Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 760: Cậu tới chơi

-Từ ca, anh thực sự muốn đi cùng họ sao?
Trương Kiệt nghe Từ Quân Nhiên nói mà nửa tin nửa ngờ. Gã thực sự lo lắng, tuy cùng Từ Quân Nhiên biết nhau và thời gian ở chung không nhiều. Nhưng, gã cùng Tào Tuấn Vĩ từ nhỏ cùng nhau lớn lên. Hôm nay, nếu Từ Quân Nhiên bị lừa thì gã không biết làm thế nào vì chính mình đã làm việc này.
Từ Quân Nhiên cười ha hả, vỗ bả vai hắn:
-Yên tâm đi, tôi không việc gì đâu.
Nói xong, hắn nói tiếp với Trương Kiệt:
-Có cha cậu, ai còn có thể làm khó dễ tôi?
Từ Quân Nhiên biết Trương Thụ Sâm cùng Tôn Chấn Bang có quan hệ rất tốt. Kiếp trước khi Từ Quân Nhiên vào Thủ đô nhậm chức thì Tôn gia đã xuống dốc. Trương gia nghiễm nhiên trở thành một trong những nhà giàu của Thủ đô. Mặc dù như thế, Trương Thụ Sâm vẫn có chiếu cố đối với con cháu của Tôn gia. Chức vụ của Trương Kiệt tuy không cao nhưng thế lực không nhỏ. Do đó, gã giúp không ít người của Tôn gia. Đây là những tin tức mà Từ Quân Nhiên nghe được. Dù sao lúc kia, Tào Tuấn Vĩ còn ở tại Thủ đô.
Có mối quan hệ này, tự nhiên Từ Quân Nhiên cũng thấy Trương Kiệt thân thiết vô cùng.
Người thường nói dệt hoa trên gấm dễ dàng, đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi thì khó. Đối với Từ Quân Nhiên, hắn có may mắn duy nhất là trải qua mọi sự tình mới thấy rõ ai là bằng hữu. Ai mới có thể là người hắn tin tưởng.
Nói xong, Từ Quân Nhiên nhìn Lý Quân nói tiếp:
-Làm phiền trưởng phòng Lý rồi.
Hắn vừa nghe Vương Cường gọi Lý Quân là trưởng phòng. Do đó, hắn biết trong hai người thì Lý Quân là cấp trên.
Lý Quân sửng sốt một chút, cười rồi nói:
-Không phiền gì đâu. Đi thôi rồi hãy nói…có thể quá giờ ăn trưa đấy.
Nghe câu này, là ngoài ý muốn của Từ Quân Nhiên. nhưng hắn cũng không nói gì chỉ cười, gật gật đầu.
Trương Kiệt sững sờ đứng nguyên tại chỗ. Mắt thấy Từ Quân Nhiên cùng hai người Vương Cường lên chiếc xe con màu đen có hồng kỳ biến mất khỏi tầm mắt
?nh.
Ngồi trong xe, Từ Quân Nhiên không nói chuyện mà lặng lẽ suy nghĩ không biết ai là người muốn gặp mình.
Đến lúc này, Từ Quân Nhiên không thể đoán ra được ý đồ của Lý Quân và đám người kia thì đúng là uổng uống kiếp trước của mình.
89% là một vị đại lão muốn gặp mình nên mới phải thông qua quan hệ này để Lý Quân và Vương Cường đến đón hắn. Còn vị đại lão kia là ai. Từ Quân Nhiên suy nghĩ mà không thể đoán ra. Dù hắn có thông minh thế nào, có bản lĩnh lớn bằng trời cũng không có biện pháp để biết rõ đối phương là ai. Nói như vậy, Từ Quân Nhiên cũng không phải là thần tiên.
-Đã đến.
Thời gian trôi qua không biết bao lâu. Đang nhắm mắt dưỡng thần, Từ Quân Nhiên bỗng cảm thấy xe dừng lại. Tiếng của Lý Quân vang lên.
Mở mắt ra, trước mặt là một công trình kiến trúc làm hắn ngây ngẩn cả người.
-Thế nào, có phải cậu đã tới nơi đây nhiều lần rồi phải không?
Khó mà thấy Từ Quân Nhiên tỏ ra khiếp sợ như vậy. Vương Cường cười, trêu chọc hắn một câu. Phía trước Từ Quân Nhiên biểu hiện quá kinh người. Một thanh niên hai mươi tám, hai mươi chín tuổi không ngờ lại như lão Hồ Ly bốn mươi, năm mươi tuổi. Ai đối mặt hắn đều có cảm giác bị thất bại. Đừng nói tới Lý Quân và Vương Cường gần đây rất tự hào, tự đại cho rằng mình là cán bộ. Bọn họ đang trong giai đoạn đi điều tra nên tự nhiên cũng được nổi tiếng. Nhưng, Từ Quân Nhiên đang ở trước mặt, mang tới cảm giác không thoải mái với họ.
