Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 495: Có người muốn gây chuyện.

Từ Quân Nhiên cười lạnh một tiếng:
- Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, tôi thấy có vài người chính là thích ăn đòn!
Vu Thanh Hải gật đầu:
- Đúng vậy, nói hết lời ngon ngọt lại không để thông báo của chúng ta vào trong mắt.
Nói xong, ông liếc mấy ủy viên Đảng ủy, hừ lạnh một tiếng nói:
- Nếu để tôi nói, đây là có kẻ giật dây, gan lớn thật!
Từ Quân Nhiên biết, ông ta đây là ám chỉ sau những chủ mỏ than nhỏ kia có người ủng hộ, nếu không dựa vào mấy chủ mỏ nhỏ kia, làm sao dám ngoài nóng trong lạnh với mệnh lệnh của xã.
Mỉm cười, Từ Quân Nhiên nhìn về phía Cát Đại Tráng không lên tiếngL
- Trưởng thôn Cát, anh nói xem, chuyện này phải giải quyết như thế nào?
Cát Đạt Tráng trì trệ, há to miệng vừa muốn nói gì đó, lại không ngờ Từ Quân Nhiên như vô ý, ngắt lời bổ sung:
- Sở tài chính vốn định bổ sung ba tháng tiền lương còn thiếu trong chính quyền xã, bây giờ thu phí báo danh không thuận lợi lắm, trưởng thôn anh xem việc này…
Xã đã thiếu đám cán bộ này ba tháng tiền lương chưa phát, chuyện này Cát Đại Tráng biết, ông cũng từng tìm Từ Quân Nhiên, hy vọng Đảng ủy có thể cân nhắc khó khăn của chính quyền xã, nhưng ông ta tuyệt đối không ngờ, Từ Quân Nhiên sẽ đưa ra chuyện này vào lúc này. Phải biết rằng nếu ông ta thể hiện phản đối thu phí báo danh và thế chấp, Từ Quân Nhiên một khi thuận nước đẩy thuyền trì hoãn không trả tiền lương mấy tháng cho đám cán bộ chính quyền xã, vậy Cát Đại Tráng ông ta đoán chừng đi đường trong xã cũng bị người ta ném đá vào đầu.
Khẽ cắn môi, Cát Đại Tráng trầm giọng nói:
- Bí thư Từ, các đồng chí, tôi thấy, loại hành vi này tuyệt đối không thể nhân nhượng!
Nói xong, ông ta nhìn thoáng qua sắc mặt của Từ Quân Nhiên, nói tiếp:
- Theo tôi thấy, thời buổi loạn lạc dùng luật hình nghiêm khắc, nếu chúng ta không dùng chút thủ đoạn nổi giận, chỉ sợ căn bản không có biện pháp tiếp tục công việc!
Quả nhiên, sau khi ông ta nói như vậy, thái độ của mấy ủy viên Đảng ủy khác cũng xảy ra thay đổi, mọi người nhao nhao tỏ vẻ, đối với hành vi công khai chống đối lãnh đạo Đảng và chính quyền, cho dù như thế nào đều không thể tha thứ, nhất định phải trừng phạt nghiêm nghị, nếu không căn bản không có cách thể hiện uy quyền của Đảng ủy chúng ta, không ngăn cỗ gió không lành mạnh này, trong đội ngũ cán bộ cơ quan sẽ có người chê cười chúng ta, việc này nếu không làm tốt, sau này rất nhiều việc càng không dễ xử lý.
Cuối cùng, Từ Quân Nhiên tổng kết:
- Chuyện này, tôi thấy hay là để đồn công an động một chút, đánh đánh một vài người, đồng chí Thiên Minh, cậu thấy thế nào?
Biểu tình Hồng Thiên Minh có chút do dự, thử thăm dò Từ Quân Nhiên:
- Bí thư Từ, ngài xem, chuyện này tôi thấy vẫn là nên xin chỉ thị từ cấp trên, dù sao sử dụng lực lượng cảnh sát chuyện lớn như vậy, phải có sự đồng ý của huyện cục.
Từ Quân Nhiên ngây người một lúc, ngược lại không nghĩ tới Hồng Thiên Minh dám phản đối ý kiến của mình, sự kiện thư uy hiếp lần trước, nếu không phải cuối cùng mình bỏ qua cho anh ta, chỉ sợ cục trưởng Hồng này sớm đã bị bắt rồi, không ngờ tên này bị sẹo rồi quên đau, lại bắt đầu không phục quản giáo, không phân rõ nặng nhẹ.
Cau mày, Từ Quân Nhiên nhìn Hồng Thiên Minh:
- Cục trưởng Hồng, chút chuyện nhỏ này, tôi thấy không cần xin chỉ thị cục huyện chứ?
Hồng Thiên Minh rõ ràng hít sâu một hơi, giống như làm ra một quyết định bình thường, thấy Từ Quân Nhiên lắc đầu cố chấp như vậy:
- Bí thư Từ, chuyện này tôi nhất định phải xử lý theo quy định, không có chỉ thị của huyện cục, sở cảnh sát sẽ không ra tay.
Hội nghị Đảng ủy không vui mà giải tán như vậy, Từ Quân Nhiên vẻ mặt âm trầm đi ra phòng họp, trở lại phòng làm việc của mình, hắn trực tiếp gọi điện thoại đến ban tổ chức huyện ủy tìm Tạ Mỹ Quyên.
- Chị, gần đây trong huyện có xảy ra chuyện gì không?
Từ Quân Nhiên hỏi trực tiếp, hắn biết, nếu không phải trong huyện xảy ra vấn đề, Hồng Thiên Minh chắc chắn không dám nói với mình như vậy. Lại còn dám trực tiếp chống đối mình, anh ta ăn phải mật gấu mới dám nói ra loại lời điên cuồng này.
Tạ Mỹ Quyên dường như nhìn ra bên ngoài, lúc này mới thấp giọng nói:
- Bí thư Cố bị điều đi rồi!
- Cái gì?
Từ Quân Nhiên bị tin này làm cho hoảng sợ, không dám tin nói:
- Điều đi? Bí thư Cố phải đi đâu?
Bí thư Ủy ban kỷ luật huyện Cố Hoàn là một trong những chỗ dựa của mình, ông ta và Chu Trạch Thành hai người vốn là người trong huyện ủy Từ Quân Nhiên rất tin tưởng, hai người thường ở đại hội huyện ủy thường ủy nói thay cho Từ Quân Nhiên, có thể nói không khoa trương, ngày nay Từ Quân Nhiên ở trong huyện sở dĩ có thế lực như vậy, có quan hệ ở mức độ rất lớn với hai người này. Bây giờ đột nhiên nghe nói Cố Hoàn bị điều đi, Từ Quân Nhiên có loại cảm giác mình bị người ta tính kế.
Tạ Mỹ Quyên nghe giọng Từ Quân Nhiên không đúng, vội giải thích:
- Hình như là điều vào trong tỉnh, nghe nói người ban tổ chức đã từng tìm đến bí thư Cố nói chuyện. Tôi nghe anh rể nói, hình như trong tỉnh có một nhân vật lớn rất khen ngợi bí thư Cố, điều ông ta vào Ủy ban kỷ luật tỉnh.
- Thăng chức sao?
Trong lòng Từ Quân Nhiên thở phào một cái, hiểu được đây là thời cơ của Cố Hoàn đến rồi, cũng coi như hiểu được vì sao Hồng Thiên Minh dám trở mặt với mình. Tên này chắc cho rằng Cố Hoàn bí thư Ủy ban kỷ luật bị điều đi rồi, mình không có cách nào xử lý anh ta. Dù sao Chu Trạch Thành tuy là phó bí thư huyện ủy kiêm trưởng ban tổ chức, nhưng Hồng Thiên Minh anh ta là trưởng cục cảnh sát, ngoài ban thanh tra kỷ luật, ban tổ chức không quan được đến địa phương.
Để điện thoại xuống, Từ Quân Nhiên xoa cằm, suy nghĩ hồi lâu, gọi Hoàng Hải:
- Lão Hoàng, cậu gọi Điền Hồ đến cho tôi.
- Điền Hồ?
Hoàng Hải ngây người một lúc, nhưng vẫn lập tức đi ra ngoài sắp xếp, chỉ chốc lát sau gọi trưởng xưởng may Điền Hồ vào văn phòng Từ Quân Nhiên.
- Bí thư, ngài tìm tôi.
Điền Hồ vừa vào cửa, vẻ mặt liền nhiệt tình nói với Từ Quân Nhiên.
Từ Quân Nhiên gật đầu, chỉ ghế sa lon đối diện mình:
- Ngồi đi, hàn huyên vài câu với ông một chút.
Chờ sau khi Điền Hồ ngồi xuống, Từ Quân Nhiên mở miệng hỏi:
- Nợ cũ của xưởng may giải quyết thế nào rồi?
Điền Hồ lộ ra nụ cười khổ:
- Bí thư, không dối gì ngài, nợ cũ không ít, thu lại không nhiều, bây giờ còn sáu bảy chục ngàn chưa thu được.
Từ Quân Nhiên ồ một tiếng, nói với Điền Hồ:
- Lão Điền, tôi hiểu, xưởng may sở dĩ đi đến bước này, không phải là trách nhiệm của ông. Nói bằng lương tâm, xưởng may có thể duy trì thời gian lâu như vậy, là công lao của ông. Điểm này Đảng ủy xã biết, tôi cũng hiểu rất rõ.
Hắn nói như vậy, khuôn mặt Điền Hồ lộ ra thần sắc kích động:
- Bí thư, có những lời này của ngài, lão Điền tôi thấy đáng giá!
Ông ta nói là lời thật lòng, thời gian lâu như vậy, bên ngoài đều truyền rằng xưởng may bị Điền Hồ hắn phá, nhưng trên thực tế giống như Từ Quân Nhiên nói, đây căn bản không phải là lỗi của mình, nếu không có hăn chắp nối bốn phía tìm đường, xưởng may đã sớm không duy trì nổi rồi.
Có một số việc, không thể chỉ nhìn bề ngoài. Đạo lý này rất đơn giản, nhưng đại đa số thời điểm, người ta chỉ chọn tin những ấn tượng đầu tiên của mình.
Bạn cần đăng nhập để bình luận