Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 708: Nghi ngờ.

Người Trung Hoa rất thích sĩ diện, làm gì cũng thích hoành tráng, khoa trương, chính vì vậy đã hình thành thói quen khi đánh giá một chuyện gì đó thì đều chỉ xem biểu hiện bên ngoài của nó là như thế nào.
Hôm nay Lý Bân đã cho Tổng giám đốc Quách thể diện như vậy mục đích chính là hy vọng Tổng giám đốc Quách có thể cảm nhận được thành ý của mình, tiến tới sẽ bỏ vốn đầu tư vào huyện Nhân Xuyên, chỉ cần như vậy là anh ta đã có đủ thành tích để mọi người nhìn thấy rồi. Tuy anh ta cũng biết việc đầu tư không chỉ là xem qua mặt ngoài mà phải tiến hành khảo sát xem xét tình hình cụ thể của khu vực đó, nhưng hiện tại Lý Bân vô cùng nóng ruột muốn mọi sự thành công mỹ mãn. Dù thế nào đi nữa thì ở trong Ban thường vụ huyện ủy anh ta cũng đã bị Từ Quân Nhiên áp chế quá lâu rồi, giờ nếu muốn khuếch trương quyền lực của mình trong huyện này thì việc tìm kiếm nhà đầu tư là con đường tắt tốt nhất có thể đi.
Chỉ là Tổng giám đốc Quách lại nói ông ấy không thích nhiều người, mà Lý Bân cảm nhận được mình cũng đã đạt được mục đích đề ra, vì vậy liền thuận theo ý muốn của Tổng giám đốc Quách, cho tất cả quay về làm việc của mình.
Chủ tịch đã nói như vậy rồi, mọi người thấy vậy liền nhao nhao đứng dậy rời khỏi phòng họp, trước khi đi Đổng Phương còn rất ngạc nhiên liếc nhìn Từ Quân Nhiên, anh ta thật không thể hiểu nổi rốt cuộc trong hồ lô của Bí thư Từ bán loại thuốc gì.
Từ Quân Nhiên ngồi ở đó, hắn đương nhiên cũng hiểu được dụng ý của Lý Bân là gì, đối với cách làm không phóng khoáng này của Lý Bân trong lòng hắn âm thầm cười mỉa, để cho nhiều người ngồi đây chờ đợi như vậy, ầm ĩ cả một buổi cũng chỉ là muốn bày ra cho nhà đầu tư thấy được cái cảnh tượng hoành tráng này, thật đúng là chẳng có chút dáng dấp nào của người sống trong huyện này cả.
Từ Quân Nhiên đứng dậy, nhìn Lý Bân cùng Tổng giám đốc Quách cười nói:
- Tổng giám đốc Quách, chiều nay tôi còn phải tham dự một cuộc họp nên trưa nay không thể đi cùng ông được. Chủ tịch Lý là người phụ trách tìm kiếm nhà đầu tư của huyện chúng tôi, nếu có yêu cầu gì, ông có thể trực tiếp bàn bạc với anh ấy.
Nói xong hắn quay người nói với Lý Bân:
- Chủ tịch Lý, tôi đi trước đây. Anh hãy tiếp đãi khách quý cho thật tốt vào đấy.
Hắn đã nói mình phải đi, Lý Bân lúc này vô cùng vui vẻ, vội gật đầu cười nói:
- Bí thư ngài yên tâm, tôi nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ.
Tổng giám đốc Quách nói khách sáo vài câu nhưng cũng không có ý giữ Từ Quân Nhiên ở lại, ông ta biết giữa Từ Quân Nhiên và Lý Bân có một con sóng ngầm vô cùng mãnh liệt, mình là khách do Lý Bân mời tới đương nhiên sẽ do Lý Bân phụ trách tiếp đãi.
Từ Quân Nhiên cất bước rời khỏi phòng họp, lúc hắn ra tới ngoài cửa liền nghe thấy có người nhỏ giọng nói:
- Nghe nói vị Tổng giám đốc Quách này là Tổng giám đốc của Công ty vật liệu xây dựng lớn nhất thành phố Bằng Phi, nếu đúng là sẽ đầu tư ở huyện chúng ta vậy đây nhất định sẽ là một mối làm ăn lớn đó nha.
