Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 704: Oai phong lẫm liệt.

Trước giờ Điềm Điềm chưa từng nghĩ có ngày bị ai đó dọa sững người, khi nãy bị Từ Quân Nhiên lườm một phát, cô đột nhiên thấy mình nhất thời ngây ra. Vốn định buột miệng nói với gã khốn kia, vậy mà cô lại bị Từ Quân Nhiên hù đến mức câm như hến.
- Chú…
Điềm Điềm mở miệng nhưng không nói gì được, chỉ hậm hực lườm đối phương, cúi đầu tiếp tục uống nước.
Gã kia thấy Từ Quân Nhiên khá ôn hòa, mỉm cười lấy một tấm danh thiếp từ túi áo đưa cho hắn:
- Tôi là Phó trưởng phòng tuyên truyền Cục chiêu thương Chiêm Đại Long, lần đầu gặp mặt, mong chỉ giáo nhiều.
Hiện giờ xem như Cục chiêu thương cũng có tiếng ở huyện Nhân Xuyên, ai cũng biết đây là nơi đục nước béo cò, dĩ nhiên khi nói ra cũng rất có thể diện.
Từ Quân Nhiên nhận lấy danh thiếp, hắn cười nhưng không hề tự giới thiệu.
- Thấy cậu cũng là người hành tẩu ở bên ngoài, không biết xưng hô thế nào?
Thấy Từ Quân Nhiên không tự giới thiệu, Chiêm Đại Long cười hỏi hắn.
Từ Quân Nhiên thấy đối phương cố chấp hỏi đến cùng, chỉ điềm nhiên nói:
- Tôi họ Từ.
Hắn không thèm để mắt đến gã này, chỉ là một Phó trưởng phòng cỏn con, nếu gã chọc giận hắn, hắn cũng không ngại bảo Lý Tố Mai đến làm bẽ mặt gã.
Chiêm Đại Long thấy Từ Quân Nhiên không nói không rằng, bèn nhíu mày nói:
- Vậy tôi sẽ gọi cậu là tiểu Từ.
Chiêm Đại Long có phần không vui. Phải biết lúc này danh thiếp vẫn là trò mới, gã đến Lĩnh Nam mấy lần rồi mới biết cách làm danh thiếp cho mình. Mỗi lần đưa danh thiếp cho người khác, gã luôn cảm thấy mình rất khác biệt với đám nhà quê chân lấm tay bùn ở nông thôn. Nào ngờ người thanh niên này vẫn tỏ vẻ cao cao tại thượng, đúng là khiến trong lòng gã có chút khó chịu.
- Tiểu Từ?
Từ Quân Nhiên ngây ra, không ngờ gã này lại tự tiện như thế, đã vậy còn to gan gọi hắn là tiểu Từ nữa, không sợ gió thổi bay mất lưỡi của gã sao?
- Ha ha, thế nào, thấy không vui vì anh đây gọi cậu như thế à?
Chiêm Đại Long nhướn mày cười nói.
Từ Quân Nhiên cau mày, bắt đầu có chút ấn tượng với gã Chiêm Đại Long này. Mấy hôm trước Lý Tố Mai có nhắc đến gã khi báo cáo công tác với hắn, hình như Phó cục trưởng Cục chiêu thương mà chủ tịch Huyện trưởng Lý vừa đề bạt cũng có họ Chiêm, lẽ nào tên này có quan hệ với Chiêm Đại Long?
Nghĩ vậy, Từ Quân Nhiên nhìn Chiêm Đại Long, từ tốn hỏi:
- Anh họ Chiêm, không biết xưng hô thế nào với Phó cục trưởng Cục chiêu thương Chiêm Hải?
Chiêm Đại Long nheo mắt thành một đường, cười nói:
- Ha ha, không ngờ cậu Từ cũng là người hiểu chuyện, Cục trưởng Chiêm bất tài chính là chú ruột của tôi.
