Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 365: Báo cáo.

Trong cơ quan chính phủ có tồn tại một loại tín hiệu. Chính là, người mà lãnh đạo dẫn đi công tác không thể tùy tiện mà phải lựa chọn. Mà đã là người được chọn, đối với anh ta đây chính là tín hiệu tốt, cũng tức là vận may của anh ta sắp đến rồi. Cả cơ quan bao nhiêu con người nhưng chỉ có bản thân được chọn, lại còn là chuyện cùng đi với sếp, thì quả là chuyện vui lớn, mà bất cứ ai làm quan đều phải ao ước.
Ở quan trường, cũng có tín hiệu giống như vậy. Lãnh đạo không bao giờ vô duyên vô cớ chú ý một người, chỉ cần lãnh đạo chú ý đến một người nào đó, vậy cho thấy người này có khả năng nhận được sự ưu ái của lãnh đạo.
Chu Trạch Thành nếu như không phải vì được Trần Đại Dũng chú ý, đoán chừng đời này cũng chỉ làm đến Phó trưởng ban Tổ chức. Hoàn toàn là nhờ có Trần Đại Dũng nên ông mới có thể “cá chép vượt long môn”, thoáng cái vượt quả mấy tên phó ban khác trở thành người nắm giữ quyền hành trong thường ủy huyện ủy huyện Phú Lạc. Cho nên mới nói đối với người làm quan lãnh đạo có bao nhiêu tầm ảnh hưởng.
Hiện tại Từ Quân Nhiên lại cho ông biết hắn không quen với Trần Đại Dũng, sao có thể không khiến ông kinh ngạc cho được?
- Đồng chí Tiểu Từ, cậu thật sự không biết bí thư Trần?
Chu Trạch Thành nhìn Từ Quân Nhiên, nhịn không được hỏi lại lần nữa.
Từ Quân Nhiên cau mày gật đầu:
- Thật sự không quen.
Dừng lại, đột nhiên Từ Quân Nhiên hỏi:
- Đúng rồi, bí thư, bí thư Trần từng công tác ở Giang Nam hay thủ đô không?
Người hắn quen đều là ở tỉnh Giang Nam hoặc là thủ đô, Trần Đại Dũng nếu từng gặp qua chắc cũng chỉ ở hai địa phương này.
- Làm sao cậu biết? Bí thư Trần đúng là từng học ở Trường Đảng trung ương, ông ấy là cán bộ đến từ tỉnh Giang Nam.
Chu Trạch Thành vẻ mặt kinh ngạc nhìn Từ Quân Nhiên, không hiểu làm sao hắn có thể biết rõ lai lịch của bí thư Trần đến thế? Đến cả chính ông cũng là đặc biệt điều tra mới biết được.
Từ Quân Nhiên cười khổ, trong đầu đại khái đã có chút manh mối, nhưng vẫn không rõ Trần Đại Dũng là người nào?
Chu Trạch Thành thấy thế cũng không hỏi nhiều. Nhưng nội tâm đối với bối cảnh của Từ Quân Nhiên càng thêm tò mò. Nếu Trần Đại Dũng chưa từng gặp Từ Quân Nhiên đã chiếu cố hắn như thế. Như vậy chứng tỏ có người ra lệnh cho Trần Đại Dũng, cấp bậc hẳn là còn cao hơn nhiều.
Là ai, còn lợi hại hơn lãnh đạo cấp Sở chứ?
Trong lòng Chu Trạch Thành mơ hồ suy đoán .Vụ này đúng là đáng lắm, ông ta mừng thầm. Nếu chuyện đúng là thật, bản thân lần này coi như trúng số lớn rồi.
- Chào bí thư Chu.
Từ Quân Nhiên và Chu Trạch Thành vừa tới tầng năm, liền chạm mặt một người trẻ tuổi độ hai mươi, vừa thấy Chu Trạch Thành đến lập tức từ trên ghế đứng dậy chào hỏi.
Chu Trạch Thành mỉm cười, hơi gật đầu:
- Tiểu Vương, bí thư Tề có rảnh không?
Tiểu Vương gật đầu đáp:
- Bí thư vừa gặp Cục trưởng Trần của Cục địa chính, để tôi giúp ông đi thông báo một tiếng?
Chu Trạch Thành cười:
- Cậu nói giúp với bí thư, bây giờ tôi có chuyện quan trọng muốn báo cáo với ông ấy.
Tiểu Vương này xem ra là thông tín viên (người chuyên làm công tác tiếp nhận hoặc chuyển phát thông tin, tín hiệu), xoay người đi vào văn phòng. Một lát sau đi ra nói với Chu Trạch Thành:
- Bí thư mời ông vào.
Chu Trạch Thành nghe thế liền dẫn Từ Quân Nhiên vào trong.
Tề Tam Thái tuổi cũng không trẻ, nhìn qua cũng khoảng năm mươi, mặt chữ “quốc”, thân hình hơi mập một chút nhưng mà vẫn toát lên rất nhiều khí thế. Vừa thấy Chu Trạch Thành bước vào, ông ta liền đứng dậy, tay chỉ vào cái ghế sôpha trước mặt, cười nói:
- Đồng chí Trạch Thành mời ngồi.
Ở trên quan trường bình thường rất ít người trực tiếp gọi tên đối phương, phần lớn là dùng chức danh để xưng hô. Mà lãnh đạo cấp trên thì càng ít người như Tề Tam Thái, gọi thẳng tên của đối phương đồng thời thêm vào phía trước hai chữ “đồng chí”.Bởi chỉ những người có quan hệ vô cùng thân mật mới xưng hô như thế. Có điều Tề Tam Thái đã công tác ở huyện Phú Lạc nhiều năm, lúc Chu Trạch Thành mới đến ông ta đã là phó bí thư huyện ủy của Phú Lạc rồi, nên nói hai người này cũng quen biết rất lâu rồi xưng hô như vậy cũng chẳng có gì quá phận.
Chu Trạch Thành cũng không khách khí, kéo Từ Quân Nhiên ngồi xuống ghế. Sau đó một lúc, thư ký của bí thư, Tề – Tiểu Vương đến rót nước cho bọn họ. Chu Trạch Thành còn chưa nhận lấy, nhưng Từ Quân Nhiên thì không dám chậm trễ, đứng dậy hai tay đỡ lấy chén nước tiện thể nói một tiếng “cảm ơn”. Dù sao Chu Trạch Thành là thường ủy huyện ủy, đối với một thư ký nhỏ như Tiểu Vương sẽ không cần để vào mắt, nhưng hắn thì khác. Khắp nơi trong chốn quan trường đều là kẻ tâm cơ, bản thân không muốn có cớ để người ta nói mình là “không coi ai ra gì”.
Tiểu Vương rót nước xong lập tức xoay người lui ra ngoài, thuận tiện đóng lại cửa văn phòng.
- Đồng chí Trạch Thành có chuyện gì thế? Đợi tôi sửa xong cái báo cáo này đã.
Tề Tam Thái vừa ở bàn làm việc tiếp tục phê sửa văn kiện gì đó, cũng không có ngẩng đầu, nói với Chu Trạch Thành. Như vậy mặc dù có hơi không phải phép, nhưng bọn họ đều sớm quen rồi, nhất là lãnh đạo thì chuyện như thế càng quen thuộc.
Chu Trạch Thành gật đầu:
- Vâng, đúng là có mấy chuyện quan trọng muốn báo với anh.
Tề Tam Thái nghe xong thì ngây người, thật không ngờ Chu Trạch Thành thật sự có chuyện quan trọng muốn nói. Dù sao phận sự của ông ta chỉ là công tác về tổ chức nhân sự, ai mà không rõ thời đại này phó bí thư cũng chẳng cần chuyên trách gì nhiều, vai trò của Chu Trạch Thành thực chất cũng chẳng to hơn mấy tay bí thư khác. Nói thì nói vậy nhưng ai mà không rõ, trong quan trường thứ công việc phức tạp nhất, mẫn cảm nhất chính là công tác về tổ chức nhân sự, nếu là bình thường thì cũng chẳng có vấn đề gì to tát nhưng hễ xảy ra vấn đề thì khả năng “bứt dây động rừng” sẽ rất cao, cho nên nói không vấn đề lại là có vấn đề. Nói thật thì quan hệ trong quan trường chính là thuộc cái kiểu ngấm ngầm qua lại.
Tề Tam Thái sắc mặt nghiêm túc bước đến ngồi xuống đối diện Chu Trạch Thành, đột nhiên ánh mắt dừng ở chỗ Từ Quân Nhiên, kinh ngạc hỏi:
- Đồng chí này là?
Từ Quân Nhiên nghe thế vội vàng đứng lên, kính cẩn trả lời:
- Chào bí thư, tôi là Từ Quân Nhiên.
“Từ Quân Nhiên?”- Tề Tam Thái lẩm bẩm cái tên trong miệng, nhìn sang Chu Trạch Thành tỏ không biết.
Chu Trạch Thành khẽ cười, giải thích:
- Đồng chí Tiểu Từ chính là người mấy hôm trước được ban Tổ chức Thành ủy phân đến, là học viên ưu tú của trường Đảng trung ương đấy! Hôm đó anh còn khen ngợi cậu ta mà.
Tề Tam Thái lúc này như chợt nhớ ra:
- Đúng, đúng là có chuyện này.
Nói xong, ông ta quay ra cười hòa ái với Từ Quân Nhiên:
- Đồng chí Tiểu Từ, thế nào rồi, công việc ở xã Trường Thanh quen hết rồi chứ? Ở phương Bắc này so với phía Nam của chúng ta điều kiện vẫn đang còn khó khắn lắm
“Chúng ta?”
Từ Quân Nhiên nghe được Tề Tam Thái nói thật lòng thấy hơi bất ngờ, khẩu âm của ông ta mang đậm vùng Đông Bắc, sao có thể là người phương Nam chứ?
Quả không ngoài dự đoán, chứng kiến bộ dạng ngạc nhiên của Từ Quân Nhiên, Tề Tam Thái vui vẻ cười đổi giọng Giang Bắc nói:
- Sao, chẳng lẽ vùng Giang Nam các cậu cùng Giang Bắc của bọn tôi khác biệt sao?
Chu Trạch Thành ngồi một bên cũng cười giải thích:
- Bí thư Tề là người tỉnh Giang Bắc, năm đó sau khi cuộc chiến tranh giải phóng kết thúc cứ thế ở lại huyện này.
Tề Tam Thái gật đầu:
- Đúng thế, vậy tính ra, Tiểu Từ cùng với tôi là đồng hương rồi.
Sau một hồi nói chuyện, không khí trong văn phòng cũng trở nên tốt hơn, nói chuyện với Tề Tam Thái ít nhất Từ Quân Nhiên không còn cảm giác gò bó nữa, còn chuyện trước đó Tề Tam Thái không quen biết hắn cũng chẳng có gì phải bất ngờ. Bởi lẽ, kể cả hiện tại hay về sau, đã làm trong đơn vị thì địa vị của người đứng đầu luôn là “độc nhất vô nhị”. Nhất là còn đứng trong bộ máy Đảng, khỏi cần phải nói, dù là phó chủ tịch huyện, ngày thường muốn gặp bí thư Huyện ủy một lần cũng không dễ dàng, càng đừng nói bản thân chỉ là phó bí thư Đảng ủy xã vừa chân ướt chân ráo đến. Được Tề Tam Thái nhớ tới, như thế cũng xem như không tồi rồi, kiếp trước còn biết một tình huống kỳ quái hơn: một bí thư Thành ủy vậy mà mười năm không biết đến lãnh đạo trực tiếp của mình là phó chủ tịch huyện.
