Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 593: Biết cách làm giàu.

Từ Quân Nhiên không thể không thừa nhận, vòng luẩn quẩn kiểu này thực sự không chỗ nào không có, chẳng qua mình muốn làm chút chuyện, chung quy lại có thể đạp vào chỗ đau của một vài lợi ích, theo sự phát triển kinh tế cùng xã hội, quan niệm của một vài quan viên cũng thay đổi. Nếu nói trong đầu cán bộ những năm 60-70 vẫn tồn tại sự kính sợ đối với người dân, vậy thì đến những năm 80, rất nhiều lãnh đạo đã dần dần hưởng thụ một chút quyền lợi, trở thành chuyện đương nhiên.
Nhẹ thở ra một hơi, Từ Quân Nhiên không khỏi cảm khái, muốn làm chút chuyện sao lại khó như vậy chứ? Lại nghĩ đến việc công khai công tác quản lý, tuy đơn xin làm thí điểm đã viết xong, nhưng Từ Quân Nhiên vẫn không gửi đi, chủ yếu là vì chuyện này vẫn chưa thống nhất ý kiến trong huyện Phú Lạc, cũng chưa làm ra đầu đuôi, vẫn cứ kéo dài việc báo cáo lên trên, lãnh đạo thành ủy cũng sẽ không đồng ý. Dù sao thực sự muốn công khai công tác quản lý, là một việc lớn, trong thành phố chắc chắn mở hội nghị thường ủy thảo luận, một điểm thuyết phục cũng không có.
Bình tĩnh xem xét, biện pháp tốt nhất, ngay lúc này tìm một xã của huyện Phú Lạc làm thí điểm, đợi đến lúc tích lũy đủ kinh nghiệm, có thể mở rộng toàn huyện.
Suy nghĩ đến đây, Từ Quân Nhiên quyết định vẫn nên tự tìm đến bí thư thành ủy Trần Đại Dũng nói một chút.
Gọi điện thoại cho Chu Trạch Thành, Từ Quân Nhiên cười hỏi:
- Anh, dạo này bận không?
Nay Chu Trạch Thành đã là cục trưởng cục tài chính thành phố, cũng là một chức vụ quyền cao chức trọng, quan hệ với Từ Quân Nhiên tất nhiên không cần nghi ngờ.
Chu Trạch Thành mỉm cười:
- Cũng không tệ, không lo việc nhà không biết gạo củi mắc rẻ. Làm cục trưởng cục tài chính rồi mới biết, trong thành phố cũng không có tiền.
Từ Quân Nhiên cười nói:
- Yên tâm, tôi không tìm thần tài anh đòi tiền.
Chu Trạch Thành gật đầu:
- Nói đi, tìm tôi có chuyện gì?
Ông ta biết tính cách Từ Quân Nhiên, nếu không có chuyện gì, Từ Quân Nhiên chắc chắn không gọi điện thoại cho mình.
Có việc thì mới đến điện tam bảo tuy không phải là tình trạng bình thường của người trong quan trường, nhưng là tâm lý của nhiều người.
Từ Quân Nhiên nói:
- Ngày mai bí thư Trần có thời gian rảnh không?
Chu Trạch Thành khẽ giật mình, lập tức hiểu ngay, Từ Quân Nhiên muốn gặp bí thư thành ủy Trần Đại Dũng. Ông ta nay là tâm phúc của Trần Đại Dũng, là việc ai cũng biết ở thành phố Song Tề, Từ Quân Nhiên gọi cuộc điện thoại này cho ông ta, tất nhiên là vì tìm hiểu hành tung của Trần Đại Dũng.
Nhẹ gật đầu, Chu Trạch Thành nói:
- Tạm thời chưa có sắp xếp gì, nhưng tôi cảm thấy nếu cậu có thời gian, không bằng gọi điện thoại trước, tối mai cùng tôi đến thăm bí thư Trần.
Ông ta nói như vậy, chẳng khác nào bảo Từ Quân Nhiên gặp riêng Trần Đại Dũng trước.
Từ Quân Nhiên gật đầu, sau đó gọi điện đến văn phòng của Trần Đại Dũng, nói ngày mai có việc báo cáo, Trần Đại Dũng lại rất thoải mái đồng ý, để chiều mai hắn đến.
Làm xong công tác chuẩn bị, Từ Quân Nhiên nhìn sắc trời một chút, chuẩn bị tan làm, lúc đến cửa phòng Sở Chính Thiên bí thư Kỷ ủy, Từ Quân Nhiên dừng bước, đẩy cửa đi vào.
Sở Chính Thiên đang ngồi sau bàn làm việc xem cái gì đó, thấy Từ Quân Nhiên tiến vào vội đứng dậy:
- Chủ tịch Huyện, anh đến rồi.
Từ Quân Nhiên gật đầu:
- Tôi tan làm, thuận đường đến nói với cậu mấy câu.