Cũng vì phụ trách công tác thu hút đầu tư, Chiêm Đại Long xuôi nam ngược bắc cũng học được nhiều thứ, dĩ nhiên thấy bản thân cũng có giá. Vì vậy khi nói chuyện gã cũng thích tỉa tót câu chữ, về phần có hiệu quả hay không thì không hề gì.
Từ Quân Nhiên gật đầu:
- Tôi không phải người hiểu chuyện, chỉ là đây không phải là chuyện của tiểu bối, cho nên mới hỏi thăm một chút. Nghe nói Phó trưởng phòng như anh quen biết rất nhiều ở Cục chiêu thương, đến lúc đó nhất định phải giúp đỡ nhiều.
Nói đến từ “tiểu bối”, hắn chỉ vào Điềm Điềm, ý chỉ mình là trưởng bối của cô.
Không ngờ Từ Quân Nhiên lại nói thế, Chiêm Đại Long liền biến sắc. Vốn tưởng tên này nhàn rỗi ngồi ở đây, còn tưởng là nhân vật lớn gì, kết quả nói cả buổi trời chẳng qua chỉ là kẻ cầu xin ân tình. Thấy Điềm Điềm còn phải nhờ Tô Vũ ra mặt giúp, gã liền biết tên này chắc chắn cũng không có bản lĩnh gì.
Trước đó việc của Điềm Điềm đã dọa Chiêm Đại Long sợ xanh mặt, không ngờ lại chọc phải con gái của Tô Đức, sau đó gã dò hỏi mới biết Điềm Điềm và Tô Vũ là bạn học, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Hiện tại thấy Từ Quân Nhiên tỏ thái độ cúi đầu như thế, gã tức thì cao ngạo, đằng hắng một tiếng rồi ngước cằm nói:
- Chuyện này sao, ầy, nói thế này đi. Theo lý thì Chủ tịch Tô đã gọi điện nói rồi, tôi nên lo việc này. Nhưng cậu không phải không biết công tác ở Cục chiêu thương rất quan trọng, không dễ làm đâu!
Thấy gã tỏ thái độ như vậy, Từ Quân Nhiên cười khẩy trong bụng, song sắc mặt vẫn bình tĩnh, thản nhiên nói:
- Chỉ cần Trưởng phòng Chiêm chịu giúp, tôi nhất định sẽ hậu tạ.
Từ Quân Nhiên càng hạ thấp mình, Chiêm Đại Long càng thấy gã cao cao tại thượng. Gã nghiêng đầu khép hờ mắt tỏ vẻ khó xử, khiến người ta thấy mà tức.
Đáng giận nhất là cô gái ngồi cạnh Chiêm Đại Long, cô ta nhìn Điềm Điềm rồi cười hì hì:
- Ai da, anh cứ giúp đi, nói một câu là được thôi mà.
Điềm Điềm vốn không muốn nói, dù gì Từ Quân Nhiên đã ám thị cô im miệng. Nhưng khi nghe vậy, mắt lại thấy gã Chiêm Đại Long giả vờ ra vẻ, lại nhớ đến khuôn mặt đáng ghét của gã khi đứng trước mặt mình mấy hôm trước, cuối cùng không nhịn được lạnh lùng nói:
- Chiêm Đại Long, đừng giả vờ làm sói đuôi to trước mặt tôi, ông là gì tự ông biết rõ! Cho dù lão nương đây lạnh chết đói chết cũng không cầu xin tên khốn kiếp như ông, sao ba mẹ ông lại sinh ra một súc sinh như ông chứ? Tại sao ba ông không đập ông vào tường chết phứt cho rồi!
- Phụt…
Từ Quân Nhiên đang uống nước, kết quả nghe thấy những lời hung hãn của Điềm Điềm thì phun ra hết. Hắn xoa ngực, nhìn gương mặt gượng gạo của Điềm Điềm, lát sao mới bất đắc dĩ nói:
- Cô nhóc này, sao lại nói như vậy, sau này không được chửi người ta nữa.
Điềm Điềm đỏ mặt, cúi đầu không dám lên tiếng.
