Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 786: Chỉ có một chân tướng

Người sinh ra có đôi khi tựa như Chocolate, vĩnh viễn không biết mùa sau mình sẽ gặp chuyện gì.
Những lời này xuất phát từ cốt truyện điện ảnh A cam của nước Mỹ. Nó được dùng để hình dung về Đỗ Tuyết – người phụ nữ này đã trải qua nhiều chuyện.
Lúc đầu, Đỗ Tuyết là nhân viên quét dọn vệ sinh ở một nhà khách của tỉnh Đông Hải, nói trắng ra, đó là một công việc quét dọn tạm thời. Cô xuất thân từ nông thôn, chỉ học qua tiểu học, cũng không có nhiều kiến thức. Cô cũng không hy vọng mình trở thành nhân viên chính thức trong biên chế. Sau đó không biết vì lý do gì mà Đỗ Tuyết tiến thẳng vào Cục du lịch Thành phố Đông Hải. Rồi từ đó, cô đến Bộ Thương nghiệp.
Giữa những năm tám mươi, Đỗ Tuyết giữ chức vị, cũng chính từ lúc đó bắt đầu. Cô đến Đông Hải, tiếp xúc với tầng lớp trên và bắt đầu bộc lộ tài năng.
- Theo anh nói thì sau lưng Đỗ Tuyết có Tiền Vân nâng đỡ?
Từ Quân Nhiên kinh ngạc nhìn Tằng văn Khâm hỏi.
Tằng Văn Khâm lắc đầu:
- Nói trắng ra, ở Đông Hải, Đỗ Tuyết là gái hồng lâu, là động vật lưỡng thê chân chính ở chốn thương trường và quan trường. Lúc đó, ở tỉnh, mấy đời lãnh đạo không người nào là không coi trọng cô. Có một câu nói dùng để nói về cô: nói về hàng hóa trong xã hội, cái gì cũng là hàng hóa, người cũng là hàng hóa thương phẩm. Một khi hàng hóa lưu thông có thể tăng hoặc giảm giá trị tài sản. Có ít người làm trưởng ban hoặc trưởng phòng từng cấp, từng cấp đi lên làm tăng giá trị tài sản. Có người, đem trăm vạn phú ông, ngàn vạn phú ông cũng là tăng giá trị tài sản. Ai cũng ngầm hiểu, với tư cách người phụ nữ này, người hôm nay ngủ cùng người đàn ông này có giá trị một trăm đồng, ngày mai ngủ với người đàn ông kia giá trị một nghìn đồng. Đó chính là tăng giá trị tài sản.
Từ Quân Nhiên kinh ngạc, im lặng. Đó là việc hắn chưa từng nghĩ tới và hiếm thấy.
Tằng văn Khâm cười, nói tiếp:
- Nói như vậy, một khi người phụ nữ này trở thành kiêu tướng trên giường nhất định sẽ giảm giá trị. Trong mắt người đàn ông, người phụ nữ này rất dễ dàng bị cám dỗ cho nên không đáng giá. Nhưng, Đỗ Tuyết là trường hợp đặc biệt. Con người của cô như một con đường, luôn tăng giá trị tài sản. Cùng với việc cô tiếp xúc với đàn ông, lĩnh vực nào cô cũng đều nói tốt. Cho nên, nói không ngoa, ở tỉnh Đông Hải trên cả hai lĩnh vực là thương trường và quan trường, cô đều có thể hô gió gọi mưa.
Sau nửa ngày, Từ Quân Nhiên không nói lời nào. Đỗ Tuyết làm cho hắn khiếp sợ rồi. Không thể tưởng tượng nổi lại có con người như vậy.
Tằng Văn Khâm bưng ly nước trà trước mặt lên uống một ngụm. Lúc này, anh ta mới trả lời:
- Vừa rồi cậu hỏi anh, Đỗ Tuyết phát triển được có phải đã dựa vào Tiền Vân. Anh có thể nói chính xác cho cậu biết, cô ấy phát triển không phải bởi Tiền Vân. Thậm chí, vì Tiền Vân cô ấy mới đưa mình vào bẫy lữa.
