Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 674: Quyến rũ cậu không phải là mục đích.

Khi Từ Quân Nhiên nghe Vương Hiểu Long nói Đàm Hân đã đến ban cư trú tỉnh, hắn nhất thời ngây người.
- Chủ tịch thành phố Đàm theo ai tới vậy?
Nhìn qua Lưu Hoa Cường vào cùng với Vương Hiểu Long, Từ Quân Nhiên liền hỏi y. Thân là chủ nhiệm văn phòng, việc này chắc chắn là do y phụ trách.
Lưu Hoa Cường cũng không hiểu gì cả, ngạc nhiên nói:
- Tôi cũng không rõ nữa, đang định đi nghỉ thì bảo vệ nói chủ tịch thành phố Đàm đến. Hình như không dẫn theo ai, chỉ đi cùng với thư ký mà thôi.
Từ Quân Nhiên liền biến sắc. Hắn thấy rất khó hiểu, quan hệ giữa hắn và Đàm Hân tuyệt đối không thể gọi là tốt đẹp, chứ đừng nhắc việc cô ta đã gây chuyện với hắn trong hội triển lãm, nếu không phải Từ Quân Nhiên có cách thì đã sớm bị mất mặt rồi.
Người phụ nữ này đến đây làm gì?
Trong đầu thoáng qua ý nghĩ như thế, Từ Quân Nhiên có chút hoang mang. Dù sao hôm nay đã uống rượu quá nhiều, đầu nhức đến không chịu được.
- Chủ tịch Huyện, hay là cứ gặp đi, dù gì cũng là chủ tịch thành phố.
Lưu Hoa Cường do dự một hồi rồi khuyên Từ Quân Nhiên. Y biết hắn không thích chủ tịch thành phố Đàm, nhưng người ta rốt cuộc vẫn là lãnh đạo cấp trên, về tình về lý đều không thể tránh mặt. Nếu truyền ra ngoài, người ta còn tưởng huyện Nhân Xuyên cố ý không nể mặt lãnh đạo chính phủ thành phố nữa.
Từ Quân Nhiên gật đầu:
- Được rồi, mời chủ tịch thành phố Đàm lên đây, cứ nói tôi uống nhiều rồi, không tiện đi lại.
Khi Đàm Hân lên lầu, Từ Quân Nhiên tự mình đứng ngay cửa đón cô:
- Chủ tịch thành phố Đàm, thật ngại quá, bây giờ tôi không tiện cho lắm.
Nghe Từ Quân Nhiên nói vậy, Đàm Hân liền cười:
- Không sao, tôi hiểu mà.
- Mời chủ tịch vào trong!
Từ Quân Nhiên cười nói, thấy Đàm Hân không tỏ thái độ hung hăng, giống như đã thay đổi 180 chục độ vậy.
Đàm Hân gật đầu rồi vào phòng, nhẹ nhàng cởi giày cao gót màu bạc ra, thay vào đôi dép lê. Có lẽ vì mệt người nên thấy nóng, cô cởi áo khoác ngoài đã thay khi tan sở, để lộ chiếc áo sơ mi ôm bằng lụa mỏng màu hồng, đôi thỏ ngọc căng đầy gợi cảm. Dưới lớp vải có thể loáng thoáng thấy chiếc áo ngực màu đen gần như trong suốt ôm chặt lấy bầu ngực đầy dặn, hai điểm son như ẩn như hiện.
Hai người họ nói chuyện, những người khác dĩ nhiên không dám ở lại trong phòng. Lưu Hoa Cường và Vương Hiểu Long đều ra ngoài, Tiểu Tăng định rót nước cho hai người, Đàm Hân liền xua tay nói:
- Tiểu Tăng, cậu ra ngoài trước đi, tôi muốn nói chuyện với chủ tịch Huyện Từ.
Từ Quân Nhiên ngây ra, nhìn căn phòng chỉ còn mình và Đàm Hân, hắn thấy có chút kỳ lạ, bèn nhìn cô với ánh mắt khó hiểu.