Chiêm Đại Long thôi không ra vẻ nữa, bị Điềm Điềm chửi một tăng trước nhiều người như vậy, gã nào còn mặt mũi, đột ngột vỗ bàn, đứng dậy quát:
- Con đĩ thúi! Mày tưởng mày là cái thá gì? Nếu không phải nể mặt Tô Vũ thì tao đã xử mày rồi, còn để mày ở đây đánh rắm sao!
Điềm Điềm nghe vậy liền ngước lên, cầm đồ uống trên bàn muốn hất vào mặt Chiêm Đại Long, không ngờ Từ Quân Nhiên lại trầm giọng hét với cô:
- Ngồi xuống!
Nghe vậy, Điềm Điềm liền rùng mình, vội ngoan ngoãn ngồi xuống.
Từ Quân Nhiên quay sang nhìn Chiêm Đại Long, bình tĩnh hỏi:
- Anh Chiêm, tranh cãi với một cô nhóc, anh thấy thích hợp không?
Chiêm Đại Long liền trợn to mắt, sắc mặt hung dữ, nghe Từ Quân Nhiên nói vậy càng cười to hơn:
- Thế nào? Trách đại gia tao chửi khó nghe sao? Không hề gì, còn nhiều lời khó nghe hơn mà tao vẫn chưa chửi ra đấy! Hôm nay tao tuyên bố, chỉ cần là đơn vị sự nghiệp ở huyện Nhân Xuyên, con nhỏ này chắc chắn sẽ không vào được. Trừ khi nó chịu ngủ một đêm với tao, rồi ngủ thêm một đêm với chú tao, bằng không mày có tin ngày mai lão tử đây sẽ bắt nhốt nó không? Dám đánh cán bộ nhà nước, nó muốn tạo phản đấy!
- Biến mẹ mày đi!
Điềm Điềm không nhịn nổi nữa, bèn cầm chai Coca trên bàn hắt nước về phía Chiêm Đại Long.
Chiêm Đại Long tránh không kịp, cả gã và cô gái kia đều bị ướt người. Gã đưa tay vuốt mặt mình, nhìn Từ Quân Nhiên và Điềm Điềm cảnh cáo:
- Bọn mày được lắm! Hôm nay ai cũng không thoát được, nếu tao không tống bọn mày vào tù thì tao sẽ theo họ của bọn mày hết!
Từ Quân Nhiên thấy vậy cũng không tức giận, đứng dậy nhìn Chiêm Đại Long:
- Anh Chiêm, anh nói đấy nhé, việc hôm nay tôi bảo đảm sẽ khiến anh hài lòng.
Chiêm Đại Long cười khẩy:
- Giờ muốn xin tha, tao nói trễ rồi! Trừ khi mày đưa ra 30 ngàn Tệ, rồi để con này ngủ một đêm với tao, không thì nằm mơ đi, hai tụi bây cứ đợi mà bị tống vào tù đi!
- Đến 30 ngàn Tệ?
Từ Quân Nhiên bật cười, lắc đầu:
- Ha ha, đúng là cán bộ của Cục chiêu thương, rao giá rõ ràng, chậc chậc, đúng là có đầu óc kinh doanh.
Đoạn Từ Quân Nhiên vẫy tay nói về phía đám đông:
- Anh Lưu, gọi cho Lý Tố Mai nói tôi bảo cô ấy đến đây trong vòng 20 phút. Còn nữa, gọi Chiêm Hải và toàn thể thành viên các ban ngành Cục chiêu thương tới đây! Ừm, nếu trong 20 phút nữa tôi không thấy họ, toàn bộ Cục chiêu thương cút hết về nhà cày ruộng cho tôi!
Chỗ bọn họ có tranh cãi nên đã thu hút sự chú ý của không ít người, lúc này nghe Từ Quân Nhiên nói thế, Chiêm Đại Long còn cười lớn hơn:
- Thú vị lắm, mày tưởng mày là Bí thư huyện ủy sao? Còn kêu Cục trưởng Lý tới nữa à? Tiểu Đan, đi gọi người, hôm nay tôi phải xem cô có thể gọi những ai tới.
Cô gái tên Tiểu Đan không ngờ mọi chuyện lại phát sinh thế này, Điềm Điềm càng sợ hơn, vội đến cạnh Từ Quân Nhiên nhỏ giọng:
- Chú Từ, đều tại cháu, lát nữa chú chạy trước đi, gã này là lưu manh có tiếng trên đường phố, quen biết rất nhiều hạng người trong xã hội đó.
Từ Quân Nhiên bật cười, đưa tay xoa đầu Điềm Điềm, bình tĩnh nói:
- Điềm Điềm, chú muốn nói với cháu, quan chức ở huyện Nhân Xuyên này phần lớn đều là người tốt, còn tên này chẳng qua chỉ là con sâu làm rầu nồi canh mà thôi!
Dứt lời, hắn ung dung ngồi xuống, không hề có chút sốt ruột.
Chưa đến 20 phút, chỉ vỏn vẹn 15 phút, cả đám người xuất hiện ở vũ trường khiến mọi người đều trơ mắt ra. Nhất là Chiêm Đại Long, bây giờ cả người gã đang ở trạng thái đứng hình.
Trước mặt y làhắn là chú ruột Chiêm Hải của hắny, các vị Phó cục trưởng, Chủ nhiệm, còn có vị Cục trưởng mỹ nữ Lý Tố Mai của Cục chiêu thương huyện đang thở hổn hển đứng đó. Ai nấy đều chẳng biết mô têchuyện gì xảy ra, không hiểu vì sao Lưu Hoa Cường lại đột ngột gọi cho họ nói muốn mở cuộc họp khẩn cấp gì đó ở đây.
- Bí thư, anh đang định…
Lý Tố Mai ngạc nhiên nhìn Từ Quân Nhiên, vì quan hệ với hắn cũng khá tốt nên cô cẩn thận hỏi hắn.
Từ Quân Nhiên hừ một tiếng, nhìn lướt qua các Phó cục trưởng, thản nhiên hỏi:
- Ai là Chiêm Hải?
Chiêm Hải ngây ra. Y mới được chủ tịch Huyện trưởng Lý Bân đề bạt, làm chức Phó cục trưởng Cục chiêu thương chưa đầy một tuần, trước đó chỉ là nhân vật quèn của Cục chiêu thương. Lúc này nghe Từ Quân Nhiên hỏi liền vội đến gần, cung kính nói:
- Bí thư Từ, tôi là Chiêm Hải.
- Anh là Chiêm Hải?
Từ Quân Nhiên nhìn y, rồi không nói gì nữa.
Bên tai vang tiếng nói chuyện của hai người họ, Chiêm Đại Long chỉ thấy đầu mình như vỡ ra, tựa như bị chùy lớn mấy trăm cân đập nát, phút chốc có cảm giác như trời di đất dịch. Gã ngàn lần không ngờ người chú là chỗ dựa lớn nhất của mình lại khép nép trước mặt thanh niên trẻ tuổi này.
Bí thư, Bí thư Từ?
Với suy nghĩ sau cùng còn sót lại trong đầu, Chiêm Đại Long sực nhớ tới một chuyện, hình như cả huyện Nhân Xuyên chỉ có một Bí thư họ Từ, đó chính là cựu chủ tịch Huyện trưởng, hiện giờ là Bí thư huyện ủy Từ Quân Nhiên!
Từ Quân Nhiên ngồi tại đó, quét mắt qua các lãnh đạo Cục chiêu thương, đột nhiên cười to:
- Không tệ, công tác của Cục chiêu thương đúng là không tệ! Từ Quân Nhiên tôi ra bắc vào nam không ít nơi, đây đúng là lần đầu tiên thấy cán bộ có năng lực có bản lĩnh như vậy! Tôi không sánh bằng, chủ tịch tỉnh trưởng cũng không sánh bằng, tôi thấy cả lãnh đạo nhà nước cũng không sánh bằng đâu! Cho dù là ở trọng địa thủ đô, dưới chân thiên tử, tôi cũng không nhìn thấy cán bộ tài năng như vậy, công tác của Cục chiêu thương mấy người làm ăn như vậy đúng là khiến tôi phải nhìn với ánh mắt khác đấy!
