Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 749: Cuộc đại chiến cướp tiền.

Từ Quân Nhiên cười cười, sờ lên đầu rồi nói:
- Đừng gấp. Như thế này đi, để tôi nói cho hai người nghe một chút về kế hoạch của tôi xem thế nào.
Sau đó hắn liền cân nhắc kế hoạch trước đây thật kỹ lại một lần rồi nói lại cho Dương Kiệt Siêu và Thẩm Thanh nghe.
Theo như tính toán của Từ Quân Nhiên thì hắn muốn để Dương Kiệt Siêu cùng Thẩm Thanh bắt tay cùng nhau thành lập một công ty đầu tư, tiền vốn chúng ta sẽ dùng tạm tài chính của Lĩnh Nam, dùng số tiền này để kiếm ra những khoản tiền đầu tiên, sau đó sẽ đầu tư vào thị trường thiết bị truyền thông, lấy đại lý bán điện thoại làm cơ sở tiêu thụ, dần dần từng bước đưa công ty của bọn họ trở thành công ty thiết bị thông tin điện tử lớn nhất Trung Quốc. Và đương nhiên là không chỉ là thiết bị thông tin mà chỉ cần là ngành nào có thể kiếm được tiền thì công ty của bọn họ sẽ đều làm hết, kể cả bất động sản, xây dựng,… Trong đầu Từ Quân Nhiên vạch ra một kế hoạch khổng lồ.
Một lúc sau, Dương Kiệt Siêu cùng Thẩm Thanh há hốc mồm nhìn Từ Quân Nhiên, vẻ mặt kinh ngạc, Dương Kiệt Siêu bật thốt lên:
- Cậu, cậu tin tưởng tôi vậy sao?
Không giống người còn chưa tốt nghiệp ra trường như Thẩm Thanh, Dương Kiệt Siêu là người đã từng bôn ba vật lộn nhiều năm trên thương trường nên biết kế hoạch này của Từ Quân Nhiên có tính khả thi rất cao, nếu như kế hoạch này có thể hoàn thành, vậy có lẽ ước mơ xây dựng một tòa nhà chọc trời trên đất Lĩnh Nam của bọn họ nhất định có thể thành hiện thực.
Không chỉ có vậy, điều khiến Dương Kiệt Siêu kinh ngạc nhất chính là đây mới chỉ là lần đầu tiên anh ta cùng Từ Quân Nhiên gặp nhau, vậy mà hắn lại có thể nói hết tất cả kế hoạch này ra cho mình nghe, chẳng lẽ hắn tin tưởng mình như vậy sao?
- Cậu thật sự tin tưởng tôi như vậy sao?
Dương Kiệt Siêu nhìn Từ Quân Nhiên, nghiêm túc hỏi lại.
Từ Quân Nhiên nhún vai, tỏ vẻ không có vấn đề gì, nói:
- Thứ nhất, tôi tin anh không phải là loại người nói một đằng làm một nẻo. Thứ hai, thật ra thì trong đầu tôi còn có kế hoạch phát triển tốt hơn cả kế hoạch này, nếu như anh tiết lộ kế hoạch này ra ngoài, vậy thì cùng lắm là tôi lại làm lại một cái khác thôi.
Dương Kiệt Siêu nghe thấy vậy thì cười phá lên, suy nghĩ một chút rồi nói:
- Chỉ cần cậu có thể cung cấp tiền vốn cho tôi, tôi sẽ hợp tác với cậu.
Từ Quân Nhiên gật đầu, Dương Kiệt Siêu quả không hổ là Dương Kiệt Siêu, cuối cùng thì cũng vẫn nắm được khuyết điểm duy nhất trong kế hoạch thập toàn thập mĩ của mình.
Không có tiền!
Đúng vậy, Từ Quân Nhiên không có tiền, theo như kế hoạch này thì muốn có một đại lý lớn như vậy thì ít nhất cũng phải có hơn mười triệu. Đừng nói cậu hắn là Phó bộ trưởng bộ Tài chính cho dù Tôn Chấn Bang có là Bộ trưởng bộ Tài chính, thì Từ Quân Nhiên cũng không có khả năng làm cho ông ta bỏ ra hơn một trăm ngàn chứ nói gì đến mười triệu.
Tục ngữ nói không sai, có tiền có thể đi khắp thiên hạ, không có tiền thì nửa bước cũng khó đi, mặc dù câu nói này bình thường có vẻ như rất khoa trương nhưng trong làm ăn kinh doanh thì nó lại chính là chân lý. Cả Dương Kiệt Siêu lẫn Thẩm Thanh đều đồng ý với phần kế hoạch này của Từ Quân Nhiên, tuy nhiên điều kiện tiên quyết để thực hiện được kế hoạch này là trong tay bọn họ nhất định phải có ít nhất là năm triệu để làm vốn kinh doanh, nếu không thì không thể bắt đầu được, nếu như có thể nắm chắc được kế hoạch này thì tương lai nhất định sẽ kiếm được rất nhiều tiền.
- Anh thấy việc kinh doanh ngoại tệ thế nào?
Từ Quân Nhiên bỗng nhiên mở miệng hỏi Dương Kiệt Siêu.
Dương Kiệt Siêu nhíu mày, dù sao thì lúc này anh cũng không phải là một ông trùm kinh tế như trong tương lai, mà chẳng qua cũng chỉ là một chàng thanh niên có gan lớn hơn người thường mà thôi. Anh có chút do dự, sau đó nói với Từ Quân Nhiên:
- Thì cứ coi như cái đó được, nhưng làm việc này cũng cần không ít tiền đâu.
Anh ta hiểu ý của Từ Quân Nhiên, tỉ giá ngoại hối luôn thay đổi liên tục không ngừng, nếu như có đủ tài chính thì có thể lợi dụng lúc tỉ giá ngoại hối thay đổi đó để mua vào rồi bán ra, nói không chừng có thể kiếm được tiền vốn để triển khai kế hoạch của bọn họ. Nhưng vấn đề ở đây chính là phải đi đâu để kiếm được số vốn ban đầu đây?
Từ Quân Nhiên mỉm cười:
- Rất đơn giản, vay vốn đầu tư! Lãi suất 100%!
Khi nghe thấy những lời này Dương Kiệt Siêu đầu tiên là ngẩn người sau đó liền hít vào một hơi khí lạnh, nói:
- Cậu điên rồi!
Anh ta nhìn Từ Quân Nhiên với ánh mắt không thể tin được, thậm chí trong ánh mắt đó còn như muốn nói đây đều là những lời nói vớ vẩn của những tên điên khùng.
- Cậu lên cơn điên đấy à? Lãi suất 100%, cậu không sợ sẽ phá sản sao?
100% tiền lãi? Tức là vay một trả hai, Dương Kiệt Siêu thật sự không biết là mình nghe nhầm hay là người đàn ông này nói nhầm, chẳng lẽ cái tên Từ Quân Nhiên này không biết rằng những lời mà hắn mới nói kinh khủng đến mức nào sao?
- Chắc cậu bị điên rồi đúng không? cậu có biết mình đang nói gì không đấy ?
Dương Kiệt Siêu đứng lên, có chút thất thố chỉ thẳng vào mặt Từ Quân Nhiên, khuôn mặt đầy kinh ngạc nói. Anh ta thật sự không dám tưởng tượng, nếu như kế hoạch vừa rồi của Từ Quân Nhiên lỡ như có xảy ra sơ suất gì, vậy thì bọn họ nhất định sẽ phải trả một cái giá rất đắt, nói không chừng còn có thể trở thành tội phạm đầu cơ trục lợi và có khi còn bị xử bắn nữa ấy chứ.
Vay vốn thật ra thì cũng không phải là không thể, hiện tại ở Lĩnh Nam này cũng không phải là không có người cho vay vốn đầu tư, nhưng đằng này hắn lại muốn vay vốn đầu tư với lãi suất 100%, chẳng lẽ hắn không biết quy tắc của cái vòng xoáy này là gì sao?
Cái gọi là vay vốn đầu tư chính là vì trong tay anh không có tiền nên mới đi tìm người để vay, mà đã đi vay người ta tiền thì phải trả lãi cho họ, nhưng lãi suất mà Từ Quân Nhiên vừa nói lại là 100%, chẳng lẽ hắn cảm thấy chỉ trong vòng một năm mà bọn họ có thể biến số tiền đi vay kia gấp lên mấy lần hay sao?
Dương Kiệt Siêu thật sự không thể hiểu nổi, người này nhìn bề ngoài thì có vẻ là một người thông minh, hơn nữa lại có thể nghĩ ra được một kế hoạch chu toàn như vậy thì cũng đã chứng minh được hắn không phải là một người tầm thường, nhưng tại sao hiện tại hắn lại có thể đưa ra phương pháp đi vay vốn đầu tư điên rồ như vậy được chứ? Hắn lấy đâu ra cái sự tự tin đến như vậy cơ chứ?
Từ Quân Nhiên mỉm cười, đương nhiên là hắn sẽ không nói cho Dương Kiệt Siêu biết sự tự tin của hắn là lấy ở đâu ra. Trong tương lai, trong vòng một năm thậm chí còn không đến một năm, chỉ trong vòng vài tháng nữa kinh tế sẽ xảy ra một cuộc biến động vô cùng lớn, nếu như cậu của hắn đã muốn động thủ, chuẩn bị thay quốc gia cắt thịt từ trên người “Lão đại” kia xuống, vậy thì Từ Quân Nhiên cũng sẽ không ngại xin chút nước canh để uống đâu! ( Lão đại là để chỉ Liên bang Xô viết)
Trên báo sáng ngày hôm nay có một tin tức không thu hút lắm nhưng Từ Quân Nhiên lại chú ý tới nó.
Sắp tới bộ Tài chính Trung Quốc sẽ ký kết hàng loạt hiệp nghị liên quan đến kinh tế với Liên bang Xô viết, theo đó Trung Quốc đã vay Liên bang Xô viết năm mươi tỷ Rúp, trong vòng mười năm.
Nhìn thấy tin tức này, Từ Quân Nhiên biết, xem ra cậu ba đã nghe theo đề nghị của hắn, chỉ có điều là hắn thật sự không thể ngờ được là những vị thủ lĩnh của Trung Quốc này lại có thể “ác” như vậy. Lại có thể vay Xô viết những năm mươi tỷ! Nếu như hắn nhớ không lầm thì vào ngày mùng 1 tháng 1 năm 1998, Liên bang Xô viết tiến hành cải cách tiền tệ, một đồng Rúp mới bằng một nghìn đồng Rúp cũ, một đô la Mỹ đổi được khoảng ba mươi đồng Rúp mới.
Nói như vậy cũng có nghĩa là mười năm sau, nếu như dựa theo kế hoạch của Từ Quân Nhiên vạch ra thì Trung Quốc sẽ trả lại số tiền đã vay cho Liên Bang Xô viết bằng tiền đô la Mỹ, tức là chỉ cần dùng không đến hai triệu đô la là đã có thể trả hết toàn bộ số tiền năm mươi tỷ đã vay. Hơn thế nữa, điều quan trọng nhất chính là, vào khoảng thời gian này Trung Quốc sẽ không phải trả lại bất cứ một xu nào cho Liên bang Xô Viết, bởi vì chính vào khoảng thời gian đó Liên bang Xô Viết sẽ tan rã.
Đây rõ ràng là cướp tiền mà!
Từ Quân Nhiên đương nhiên sẽ không nói cho Dương Kiệt Siêu biết điều này, đừng tưởng tỉ giá ngoại hối của đồng Rúp hiện nay rất ổn định, so với đô la Mỹ cũng không chênh lệch là bao có thể nói là hai đồng này ngang nhau, nhưng không đến ba tháng sau tỉ giá ngoại hối sẽ thay đổi thành 1-2 ( 1$ = 2 Rúp), thậm chí ở trong các chợ đen thì tỉ giá ngoại hối là 1 $ = 10 Rúp.
Vì sao mà người ta luôn hy vọng mình có thể biết trước tương lai? Bởi vì người ta không thể biết được tương lai sẽ xảy ra những chuyện gì?
- Anh Dương, anh có dám đánh cuộc với tôi không?
Từ Quân Nhiên đột nhiên mở miệng nói lời thách thức khiến Dương Kiệt Siêu có chút sửng sốt.
Dương Kiệt Siêu nghi ngờ nhìn Từ Quân Nhiên, hỏi:
- Cậu có ý gì?
Anh ta thật sự là không thể nhìn thấu được người thanh niên này, mặc dù cũng không chênh lệch nhiều lắm so với tuổi của mình, nhưng Dương Kiệt Siêu lại luôn có cảm giác mình thật sự không thể đuổi kịp được suy nghĩ của đối phương.
Từ Quân Nhiên cười ha ha:
- Nếu pháp nhân của công ty là em trai tôi thì anh sẽ chỉ có 10% cổ phần còn nếu anh là pháp nhân của công ty thì anh sẽ có 40% cổ phần. Hai lựa chọn này, anh dám đánh cược không?
Dương Kiệt Siêu ngẩn người nói:
- Ý cậu là cậu có thể nắm chắc chuyện chúng ta có thể kiếm đủ tiền lãi hay sao?
Từ Quân Nhiên lắc đầu:
- Không phải là kiếm đủ tiền lãi, cái mà chúng ta cần chính là một số vốn khởi đầu mà thôi, chính vì vậy nên mới cần phải đi vay vốn đầu tư.
Hắn cũng không nói cho Dương Kiệt Siêu biết rằng thật ra hắn đã nói với Lâm Vũ Tình cùng Tào Tuấn Vĩ để bọn họ giúp hắn chuẩn bị một số vốn tương đối lớn để tiến vào giới kinh doanh. Dù thế nào thì công việc là công việc, Từ Quân Nhiên đương nhiên cũng biết đạo lý “Không nên để tất cả trứng vào cùng một cái rổ”. ( tức là không nên đặt cược tất cả vào cùng một ô)
Lúc nói ra những lời này, ngữ điệu của hắn vô cùng tự tin.
Dương Kiệt Siêu cũng không thể nào hiểu được, trầm mặc một lúc lâu sau mới lên tiếng:
- Cậu không sợ sẽ có chuyện gì sao?
Từ Quân Nhiên cười ngạo nghễ, nói:
- Kế hoạch của tôi sẽ không xảy ra chuyện gì hết!
Dương Kiệt Siêu im lặng không lên tiếng, đây là lần đầu tiên trong đời anh ta gặp phải người ngông cuồng như vậy.
Anh ta cũng hiểu, Từ Quân Nhiên đưa ra hai lựa chọn kia thật ra rất đơn giản, nếu như mình chọn cái thứ nhất có nghĩa là mình sẽ làm việc cho Từ Quân Nhiên, còn nếu như chọn cái thứ hai, có nghĩa là mình sẽ trở thành người cùng hợp tác với hắn.
- Thôi được rồi, dù sao thì hiện giờ tôi cũng chỉ còn lại hai bàn tay trắng, tôi đánh cuộc với cậu một trận vậy. Vậy giờ cậu hãy nói đi, phải làm như thế nào?
Dương Kiệt Siêu cũng là một tên có gan làm liều, nếu như không phải là bản thân anh ta có gan mạo hiểm thì sau này cũng không thể nhờ trò Đông Sơn tái khởi này mà có được chỗ đứng. Từ Quân Nhiên cũng nắm rất rõ tâm lí thích mạo hiểm của anh ta, chính vì vậy Dương Kiệt Siêu đã không hề do dự mà chọn con đường thứ hai.
Từ Quân Nhiên nhìn vào Thẩm Thanh vẫn im lặng từ đầu đến giờ, hỏi:
- Thẩm Thanh, cậu thấy thế nào?
Thẩm Thanh nhún vai, nói:
- Anh là anh của em, em nghe lời anh.
Thật ra cậu ta đã hạ quyết tâm từ lâu rồi, còn trước cả Dương Kiệt Siêu nữa, nếu như đúng theo kế hoạch mà mình đã vạch ra trước đây thì cuộc đời cũng sẽ chỉ như những người bình thường mà thôi. Sau khi tốt nghiệp sẽ cầm bằng đi tìm một công việc sau đó thì lấy vợ, sinh con, cứ an ổn làm một người bình thường. Nhớ lại kế hoạch cuộc đời lúc đó của mình, cậu chỉ thấy có hối hận, có sỉ nhục và không hề có chút vui vẻ hay ngạc nhiên nào.
Nhưng nếu như đi theo Từ Quân Nhiên làm kinh doanh, tự bản thân mình nhiều khi có một ngày nào đó mình sẽ làm được như những gì anh họ nói. Đó là bắt lấy nữ thần vận mệnh rồi vả cho cô ta một bạt tai, nói cho cô ta biết từ nay về sau đừng có mà quản chuyện của ông đây, cuộc đời của ông đây, ông đây sẽ tự làm chủ!
Từ Quân Nhiên nở nụ cười, hắn rất hài lòng với phản ứng này của Thẩm Thanh, dẫu sao thì là một người đàn ông, có thể nghèo cũng có thể thất bại, nhưng tuyệt đối không được không có chí khí. Quân có thể để mất cờ soái, nhưng người thì không thể để mất chí khí, nếu ngay cả chí tiến thủ mà cũng không có vậy thì người này chẳng khác gì phế vật, sống tốn không khí, chết tốn đất.
Bạn cần đăng nhập để bình luận