Đàm Hân cũng không để ý ánh mắt kỳ lạ của Từ Quân Nhiên, chỉ lịch sự ngồi xuống sô pha, hai chân bắt chéo, đôi chân thon dài mang vớ da, nút cổ áo sơ mi cũng đã tháo để hở cả một vùng da trắng tuyết mịn màng cùng đường rãnh sâu đầy khiêu khích.
- Trước đó có chút hiểu lầm, không ngờ đồng chí Từ Quân Nhiên trẻ tuổi như vậy mà rất có khí phách!
Đàm Hân yêu kiều cười nói với Từ Quân Nhiên, không hề có chút cao ngạo của một Phó chủ tịch thành phố mà lại rất khách sáo. Cô không phải đồ ngốc, cả Chu Hoàn cũng không chịu đắc tội với vị chủ tịch Huyện này, do đó ít nhất bản thân cô cũng không thể phạm sai lầm.
Huống hồ nếu Đàm Hân thấy Từ Quân Nhiên này có thể có bối cảnh lớn, cô cũng có thể mượn sức của hắn. Một tên ranh con chưa dứt sữa thôi mà, chỉ cần cho hắn chút lợi ích thì hắn sẽ bị cô khống chế.
Quả nhiên, khi Từ Quân Nhiên đối diện với Phó chủ tịch thành phố đại nhân xinh đẹp này, đặc biệt là ánh mắt ám muội khiến hắn có chút choáng váng.
Hôm nay uống quá nhiều rồi, Từ Quân Nhiên thấy cơ thể mình giống như đang bị lửa thiêu vậy.
- Ha ha, chủ tịch thành phố Đàm đề cao tôi rồi, tôi chỉ là cán bộ bình thường, phục vụ vì dân là tôn chỉ của cán bộ đảng chúng tôi, tôi chỉ làm việc nên làm thôi.
Đối với Đàm Hân, Từ Quân Nhiên cũng phải cảnh giác. Dù gì trước kia có rất nhiều xích mích, hiện giờ cô ta lại chủ động tìm đến tỏ thiện ý, có quỷ mới biết cô ta đang mưu tính gì. Lỡ đâu cô ta muốn xử lý hoặc gài bẫy hắn, vậy hắn gặp xúi quẩy rồi.
- Không sai, đúng là như vậy, thảo nào từ sau khi có cậu, công tác huyện Nhân Xuyên đã có rất nhiều khởi sắc.
Đàm Hân mỉm cười, bưng ly trà lên nhã nhặn nhấp một ngụm.
Từ Quân Nhiên không khỏi cười khẽ, ánh mắt thu về từ cặp đùi trắng của Đàm Hân một cách rất tự nhiên.
- Phải rồi, nghe nói cậu có quen biết với chủ tịch Tỉnh Phương đúng không?
Đàm Hân mỉm cười hỏi Từ Quân Nhiên.
Đây là điều mà Chu Hoàn đã nói với Đàm Hân vào buổi chiều. Lão không nhiều lời, chỉ nói Từ Quân Nhiên trẻ tuổi này có quan hệ với trên thủ đô, có quan hệ tốt với chủ tịch tỉnh Phương Trung Nguyên mới nhậm chức. Nếu chẳng phải đi đến bước vạn bất đắc dĩ thì cố gắng đừng đắc tội với hắn.
Lúc này, Đàm Hân hỏi Từ Quân Nhiên như thế dĩ nhiên là muốn thăm dò hắn.
Từ Quân Nhiên cười nói:
- Chú Phương và tôi quen biết cũng lâu rồi, chú ấy là họ hàng một vị trưởng bối của tôi, cứ vậy mà quen thôi.
Có vài thứ không cần nói quá rõ, chỉ mập mờ như thế mới có thể khiến người ta nghĩ gì thì nghĩ.
Đàm Hân nhớ đến mấy tập tư liệu báo cáo đã xem ở chỗ Sở Trầm. Nếu Từ Quân Nhiên thực sự có quan hệ với chủ tịch tỉnh, nói không chừng có thể giúp cô qua ải khó khăn này.