- Chứ còn gì nữa, tôi nghe Thư ký của Chủ tịch huyện nói Quảng trường quốc tế Bằng Phi là do công ty của Tổng giám đốc Quách này xây dựng đó.
Tiếng bàn luận xôn xao truyền đến, Từ Quân Nhiên nghe được liền nhăn mày, bước chân có chút chậm lại dường như là đang nhớ lại điều gì đó.
- Bí thư, ngài có chuyện gì sao?
Đổng Phương vẫn luôn đứng chờ ở cách đó không xa chưa rời đi. Thấy Từ Quân Nhiên dừng bước liền vội vàng đi tới cung kính hỏi.
Từ Quân Nhiên gật đầu, nhìn thoáng qua trong phòng họp, hỏi Đổng Phương:
- Vị Tổng giám đốc Quách mà Chủ tịch Lý mời tới lần này là người thành phố Bằng Phi?
Đổng Phương suy nghĩ một chút rồi trả lời Từ Quân Nhiên:
- Đúng vậy, nghe nói công ty của ông ta là một công ty rất có tiếng ở thành phố Bằng Phi.
- Tên là gì có biết không?
Từ Quân Nhiên thuận miệng hỏi một câu.
Đổng Phương nghe vậy thì giật mình, lập tức lắc đầu:
- Cũng không rõ lắm, để tôi đi hỏi thăm một chút.
Từ Quân Nhiên ừ một tiếng rồi nói:
- Vậy anh đi hỏi thăm giúp tôi xem, lát nữa nói cho tôi biết.
Nói xong hắn xoay người rời khỏi nơi này, không biết vì sao nhưng Từ Quân Nhiên luôn cảm thấy Tổng giám đốc Quách này có cái gì đó không đúng lắm, hoặc cũng có thể là do hắn quá nhạy cảm chăng? Chỉ là nếu như công ty của ông ta đúng là công ty nổi tiếng ở Bằng Phi, vậy có thể nhờ Trần Hoành Đạt cùng Tào Tuấn Vĩ hỏi thăm giúp, phải biết rằng công ty của hai người hiện nay cũng có thể được coi à “đại bàng” ở vùng đất Lĩnh Nam. Có chút chuyện nhỏ này không thể làm khó được bọn họ.
Đến buổi chiều, Đổng Phương tự mình đến phòng làm việc của Từ Quân Nhiên, giao cho hắn tất cả những tài liệu có liên quan đến công ty kia.
Từ đầu đến cuối, anh ta không hề hỏi xem Từ Quân Nhiên cần những tài liệu này để làm gì, đây là quy tắc ngầm trong trốn quan trường. Chuyện của lãnh đạo không cần phải giải thích cho cấp dưới. Một cấp dưới tốt sẽ không bao giờ hỏi xem lãnh đạo của mình có tính toán gì cho bước kế hoạch tiếp theo hay không? Mặc dù nói phỏng đoán tâm tư của lãnh đạo là kiến thức cần thiết của cấp dưới nhưng không một người lãnh đạo nào thích tâm tư ý nghĩ của mình bị cấp dưới đoán được, chuyện này đã được Dương Tu dùng đầu của mình để chứng minh cho quy tắc bất thành văn này.
- Quay về đi.
Từ Quân Nhiên gật đầu nói với Đổng Phương.
- Công việc trong cục Chiêu Thương phải chăm chỉ thêm chút nữa, chúng ta tìm kiếm đầu tư không chỉ là tìm kiếm những công ty bên ngoài tới đầu tư mà còn phải sàng lọc kỹ càng không thể để công ty nào cũng có thể tùy tiện tới huyện chúng ta đầu tư được, Vương Mãnh chính là vết xe đổ rõ nhất đấy!
Lời nói mang ý nghĩa xâu xa này khiến Đổng Phương rùng mình, vội vàng gật đầu nói:
- Tôi nhất định sẽ nhớ thật kỹ chỉ thị của Bí thư Từ.
Đợi sau khi Đổng Phương rời khỏi, Từ Quân Nhiên gọi Lưu Hoa Cường tới.
- Bí thư, ngài tìm tôi.
Lưu Hoa Cường đứng trước mặt Từ Quân Nhiên, cung kính nói.
Từ Quân Nhiên chỉ chỉ những tài liệu trước mặt nói:
- Anh xem qua chỗ này đi.
