Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 654: Tần thọ.

Rõ ràng, Từ Quân Nhiên và Bối Siêu Quần đều hiểu rõ, đến nay, hai người họ đã chung một chiến tuyến.
- Chủ tịch thành phố Bối, nếu để tôi nói, có nhiều lúc, bí thư Đoạn suy nghĩ không được chu đáo, xuất phát điểm thì tốt, nhưng lại không hiểu rõ tình hình mà chỉ chỉ huy lung tung, như vậy mới dễ xảy ra vấn đề. Thực tiễn là tiêu chí duy nhất để kiểm nghiệm chân lý. Chuyện lần này ở huyện Nhân Xuyên chúng cũng đủ để khiến chúng ta cảnh giác.
Từ Quân Nhiên nhìn Bối Siêu Quần, thâm trầm nói.
Bối Siêu Quần vừa nghe đã cười ha hả. Từ khi biết ông ta, Từ Quân Nhiên chưa hề thấy Bối Siêu Quần cười thoải mái như vậy trước mặt hắn. Bối Siêu Quần cười xong mới nói:
- Ồ, lời này không thể tùy tiện nói ra được. Tôi cũng đã nghe những lời này rồi, chỉ sợ đến lúc truyền tới tai bí thư sẽ khiến người ta có suy nghĩ không tốt.
Từ Quân Nhiên nghe giọng của Bối Siêu Quần mới biết rõ ông ta đang rất vui vẻ. Nếu không, chắc chắn sẽ không nói chuyện với hắn bằng giọng điệu thân mật như vậy đâu. Xem ra con người đều giống nhau, khen ngợi ai cũng thích nghe, ngay cả Bối Siêu Quần cũng như vậy.
Chỉ có điều, chuyện liên quan đến Đoạn Thế Kiệt, Từ Quân Nhiên cũng hiểu, Bối Siêu Quần cũng đã phải chịu nhiều áp lực. Chức bí thư thành ủy tưởng đã đến tay lại bị cướp mất. Trong lòng ông ta dĩ nhiên cũng sẽ có chút oán hận với Đoạn Thế Kiệt.
Nghĩ đi nghĩ lại, Từ Quân Nhiên mới nói:
- Có một số chuyện là sự thật, bịt tai trộm chuông cũng không thể che được tai mắt của mọi người.
Hai người trò chuyện thêm một lúc, Từ Quân Nhiên mới rời khỏi phòng làm việc của Bối Siêu Quần. Trên đường đi, Từ Quân Nhiên thở dài. Từ những biến hóa rất nhỏ từ phía Bối Siêu Quân, hắn đã nhận ra ông ta muốn gì. Chả trách ông ta lại dựa vào Phương Trung Nguyên, có lẽ là muốn tạo ra chút thành tích cho bản thân để hiện thực hóa khát vọng chính trị của mình. Thật ra, nói đến cùng, một khi con người đã đi vào chốn này, không có khát vọng chính trị cũng không được. Người khác nhau, khát vọng cũng khác nhau, khả năng thực hiện khát vọng đó cũng cao thấp khác nhau. Đoạn Thế Kiệt cũng như vậy, Bối Siêu Quần cũng thế, Bạch Lâm hay hắn cũng không phải là ngoại lệ. Nếu Bối Siêu Quần thực sự có thể hiện thực hóa khát vọng chính trị của mình thì cũng tốt, dù sao thì so sánh với Đoạn Thế Kiệt, Từ Quân Nhiên cũng cam tâm tình nguyện thắt chặt quan hệ với người đứng đầu thành ủy.
Trở về huyện Nhân Xuyên, Từ Quân Nhiên đang suy nghĩ xem phải giải thích chuyện của Hà Xương Thịnh với Bạch Lâm như thế nào thì có tiếng gõ cửa vang lên.
Từ Quân Nhiên nhíu mày nói:
- Vào đi!
Vừa dứt lời, một người đàn ông béo núc ních thò đầu vào cười, sau đó mới lách cả người vào theo.
Từ Quân Nhiên mỉm cười:
- Lão Tần, anh làm gì vậy?
Người đi vào là Cục trưởng Cục điện lực huyện Tần Thọ. Phải, không sai, chính là Tần Thọ. Lần đầu tiên nghe thấy cái tên này, Từ Quân Nhiên đã vô cùng bái phục cha mẹ của người này. Đặt cho con trai một cái tên đặc biệt như vậy, quả nhiên là sự tồn tại rất có văn hóa.