Từ Quân Nhiên quay đầu lại một cách bất đắc dĩ:
-Tôi nói với hai anh, tôi không như vậy.
Nói xong, hắn đi vào, không hề có biểu hiện lo lắng.
Nguyên nhân rất đơn giản, chỗ này là Tử cấm thành, hắn đã tới rất nhiều lần. Do đó, tự nhiên hắn biết, hôm nay, người ở bên trong là ai.
Vị kia là ông cụ đã kinh qua mấy chục năm chiến tranh.
Tại Tử cấm thành, Từ Quân Nhiên đã trải qua những gì, thấy ai. Về sau, ở đó vẫn là một vòng tròn bí ẩn với các công tử bột.
Về việc này, theo Trương Kiệt nói, Từ Quân Nhiên không hề hao tổn lông, tóc mà từ đây đi ra đã đạt đến một cái đỉnh.
Trong hội công tử bột truyền tin đi rất nhanh. Đến buổi tối, tất cả con cháu cán bộ đều đã biết Từ Quân Nhiên bị người đưa đi.
Điều này có ý vị gì? Rất nhiều người đều đang tự hỏi.
-Cháu, cháu không sao chứ?
Buổi tối, lúc về đến nhà, Từ Quân Nhiên nhận được điện thoại của Mạnh Sảng. Chờ hắn tới nhà cậu ba, Mạnh Sảng vội lên trước kéo tay Từ Quân Nhiên ân cần hỏi han. Hôm nay, ở đơn vị mợ nhận được điện thoại của em gái nói cháu trai ngoại nhà mình bị bạn đưa người tới dẫn đi. Lúc đó, mợ rất lo lắng và sợ hãi. Cô đã trải qua nhiều, tự nhiên cũng được chứng kiến buổi sáng khá tốt đi ra gặp trưởng bối. Vậy mà, buổi tối, việc đó đã biến thành chuyện phản động. Hiện nay, ông cụ có công lao, cháu ngoại trai sẽ không bị lỗi là chạy phe phái. Tuy nhiên, Mạnh Sảng thấy cháu bị người đến đưa đi nên vẫn cảm thấy lo.
Dù sao mợ hắn cũng biết rõ thời gian trước cháu ngoại trai bảo bối đã làm việc gì.
-Mợ, mợ yên tâm đi! Cháu không sao đâu.
Lấy bàn tay vỗ nhẹ lên mu bàn tay của mợ, Từ Quân Nhiên an ủi Mạnh Sảng. Hắn biết vì cái gì mà mợ hắn lo cho hắn. Tại Tử cấm thành, hắn cùng vị lão nhân kia chuyện trò một buổi sáng. Sau đó, hắn xác định ở đây không có chuyện gì xảy ra với mình. Thấy mợ lo lắng như vậy, trong nội tâm, Từ Quân Nhiên thấy rất ấm lòng. Hắn biết rõ, năm đó Mạnh Sảng cùng mẹ hắn có quan hệ rất tốt. Và, cũng biết rõ người nhà cậu ba đối với mình rất chân tình.
-Được rồi, cậu cháu chờ đã lâu rồi đấy.
Mạnh Sảng thở dài một hơi rồi nói với Từ Quân Nhiên.
Hắn bước vào thư phòng, thấy Tôn Chấn Bang đang đứng trước bàn viết. Dòng mực màu đen tuôn ra theo cái bút trong tay Tôn Chấn Bang. Từ nhỏ, Từ Quân Nhiên dã nghe nhiều nên thuộc nhạc Dương lầu.
“Trước lo nỗi lo của thiên hạ, sau mới vui niềm vui của thiên hạ”.
Ngẩng đầu nhìn cháu ngoại trai, Tôn Chấn Bang nhẹ nhàng đọc câu danh ngôn ông thích.
-Thế nào, đi một chuyến vào Tử cấm thành có cảm nhận được cái gì?
Tôn Chấn Bang cười, chỉ chỉ cái ghế sô pha để Từ Quân Nhiên ngồi xuống.
Ngồi xuống ghế, hắn nghĩ rồi nói:
-Là ông ngoại nói cho cậu phải không ạ?
Hôm nay, hắn đi gặp Nam tuần thủ trưởng. Hắn không chỉ gặp được lão gia mà đang ngồi ở đó còn có Tôn lão là ông ngoại của hắn.
Nhìn thấy hai vị này, Từ Quân Nhiên hoàn toàn hiểu được và yên tâm. Hôm nay, mình tới nơi này không phải bị hỏi tội. Chỉ sợ có người nói trong khoảng thời gian này đã làm cái gì. Hai vị lão gia tử thấy mình thì 89% cũng là chuyện về Liên Bang Xô Viết.