Từ Quân Nhiên bình thản đánh giá người phụ nữ trước mắt. Tất nhiên phải thừa nhận cô thực sự rất đẹp, hơn 30 tuổi rồi mà vẫn giữ gìn tốt như vậy, cộng thêm bộ ngực căng đầy bẩm sinh. Những điểm này đàn ông khó từ chối cảm giác chinh phục cô, nhất là đôi chân thon dài, chạm tay vào sẽ thoải mái biết chừng nào.
Đàm Hân ngẩng đầu lên định nói gì đó, nhưng lại sững người. Cô thấy Từ Quân Nhiên đang nhìn đùi mình không chút e dè, bụng nghĩ mình không hề có bất kỳ cử chỉ kéo váy nào. Đàm Hân luôn cẩn thận, không hề để mấy kẻ tay mơ thừa cơ lợi dụng, đáng lẽ phải chỉnh váy lại, song tay lại không nhúc nhích.
Không thể không nói, Đàm Hân phát hiện Từ Quân Nhiên đã mấy lần lén nhìn cặp đùi đầy đặn lộ ra ngoài của mình. Cô không hề tức giận, ngược lại còn khá đắc ý. Phần đùi đang bị nhìn chằm chằm lại có cảm giác nhột nhạo, tựa như có bàn tay vô hình đang khẽ vuốt ve, hứng thú cũng dần dần được khơi lên. Hai chiếc đùi trắng muốt không ngừng bắt chéo, thỉnh thoảng cô còn yêu kiều nhìn Từ Quân Nhiên.
- Ha ha, uống trà, uống trà.
Lát sau, Từ Quân Nhiên lắc đầu như sực tỉnh từ trong mộng, cười khan mà nói để che giấu sự thất thố của mình.
Đàm Hân cũng gật đầu cười, nhìn xung quanh đánh giá cách bài trí của căn phòng. So với ban cư trú tỉnh trong thành phố, ban trú tỉnh ở huyện Nhân Xuyên khá tầm thường, thoạt nhìn giống như một khách sạn phổ thông hơn. Một chủ tịch Huyện như Từ Quân Nhiên lại ở đây khiến Đàm Hân có phần bất ngờ.
- Phải rồi, đây là tình hình của hội triển lãm thành phố chúng ta lần này, trước đó quên phát cho huyện Nhân Xuyên các cậu, chủ tịch Huyện Từ xem thử đi.
Đoạn Đàm Hân đứng lên, lấy một xấp tài liệu từ trong túi đưa cho Từ Quân Nhiên. Bởi vì cô khom người nên hắn vừa nhìn liền thấy bầu ngực nhô cao, tròn đầy dưới chiếc áo ngực hoa văn. Cúp áo bán nguyệt không thể ôm trọn, nửa phần trên của vòng một lộ hẳn ra ngoài khiến Từ Quân Nhiên rất hưởng thụ, không nỡ dời mắt đi. Còn Đàm Hân dường như không có chút cảm giác, không biết bản thân mình đã thất thần rồi.
Theo cử động của Đàm Hân, đôi thỏ ngọc của cô lại đung đưa dậy sóng cực kỳ khiêu khích. Ánh mắt của Từ Quân Nhiên dính chặt vào đường khe sâu kia, bụng nghĩ người phụ nữ không hổ là đệ nhất mỹ nữ trong giới chính trị thành phố Đan Giang, không những có thể quyến rũ Chu Hoàn, mà còn quan hệ với rất nhiều tinh anh giới chính trị và doanh nhân thành đạt.
Không còn cách nào, nghe nói sau khi hắn và Đàm Hân có mâu thuẫn, hai tên rảnh rỗi là Phương Kiệt và Trương Phi cố ý điều tra tư liệu về cô ta. Sau cùng họ kể rằng Đàm Hân là một dâm phụ, không hề có quan niệm trinh tiết, chỉ cần là người đàn ông có thể lợi dụng, cô ta sẽ không cự tuyệt.
Mà lúc này, với ánh mắt nhạy bén của Từ Quân Nhiên có thể thấy rõ một mảnh vải nhỏ bé bên trên làn da đó. Đấy là nội y kiểu mới nhất, người dám mặt kiểu ấy vào thời này không nhiều, sự quyến rũ cực lớn khiến thân dưới của hắn nhanh chóng thức tỉnh.
Nhưng Đàm Hân lại làm như không có chuyện gì:
- Đồng chí Từ Quân Nhiên, cậu xem đi, hy vọng có ích cho huyện Nhân Xuyên các cậu.
Đoạn cô chỉnh tóc mái của mình, mỉm cười ngọt ngào rất thu hút.
- Ha ha, cám ơn chủ tịch thành phố Đàm.
Từ Quân Nhiên cười khẽ, người lui một chút về sau.
- Không sao, là chuyện tôi nên làm mà.
Đàm Hân cười nói:
- Lúc trước chúng ta có chút hiểu lầm, do tôi nghĩ nhiều rồi, cậu đừng để ý nhé.
Đường đường là Phó chủ tịch thành phố, có thể nói đến mức như vậy xem như đã đủ nể mặt Từ Quân Nhiên. Hắn vội lắc đầu nói:
- Chủ tịch Đàm nặng lời rồi, nếu là hiểu lầm thì hòa giải là được.
Từ Quân Nhiên cũng không phải là người cố chấp đến cùng. Đàm Hân là Phó chủ tịch thành phố, lại rất muốn bước vào ban Thường ủy, hắn dĩ nhiên cũng không muốn đối địch ngang hàng với cô.
- Đúng đúng, chủ tịch Huyện Từ nói đúng, ý tôi chính là vậy. Hì hì, thế thì tôi yên tâm rồi.
Đàm Hân cười nói với Từ Quân Nhiên.
- Chủ tịch Đàm, chị cũng không cần khách sáo, cứ gọi tôi là Tiểu Từ.
Nếu Đàm Hân đã chịu giảng hòa, vậy Từ Quân Nhiên cũng sẽ không tỏ thái độ bài xích. Sau này mọi người còn cùng làm việc, không cần thiết phải đẩy quan hệ đến bước không thể cứu vãn. Chuyện trên quan trường không thể nói nói chính xác, không chừng kẻ thù hôm nay lại là đồng minh ngày mai. Nếu Đàm Hân có thể vào ban Thường ủy, hắn cảm thấy cô có thể trở thành chỗ dựa của mình. Nói cho cùng, sở dĩ hôm nay cô ta đến tỏ thành ý với hắn, sợ là do biết được không dễ dây vào bối cảnh sau lưng hắn.
- Nếu vậy thì tôi không khách sáo nữa.
Đàm Hân cười nói với Từ Quân Nhiên.
Từ Quân Nhiên đang nói chuyện, đột ngột thấy dạ dày khó chịu, liền đứng dậy:
- Vậy chị ngồi chờ…
Chưa kịp dứt lời, hắn liền xông vào phòng vệ sinh nôn mửa. Hôm nay do uống quá nhiều, lại nói chuyện cả buổi trời, đây là lần đầu tiên hắn thấy khó chịu đến vậy.
Đàm Hân thấy Từ Quân Nhiên vào đó, khóe miệng liền nhếch cười. Cô theo hắn vào trong nhà vệ sinh, đến trước mặt hắn dịu dàng ôm đầu hắn mà xoa tóc, nhẹ nhàng nói:
- Trước đó tôi có lỗi với cậu, đừng giận tôi.
Được mỹ nữ ôm vào ngực, Từ Quân Nhiên phút chốc cảm thấy rất ngạc nhiên, hắn không biết Đàm Hân thực sự muốn xin lỗi hay là muốn quyến rũ mình. Cảm nhận bộ ngực căng đầy mềm mại áp vào gò má, cả một vùng da trắng tuyết cùng rãnh ngực lộ rõ, chiếc áo ngực hoa văn thoắt ẩn thoát hiện. Hương hoa thoang thoảng từ áo hòa quyện với mùi hương riêng có của phụ nữ trưởng thành, thậm chí còn lẫn chút hơi thở gấp. Phong tình đến vậy thật khiến cho Từ Quân Nhiên xúc động.
Không thể không nói, nếu Từ Quân Nhiên không phải đã gặp nhiều mỹ nữ như vậy nên sớm có phần bình tĩnh, bằng không chắc chắn bị Đàm Hân quyến rũ mà bộc phát thú tính. Nói không chừng hắn còn ấn người phụ nữ này xuống giường để phát tiết dục hỏa trong người.
- Chủ tịch thành phố Đàm, người của chị thơm quá.
Từ Quân Nhiên vùi đầu vào ngực của Đàm Hân, cười nói một tiếng.
- Đáng ghét, tôi già vậy sao? Gọi tôi chị Đàm là được rồi.
Đàm Hân đỏ mặt, nhỏ giọng thì thầm với Từ Quân Nhiên.
Từ Quân Nhiên cười hì hì, không nói lời nào, chỉ khẽ gật đầu.
Đôi mắt đào hoa thu hút của Đàm Hân khẽ chớp, gương mặt ửng hồng. Lúc này mới thấy động tác của mình thân mật quá mức, liền vội buông Từ Quân Nhiên ra:
- Cậu uống nước không? Tôi rót cho một ly.
Nhìn sau lưng của Đàm Hân, khóe miệng Từ Quân Nhiên vẽ một nụ cười khó nói rõ. Người phụ nữ này nhìn rất gợi cảm, ngực to mông mẩy eo thon, đặc biệt là bộ váy càng tôn thêm cảm giác thần bí. Cơ thể của Từ Quân Nhiên đang ở độ tuổi hai mươi mấy, không phải là tên nhóc đơn thuần chỉ biết nắm tay, hôn bạn gái ở đại học mà chưa từng bước vào giai đoạn thực tế. Với phụ nữ, trong lòng hắn có hai cảnh giới, một kiểu là lên giường trước rồi nói chuyện sao, kiểu thứ hai thì ngược lại, đặc biệt là với một phụ nữ gợi cảm và có chút thân phận như thế. Từ Quân Nhiên bất chợt cảm thấy cả người rão rực, nhìn đôi môi đỏ mọng, bộ ngực ưỡn cao, bờ mông mẩy tròn của Đàm Hân. Hắn nhớ lại bước chân như liễu của cô, cả giọng nói cao ngạo, đột ngột phát hiện trong lòng ngứa ngáy, dấy lên xúc động muốn làm gì đó.
Cô ta là Phó chủ tịch thành phố, trên danh nghĩa cũng là cấp trên của mình. Ý nghĩ này thoáng qua trong đầu Từ Quân Nhiên, khát vọng mà chất rượu kích thích càng ngày càng mãnh liệt.
- Quân Nhiên, trước đây chị Đàm có chỗ đắc tội, cậu đừng để ý, chúng ta bỏ qua những chuyện trước kia.
Đàm Hân ngồi đối diện với Từ Quân Nhiên, nhìn hắn uống trà.
Từ Quân Nhiên gật đầu:
- Tôi cũng trẻ tuổi khí thịnh, chị Đàm đừng để bụng.
Đàm Hân mừng thầm. Khi nãy cô ôm Từ Quân Nhiên có thể cảm nhận rõ hắn không thành thật, cảm giác trong lòng vừa kích thích vừa ngượng ngùng, thậm chí có cả đỏ mặt và tim loạn nhịp. Cô lén nhìn Từ Quân Nhiên, hắn tuy mới hơn hai mươi tuổi nhưng đã là cán bộ cấp chính xử, cộng thêm bối cảnh mạnh như thế, tiền đồ sau này tuyệt đối rộng mở.
Từ Quân Nhiên cũng đang ngắm Đàm Hân. Người phụ nữ này đúng là ưu phẩm, tóc mai bên tai đen nhánh, chân mày đậm vừa phải điểm xuyết trên đôi mắt như làn thu thủy, lông mi dài, chiếc mũi nhỏ nhắn, cộng thêm đôi môi căng mọng. Vẻ đẹp này khiến người ta cứ muốn vuốt ve, mỹ nữ, đúng là mỹ nữ nhất đẳng.
- Quân Nhiên, cậu nhìn tôi làm gì vậy?
Đôi mắt đào hoa của Đàm Hân khẽ ngước lên nhìn Từ Quân Nhiên, giọng điệu có phần trách móc. Trong lúc bất giác, cô còn dùng giọng nũng nịu với hắn.
Từ Quân Nhiên sững người, chỉ thấy tim đập nhanh hơn. Cô ta đẹp đến như vậy, hèn gì nhiều đàn ông khao khát có được.
Đàm Hân thấy Từ Quân Nhiên không trả lời, chỉ ngây ra đó nhìn mình, biết hắn đã bị quyến rũ đến hồn điên phách đảo, trong lòng dấy lên cảm giác kỳ lạ. Đôi mắt tên này như sói đói vậy, chẳng lẽ hắn chưa từng biết mùi phụ nữ à? Không thể nào!
- Ha ha, không có gì, chỉ là thấy chị Đàm đặc biệt giống một ngôi sao điện ảnh.
Từ Quân Nhiên cười nói, mắt vẫn dán chặt vào cặp đùi thon dài của cô. Cô không hề mang vớ, đôi chân đầy đặn trắng mịn khiến người ta không kiềm được muốn chạm vào.
Đàm Hân thấy Từ Quân Nhiên nhìn chằm chằm vào đùi mình, dĩ nhiên biết hắn đang nghĩ gì, bản thân cô cũng biết kiểu phụ nữ như mình rất có sức hấp dẫn với mấy tên nhóc. Tuy lời này là do người khác nói, nhưng Đàm Hân thấy rất có lý.
Không hiểu vì sao Từ Quân Nhiên nhìn như thế khiến Đàm Hân có chút khẩn trương, cô liền khép chân mình lại.
Từ Quân Nhiên ngồi cách Đàm Hân không xa, hai người chỉ cách nhau một bàn trà. Hưởng thụ hương thơm thoang thoảng từ người phụ nữ trưởng thành, Từ Quân Nhiên cười nói:
- Chủ tịch thành phố Đàm, nghe nói trong tỉnh đang cân nhắc để chị vào ban Thường ủy phải không?
Đoạn hắn ngắm kỹ Đàm Hân hơn. Người phụ nữ này hơn 30 tuổi, toàn thân mặc váy lụa ngắn, vớ da, đùi thon, thân hình bốc lửa, cộng thêm khuôn mặt vừa nhìn liền muốn lên giường, đầy thành thục và quyến rũ. Gợi cảm là nhận thức đầu tiên của đàn ông, còn da thịt là phản ứng thứ hai.
- Cậu cũng biết sao?
Đàm Hân nhìn Từ Quân Nhiên ngạc nhiên hỏi, lại lập tức cười bất đắc dĩ. Nếu Từ Quân Nhiên đã có quan hệ ở trong tỉnh, biết chút chuyện này cũng là thường tình.
Từ Quân Nhiên mỉm cười:
- Lần này lão hồ ly Chu Hoàn sợ là không giúp được chị đâu!
- Cái gì!
Đàm Hân biến sắc, giật bắn người nhìn Từ Quân Nhiên.
Với cô mà nói, quan hệ giữa cô và Chu Hoàn là một cấm kỵ. Tuy có vài tin đồn liên quan đến hai người họ, nhưng chẳng ai có thể chứng minh quan hệ của họ, hơn nữa tác phong nam nữ không thể lật đổ một cán bộ. Song Đàm Hân không ngờ rằng Từ Quân Nhiên lại biết chuyện này, rốt cuộc hắn muốn làm gì?
Bạn cần đăng nhập để bình luận