Tần Thọ là một trong số cán bộ đứng về phía Từ Quân Nhiên sớm nhất. Tuy nói rằng bộ ban ngành quản lý không được xem như quá quan trọng, chỉ có điều, người này rất biết làm việc, luôn kịp thời tới văn phòng Từ Quân Nhiên báo cáo công việc. Vì thế, Từ Quân Nhiên có ấn tượng khá tốt với anh ta.
Tần Thọ cười ha hả nói:
- Chào chủ tịch huyện, tôi vừa báo cáo công việc bên phía phó chủ tịch huyện Hồ nên nhân tiện qua đây gặp ngài.
Phó chủ tịch Huyện Hồ tên là Hồ Mai, phụ trách quản lý vấn đề y tế – giáo dục. Từ Quân Nhiên gật đầu, cười đáp:
- Báo cáo xong rồi sao?
- Báo cáo xong rồi, còn không phải chuyện phân tách sao. Bàn đi bàn lại mấy tháng vẫn chưa quyết định được, khiến mọi người cũng đều hoang mang.
Việc phân tách mà Tần Thọ nói tới chính là việc của Cục phát thanh truyền hình muốn phân tách khỏi Cục văn hóa, thể thao. Hiện nay, văn hóa và phát thanh truyền hình đang hợp nhất với nhau. Sau đó, Ủy ban cải cách thể chế quốc gia đã đưa xuống một văn bản, nói rằng để tiện cho việc triển khai công tác, yêu cầu văn hóa và phát thanh truyền hình phải tách ra. Hơn nữa, còn phải lập một Cục mới gọi là Cục thể thao, vì thế chuyện này ngay lập tức trở thành một chuyện lớn.
Từ Quân Nhiên gật đầu. Chuyện này hắn biết, hắn cũng biết, sau 10 năm nữa, cùng với nhiệm kỳ lãnh đạo mới, lúc đầu chủ trương phân tách, thay đổi, Ủy ban cải cách thể chế quốc gia lại đưa xuống một văn bản mới, nói rằng để giảm cơ cấu, nâng cao hiệu suất làm việc, ba lĩnh vực văn hóa, phát thanh, truyền hình, thể thao hợp lại thành một.
Nhưng bây giờ, vì chuyện này mà trong huyện rất căng thẳng, Cục phát thanh truyền hình cũng rất đau đầu. Huyện đau đầu vì không dễ sắp xếp cán bộ, một cái bẫy bầy ra chắc chắn sẽ liên quan đến việc sử dụng, bổ nhiệm cán bộ. Đó là việc phải có thêm hai cán bộ cấp chính, mỗi đơn vị cần có một vị trí, mỗi vị trí đều sẽ bị tranh đoạt rất gay gắt.
Về phần Cục phát thanh truyền hình ban đầu là Cục phát thanh phân tách ra làm Cục văn hóa và Cục thể thao. Tuy nói là có thêm hai Cục trưởng nhưng cũng đều là cán bộ chính khoa, quản lý đài truyền hình sẽ béo bở hơn quản lý các Cục khác, giống như việc có nhiều người đi tranh đoạt một vị trí, nếu không đoạt được sẽ trở nên rất phiền phức.
Giống như Tần Thọ, mấy ngày gần đây đều vô cùng đau đầu vì chuyện này. Dù sao thì hiện nay, tuy nói người đứng đầu Cục phát thanh truyền hình này vẫn là anh ta. Nhưng sau khi phân tách, nếu anh ta có thể giữ được vị trí hiện tại, dĩ nhiên mọi người đều rất vui vẻ. Nhưng nếu như không cẩn thận mà biến thành Cục trưởng Cục thể thao, vậy mọi chuyện sẽ không còn như giờ nữa đâu. Thế nhưng, người tính không bằng trời tính, hợp hay không không phải anh muốn mà nói được. Văn bản cấp trên đã đưa xuống, huyện dĩ nhiên phải chấp hành. Cứ như vậy, trong ba vị trí chỉ có thể chọn một, nhất định có hai người sẽ bị ghẻ lạnh, phải dời khỏi Cục phát thanh truyền hình. Tần Thọ hiểu rất rõ, nếu mình bị đào thải cũng đồng nghĩa với việc mọi thứ hiện nay anh ta đang có đều sẽ mất.