Hai người tự châm thuốc, Sở Chính Thiên này cũng là người thông minh, biết Từ Quân Nhiên tới nhất định là có việc muốn nói với mình, nếu không dựa theo quy tác thông thường, chủ tịch huyện là người nắm quyền thứ hai trong huyện, có việc thường gọi lãnh đạo khác đến phòng mình, làm gì có chuyện tự mình đến đây.
Sở Chính Thiên từ từ hút thuốc, làm ra bộ dạng không nhanh không chậm, anh ta cũng là phó bí thư huyện ủy, kiêm chức vụ bí thư Kỷ ủy. Động tĩnh mấy ngày gần đây của bên chính quyền huyện Sở Chính Thiên cũng nghe ngóng được một vài tin tức, biết Từ Quân Nhiên có thể là muốn động đến Chu Quang Minh cục trưởng cục tài chính, mà nếu tin đồn là thật, cho dù thế nào đều không dây dưa đến bí thư Kỷ ủy mình.
Từ Quân Nhiên rất rõ điểm này, vì thế cho dù giữa mình và Sở Chính Thiên có mâu thuẫn, cũng đặc biệt tìm anh ta. Nói ra Từ Quân Nhiên cũng thấy rất kỳ lạ, vì sao Sở Chính Thiên này luôn gây khó dễ với mình, dường như mình không có chỗ nào đắc tội với anh ta. Lần này đến tìm anh ta, chính là muốn khai thông với anh ta một chút, cho dù cuối cùng không động đến Chu Quang Minh, nhưng cũng phải thể hiện rõ thái độ, thực sự không được, vị trí phó cục trưởng cục tài chính đổi thành người của mình cũng được. Phải biết rằng, dù cho đến bây giờ, trong huyện đã truyền khắp nơi là chủ tịch huyện muốn động đến nhóm ban cục tài chính, Chu Quang Minh cục trưởng cục tài chính chưa chủ động tìm Từ Quân Nhiên báo cáo công việc, dường như không sợ hắn.
- Bí thư Sở, hôm nay tôi đến, là có việc muốn nói với anh.
Qua một hồi lâu, Từ Quân Nhiên từ từ mở miệng, bây giờ hắn không có kiên nhẫn chơi trò yên lặng là vàng với Sở Chính Thiên.
Sở Chính Thiên cười ha ha:
- Chủ tịch Huyện có việc gì mời nói thẳng.
Từ Quân Nhiên gật đầu, mở miệng nói:
- Công tác cục tài chính huyện vẫn luôn rất hỗn loạn, tôi nghe nói vấn đề cục tài chính không nhỏ, bí thư Sở cảm thấy nên làm thế nào?
Cũng không phải là kẻ đầu đất, đi vòng vèo không có ý nghĩa gì, Từ Quân Nhiên liền trực tiếp nói rõ, tôi muốn động đến Chu Quang Minh, Sở Chính Thiên anh xem rồi làm đi.
Sở Chính Thiên nhẹ nhàng búng điếu thuốc trong tay mình, thản nhiên nói:
- Chuyện này tôi cũng nghe nói rồi, lão Chu này làm việc quả thật có chút vấn đề. Nếu để tôi nói, phó cục trưởng cục tài chính đồng chí Trần Kiến Văn cũng không tồi, hoàn toàn có thể thay thế lão Chu.
Từ Quân Nhiên nhướng mày, nhìn Sở Chính Thiên, thấy tên này dường như bình chân như vại ngồi đó, khóe miệng lộ ra một nụ cười cười như không cười.
Xem ra, tên này cho rằng ăn được mình rồi!
Từ Quân Nhiên đứng lên, bình tĩnh nói:
- Chuyện này, tôi trở về sẽ suy nghĩ kỹ.
Nói xong, hắn trực tiếp quay người ra khỏi phòng của Sở Chính Thiên.
Đi ra từ văn phòng của Sở Chính Thiên, tâm trạng Từ Quân Nhiên rất không thoải mái, khẩu vị của Sở Chính Thiên này thật sự quá lớn, ý trong lời nói lại là muốn nắm được vị trí trưởng cục tài chính, đây không phải là sư tử mở rộng miệng sao. Từ Quân Nhiên tức đến nỗi thiếu chút nữa bốc hỏa, chẳng nhẽ thực sự cho rằng thiếu anh ta mình không làm được gì sao? Thở ra một hơi thật dài, Từ Quân Nhiên thầm mắng liên tục, Sở Chính Thiên này thực sự không phải đồ tốt gì, bản thân cho y chút sĩ diện, y liền cho rằng mình sợ y sao? Từ trước vẫn luôn đối nghịch với mình, mình vì mới lên chức chủ tịch huyện chưa lâu, không muốn có quá nhiều kẻ thù mới không đối phó anh ta, không ngờ tên này cho rằng có bản lĩnh cò kè với mình sao?