Lưu Hoa Cường có chút bất ngờ, nhưng vẫn tới cầm chỗ tài liệu trước mặt Từ Quân Nhiên lên, ngồi xuống đối diện hắn bắt đầu xem, sau một lúc lâu anh ta mới buông tập tài liệu trong tay xuống nhưng lại không nói chuyện ngay.
Từ Quân Nhiên nhìn thoáng qua Lưu Hoa Cường hỏi:
- Có ý kiến gì không?
Lưu Hoa Cường suy nghĩ một lát rồi mới nói:
- Chuyện này có chút khó nói, xét về mặt tổng thể mà nói nếu như phần tài liệu không có vấn đề gì thì lúc này có thể nói Chủ tịch Lý quả thật là đã mời tới huyện chúng ta một con phượng hoàng vàng.
Chủ nhiệm văn phòng vốn là tai mắt của lãnh đạo nên phải có đủ điều kiện tỉ mỉ, thận trọng, … Đối với người làm chính trị mà nói thì văn phòng chính là con đường tắt hoàng kim, ở đây cất giấu phong phú đầy đủ các loại tài nguyên chính trị, chỉ cần giỏi khai thác, khai quật là có thể giải phóng con đường thuận lợi để đi rồi. Ấn tượng không tốt của lãnh đạo sẽ quyết định tiền đồ của cuộc đời của người nào đó. Còn những người gây được ấn tượng tốt thường thường là từ tính tỉ mỉ, thận trọng của người đó.
Thời kỳ hiện đại hóa cần những người có tố chất cao, chỉ có những người có tố chất cao mới có thể đáp ứng được nhu cầu xây dựng công cuộc hiện đại hóa. Đạo lý này rất chính xác, nhưng khi thực hiện thì chưa chắc đã là như vậy. Nếu như tố chất của anh không cao, năng lực không đủ tốt, lại không có quan hệ tốt với lãnh đạo, người đề bạt để thăng quan tiến chức cũng không có, những người như vậy sẽ tìm mọi cách để nâng cao tố chất của bản thân, nhưng nếu như tự mình nâng cao tố chất không có tác dụng vậy đến lúc đó họ sẽ sử dụng một thứ khác. Thứ đó là gì? Đó chính là quyền lực.
Nếu như có sự trợ giúp của quyền lực vậy thì sẽ có thể một bước lên mây, không tốn chút sức nào cũng có thể thăng chức, chuyện vẽ rắn thêm chân như việc nâng cao tố chất gì đó không phải là thêm phiền phức hay sao? Nâng cao tố chất vừa phải đọc sách, vừa phải suy ngẫm, đúng là một quá trình nhàm chán lại còn dài dòng nữa chứ. Trong xã hội hiện nay chỉ cần anh có quan hệ tốt với lãnh đạo, làm tốt chức trách của một người sai vặt là đã có thể thăng chức bất chấp điều kiện rồi. Nếu như dựa vào quyền lực thì phải hầu hạ lãnh đạo cho thật tốt, phải để lãnh đạo hài lòng, lúc đó vận mệnh tiền đồ chỉ cần một câu nói của lãnh đạo là có thể quyết định rồi.
Cho nên Lưu Hoa Cường biết hành động lần này của Lý Bân có tác dụng rất lớn trong việc phát triển kinh tế của huyện nhưng trước khi xác định được thái độ của Từ Quân Nhiên thì anh cũng không dám tỏ rõ thái độ của mình là như thế nào. Lãnh đạo rất ghét những người không biết nhưng lại cứ bốc phét nên trước mặt lãnh đạo tốt nhất là nên có thái độ học hỏi như một học sinh tiểu học vậy.
Từ Quân Nhiên gật đầu:
- Chuyện phát triển kinh tế là trọng điểm của toàn huyện, anh hãy chú ý một chút.
Lưu Hoa Cường ngây người một lát nhưng sau đó cũng phản ứng lại gật đầu đồng ý, ý của Bí thư rất rõ ràng, tuy hắn không có ý định tham gia vào chuyện này nhưng cũng không phải là không coi trọng chuyện lôi kéo nhà đầu tư của huyện ủy, nhưng tìm hiểu một chút cũng là chuyện bình thường.
Sau khi Lưu Hoa Cường đứng dậy rời đi, Từ Quân Nhiên ngồi trong phòng nhíu mày suy nghĩ.