Từ Quân Nhiên sửng sốt:
- Ý anh nói là Tiền Vân làm phiền Đỗ Tuyết?
Tằng Văn Khâm gật gật đầu:
- Con đường phía trước của Đỗ Tuyết rất thuận lợi. Thuận lợi tới mức cô quên mình đã làm giàu như thế nào. Tưởng Phương Trọng vứt bỏ cô, đến nâng đỡ rồi đầu quân vào phe cánh của Tiền Vân.
Từ Quân Nhiên lại bất ngờ. Đây là việc hắn không nghĩ tới. Sau lưng Đỗ Tuyết, dĩ nhiên là Tưởng Phương Trọng.
Nghe giải thích một lúc, Từ Quân Nhiên đã hiểu. Đỗ Tuyết cùng Tưởng Phương Trọng quen biết nhau. Lúc này ông là Phó Chủ tịch tỉnh. Và rất nhiều lãnh đạo của tỉnh Đông Hải đều có quan hệ đặc thù với Đỗ Tuyết. Chỉ có điều, cô xử lý mối quan hệ này rất tốt nên giữa họ, không ai có thể ghen tuông. Thậm chí, họ còn rất ăn ý để bảo vệ nhau. Đúng lúc này, Tiền Vân tới Đông Hải nhậm chức. Hai người vừa thấy nhau, với kinh nghiệm và khảo nghiệm, Tiền Vân lập tức rơi vào tay Đỗ Tuyết – người phụ nữ dịu dàng này.
“Việc này, quá bất hợp lý rồi!” Từ Quân Nhiên lẩm bẩm trong miệng. Hắn không thể nào ngờ tới.
- Càng kỳ quái hơn ở phía sau nữa.
Tằng Văn Khâm cười lạnh lùng, nói tiếp:
- Tiền Vân có dục vọng rất lớn. Ông ta cũng biết người phụ nữ này ưa thích đọ sức với nhiều đàn ông. Trong lúc đó, cô không ngờ tới Tiền Vân muốn cô đoạn tuyệt quan hệ với mọi người.
Từ Quân Nhiên ngạc nhiên với vị tiền đại Bí thư – thật đúng là hạt giống si tình. Mỹ nữ là tài nguyên công cộng. Ngươi vừa rồi không có xin độc quyền mà ngươi đã dùng đến. Do đó, người khác cũng giống vậy – dùng đến. Cũng không thể ngươi nói một câu thích là không cho người khác nhúng chàm chứ?
Hắn nghĩ lại cũng hiểu tâm tư của Tiền Vân. Loại ý nghĩ này rất đơn giản. Ông là một lãnh đạo, muốn ôm trọn trong tay, đương nhiên không chỉ là một người phụ nữ, hơn nữa còn là một người đàn ông mang chủ nghĩa có tâm tư quậy phá.
- Chuyện này cùng với việc Tiền Vân sụp đổ có quan hệ gì không?
Từ Quân Nhiên hỏi.
Tằng Văn Khâm nhún vai:
- Tưởng Phương Trọng đi tìm Đỗ Tuyết, hy vọng cô có thể xem tình cảm ngày trước mà hòa giải một chút, đừng để Tiền Vân ép chặt mình như vậy. Không ngờ tới việc Đỗ Tuyết cự tuyệt, còn cụ thể như thế nào tôi cũng không biết. Dù sao, cũng vì việc này mà hai người lật mặt.
Từ Quân Nhiên hoàn toàn phục – đây quả thực là mục nát.
Chuyện còn lại, Từ Quân Nhiên đã biết. Lúc trước, hắn nghe Sở Văn Thiên nói: lúc ấy, Đỗ Tuyết sở dĩ bị sụp đổ vì cô làm tới Phó Giám đốc Sở Giao thông. Nghe nói cô được phân công quản lý việc kiến thiết giao thông toàn tỉnh. Ngay lúc đó, ở tỉnh Đông Hải, Cục trưởng Cục Giao thông là Tưởng Phương Trọng. Tiền Vân lại để Đỗ Tuyết đến Sở Giao thông với hy vọng là có thể khống chế Sở Giao thông chém rụng một cánh tay của Tưởng Phương Trọng. Nhưng, ông ta không ngờ tới chuyện này đã trở thành nét bút hỏng.
Đỗ Tuyết có thể chia rẽ, làm quan cũng phải lường trước. Nếu không thì rất nhanh sẽ bị lợi ích làm cho choáng váng đầu óc. Cô bắt đầu giở trò ở Sở Giao thông, nhất là mượn thân phận của cấp trên để trắng trợn giành tư lợi. Thậm chí, còn dám giở trò ở quốc lộ đang thi công. Cuối cùng, cô bị Tưởng Phương Trọng bắt được nhược điểm.
Kết quả sau đó, Tiền Vân dù không có gì đã bị chuyển giao cơ quan tư pháp cùng Đỗ Tuyết và ảm đạm xuống đài làm một chức quan nhàn tản. Con đường làm quan, từ đó chấm dứt.
Mấu chốt mà không ai ngờ tới, là những chuyện xảy ra tiếp đó, làm cho tất cả mọi người đều thấy ngoài ý muốn.
Lúc đó, sở dĩ Tiền Vân thất bại hoàn toàn vì ông ta vốn là đồng minh của Đoạn Văn Kiệt. Tại thời khắc mấu chốt, Đoạn Văn Kiệt đã quay giáo một kích nên có tác dụng rất lớn. Sở dĩ, Đoạn Văn Kiệt liên hợp với Tưởng Phương Trọng quay giáo vì nguyên nhân rất đơn giản – ông ta coi trọng chức Chủ tịch tỉnh.
Tiền Vân bị đổi đi nơi khác, về sau, Tưởng Phương Trọng chủ trì công tác của tỉnh Đông Hải. Lúc này, ông ta lên làm Chủ tịch tỉnh chưa đủ thời gian hai năm. Hắn biết rõ bất kể là theo lý lịch hay từ phương diện khác đi lên thì mình cũng không có cơ hội làm người đứng đầu Tỉnh ủy. Chỉ có điều, cơ hội như vậy ở trước mặt bất kỳ người nào cũng khó mà không lay động trong lòng. Cho nên, Tưởng Phương Trọng dùng thế lực phía sau mình để tranh thủ. Nhưng, kết quả sau đó lại không bằng với người ta. So với ông là người địa phương, người thanh niên trẻ tuổi này được Trung ương cử xuống Đông Hải đảm nhiệm vị trí người đứng đầu.
Lại nói tiếp, đối với Phương Chính – lính nhảy dù, thì Tưởng Phương Trọng cũng vô cùng không ngờ hoặc phản cảm. Trong chốn quan trường, một trong những yếu tố quyết định chính là phải có tính nhẫn nại. Chỉ có điều giống như Hàn Tín, có thể chui dưới háng chịu nhục. Đó chính là không thể chịu đựng trong một thời gian dài. Hàn Tín vì nhường nhịn những điều nhỏ nhặt, mà không chịu nhẫn nại những việc to tát hơn, nên cuối cùng bị Lưu Bang tiêu diệt. Người trong chốn quan trường cần phải có tính nhẫn nại cao. Cho dù, người ta đem đao kề xác lên cổ của ngươi thì ngươi vẫn phải nhịn. Lùi một bước, dù sao vị trí người đứng đầu Tỉnh ủy cũng không thuộc về mình thì đổi ai tới cũng đều giống nhau. Cho nên khi thấy Phương Chính đến, Tưởng Phương Trọng rất hoan nghênh. Về phương diện khác, Tưởng Phương Trọng ở Đông Hải làm quan trường kinh doanh đã vài chục năm. Cấp trên phái xuống một người đứng đầu Tỉnh ủy, chẳng khác nào cho ông ta xiết chặt lời nguyền. Nếu như ông không làm gì, người ta sẽ cho rằng ông ta mềm yếu có thể bắt nạt. Nhưng chính vì thế, không phù hợp với tính cách của anh ta.
- Anh ba, anh đừng nói việc Bí thư Phương đổi thư ký có quan hệ với việc chủ nhiệm bên kia.
Từ Quân Nhiên trợn mắt, há hốc mồm nhìn Tằng Văn Khâm. Hắn biết rõ, Tằng Văn Khâm rất tinh thông mọi tin tức ở tỉnh Đông Hải. Nhưng, vô luận thế nào Từ Quân Nhiên đều không thể tin được Tưởng Phương Trọng có hành động hồ đồ, lại vươn tay sang Phương Chính.
Tằng văn Khâm gật gật đầu:
- Sau khi Phương Chính tới Đông Hải nhậm chức, không mang theo ai, Tưởng Phương Trọng sắp xếp tất cả cho ông ta, kể cả thư ký.
“Phốc!” Từ Quân Nhiên mở miệng và nước trà phun ra. Hắn ngẩng đầu, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Tằng văn Khâm, bật thốt lên:
- Họ Tưởng điên rồi? Ông ta cho rằng Phương Chính từ trên trời rơi xuống sao? Cho rằng người ta là tên ngốc chăng!
Tân lãnh đạo tiền nhiệm, hỗ trợ để bố trí sinh hoạt là chuyện rất bình thường không có gì lớn mà phải tính toán. Nhưng, còn chuyện thư ký, đối với bất kỳ một lãnh đạo nào, đặc biệt là lãnh đạo cấp cao thì không thể tùy tiện được, có thể để cho người bên ngoài sắp xếp sao?
Từ Quân Nhiên hiểu rất rõ, thời kỳ đầu thành lập đất nước, quan viên thay đổi, hay lên chức, họ thường đem theo một số người. Đừng nói chỉ lái xe cho Bí thư, mà các loại nhân viên khác đều đem đi. Nói một cách khoa trương, ngay cả người làm tạp vụ họ cũng đem theo. Mấy chục năm sau, nền chính trị dân chủ dần dần phát triển, đặc biệt là mấy năm cải cách mở cửa nên trong các quan chức được điều động, không ai dám đem theo người thân tín của mình nữa. Thường thì một người về nơi mới công tác phải tự tạo quan hệ. Thế lực và vv… đều sau đó mới hình thành. Còn lãnh đạo với nhân viên, bình thường đều tới nơi rồi mới sắp xếp. Với lãnh đạo, bên cạnh có mấy người quan trọng nhất. Trong đó, xếp vị trí đầu tiên trước đây là lái xe. Bây giờ, là thư ký.
Trước kia, lái xe là quan trọng nhất. Bởi lý do thứ nhất, lái xe đảm bảo an toàn cho lãnh đạo. Nếu như lái xe không tốt, thậm chí đối nghịch với lãnh đạo sẽ gây ra sự cố mất an toàn khiến lãnh đạo gặp phiền phức. Lý do thứ hai, lúc đó xe còn ít, ngoại trừ xe dành riêng cho lãnh đạo, khả năng rất lớn là không có phương tiện giao thông khác. Lý do thứ ba, Lãnh đạo có rất nhiều công việc mà lái xe là người biết rõ nhất. Nhưng các lái xe thường có trình độ văn hóa thấp nên không hiểu nghệ thuật lãnh đạo, không hiểu quy củ chốn quan trường. Do đó, đưa người như thế trở thành thân tín sẽ rất nguy hiểm. Cho nên, địa vị của lái xe dần biến mất mà lãnh đạo bắt đầu tin vào những thư ký. Hơn nữa, đối với thư ký, phân công công việc cực kỳ quan trọng.
Nếu như lãnh đạo nhìn trúng người nào đó, do tiếp cận với văn phòng, hoặc do văn phòng giới thiệu muốn cho ai đó làm thư ký thì bình thường sẽ không gặp việc phản đối. Đương nhiên, cũng có nảy sinh những trường hợp khác. Lãnh đạo nhảy dù không hiểu người bản địa, mà trong nội tâm không có người thích hợp để tuyển thì thư ký thường do người của văn phòng làm.
Nhưng bất luận như thế nào, Từ Quân Nhiên cũng khó tưởng tượng. Chủ tịch Tưởng Phương Trọng, lại sắp xếp thư ký cho Bí thư tỉnh ủy!
Bạn cần đăng nhập để bình luận