Chuyện này nghe thì thấy hơi buồn cười, nhưng trên thực tế không có gì khác thường. Phải biết là, cán bộ bình thường hiếm khi có cơ hội trực tiếp gặp mặt người đứng đầu chính đảng để báo cáo công việc, ngay cả khi đi khảo sát thì xung quanh lãnh đạo nếu không phải là người đứng đầu các cấp thì cũng là các ủy viên đảng ủy, còn những kẻ khác căn bản không có cơ hội tiếp cận với lãnh đạo. Từ Quân Nhiên may mắn được Tề Tam Thái nhớ đến, một là vì xuất thân hắn đến từ Giang Nam, hai là lý lịch của hắn- học viên ưu tú từ trường đảng trung ương. Nhưng quan trọng nhất , lúc ban đầu khi thảo luận về chức vụ của Từ Quân Nhiên, huyện ủy đã từng mở cuộc họp thường ủy lấy ý kiến của ban Tổ chức để quyết định.
Dù gì cũng là chức vụ ủy viên đảng ủy xã, lẽ đương nhiên huyện ủy phải điều tra cho kỹ.
- Đồng chí Tiểu Từ sau một thời gian công tác ở xã Trường Thanh có phát hiện ra một vài việc.
Chu Trạch Thành không vòng vòng trực tiếp đi thẳng vào vấn đề với Tề Tam Thái.
Tề Tam Thái nghe xong ngây người ra, không ngờ Chu Trạch Thành tìm ông là vì chuyện này. Nói thật đối với cái vị trưởng ban Tổ chức này kỳ thực ông không thích cho lắm. Vốn dĩ Tề Tam Thái đối với chức vụ này chính là muốn nâng đỡ cho người khác, lại không ngờ Thành ủy trực tiếp chỉ thị, bỏ qua phía huyện ủy Phú Lạc khiến Tề Tam Thái ngoài ý muốn trở tay không kịp. Cho nên về bối cảnh của Chu Trạch Thành cũng có vài phần hứng thú, sau đó lại nhờ bằng hữu dò la mới biết, thì ra lão Chu Trạch Thành này có thể ngồi lên cái ghế đó chẳng qua là nhờ phó bí thư Thành ủy kiêm trưởng ban tổ chức Trần Đại Dũng nâng đỡ cho. Ngoài ra còn nghe nói cũng vì chuyện này mà Trần Đại Dũng trong hội nghị thường ủy thành ủy cùng phó chủ tịch thành thường vụ Hoàng Thanh Vân còn xảy ra một vài tranh chấp.
Có thể làm cho một người trong thành ủy thường ủy trước nay đều là bất động như núi, hầu như lúc nào cũng giữ vững lập trường trung lập như Trần Đại Dũng, ra mặt, Chu Trạch Thành con người này ông càng không thể xem nhẹ. Trong lòng không tránh được lại một lần nữa phỏng đoán quan hệ của Chu Trạch Thành và Trần Đại Dũng. Nói cho cùng chính mình là bí thư huyện ủy, những vấn đề liên quan đến nhân sự nếu muốn nắm chắc trong tay thì trước mặt vẫn cần có Chu Trạch Thành cùng hợp tác. Dù sao ông ta ở huyện đã không phải người của mình, lại càng không phải người của chủ tịch huyện Vương Trường Lâm.
- Đồng chí Tiểu Từ đã phát hiện ra chuyện gì thế?
Tề Tam Thái trong lòng đã có ý muốn lôi kéo Chu Trạch Thành, đương nhiên đối với Từ Quân Nhiên, là người của ông ta khẳng định sẽ không ác thanh ác khí, ngược lại còn ân cần hỏi Từ Quân Nhiên.
Từ Quân Nhiên từ lâu đã nhìn quen những cảnh tượng thế này, dĩ nhiên đối mặt với bí thư huyện ủy và trưởng ban tổ chức huyện ủy cũng không thấy khẩn trương, hắn ổn định lại tâm trạng từ từ nói ra những lời thậm chí còn khiến vẻ mặt Tề Tam Thái đột nhiên biến sắc.
Bạn cần đăng nhập để bình luận