Cầm tập tài liệu kia lên, Từ Quân Nhiên không nói gì cả chỉ yên lặng ngồi hút thuốc.
Sở dĩ có chuyện cho người đi thu thập tài liệu này là bởi vì hắn có chút hoài nghi về thân phận của Tổng giám đốc Quách gì đó kia!
Đối với Từ Quân Nhiên mà nói thì ngay từ lúc bắt đầu hắn cũng không cảm thấy kỳ quái gì về chuyện Tổng giám đốc Quách có phải thật sự muốn tới đây đầu tư hay không. Nhưng lại có người nói Công ty của ông ta đã xây dựng Quảng trường quốc tế Phi Bằng, điều này khiến Từ Quân Nhiên nảy sinh nghi ngờ, nếu như là chuyện khác thì có thể Từ Quân Nhiên sẽ nhớ lầm nhưng rất rõ ràng Quảng trường quốc tế Bằng Phi là hạng mục công trình do Công ty của Trần Hoành Đạt phụ trách, lúc ấy hắn tới thành phố công tác, chính Trần Hoành Đạt đã khoe chuyện với hắn, sao hắn lại không nhớ là Tào Tuấn Vĩ và Trần Hoành Đạt có một thủ hạ họ Quách phụ trách hạng mục này nhỉ?
Mà điểm quan trọng nhất chính là nếu như đúng là bọn họ có ý định muốn đến Nhân Xuyên đầu tư thì chắc chắn không thể có chuyện bỏ qua mình để đi tìm Lý Bân được.
Sở dĩ người ta có thể thành công phần lớn là do có khả năng âm mưu hoạt động, tương tự, tất cả những người có thể đạt được thành tựu trong công tác đều là do lừa đảo mới đạt được những thứ đó.
Từ Quân Nhiên biết rất rõ một đạo lý chính là khi anh vượt qua người khác một chút thì người đó sẽ ghen ghét, còn nếu như anh vượt qua người đó một khoảng rất lớn vậy khi đó người ta sẽ hâm mộ anh.
Trên phương diện chiêu thương này, Từ Quân Nhiên biết Lý Bân vì muốn bản thân mình trở nên siêu việt thì ngoài thông qua phương thức này thì không còn cách nào khác nữa có thể mở rộng phạm vi thế lực của anh ta ở trong huyện.
Cũng phải thừa nhận rằng Lý Bân quả thật là một nhân tài, lúc mới đầu nói chuyện với anh ta Từ Quân Nhiên có chút khinh thường, bởi hắn đã ngồi cái vào cái ghế Chủ tịch Huyện này lâu như vậy mà còn chưa chắc đã có thể nắm được huyện Nhân Xuyện để có được như ngày hôm nay cần những gì. Nhưng giờ nhìn lại thì có thể thấy tên Lý Bân này đúng là có chút bản lĩnh. Mặc dù lúc mới bắt đầu vì muốn bành trướng thế lực của mình mà sắp xếp tay chân vào các ban ngành trong huyện khiến người khác nhìn vào cảm thấy như vậy có chút khó coi nhưng trải qua bài học lần trước, ít nhất thì mấy tháng gần đây, biểu hiện của Lý Bân rất có phong độ của một đại tướng.
Nếu như muốn phát triển được trên con đường làm quan thì nhất định phải có người coi trọng anh, nói giúp anh. Mọi người không phải thường nói muốn làm quan thì đầu tiên là anh phải có năng lực, sau đó sẽ có người nói anh có năng lực, người nói anh có năng lực thì bản thân người đó cũng phải có năng lực. Lý Bân này không có hậu thuẫn chống phía sau, đây là khiếm khuyết duy nhất của anh ta, có lẽ anh ta chỉ có một con đường duy nhất chính là đạt được thành tích trong Nhân Xuyên, lại có quan hệ với Bí thư Lâm, cơ hội để anh ta thăng chức sẽ chắc như đing đóng cột.
Từ Quân Nhiên chắc chắn Lý Bân cũng đã nhìn ra được điểm này nên mới lao tâm khổ tứ mời nhà đầu tư từ phía Nam tới đây.
Chỉ là mọi chuyện có thật sự sẽ thuận lợi như anh ta nghĩ hay sao?
Bạn cần đăng nhập để bình luận