Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 791: Sắp xếp của lãnh đạo

Từ Quân Nhiên yên lặng, ngồi trước bàn làm việc, khóe mắt có thể nhìn thấy phương hướng của người bên ngoài.
Trên thực tế khi Triệu Thiên Hữu đến đây, Từ Quân nhiên đã nhìn thấy ông ta, chỉ có điều lúc đó Từ Quân Nhiên giả vờ mình đang viết lách, cúi đầu không nhìn ra bên ngoài.
Đây là do Tiếu Minh Lý nói với Từ Quân Nhiên, phải biết rằng văn phòng thư ký của bí thư, luôn mở cửa, nếu mọi người đi qua, anh đều ngẩng dầu nhìn, vậy, anh không thể không đứng lên nghênh đón mọi người khi họ đến gần. Kể từ đó, mỗi ngày anh đều có thể phải đứng tiếp đón. Anh giả vờ vùi đầu làm việc, có người đi vào thậm chí có người lại gần anh, anh lại giả vờ phát hiện tiếng động, ngẩng đầu chào hỏi người ta. Như vậy có vài cái tốt, thứ nhất, có thể để lại ấn tượng đang chăm chỉ làm việc cho người ta. Thứ hai, không cần phải luôn ra khỏi chỗ ngồi để liên tục nghênh đón tiễn đưa. Bí thư có thể cách nửa tiếng lại gặp một người, anh không ngừng nghênh đón tiễn đưa, sau một ngày, sẽ mệt đến gần chết. Nếu người ta đến trước mặt mới ngẩng đầu, cùng lắm chỉ cần đứng dậy thể hiện lễ phép mà thôi, bớt được rất nhiều phiền toái.
Một chiêu này quả nhiên hiệu quả vô cùng, nghe thấy có người đi về phía mình chào hỏi, khi Từ Quân Nhiên ngẩng đầu, Triệu Thiên Hữu đã đứng giữa phòng làm việc. Lúc này, hắn đứng lên, thể hiện thái độ nghênh đón rất nhiệt tình, Triệu Thiên Hữu đã giành tiến lên vài bước, đi đến bên cạnh hắn, vươn tay cười nói:
- Thư ký Từ, chào cậu.
Từ Quân Nhiên không dám thất lễ, cười bắt tay với Triệu Thiên Hữu nói:
- Bí thư Triệu, chào ngài.
Dừng lại một chút, hắn nói tiếp:
- Thủ trưởng đang nói chuyện với trưởng thư ký Trần, mời bí thư Triệu chờ một chút.
Triệu Thiên Hữu liên tục gật đầu:
- Không sao, không sao.
Nói xong, Triệu Thiên Hữu ngồi xuống ghế bên cạnh Từ Quân Nhiên, Từ Quân Nhiên mừng thầm trong lòng, làm như vậy quả nhiên không cần mấy thủ tục rời bàn làm việc quá xa. Chớ xem thường việc này, một ngày, có thể đi lại rất ít.
Đứng dậy rót một ly nước cho Triệu Thiên Hữu, Từ Quân Nhiên cũng không nói thêm gì nữa. Thứ nhất hắn không thân quen Triệu Thiên Hữu, chỉ là thông qua một lần điện thoại hôm qua, sợ nói nhiều sai nhiều. Thứ hai, Từ Quân Nhiên cảm thấy, không nên để lại ấn tượng bản thân không ổn trọng với người khác.
Triệu Thiên Hữu uống trà, nói với Từ Quân Nhiên:
- Đây là ngày đầu tiên thư ký Từ đi làm?
Từ Quân Nhiên gật đầu:
- Đúng vậy, đây là ngày đầu tiên, nếu không phải trưởng thư ký chỉ điểm, tôi cũng không biết nên làm thế nào mới tốt.
Triệu Thiên Hữu nở nụ cười:
- Đều là làm nhiều quen tay thôi, tôi cảm thấy chắc chắn thư ký Từ có thể đảm nhiệm được. Tôi nghe nói cậu là người Giang nam, nên không thể khiến những đồng hương Giang Nam chúng ta mất mặt đâu đấy.
Cho dù là lời nói khách sáo cũng được, hay là lời nói thật lòng cũng thế, ít nhất người ta thể hiện đủ thiện ý, Từ Quân Nhiên không có thể cách người ta ngàn dặm, cũng vừa cười vừa nói:
- Vậy thì cám ơn lời chúc tốt lành của bí thư Triệu.
Nói xong, Từ Quân Nhiên lại nửa đùa nửa nghiêm túc nói với Triệu Thiên Hữu:
- Bí thư Triệu, tôi mới đến Đông Hải làm việc. Ngài là bí thư thành ủy đầu tiên tôi quen, chúng ta lại là đồng hương Giang Nam, sau này nếu có chỗ nào không chu đáo, bí thư Triệu ngài nhất định đừng khách sáo.
Triệu Thiên Hữu cười nói:
- Cậu cũng đừng suốt ngày gọi bí thư Triệu bí thư Triệu, tôi ở Tỉnh ủy cũng không tính là cán bộ lớn sao? Cứ như thế này đi, ở nơi làm việc, cậu có thể gọi tôi là bí thư Triệu hoặc đồng chí Thiên Hữu. Khi gặp riêng, tôi lớn hơn cậu vài tuổi, cậu gọi tôi một tiếng ông anh, thế nào?
Từ Quân Nhiên cười gật đầu, trong lòng lại rất rõ, nếu như mình không ở vị trí ngày hôm nay, Triệu Thiên Hữu căn bản không thể khách sáo với mình như vậy. Còn xưng huynh gọi đệ? Thật sự cho rằng người đứng đầu chấp chường trăm nghìn nhân khẩu cấp thành phố trong tay có thể là người tùy tiện cười cười nói nói sao?
Đương nhiên, chuyện này hắn chắc chắn không vạch trần, mọi người đều sẽ giơ tay nâng kiệu hoa, Từ Quân Nhiên sẽ không là loại người sát phong cảnh.
Ngay vào lúc này, tiếng bước chân lần nữa truyền đến, nhưng lần này là từ phía bên kia của phòng bí thư, Từ Quân Nhiên cùng Triệu Thiên Hữu vội vàng đứng lên, liền thấy Trần Tuấn Nho đi ra.
Thấy là Trần Tuấn Nho, Triệu Thiên Hữu cười ân cần hỏi thăm:
- Trưởng thư ký.
Trần Tuấn Nho cười cười:
- Ha ha, đồng chí Thiên Hữu, bí thư vừa nãy còn nói chắc anh đã đến rồi.
Từ Quân Nhiên nghe hai người hàn huyên, cũng không chần chờ, trực tiếp đi vào phòng làm việc của Phương Chính, nói với Phương Chính đang cúi đầu đọc văn bản:
- Bí thư, đồng chí Triệu Thiên Hữu bí thư thành ủy Đông Hải đến rồi, đang ở bên ngoài.
Tuy Phương Chính đã nói với Từ Quân Nhiên từ trước, nếu Triệu Thiên Hữu đến, trực tiếp mời vào phòng là được, nhưng Từ Quân Nhiên lại không thể làm như vậy, căn dặn của lãnh đạo là để lãnh đạo thể hiện sự coi trọng đối với cấp dưới, nhưng bản thân lại không thể quên bổn phận của thư ký.
Phương Chính ngẩng đầu, sắc mặt bình tĩnh, gật đầu nói:
- Cậu mời cậu ta vào đi.
Từ Quân Nhiên nghe thấy vậy liền ra khỏi văn phòng, nói với Triệu Thiên Hữu đang nói chuyện với Trần Tuấn Nho:
- Bí thư Triệu, thủ trưởng mời anh vào.
Triệu Thiên Hữu cười chào hỏi Trần Tuấn Nho một tiếng, lúc này mới đi theo Từ Quân Nhiên vào phòng làm việc của Phương Chính.
Từ Quân Nhiên sau khi rót trà cho hai người, liền quay người rời văn phòng.
Trở lại phòng làm việc của mình, Từ Quân Nhiên lại ngây người một lúc, không ngờ Trần Tuấn Nho lại chưa đi, mà đang chờ ở chỗ mình.
Chẳng lẽ ông ta có chuyện gì tìm mình?
Trong lòng nghĩ đến ý này, Từ Quân Nhiên khách sáo nói với Trần Tuấn Nho:
- Trưởng thư ký, ngài có chuyện?
Trần Tuấn Nho gật đầu:
- Ngồi đi, chúng ta bàn một chút về chuyện bí thư điều tra nghiên cứu vào tuần sau.
Từ Quân Nhiên nghe vậy liền hiểu, xem ra lúc nãy ở trong phòng bí thư, Phương Chính chắc đã nói dự định xuống thành phố địa phương điều tra nghiên cứu với Trần Tuấn Nho rồi, chẳng trách Trần Tuấn Nho ra khỏi văn phòng của Phương Chính liền vội tìm mình nghiên cứu hành trình, thân là trưởng thư ký đứng đầu Tỉnh ủy, đâu là việc nằm trong phận sự của ông ta.
Từ Quân Nhiên liền vội gật đầu, ngồi xuống lấy sổ tay ra nhìn Trần Tuấn Nho.
Trần Tuấn Nho suy nghĩ một chút, mở miệng nói:
- Thứ hai chắc chắn không thể, thứ hai sẽ mở hội nghị thường ủy. Cậu xem một chút, nếu không có gì ngoài ý muốn, bắt đầu từ thứ ba.
Dừng lại một chút, ông ta nói tiếp:
- Thời gian không nên quá dài, chiều thứ bảy bí thư sẽ phải gặp khách nước ngoài.
Từ Quân Nhiên gật đầu, viết thời gian nghiên cứu điều tra từ thứ ba đến thứ sáu vào sổ tay.
Viết xong những thứ này, Từ Quân Nhiên hỏi tiếp:
- Chương trình cụ thể là ở đâu?
Điều này rất quan trong, dù sao liên quan đến việc bảo vệ an toàn và địa phương tiếp đón, sau khi Từ Quân Nhiên hỏi ra, văn phòng bên kia còn phải thông báo xuống dưới.
Trần Tuấn Nho suy nghĩ rồi nói:
- Thứ ba đến Long Hải, Long Hải là căn cứ lương thực có sản lượng lớn nhất tỉnh chúng ta, lương thực cho phần lớn các khu vực của toàn tỉnh được cung cấp, là từ Long Hải. Lãnh đạo đảm nhiệm trước kia, sau khi nhậm chức điều tra nghiên cứu đầu tiên là ở đó. Cậu ghi nhớ một chút, chúng ta chỉ ở đó một đêm.
Từ Quân Nhiên gật đầu, ghi lại.
Kế tiếp Trần Tuấn Nho lại căn dặn hành trình một chút, Từ Quân Nhiên ghi lại từng cái rõ ràng.
Không thể không nói, Trần Tuấn Nho có thể ngồi ở chiếc ghế trưởng thư ký Tỉnh ủy, cũng là có vài phần bản lĩnh, đối với tình hình của từng thành phố của tỉnh Đông Hải, hắn đều nắm rõ trong lòng bàn tay, vừa nói hành trình cho Từ Quân Nhiên, vừa giới thiệu qua tình hình của những thành phố này.
Đợi đến khi Trần Tuấn Nho dừng lại, lúc này Từ Quân Nhiên mới hỏi:
- Trưởng thư ký, sắp xếp xe và người đi theo bí thư như thế nào?
Trần Tuấn Nho suy nghĩ một chút:
- Bí thư nói nhân viên lựa chọn đơn giản một chút. Vậy thì như thế này, hai chiếc xe con, lại thêm một chiếc xe khách là được. Về việc sắp xếp nhân viên, tôi và cậu nhất định phải đi theo qua đó, ngoài ra cậu chọn thêm hai người bên phòng tổng hợp một, chủ nhiệm phòng nghiên cứu chính trị theo là được rồi. Ngoài ra, cậu thông báo cho Sở nông nghiệp và Sở công nghiệp một chút, mỗi nơi hai người, nhân viên cụ thể để bên đó tự quyết định. Đúng rồi, Nam Vân là rừng, cậu gọi điện thoại cho bên Sở lâm nghiệp, gọi Hồ Đình Trinh tự đi theo.
Nói xong những thứ này, ông ta nói với Từ Quân Nhiên:
- Về phương diện bảo an, chính quyền địa phương sẽ có sắp xếp, cậu thông báo cho Sở công an, để họ sắp xếp cảnh vệ đi theo là được.
Cuối cùng, Trần Tuấn Nho nói:
- Cứ như vậy đi, cậu tính một chút, nhân số không nên vượt quá mười ba người, mười ba là điềm xấu không tốt lành.
Từ Quân Nhiên gật đầu đồng ý, trong lòng lại có chút không đồng ý.
Trước kia hắn từng nghe người ta nói kỳ lạ, càng là người làm quan to, càng mê tín. Đám quan chức suốt ngày giáo dục người khác, muốn bài trừ mê tín, tin tưởng khoa học, nhưng trên thực tế, tin nhất vẫn là phong thủy, chính đám người này, trình độ mê tín của họ, thậm chí còn vượt qua cả thương nhân. Mà hôm qua Tằng Văn Khâm còn nói đùa với mình hình như cũng nhắc đến, trong cả quan trường của tỉnh Đông Hải, tin nhất dốc lòng nghiên cứu cái này, chính là trưởng thư ký Trần Tuấn Nho. Trần Tuấn Nho không chỉ nghiên cứu phong thủy, còn nghiên cứu dịch kinh bát quái. Ngoài loại sách này, những sách khác, ông nhất quyết không xem. Ông không chỉ nghiên cứu một mình, còn nghiên cứu với người khác, trong nhà ông, thường có khách quý đến chật nhà. Mà có thể được phép đi vào nhà ông ta, tất cả đều là cao nhân đắc đạo.
Lúc ấy Từ Quân Nhiên còn cho rằng Tằng Văn Khâm nói đùa, nhưng hôm nay nghe thấy Trần Tuấn Nho nói như vậy mới biết được, hóa ra không phải là không có lửa làm sao có khói.
Một cán bộ chủ nghĩa duy vật không tin ngưỡng vô thần, lại một lòng suy nghĩ đến chủ nghĩa duy tâm, Từ Quân Nhiên thật sự cảm thấy bất đắc dĩ với vị trưởng thư ký Trần này, chẳng lẽ ông không biết, chuyện này rất dễ trở thành nguyên nhân người khác lên án ông ta sao?
Nhưng nghĩ lại, Từ Quân Nhiên liền bừng tỉnh đãi ngộ. Đến tầng của Trần Tuấn Nho, nếu không phải đứng nhầm đội phạm loại sai lầm không cách nào bù đắp, dưới tình huống thông thường rất khó xuất hiện vấn đề lớn gì, dù là người thất bại khi đấu tranh chính trị như Tiền Vân, kết quả cuối cùng cũng chỉ là nhậm chức quan nhàn tản mà thôi. Cho nên Trần Tuấn Nho căn bản không lo có người lấy chuyện này đối phó ông.
Huống chi, Từ Quân Nhiên cảm thấy, Trần Tuấn Nho thể hiện khuyết điểm này ra, thực ra ngược lại là để người khác cảm thấy ông không có sự uy hiếp. Dù sao một trưởng thư ký Tỉnh ủy vốn cũng đã mạnh vì gạo bạo vì tiền rồi, nếu một chút khuyết điểm cũng không có, chẳng phải khiến bí thư cảm thấy, không dễ khống chế sao?
Cho dù là người thế nào, luôn thích dùng cấp dưới có nhược điểm, vì chẳng ai hoàn mỹ, nhân vô thập toàn, so với những người theo chủ nghĩa hoàn mỹ kia, cấp dưới hơi có chút khuyết điểm, mới càng khiến lãnh đạo yên tâm
Bạn cần đăng nhập để bình luận