Tôn Chấn Bang nhìn cháu ngoại trai, rồi gật đầu nói:
-Theo Liên Bang Xô Viết mượn tiền, chuyện lớn như vậy, cháu lại cùng quân đội Lĩnh Nam hùn vốn lừa được lão đại ca một vố. Chuyện này ông không thể không nói cho ông ngoại cháu.
Y nói thật. Tuy y là Phó Bộ trưởng Bộ Tài chính, nhưng chuyện này bất luận với kẻ nào cũng không thể là chuyện nhỏ. Khi cha mình cho gọi, hỏi vì cái gì mà quyết định vay tiền của Liên Bang Xô Viết. Sau đó, còn đổi sang đola. Do đó, ông dứt khoát sẽ đem chuyện của cháu ngoại trai nói cho cha. Kết quả không bao lâu, cha ông đuổi cháu ngoại trai tới Lĩnh Nam. Lúc đầu Tôn Chấn Bang còn tưởng ông cụ cho Từ Quân Nhiên vào quân đội. Ông không nghĩ tới, một tháng sau đã có người liên hệ với hắn. Rồi, họ để hắn giới thiệu một đoàn người của Từ Ninh với giới Tài chính của Liên Bang Xô Viết.
Lúc đó, Tôn Chấn Bang biết rõ chỉ sợ sau lưng nhóm người của Từ Ninh có cháu ngoại trai Từ Quân Nhiên. Và, cũng có bóng dáng người cha của ông. Dù sao, đám người ở Quân khu Lĩnh Nam đều là trung thành với Nam tuần thủ trưởng.
Cho nên, hôm nay nghe nói Từ Quân Nhiên bị bạn đưa người tới dẫn vào Tử cấm thành, Tôn Chấn Bang không hề lo lắng. Chỉ sợ là cháu đã ở trong tầm mắt của các ông cụ rồi. Cháu ông nhờ Liên Bang Xô Viết buôn bán lời mấy trăm triệu đola Mỹ. Chuyện này dù nói là không lớn, nhưng cũng không thể coi như không có được. Bộ Tài chính bên kia cho mượn một số tiền lớn. Nếu như suy đoán của Từ Quân Nhiên, Liên Bang Xô Viết có biến thì số tiền kia sẽ biến thành con số mục nát. Mấy chục tỷ rúp chỉ cần còn mấy trăm vạn đola thì tỷ lệ này cũng chẳng khác gì Từ Quan Nhiên lập công cho quốc gia.
Hôm nay, chuyện này khó mà nói rõ, nhưng Tôn Chấn Bang biết rõ việc này về sau rất có thể mình liên quan tới cháu trai.
-Được rồi, cậu cũng đừng giả như không biết với hcuas.
Từ Quân Nhiên nhìn rồi nhún nhún vai nói:
-Ý của ông cụ là lại để cậu chú ý vào tài chính và cục diện kinh tế quốc tế . Mặt khác, cháu nghe ý của ông là cậu Hai không có khả năng với bộ trưởng bộ tổ chức rồi.
Lời này, Tôn lão không lấy Từ Quân Nhiên cùng thủ trưởng làm trò để nói. Lần đến Tử cấm thành vừa rồi ông đã nói một cách thấm thía với Từ Quân Nhiên:
-Chuyện của cậu Hai có lẽ đến đây đã chấm dứt rồi. Còn việc của cậu ba cũng không nhỏ, cháu phải gánh vác trọng trách của Tôn gia.
Tôn Chấn An cho là vì bài báo của Từ Quân Nhiên đã khiến quan hệ của hắn cùng Hoàng gia chia nhỏ. Nhưng với cấp trên, hắn bị mất điểm không ít.
Quan trọng là Tôn lão có thể ở phía sau cùng Từ Quân Nhiên nói như vậy thì có rất nhiều chuyện không cần nói cũng biết.
Sắc mặt Tôn Chấn Bang biến đổi. Cha ông lại để cho Từ Quân Nhiên nói cho mình nghe như vậy. Xem ra, lúc này đây chỉ sợ Thủ đô lại nổi lên một phen sóng gió.
- Cậu ba, mấy hôm nay cậu đừng đi đâu mà tốt nhất là ở trong bộ. Nếu có thể, tốt nhất, sau khi bí mật thông báo thì bán hết đồng rúp mà quốc gia đang trữ đi.
Suy nghĩ hồi lâu, Từ Quân Nhiên nói với Tôn Chấn Bang như vậy
Nghe cháu nói, Tôn Chấn Bang ngây người một lúc:
-Cháu có ý gì?
Với khuôn mặt bất đắc dĩ, Từ Quân Nhiên nói:
- Cậu ba, cháu cảm thấy mấy ngày gần đây nhất ở Liên Bang Xô Viết đã xảy ra đại sự. Đồng rúp – cái đồ chơi này bây giờ nhìn cũng được. Nhưng nếu cậu giữ nó trong tay, nói không chừng phải phá bỏ đi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận