Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 825: Nón xanh (cắm sừng)

Nếu như nói trên thế giới này có một loài sinh vật có thể làm cho người ta khó có thể nắm bắt được, đáp án rõ ràng là phụ nữ.
Giờ này khắc này Từ Quân Nhiên chỉ cảm thấy đổ mồ hôi lạnh toàn thân. Phải biết rằng lúc nãy hắn thật sự có chút lòng dạ kia, bây giờ thấy bộ dạng tươi cười rạng rỡ của Lý Vân, hắn đột nhiên cảm giác được lựa chọn vừa rồi của mình đúng là vô cùng chính xác.
Mới vừa rồi cô gái này căn bản không ngủ.
Sau khi hiện lên ý nghĩ này trong đầu, Từ Quân Nhiên đột nhiên cảm giác được mình hình như đã quá coi thường Lý Vân. Mới vừa rồi có lẽ cô chỉ muốn mượn bờ vai mình nghỉ ngơi một chút mà thôi. Đương nhiên cũng không hẳn không có ý khảo nghiệm ý nghĩ của mình. Có thể giả bộ ngủ lâu như vậy, cô cũng coi như là nhân tài.
Lý Vân nhẹ nhàng cười cười, nói với Từ Quân Nhiên:
- Cảm ơn anh đã đưa tôi về. Đừng suy nghĩ nhiều, tôi không có ý gì đâu. Ngủ ngon nha.
Nói xong cô bước ra khỏi taxi, tiêu sái để lại cho Từ Quân Nhiên một bóng lưng xinh đẹp.
Đưa lưng về phía chỗ ngồi của Từ Quân Nhiên, khi xe rời khỏi, Lý Vân quay đầu lại nhìn thoáng qua. Chiếc xe dưới sự che chắn của hàng cây ven đường rẽ xuống đường, rất nhanh xe biến mất trong tầm mắt cô. Lý Vân nhẹ nhàng thở ra một hơi, đêm nay thật sự rất lạnh. Buổi tối không biết phải giày vò đến bao giờ mới ngủ được đây, bàn tay cô nhẹ nhàng nắm chặt.
- Tôi là một cô gái không thể chủ động được, chẳng lẽ một người đàn ông như anh không thể chủ động một chút sao?
Đi về phòng mình, ngồi xuống ghế salon, Lý Vân nở nụ cười khổ:
- Cũng may không phát sinh chuyện gì, nếu không mình và Từ Quân Nhiên thật không biết làm thế nào để đối diện với ông cụ trong nhà.
So với Lý Vân đang hết sức xoắn xuýt, Từ Quân Nhiên đối với mọi chuyện hồn nhiên không biết gì cả. Chẳng qua trong lúc xe taxi chạy nhanh về nhà hắn lại lâm vào trầm tư.
Kỳ thật Lý Vân yêu thích chính mình, điều này không cần nghi ngờ. Cũng giống như mình cũng có chút thích cô vậy. Từ Quân Nhiên không e dè gì với sự thật mình cũng thích Lý Vân. Con người có đôi khi nên bỏ qua những thay đổi vụn vặt. Trong tình cảm mà muốn rõ ràng từ đầu đến cuối thì tin rằng trên thế giới này không người nào có thể làm được. Vì vậy trong nội tâm mỗi con người đều phong phú mà phức tạp.
Cái này không liên quan đến việc có hoa tâm hay không. Bất luận kẻ nào chứng kiến những thứ tốt đẹp đều lộ ra cảm giác ưa thích. Chỉ có điều có người có thể tự khống chế dục vọng của mình, có người không mà thôi.
Bước vào chỗ mình ở, Từ Quân Nhiên đơn giản rửa mặt. Khăn mặt lạnh như băng áp vào mặt truyền đến từng đợt mát mẻ xua bớt đi cảm giác say rượu trong đầu Từ Quân Nhiên, làm hắn tỉnh táo lại. Cảm giác đần độn, u mê lúc nãy cũng từ từ biến mất dần. Tỉnh táo lại Từ Quân Nhiên mới ý thức được nhiệt độ trên bả vai vẫn chưa tản ra, cũng làm cho hắn triệt để hiểu rõ rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra, trong lòng một trận xấu hổ. Cũng do mình uống rượu quá nhiều, nhớ lại những chuyện vừa rồi, nhất là lúc ngồi trong taxi. May mà lúc đó bản thân mình không đánh mất lý trí nếu không cô gái kia vốn là giả bộ ngủ, xảy ra chuyện gì thì sẽ rất phiền toái.
Hắn ưa thích sự thẳng thắn và thoải mái của Lý Vân, ưa thích thái độ phóng khoáng, tùy ý thản nhiên đối diện với cuộc sống của cô. Tùy tâm mà làm, không có bất kỳ trói buộc nào. Sở dĩ Lý Vân có được tính cách như vậy nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì hoàn cảnh sống từ nhỏ tạo cho nàng tầm mắt rộng rãi cho nên trí tuệ và tình cảm của cô cũng dễ dàng vượt trội hơn người khác. Từ Quân Nhiên suy nghĩ sâu hơn một chút, hắn thực sự yêu thích cô chỉ sợ cũng bởi vì cô giống hắn, giống một Từ Quân Nhiên khác tự do hơn.
Loại hình tượng này chẳng khác nào một sự ký thác chiếu vào sâu trong nội tâm Từ Quân Nhiên. Bởi vì mình cũng là người như vậy cho nên hắn có thể biết Lý Vân thật ra là một cô gái không an phận. Con đường mà cô đang đi chính là con đường mà Từ Quân Nhiên muốn đi mà không đi được.
Mang theo ý nghĩ như vậy trong đầu, Từ Quân Nhiên tiến vào mộng đẹp. Chuyện xảy ra với Lý Vân đối với hắn chẳng qua là một khúc nhạc đệm mà thôi, việc cần hắn đối mặt vẫn còn nhiều lắm.
Nhưng Từ Quân Nhiên hoàn toàn không ngờ, thời điểm hắn tiến vào mộng đẹp vẫn còn rất nhiều người không thể ngủ được.
Trong phòng hát, người còn lại cũng không nhiều lắm. Ngay cả chủ nhà như Hà Tiểu Đào cũng đã rời khỏi nhưng bên trong vẫn còn sót lại tám chín tên đàn ông sắc mặt âm trầm.
Một tên đàn ông thân hình cao lớn bước tới, nhìn Hoàng Tử Hiên sắc mặt trắng bệch đang cầm điện thoại di động dò hỏi:
- Thế nào, nha đầu kia vẫn chưa trả lời điện thoại sao?
Sắc mặt Hoàng Tử Hiên âm trầm, nghe vậy gật đầu nói:
- Cô ấy chạy theo ra rồi tắt máy. Tôi với mấy người bạn đã ra ngoài tìm thử xung quanh rồi, vẫn không có bóng dáng của cô. Từ Quân Nhiên cũng không có. Bọn họ rốt cuộc là đi đâu?
Lý Vân chạy theo bóng lưng Từ Quân Nhiên rời khỏi mọi người đều thấy được. Đối với một màn này mọi người đều yên tĩnh như ve mùa đông. Sau đó rất lâu Lý Vân cũng không quay lại, nói cách khác cô đi chung một chỗ với Từ Quân Nhiên. Hai người cô nam quả nữ gặp nhau, tình huống tiếp theo thế nào ai cũng có thể đoán ra được.
Mấu chốt nhất là Lý Vân là bạn gái mà Hoàng Tử Hiên mang đến, trước khi Từ Quân Nhiên xuất hiện mọi người vẫn luôn cho rằng cô gái này mặc dù không phải là vật trong tay Hoàng Tử Hiên thì cũng đã chắc tám chín phần rồi. Ai cũng không nghĩ tới kế tiếp lại xảy ra chuyện như vậy, hấp dẫn như một màn kịch.
Một số người đại khái cảm giác được tụ hội cũng đã đến lúc kết thúc bèn cáo từ rời khỏi. Mà cũng có người tương đối tinh quái lưu lại, biểu hiện ra vẻ rất đồng tình với Hoàng Tử Hiên nhưng sau lưng lại chờ đợi trò hay. Ở lại chỗ này bây giờ ngoại trừ bạn bè của Hoàng Tử Hiên ra thì những người lòng dạ hiếu kỳ, giả nhân giả nghĩa chiếm đa số.
Tên đàn ông cao to chính là người bị Từ Quân Nhiên vạch trần việc bỏ thuốc cho Lý Tư Kỳ. Hắn tên là Khương Đại Chí, là con trai của Giám đốc sở giao thông tỉnh. Vị giám đốc sở kia có quan hệ không cạn với Hoàng gia cho nên quan hệ giữa Khương Đại Chí với Hoàng Tử Hiên rất thân thiết. Hôm nay Hoàng Tử Hiên cùng đám người bên mình bị mất mặt, y tất nhiên cũng không vui vẻ gì.
Hà Tiểu Đào đi tới nói:
- Tôi mới gọi điện thoại cho Tằng Văn Khâm, hắn với Điền Hoài Nhân đi cùng nhau, Từ Quân Nhiên và Lý Vân rớt lại phía sau, không biết đi đâu. Chẳng qua nghe ý tứ của Tằng Văn Khâm thì dường như Từ Quân Nhiên đã quay về ngủ rồi. Tôi thấy Lý Vân chắc cũng đã trở về nghỉ ngơi mới tắt điện thoại thôi.
Hoàng Tử Hiên ngẩng đầu lên, ánh mắt mang theo tơ máu, lạnh lùng nhìn Hà Tiểu Đào:
- Cậu cảm thấy tôi có thể tin mấy lời này sao?
Hắn cũng không phải là kẻ ngốc, người khác không biết nhưng Hoàng Tử Hiên biết rõ xung đột giữa mình và Từ Quân Nhiên nghiêm trọng đến mức nào. Năm đó ở trường học hắn đào góc tường, cắm sừng lên đầu Từ Quân Nhiên. Giờ phút này có cơ hội trả thù bản thân, Từ Quân Nhiên sẽ bỏ qua thời cơ tốt này sao?
Bạn cần đăng nhập để bình luận