Người khác nghe Từ Quân Nhiên nói thế liền biết không ổn, nhưng hắn ông ta không nói ra, họ cũng không dám hỏi rốt cuộc có chuyện gì, chỉ biết đứng đực ra đó cười khan.
Đúng lúc này, Từ Quân Nhiên chợt thay đổi sắc mặt, cầm lấy chai nước ngọt chưa khui dộng mạnh xuống bàn. Quát:
- Cả đám vô dụng mấy người đều ăn cơm chùa hết sao?
Thông thường mà nói, cho dù là trách mắng cấp dưới thì Từ Quân Nhiên cũng rất ít khi nói vậy. Có câu đánh người không đánh mặt, chửi người không chửi khuyết điểm, hắn chỉ thẳng mũi người khác mà chửi, đừng nói là chửi cấp dưới, cho dù là chửi người thường cũng sẽ thấy rất khó chịu.
Trong nhất thời, sắc mặt của cán bộ Cục chiêu thương đều đỏ ửng, Lý Tố Mai còn ngạc nhiên hơn, trước giờ cô chưa từng thấy Từ Quân Nhiên nghiêm khắc với ai như vậy.
Từ Quân Nhiên cười khẩy, chỉ vào Chiêm Đại Long đang nghệnh mặt không thốt ra được câu nào mà nói:
- Không tệ đấy, đây là cán bộ tốt của Phòng tuyên truyền mấy người! Đúng là giỏi thật, 30 ngàn Tệ cộng thêm một đêm ngủ cùng thì có thể vào Cục chiêu thương. Chậc chậc, Cục trưởng Chiêm, người cháu ngoan của ông cũng không quên ông, còn đòi giúp ông một đêm nữa. Ha ha, không tệ, đúng là không tệ, đây là tuyên truyền đối ngoại thu hút đầu tư mà mấy người làm cho huyện Nhân Xuyên chúng tôi đó sao?
Khi Chiêm Hải nghe Từ Quân Nhiên nói thế, cả đầu y trở nên trống rỗng, nhìn qua đứa cháu đang câm như hến, y chỉ thấy mình như đang mơ ác mộng.
- Các người thấy có lỗi với đảng, với nhân dân hay không?
Từ Quân Nhiên chỉ mấy vị Phó cục trưởng:
- Bao gồm cả Lý Tố Mai, ngày mai tất cả đều làm báo cáo cút xéo cho tôi. Nếu để mấy người làm Cục chiêu thương như vậy, chi bằng đóng cửa cho khỏe, tránh cho sớm muộn gì tôi cũng dẫn người của Cục công an đến bắt mấy người!
Từ Quân Nhiên thật sự rất tức giận, Cục chiêu thương mà hắn gửi gắm hy vọng lại thành ra thế này, hắn đâu chỉ có đau lòng.
Vào lúc này, các vị khách trong vũ trường đã bị Lưu Hoa Cường đuổi ra hết. Lý do của y rất đơn giản, hôm nay có người đến kiểm tra.
Trong nhà, trước giờ Lưu Hoa Cường nói một mà không nói hai, tuy vợ y ngạc nhiên nhưng cũng làm theo, đuổi hết khách ra ngoài, vì vậy hiện giờ vũ trường chỉ còn lại đám người đang đứng quanh Từ Quân Nhiên.
Cũng vì lý do này, tiếng mắng chửi của Từ Quân Nhiên càng vang vọng hơn trong vũ trường trống trải, trừ giọng của hắn ra thì những người khác không dám hé răng.
- Bí thư Từ, tôi không phục!
Chợt có người lên tiếng, mọi người đều ngây ra.
Từ Quân Nhiên cau mày, nhìn người lên tiếng rồi nói:
- Đổng Phương, có gì không phục, nói!
Từ Quân Nhiên nhớ người này, là do Lý Tố Mai dẫn tới từ ban trú tỉnh, vị cán bộ này khá có năng lực. Nghe nói trong một lần thu hút đầu tư, bởi vì nhà đầu tư nói chỉ cần cùng anh ta uống rượu, nếu có thể khiến anh ta say gục đi thì sẽ đầu tư, Đổng Phương cứ thế mà nốc cạn hết tám ly Mao Đài! Hết ba cân rượu trắng vào bụng, y được đưa thẳng đến bệnh viện súc ruột. Nhà đầu tư đó cũng hoàn toàn nể phục, bỏ ra hai triệu Tệ đầu tư một xưởng gia công đồ hộp, Đổng Phương cũng được tặng biệt danh Tam Lang liều mạng!
- Công tác của chúng tôi có sai sót nghiêm trọng, nhưng trách nhiệm chủ yếu là ở Cục trưởng Chiêm. Tôi không phải khoái thác trách nhiệm, nhưng việc ở Phòng tuyên truyền luôn do Cục trưởng Chiêm một tay quản lý, chúng tôi không nhúng tay vào được, ngay cả Cục trưởng Lý cũng không chen vào được.
Đổng Phương đỏ mặt nói với Từ Quân Nhiên.
Từ Quân Nhiên nhíu mày, hắn không hề biết chuyện này.
Lúc này, Lý Tố Mai liền đưa tay kéo Đổng Phương đứng trước mặt Từ Quân Nhiên, cúi đầu nói:
- Bí thư, là lỗi của tôi, ngày mai tôi sẽ từ chức.
Từ Quân Nhiên gật đầu, không nói gì hết. Đối với chuyện hôm nay, hắn tất nhiên phải tỏ thái độ, bằng không nếu đồn ra ngoài rằng Cục chiêu thương trở thành một ổ dâm, sợ là đến lãnh đạo chính phủ thành ủy cũng không bỏ qua cho hắn.
Vốn tưởng mọi chuyện đến đây đã kết thúc, nhưng vợ của Lưu Hoa Cường đi từ ngoài vào không để ý tới Từ Quân Nhiên, lại thấy chồng mình đang đứng ngoài đám người đó, bèn nói thẳng:
- Anh Lưu, anh đi xem thử, hình như là người của Cục công an.
Từ Quân Nhiên cau mày:
- Người của Cục công an?
Lưu Hoa Cường đã đi ra ngoài, lát sau liền nhanh chóng trở lại, liếc qua Chiêm Đại Long rồi nói với Từ Quân Nhiên:
- Là người ở đồn công an gần đây, nói là Phó cục trưởng Chiêm gọi tới.
Tuy giọng nói nhỏ nhưng mọi người có mặt vẫn nghe rất rõ. Chiêm Hải nghe thấy suýt nữa muốn ngất đi, thằng cháu phá nhà này lại muốn làm gì nữa đây?
Từ Quân Nhiên nhún vai, nhìn sang Chiêm Hải:
- Oai phong của Cục trưởng Chiêm cũng không nhỏ, tôi chỉ nói vài câu với cháu của ông, vậy là anh ta đã gọi người của đồn công an đến bắt tôi. Tốt, rất tốt! Tôi muốn xem thử kẻ nào của đồn công an này dám bắt tôi tống vào tù!
Rầm!
Chiêm Hải không chịu được kích thích thế này, đầu gục sang một bên rồi ngã lăn ra đất.
Lưu Hoa Cường vội đỡ y dậy, đưa cho y một ly nước rồi vỗ mặt y. Những người khác lại không dám nhúc nhích, ai cũng nhìn sắc mặt của Từ Quân Nhiên.
Từ Quân Nhiên không hề để ý đến, lại nhìn sang Lý Tố Mai, sau đó lại quét mắt qua các Phó cục trưởng khác, lúc này mới lạnh lùng nói:
- Cơ thể như vậy còn muốn quản lý nhiều việc như thế sao, tưởng mình là người sắt chắc? Đưa ông ta về, nói ông ta biết từ ngày mai không cần đi làm nữa, ở nhà dưỡng bệnh đi!
Chỉ một câu nói đã hoàn toàn cắt đứt tiền đồ của Chiêm Hải.
Bạn cần đăng nhập để bình luận