Từ Quân Nhiên hiểu rõ suy nghĩ của Tần Thọ. Hắn biết rõ, Tần Thọ không có chỗ dựa nào khác, mọi hy vọng đều đặt trên người hắn. Nhưng đến lúc đó có thể được không, hiện giờ còn chưa biết được. Vì một mình hắn cũng không thể làm chủ được mọi việc, còn có cả bí thư Bạch Lâm, trưởng ban tổ chức Tôn Á Châu… Trong lòng mỗi vị lãnh đạo đều có người của riêng mình. Nghĩ tới đây, hắn nói:
- Nghe nói tháng sau phải tham gia cuộc họp của Ủy viên thường vụ, cuối cùng sẽ quyết định ai, đến giờ vẫn chưa xác định được. Anh nên tìm bí thư Tôn thì hơn.
Đột nhiên, Tần Thọ trợn mắt lên:
- Tôi đi tìm ông ta, liệu có được không?
Từ Quân Nhiên biết ý anh ta là gì. Tần Thọ đứng về phía hắn, vị trí Cục trưởng mới ngồi được 3 năm, hiện nay lại phải đối mặt với việc này, sao anh ta có thể không lo lắng được chứ? Anh ta luôn cho rằng mình là người của Từ Quân Nhiên, hiện nay, Từ Quân Nhiên lại bảo anh ta đi tìm Tôn Á Châu, chẳng lẽ hiểu nhầm muốn anh ta đi theo Tôn Á Châu hay sao? Từ Quân Nhiên cười nói:
- Không sao, đây là thời khắc quan trọng. Chỉ cần phó bí thư Tôn có thể nói một câu, tôi thêm vào một chút, vấn đề sẽ không quá lớn.
Lúc này, Tần Thọ mới vui vẻ nói:
- Vậy thì tốt, tôi sẽ bớt chút thời gian đi tìm ông ta.
Nói xong, anh ta đột nhiên hạ thấp giọng xuống nói:
- Thủ trưởng, ngài nói xem, tôi nên tới văn phòng của phó bí thư Tôn hay trực tiếp tới nhà ông ta?
Từ Quân Nhiên hiểu rõ ý của Tần Thọ. Nếu tới văn phòng gặp chính là tay không đi báo cáo công việc. Còn đến nhà chính là phải đem theo lễ vật tới. Từ Quân Nhiên chau mày, hắn cảm thấy Tần Thọ không nên đề cập với hắn chuyện ngu xuẩn này. Vì thế hắn nói:
- Anh tự xem nên làm thế nào đi.
Dĩ nhiên Tần Thọ đã nhận ra Từ Quân Nhiên không vui cho lắm, vì thế anh ta liền vội vàng gật đầu:
- Được rồi, được rồi.
Nói xong, anh ta cười hì hì:
- Chủ tịch Huyện, đài truyền hình tổ chức tiệc tối mừng tết nguyên đán, nếu ngài có thời gian, có thể tham gia được không?
Từ Quân Nhiên cũng cảm thấy lời mình vừa nói có vẻ quá nghiêm khắc. Tần Thọ hỏi hắn như vậy, một mặt coi hắn là một người có thể tín nhiệm được, một mặt cũng vì anh ta rất mong chờ vào vị trí Cục trưởng Cục phát thanh. Từ Quân Nhiên bất đắc dĩ cười khổ, nói với Tần Thọ:
- Lão Tần, có một số việc đừng lo lắng quá. Việc nên làm vẫn phải làm, đừng lo lắng đến những việc khác. Chuyện bữa tiệc đó, tôi sẽ xem xét.
Tần Thọ vừa nghe lời Từ Quân Nhiên nói, tâm trạng đã khá lên rất nhiều. Anh ta gật đầu nói:
- Tôi nghe theo chủ tịch huyện, vậy tôi đi trước đây.
Nói xong, anh ta liền ra ngoài.
Nhìn bóng lưng Tần Thọ rời đi, Từ Quân Nhiên cảm thấy hơi áy náy. Hơn một năm qua, Tần Thọ rất trung thành với hắn. Tuy không có công lao gì lớn, nhưng luôn báo cáo với hắn chuyện của Cục phát thanh, những nơi cần tuyên truyền anh ta đều không bỏ qua. Việc của anh ta, hắn nên giúp mới đúng, không nên đẩy cho người khác. Thế nhưng hắn nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy nên để anh ta đi tìm Tôn Á Châu. Đây là sự cần thiết của tình hình, cũng là sự cần thiết chiến lược.
Từ Quân Nhiên không chỉ một lần nghĩ đến việc phân chia Cục phát thanh. Hắn hiểu rõ, nếu ba cục phân tách, chắc chắn Cục phát thanh là quan trọng nhất, nhất định sẽ bị mọi người tranh đấu gay gắt. Cho ai lên, không cho ai lên, quan trọng phải xem ai đứng sau người đó. Cuối cùng, năng lực của mỗi người đều thành thứ yếu, người đứng phía sau mới là quan trọng nhất.
Từ Quân Nhiên đã sớm nghe nói, Trương Mẫn Cục phó Cục Phát thanh được phân quản lý văn hóa là người của Bạch Lâm, trong thời khắc quan trọng này, Bạch Lâm có thể bỏ qua hay sao? Tuy mọi người có rất nhiều lời phê bình về đời sống của Trương Mẫn, nhưng cô ta có năng lực ngoại giao rất tốt, năng lực truyền thông cũng được mọi người công nhận. Lúc trước, cô ta là diễn viên đoàn kịch huyện, vì hình tượng tốt, nghiệp vụ cao, 20 tuổi đã trở thành phó đoàn kịch. Lúc đó, Bạch Lâm là phó chủ tịch huyện phụ trách vấn đề y tế, văn hóa, giáo dục, rất quan tâm đến cô phó đoàn xinh đẹp này. Sau đó, Bạch Lâm làm phó ban tuyên truyền, trưởng ban, phó bí thư huyện ủy, chủ tịch huyện, Trương Mẫn cũng thăng tiến theo. Từ vị trí phó đoàn trở thành trưởng ban văn hóa của Cục phát thanh, sau đó trở thành Cục phó. Hiện nay, tuy Trương Mẫn đã vào độ tuổi trung niên, nhưng trời sinh có khí chất xinh đẹp, dĩ nhiên, cô ta thoạt nhìn vẫn động lòng người. Dáng người thon thả và khuôn mặt xinh đẹp chính là giấy thông hành của cô ta trong mọi công việc. Trong thành phố dường như không ai không biết đến Cục phó xinh đẹp của Cục phát thanh huyện Nhân Xuyên.
Không chỉ có Trương Mẫn, ngoài ra còn có cả Cục phó Cục phát thanh Mã Vạn Lý, là người của chủ tịch huyện trước đây. Chủ tịch Huyện 1 năm trước nhậm chức đã được điều tới Hội đồng nhân dân thành phố đảm nhiệm chức vụ chủ nhiệm một ủy ban nào đó. Điều này cũng đồng nghĩa với việc ông ta sẽ dần dần rời khỏi võ đài chính trị. Lời của ông ta cũng không ai nghe nữa. Còn Cục phó Mã Vạn Lý được ông ta che chở dĩ nhiên cũng phải dựa vào một bên nào đó trong Cục, chắc chắn không phải đối thủ của Cục phó xinh đẹp.
Mã Vạn Lý không phải là đối thủ của Trương Mẫn, còn Tần Thọ thì sao? Dĩ nhiên cũng không phải. Điều này không có nghĩa là năng lực của Tần Thọ không bằng cô ta, nhưng người đứng phía sau anh ta không có quyền lực lớn bằng Bạch Lâm. Sự tranh đấu giữa Tần Thọ và Trương Mẫn dĩ nhiên sẽ trở thành sự so sánh giữa hắn và Bạch Lâm. Một người là chủ tịch huyện, một người là bí thư huyện ủy, rõ ràng, xét về phương diện thực thi và vận dụng quyền lực, Từ Quân Nhiên không phải là đối thủ của Bạch Lâm – người đứng đầu huyện ủy.
Vì thế Từ Quân Nhiên mới cân nhắc đến việc bảo Tần Thọ đi tìm Tôn Á Châu. Nếu Tôn Á Châu cũng đồng ý hỗ trợ anh ta, hắn cũng nắm chắc vài phần. Dù sao thì chuyện này, ban tổ chức huyện ủy cũng có quyền lên tiếng. Sự ảo diệu của chuyện này nằm ở chỗ biết nắm bắt quyền lực, phải xem Tần Thọ có thể mượn được sức mạnh đó hay không.
Tuy nói là hắn và Tôn Á Châu là mối quan hệ hợp tác, nhưng Từ Quân Nhiên cũng hiểu rõ, người ta cũng không phải là thuộc hạ mà mình có thể hô to gọi nhỏ. Mối quan hệ đồng minh trong chốn quan trường, nói trắng ra là đôi bên cùng lợi dụng nhau, hai bên cùng đi tìm kiếm lợi ích. Từ Quân Nhiên và Tôn Á Châu làm cộng sự đã được hơn một năm, hắn biết, người đứng đầu ban tổ chức huyện ủy bề ngoài có vẻ là một người hiền lành, nhưng thực tế ông ta là một người như thế nào, hắn cũng còn chưa rõ. Lần này để Tần Thọ đi tìm ông ta, một mặt để Tần Thọ đi tìm người hỗ trợ để có thể đánh bại được đối thủ cạnh tranh của mình, hai là muốn anh ta tìm ra điểm tận cùng của Tôn Á Châu, tìm hiểu xem rốt cục Tôn Á Châu là người như thế nào, sau này mới biết đường cư xử.
Tần Thọ ra khỏi phòng làm việc của Từ Quân Nhiên. Đến ngoài cửa thì có một chiếc xe con màu trắng dừng lại trước mặt anh ta.
Thấy đây là xe chuyên dụng của mình, tâm trạng của Tần Thọ rất tốt. Hắn cảm thấy xe tốt, lái xe cũng tốt, tốt hơn cả vẫn là vị trí Cục trưởng. Từ ba năm trước, sau khi trở thành người đứng đầu Cục phát thanh, anh ta đã có xe riêng. Điều này không chỉ tiện cho anh ta, mà quan trọng hơn còn là biểu trưng của quyền lực, là tiêu chí của thành công. Ngồi trong chiếc xe thế này, tự anh ta cũng thấy khác hẳn, ánh mắt người khác nhìn cũng khác hẳn. Trong ánh mắt đó tràn đầy sự tôn kính và sùng bái trước quyền lực của anh ta, đồng thời cũng không thiếu sự nịnh bợ.
Trong đó, anh ta nhìn thấy cặp mắt vô cùng quyến rũ, đôi mắt đó không giống với người bình thường, mang trong mình sự nhu mỳ, nhẹ nhàng của người phụ nữ. Một lần anh ta đã chạm mắt với người phụ nữ đó ở trước cổng, lập tức giữa hai người có một cảm giác khác biệt. Anh ta nói, cô dẫn chương trình rất hay, ngày nào anh ta cũng xem. Cô nói, anh ta rất biết cách ăn nói, lúc tổ chức cuộc họp tôi đều chú ý nghe. Anh ta cười, cô cũng cười. Lúc ra khỏi cửa, anh ta nói, có thời gian đến văn phòng tôi ngồi chút. Cô nói, được, có thời gian tôi sẽ qua. Sau này, cô đến thật, hai người bọn họ nhanh chóng trở nên thân thiết, cuối cùng bùng cháy đến tận trên giường của anh ta. Sau đó, cứ cách mấy ngày bọn họ lại gặp nhau. Cuộc sống của anh ta trở nên ngọt ngào lạ thường. Anh ta hy vọng có thể tiếp tục cuộc sống này, đến khi không thể tiếp tục bùng cháy được nữa. Tuy nhiên, anh ta chưa đợi được đến ngày đó thì văn kiện về vấn đề phân tách Cục phát thanh được đưa xuống. Chuyện này khiến anh ta vô cùng hoảng sợ. Nếu anh ta không phải người đứng đầu, điều đó cũng đồng nghĩa với việc anh ta sẽ mất đi mọi thứ hiện giờ mình đang có, bao gồm cả quyền lực, địa vị, tiền bạc và người đẹp, còn có cả chiếc xe riêng. Ngọn lửa giữa hai người còn có thể tiếp tục bùng cháy nữa hay không là điều rất khó nói.
Xe vừa ra khỏi cửa thì lái xe nói với Tần Thọ:
- Cục trưởng Tần, đi đâu bây giờ?
- Về Cục đi.
Tần Thọ thản nhiên nói, xe nhanh chóng đi về phía Cục phát thanh.
Mỗi lần ngồi trên xe nhìn thấy tòa nhà văn phòng Cục phát thanh từ xa, Tần Thọ luôn cảm thấy vô cùng kích động và ngọt ngào như một giấc mơ. Ở đó có sự nghiệp của anh ta, có người phụ nữ anh ta yêu, có tâm huyết anh ta đã bỏ ra, có cả hy vọng và thu hoạch của anh ta. Đó là địa phận của anh ta, ở đó, mọi thứ anh ta nói đều thành hiện thực, mọi người nhìn thấy anh ta đều vô cùng cung kính, gật đầu, khom eo. Thứ cảm giác này từ trước đến nay anh ta chưa từng có.
Anh ta hiểu rõ, mọi thứ mình có được đều nhờ quyền lực ban cho. Lúc trước vẫn duy trì trên người vị phó bí thư huyện ủy đã đề bạt anh ta, không có sự bồi dưỡng, đề bạt của người đó, chỉ sợ đến giờ anh ta vẫn đang làm việc ở Ủy ban xã, làm gì có chuyện có được quyền lực to lớn như hiện giờ, và dĩ nhiên làm gì có chuyện có được một đoạn tình cảm nồng nhiệt với một nữ MC xinh đẹp, trẻ trung đến thế cơ chứ? Nhưng hiện nay, người đề bạt anh ta đã đã nghỉ hưu, không thể giúp anh ta tranh thủ quyền lực được nữa. Mọi hy vọng của Tần Thọ đều đặt lên trên người vị chủ tịch huyện mới như Từ Quân Nhiên.
Quyền lực quả là một thứ thật tốt đẹp, có quyền lực khác hẳn việc không có quyền lực. Quyền lực lớn khác hẳn quyền lực thấp. Trong thời đại đầy dục vọng này, chỉ cần trong tay có quyền lực, bất cứ dục vọng nào đều có thể trở thành hiện thực. Quyền lực không chỉ là liều thuốc kích thích của người đàn ông mà còn là tấm giấy thông hành của dục vọng. Chính vì sợ mất đi mọi thứ đang có, anh ta mới phải hết lần này tới lần khác chạy đi tìm Từ Quân Nhiên, với ý đồ để hắn giúp đỡ anh ta có được quyền lực lớn hơn. Ám hiệu lúc nãy Từ Quân Nhiên cho anh ta đã khiến anh ta tỉnh táo lại. Anh ta hiểu rõ, nếu muốn đánh bại Trương Mẫn – một người phụ nữ ai cũng có thể làm chông, ở huyện Nhân Xuyên này, người có thể chống lại Bạch Lâm chỉ có chủ tịch huyện Từ Quân Nhiên. Nhưng người có quyền đề bạt nhân sự cán bộ trong cuộc họp của Ủy ban thường vụ chính là phó bí thư huyện ủy, trưởng ban tổ chức Tôn Á Châu.
Để bảo vệ và mở rộng phạm vi quyền lực của mình, Tần Thọ quyết định nghe theo lời khuyên của Từ Quân Nhiên, đi gặp Tôn Á Châu. Chỉ cần phó bí thư Tôn đồng ý ra mặt ủng hộ anh ta trong cuộc họp thường vụ huyện ủy, đến lúc đó, Từ Quân Nhiên cũng thuận tiện giúp đỡ anh ta. Khi đó, anh ta hoàn toàn có khả năng bảo vệ vị trí hiện tại của mình.
Dĩ nhiên Từ Quân Nhiên không biết Tần Thọ suy nghĩ nhiều như vậy, lúc này hắn đang bất đắc dĩ nhìn Quan Ba.
- Chủ tịch Huyện, nếu không hay để tôi báo cáo chuyện này đi.
Quan Ba trầm mặc nữa ngày trời mới dám mở miệng nói với Từ Quân Nhiên. Chuyện Hà Xương Thịnh rút vốn đầu tư là chuyện sớm muộn gì cũng phải thông báo với huyện ủy. Thay vì Từ Quân Nhiên bị phê bình trong cuộc họp thường vụ huyện ủy, không bằng một phó chủ tịch huyện như anh ta tự mình nhận việc này đi thì tốt hơn.
Từ Quân Nhiên mỉm cười, khẽ lắc đầu, từ chối ý của Quan Ba:
- Phó chủ tịch Huyện Quan, tôi biết anh có ý tốt. Chỉ có điều nếu chuyện này là do tôi làm, vậy tôi phải báo cáo lại với bí thư Bạch mới đúng.
Quan Ba há hốc mồm, muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
Cho dù là anh ta hay Từ Quân Nhiên, họ đều hiểu rõ, ai chịu trách nhiệm chuyện này chắc chắn sẽ bị chỉ trích trong cuộc họp thường vụ huyện ủy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận