Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 720: Vạch trần.

- Tổng giám đốc Quách! Để tỏ lòng thành ý của chúng tôi, sau khi ký kết hợp đồng, chúng tôi sẽ tiền đầu tư bên chính phủ kỳ đầu chuyển vào tài khoản của Công ty Waston.
Lý Bân cười nói với Quách Bằng Phi và Lâm Hải. Sở dĩ anh ta có lòng tin như vậy vì Lâm Hải – con của Bí thư Tỉnh ủy đã là người phụ trách của Công ty Waston này. Như vậy, Tùng Hợp lại có thêm mối quan hệ. Lý Bân có cảm giác như mình đào được bảo bối.
Quách Bằng Phi nghe thấy câu trả lời thuyết phục như vậy từ Lý Bân , trong lòng vô cùng vui mừng. Chỉ cần hợp đồng được ký thì mấy trăm vạn đã tới tay anh ta rồi.
Nghĩ tới đây, Quách Bằng Phi rất thận trọng nhìn xung quanh rồi thản nhiên nói với Lý Bân:
- Chủ tịch huyện Lý. Tôi thấy chúng ta bắt đầu ký kết được rồi.
Lý Bân liên tục gật gật đầu, lập tức tuyên bố lễ ký kết chính thức bắt đầu.
Sau khi hai bên ngồi ở hai bên bàn hội nghị. Lý Tố Mai nhìn thoáng qua Lý Bân đang đứng cạnh Đoạn Thế Kiệt cùng Bối Siêu Quần, trong lòng cô thầm nóng lòng thay Từ Quân Nhiên. Chủ tịch huyện Lý bỏ nhiều công sức vào việc này, lại mời được Bí thư Thành ủy và Chủ tịch Thành phố tới chứng kiến lễ ký kết. Việc này có thể gây phiền toái cho bí thư Từ đây.
Cô cũng hiểu rõ dụng ý Lý Bân làm như thế, không ngoài việc đề cao y để Huyện ủy hướng về mình. Nhưng, trường hợp hôm nay, nếu như Từ Quân Nhiên không xuất hiện, e rằng mọi người lại nghỉ như ý của Lý Bân – Bí thư Từ đã tính toán nhỏ nhặt rồi.
Ngay lúc này, Lý Bân quay đầu, lớn tiếng nói với Phó Chủ tịch huyện Quan Ba:
- Chủ tịch huyện Quan, Bí thư Từ sao vẫn chưa thấy qua đây? Không phải đã có báo cáo sang huyện ủy rồi sao?
Nghe Lý Bân nói, sắc mặt Quan Ba lập tức trở nên khó coi. Trước đó, Lý Bân cũng không nói như thế. Bây giờ y nói vậy, xem ra rõ ràng là muốn trước mặt lãnh đạo Thành phố làm hạ thấp uy quyền của Từ Quân Nhiên. Nghĩ đến đây, Quan Ba vội vàng nói:
- Vâng, tôi đi tìm Bí thư Từ ngay đây.
Bình tĩnh mà xem xét, Từ Quân Nhiên tới hay không tới cũng không ảnh hưởng tới việc ký kết này. Đặc biệt, trước mặt Bí thư Thành ủy cùng Chủ tịch Thành phố, Lý Bân nói như thế là có ý đồ rất rõ ràng – muốn làm khó cho Từ Quân Nhiên. Nói trắng ra, Lý Bân hy vọng thông qua việc này muốn cho Đoạn Thế Kiệt và Bối Siêu Quần nghĩ sai về Từ Quân Nhiên. Anh ta đường đường là Bí thư huyện ủy – người đứng đầu huyện Nhân Xuyên. Thế mà huyện đang có nhiệm vụ trọng yếu nhưng lại không có mặt. Chứng tỏ Bí thư Từ là người không có tính kỷ luật.
Quan Ba cũng nhìn ra dụng tâm hiểm ác của Lý Bân. Cho nên nói xong, anh ta lập tức muốn đi tìm Từ Quân Nhiên.
Không nghĩ tới, Lý Bân lập tức hiểu ý của Quan Ba. Anh ta cười, khoát khoát tay nói:
- Được rồi, bỏ qua chuyện này đi. Chúng ta không thể để mọi người ở đây chờ một mình Bí thư Từ được. Có Bí thư Đoạn và Chủ tịch thành phố Bối rồi, chúng ta bắt đầu thôi.
Nói xong, y quay sang Đoạn Thế Kiệt và Bối Siêu Quần cười, nói tiếp:
- Bí thư Đoạn, Chủ tịch Bối! Chúng tôi xin phép được bắt đầu.
Đoạn Thế Kiệt cùng Bối Siêu Quần liếc nhau một cái. Họ cùng mỉm cười, khẽ gật đầu. Coi như họ đã đồng ý với ý kiến của y.
Làm chính trị đến cấp bậc này, không ai là đồ ngu ngốc cả. Tuy Lý Bân nói đến đó thì ngừng, nhưng hai người họ nghe được từ bên trong là có ý khác. Chẳng qua, bọn họ đều là người thông minh cho nên trên nét mặt của mọi người vẫn không thay đổi mà thôi.
Lý Bân hiện đang rất phấn khởi. Y cười tủm tỉm nhìn Quách Bằng Phi. Trong lòng anh ta cho rằng nhà đầu tư này là ngôi sao May Mắn với mình. Nếu không có anh ta, mình làm sao có thể mò được chiến tích lớn như vậy. Thành công này, không thể chia xẻ cho Từ Quân Nhiên trước mặt lãnh đạo Thành ủy được.
Mà vào đúng lúc này, Từ Quân Nhiên mới cùng Lưu Hoa Cường tới cửa lớn của Ủy ban huyện. Họ vừa xuống xe, hắn đã thấy một cảnh sát mặc đồng phục đang đứng đó – Trương Hỉ Bân.
Trương Hỉ Bân mặc quân phục, sắc mặt nghiêm túc, trên người có mang theo súng. Phía sau anh ta có mười mấy người sắc mặt lạnh lùng. Xem ra, họ đều là cảnh sát hình sự xuất thân từ cảnh sát.
- Trưởng phòng Trương! Đã chuẩn bị xong chưa?
Từ Quân Nhiên xuống xe, đi tới trước mặt Trương Hỉ Bân nghiêm túc hỏi.
Trương Hỉ Bân gật gật đầu:
- Bí thư Từ! Tôi nhận được lệnh của Bí thư Trương ở Ủy ban chính pháp. Bí thư Trương chỉ thị cho chúng tôi, nhất định phải toàn lực phối hợp với ngài để bắt người đang bị hiềm nghi phạm tội. Mặt khác, trong tỉnh đã thành lập tổ chuyên án do Bí thư Lâm đích thân chỉ huy. Chúng tôi nhất định phải phối hợp cùng với anh em ở Phòng Công an bắt phần tử phạm tội.
Từ Quân Nhiên lập tức sửng sốt. Hắn không thể nghĩ tới chuyện này lại làm kinh động đến trong tỉnh. Hơn nữa, tỉnh Tùng Hợp phản ứng lại mạnh như vậy, chẳng lẽ làm lãnh đạo trong tỉnh lo lắng như thế sao?
Hắn cũng không biết, tin tức vụ án của Quách Bằng Phi ở Lĩnh Nam truyền đến tỉnh uỷ Tùng hợp, lại kinh động đến Tỉnh ủy thế.
Thời gian này, Lâm Hải cùng Quách Bằng Phi lấy danh nghĩa khảo sát đầu tư. Ở Tùng Hợp, mười mấy khu đã ký kết hợp đồng, hợp tác với anh ta, vì có Bí thư Lâm ở bên trong. Cũng chính vì nguyên nhân này, khi biết con của vị lãnh đạo đã trở thành đồng lõa của kẻ lừa đảo, Bí thư Lâm giận tím mặt. Với tư cách hơn nửa đời người làm cán bộ kỳ cựu, là người trong nhà, nhưng ông yêu cầu làm cực kỳ nghiêm khắc. Ông không nghĩ việc mất mặt này đã truyền đến Lĩnh Nam.
Biết được chuyện này, Bí thư Lâm đập bàn mắng vợ. Trước tiên ông quyết định thành lập tổ chuyên án nhất định phải đưa cảnh sát tới Lĩnh Nam bắt đám Quách Bằng Phi.
Đương nhiên là Từ Quân Nhiên không biết những chuyện này. Nhưng, trong tỉnh đã có chỉ thị, hắn càng có thêm lòng tin rồi.
- Chủ tịch Quan, Người vẫn ở bên trong chứ?
Quan Ba vừa mới từ huyện uỷ đi ra, Từ Quân Nhiên nhìn thấy ông ta liền hỏi.
Quan Ba gật gật đầu:
- Bí thư Từ! giám đốc Quách và những lãnh đạo có mặt ở đó lâu rồi. Lễ ký kết sắp bắt đầu rồi.
Thực sự, ông ta sốt ruột thay cho Từ Quân Nhiên. Hôm nay, không còn là Từ Quân Nhiên và Lý Bân đánh nhau vì thể diện rồi. Nếu như Bí thư Từ không thể cứu vãn cục diện này, tất nhiên sẽ bị cấp trên chỉ trích.
Từ Quân Nhiên nở nụ cười lạnh, không thèm ngó tới nói:
- Ông ta không phải là nhà đầu tư, chẳng qua chỉ là một tên lừa gạt mà thôi.
Nói xong câu đó, Từ Quân Nhiên khoát tay dẫn mọi người lên lầu đi về lễ đường bên kia.
Vẻ mặt Quan Ba khó hiểu. Trước đó, Từ Quân Nhiên không hề nói cho ông biết việc đầu tư là có vấn đề. Nên ông ta chỉ cho là Bí thư Từ với Chủ tịch Lý có bất đồng mà thôi. Bây giờ, nghe Từ Quân Nhiên nói ý này, chẳng lẽ giám đốc Quách là kẻ lừa đảo? Trong nội tâm có chút kinh ngạc, Quan Ba đột nhiên có cảm giác được chuyện hôm nay e rằng sẽgây ra trận tranh chấp lớn đây.
Trong lễ đường, Lâm Hải cùng Lý Bân đang chuẩn bị cho lễ ký kết,cửa lớn bị mấy người dùng sức đẩy ra. Từ Quân Nhiên cùng mọi người đi vào. Súng trong tay, Trương Hỉ Bân hướng vào Quách Bằng Phi miệng hô lớn:
- Không được nhúc nhích! Giơ tay lên!
Tất cả mọi người đều kinh hãi.
- Từ Quân Nhiên! Cậu muốn làm cái gì?
Bối Siêu Quần đứng dậy, tay chỉ vào Từ Quân Nhiên quát lớn. Tuy nhiên, ông không biết chuyện gì đã xảy ra. Nhưng Từ Quân Nhiên đem theo một đám người súng đạn trong tay đã lên nòng xông vào nơi nhà đầu tư đang ký kết hợp đồng. Là Chủ tịch, ông ta có quyền chất vấn Từ Quân Nhiên.
Gương mặt Lý Bân cũng kinh ngạc:
- Từ, Bí thư Từ! Anh muốn làm gì?
Đoạn Thế Kiệt không nói gì. Ngược lại, ông nhíu mày nhìn về phía Từ Quân Nhiên. Trước đó, Từ Quân Nhiên vào Thành phố báo cáo những nghi ngờ của mình với ông. Có điều, Đoạn Thế Kiệt cũng không để trong lòng. Bây giờ, xem ra Từ Quân Nhiên – người này không phải là bắn tên không có đích rồi. Biểu hiện hôm nay của hắn đã chứng minh. Xem ra, hắn đã tìm được chứng cớ chứng minh Quách Bằng Phi chính là bọn lừa đảo rồi.
Từ Quân Nhiên cũng không phản ứng với Bối Siêu Quần và Lý Bân. Hắn bước nhanh tới bên Đoạn Thế Kiệt, thấp giọng nói:
- Bí thư Đoạn! Tôi đã điều tra rõ ràng. Người này chính là từ Lĩnh Nam tới để lừa đảo. Công anh Lĩnh Nam đã phát lệnh truy nã. Tỉnh ủy cũng đã lập chuyên án phụ trách việc này. Bí thư Lâm đích thân ra lệnh, nhất định phải bắt được những người này! Đồng chí Trương Hỉ Bân ở Cục Công an đã nhận được mệnh lệnh từ Công an tỉnh!
Nghe nói, sắc mặt Đoạn Thế Kiệt trở nên tái nhợt. Ông không thể nào nghĩ tới chuyện này. Vậy mà, Từ Quân Nhiên đã đoán đúng!
Bối Siêu Quần ngồi ngay bên cạnh Đoạn Thế Kiệt. Từ Quân Nhiên nói, ông ta cũng nghe rõ ràng, bất luận như thế nào Bối Siêu Quần cũng không nghĩ tới một kết cục như vậy.
Lúc này, Trương Hỉ Bân mang súng tới trước mặt Quách Bằng Phi:
- Quách Bằng Phi, lá gan của ngươi to thế? Dám đến huyện Nhân Xuyên lừa gạt chúng tôi. Để Tôi xem ngươi còn giả bộ như thế nào nữa?
Quách Bằng Phi trừng mắt nhìn. Y không thể tưởng tượng nổi những gì đang diễn ra trước mắt, mình gần tới thành công lại bị đối phương phát hiện ra. Rốt cuộc là có vấn đề ở chỗ nào? Y tự hỏi mình cơ bản không để lộ ra bất kỳ dấu vết gì. Chẳng lẽ bọn họ là thần tiên sao?
- Anh… anh nói bậy bạ gì đó? Tôi không rõ ý của anh!
Đến lúc này, Quách Bằng Phi còn muốn chống chế cho qua chuyện.
Lúc này, thần trí Lâm Hải như mất hồn. Anh ta đứng trước mặt Quách bằng Phi lạnh lùng hỏi Trương Hỉ Bân:
- Anh là ai? Dựa vào cái gì mà vu oan cho giám đốc Quách? Anh có tin hay không, tôi gọi người đến bắt anh lại. Anh đã làm hỏng cuộc ký kết hôm nay!
Bất đắc dĩ, Trương Hỉ Bân nhìn anh ta một cái. Anh quay đầu nhìn Từ Quân Nhiên, ý tứ rất rõ ràng. Anh hỏi Bí thư Từ nên xử lí thế nào với nhân vật có thân phận cao quý này.
Từ Quân Nhiên cũng có chút đau đầu. Thân phận Lâm Hải quá đặc thù rồi. Dù sao anh ta cũng là Công tử của người đứng đầu Tỉnh ủy, mình vẫn không có biện pháp gì, cũng không thể bắt cậu ta. tên nhóc này cũng là người bị hại, bị Quách Bằng Phi lợi dụng sự ngu ngốc mà lừa cho một trận.
Vừa lúc đó, Quách Bằng Phi bỗng nhiên kéo Lâm Hải lại lớn tiếng nói:
- Tôi với cậu ta hợp tác cùng nhau! Tôi với cậu ta hợp tác cùng nhau! Các người không thể bắt tôi!
Bạn cần đăng nhập để bình luận