. Điều này khiến Từ Quân Nhiên sau khi đã trải qua cuộc đối thoại gay gắt giữa Trần Đại Dũng và Hoàng Thanh Vân, rất kinh ngạc, bí thư và chủ tịch thành phố cùng nhau hợp sức, thật đúng là có chút khiến hắn bất ngờ.
Lại hỏi một chút tình hình cuộc sống của Từ Quân Nhiên, Bối Siêu Quần lúc này mới vì có một hội nghị không thể thoái thác mới để Từ Quân Nhiên rời văn phòng của mình.
Từ Quân Nhiên đi ra từ chính quyền, ở lại phòng khách thành ủy, ngày mai còn phải đi nhậm chức, hắn đối với tình hình thành phố Đan Giang cũng không quen thuộc, vì thế không có ý định đi dạo xung quanh.
Tắm rửa một cái, sau đó xem TV trong chốc lát, thấy trong bản tin có giới thiệu lãnh đạo chính quyền thành ủy thành phố Đan Giang, Từ Quân Nhiên bỗng nghĩ đến Lý Đông Viễn đưa cho mình một dãy số điện thoại trước khi mình đi nhậm chức, dựa theo cách nói của Lý Đông Viễn, đây là số điện thoại chiến hữu của ông ta, nay người này là bí thư Ủy ban chính pháp thành phố Đan Giang.
- Bí thư ủy ban chính pháp thành phố Đan Giang.
Từ Quân Nhiên lẩm bẩm chức vụ trong miệng, lộ ra một nụ cười:
- Vị tên là Hàn Đông Phương bí thư thành ủy này, tuy nói không chừng là chỗ dựa của mình, nhưng ít nhất, chắc có thể cung cấp cho mình một vài tin tức có ích.
Nghĩ tới đây, Từ Quân Nhiên quyết định tự đến nhà hỏi thăm vị bí thư Hàn này.
Bấm số điện thoại văn phòng Hàn Đông Phương, Từ Quân Nhiên khách khí nói:
- Chào bí thư Hàn, tôi là Từ Quân Nhiên mới đến huyện Nhân Xuyên thành phố Dan Giang công tác, Lý Đông Viễn là chú của tôi, chú ấy bảo tôi đến thành phố Đan Giang nhất định phải hỏi thăm ngài.
Hàn Phương Đông vốn có chút bất ngờ, vừa nghe nói là Từ Quân Nhiên, liền cười:
- Ha ha, là tiểu Từ à, chú sáu của cậu mới gọi điện thoại nói đến chuyện của cậu, thế nào, đến bên Đan Giang chưa?
Từ Quân Nhiên cười nói:
- Sáng nay đã đến, đã gặp qua bí thư Quách và chủ tịch thành phố Bối, ngày mai phải đi nhậm chức. Tôi suy nghĩ trước khi đi, đến hỏi thăm ngài, không biết ngài có thời gian không?
Hàn Đông Phương cười ha ha:
- Có gì không tiện, lại không phải người ngoài, tối nay đến nhà tôi ăn cơm.
Nói rồi, ông ta đọc địa chỉ nhà cho Từ Quân Nhiên, tỏ vẻ nếu không tìm được, có thể phái xe đến đón hắn.
Thời đại này, quan hệ chiến hữu cùng nhau vượt qua đao súng, là sự kiên cố vô cùng, có vài lão binh sau khi xuất ngũ đi khắp nước, mặc kệ đến nơi nào đều có người tiếp đón, dựa vào một tầng tình nghĩa chiến hữu kiên cố, giống như Hàn Đông Phương và Lý Đông Viễn vốn là một tân binh, sau này lại chung một nhóm chiến hữu, cảm tình đo càng tốt. Lý Đông Viễn lúc giới thiệu Từ Quân Nhiên với chiến hữu cũ cũng không khách sáo, nói một cách dứt khoát, đây là vãn bối ông coi từ lúc bé đến khi trưởng thành, nhà ở trên đường thủ đô, bây giờ là trưởng bối để hắn rèn luyện.
Lời nói này, khiến tâm tư Hàn Đông Phương nhanh nhẹn hẳn lên, ông ta mơ hồ cảm giác được, chiến hữu cũ dường như sẽ gửi cho mình một món quà.
Bạn cần đăng nhập để bình luận