Quay người trở về phòng làm việc của mình, Từ Quân Nhiên căn dặn thông tín viên ở ngoài cửa:
- Gọi Hoàng Hải đến cho tôi.
Chỉ chốc lát sau, Hoàng Hải liền đi đến văn phòng của Từ Quân Nhiên.
- Chủ tịch Huyện, ngài có chuyện tìm tôi?
Hoàng Hải vừa vào cửa liền thấy sắc mặt từ Quân Nhiên không tốt, không nhịn được thấp giọng hỏi.
Từ Quân Nhiên gật đầu:
- Ngày mai tôi phải đi thành ủy báo cáo công việc, buổi chiều mới về được. Có chuyện gì, cậu tự xem rồi làm.
Tuy hắn là chủ tịch huyện, nhưng hành tung vẫn cần để người bên dưới biết, ít nhất một khi trong huyện có chuyện gì, hoặc cấp trên gọi điện tìm mình, còn thông báo cho người ta mình đang ở đâu, nếu không phải gánh trách nhiệm.
- Dạ được, tôi gọi tiểu Vương đưa ngài đi.
Hoàng Hải cười gật đầu.
Tiểu Vương theo từ xã Trường Thanh đến chính quyền huyện, Từ Quân Nhiên dùng rất thuận tiện, cũng luôn giữ tài xế này bên mình.
Từ Quân Nhiên gật đầu, để Hoàng Hải ra ngoài.
Vừa rạng sáng ngày thứ hai, Từ Quân Nhiên an vị trên xe Jeep hướng về phía nội thành, cái xe này vẫn theo hắn từ xã Trường Thanh, lúc đầu Trương Trọng Kiên tặng, Từ Quân Nhiên liền chướng mắt với những loại xe khác, vẫn mang theo xe này, huyện Phú Lạc thời đại này cũng không được xem là khu phát đạt gì, cả huyện ủy chính quyền huyện tổng cộng có 3 xe Jeep. Bí thư và chủ tịch huyện mỗi người một cái, còn lại một cái thuộc quyền sử dụng của thường ủy, lúc thường vì quyền sử dụng xe, cũng có thể tranh đoạt nửa ngày.
Từ Quân Nhiên không có dự định khác, cho cán bộ cục bậc thang của mình, nói để lão cán bộ khám bệnh thuận tiện hơn, hành động này khiến hắn được khen ngợi không ít.
Ngồi trong xe nhắm mắt dưỡng thần, Từ Quân Nhiên nghĩ xem phải làm thế nào kết nối với mấy doanh nghiệp lớn trong huyện, xem xem có thể tu sửa khu thương nghiệp không, dù sao huyện Phú Lạc nay có cơ sở công nghiệp và cơ sở nông nghiệp, thiếu duy nhất, chính là một cơ hội phát triển thương nghiệp. Ngay vào lúc này, điện thoại trong túi vang lên, Từ Quân Nhiên mở mắt cầm điện thoại lên xem, là số của nhà Thôi Tú Anh, khóe miệng tự nhiên nâng lên, tiểu nha đầu như tinh linh này mấy ngày trước từ chức, nói là muốn thi lên lớp học buổi tối gì đó, xem ra là muốn học đại học. Qua một lúc, chuông lại vang lên, lần này là tin nhắn của Thôi Tú Anh: lãnh đạo đại nhân gọi lại đi. Chắc là thấy Từ Quân Nhiên vẫn không gọi lại nên không chịu được thúc giục, Từ Quân Nhiên có thể tưởng tượng được hình dáng cái miệng nhỏ của cô vểnh lên.
Nhưng lúc này Từ Quân Nhiên đang trên xe, sao có thể gọi lại cho cô. Lúc này, Từ Quân Nhiên rất nhớ đến sự phát triển của truyền thông ở đời sau, thời đại mỗi người đều có điện thoại trong tay, nếu có điện thoại di động thì tốt rồi, nhưng bây giờ vẫn phải đợi một đoạn thời gian, cho dù là điện thoại, muốn bán ở huyện Phú Lạc chắc cũng phải vài năm nữa mới được.
Đợi đã nào…! Điện thoại di động!
Từ Quân Nhiên bỗng biến sắc, vì hắn chợt nhớ tới, đây hình như cũng là một cách làm giàu.
Đến trình độ này của Từ Quân Nhiên, vì có ưu thế của sự trọng sinh, đôi khi hắn chỉ coi tiền thành một số lượng, cũng không phải rất để ý, cho nên rất nhiều chuyện lúc hắn chỉ nghĩ đến mới liên hệ tới tiền. Vừa rồi vì nghĩ đến điện thoại, Từ Quân Nhiên chợt nhớ tới, dường như điện thoại di động vật này, cũng có thị trường rất lớn a.
Nếu như vậy, huyện Phú Lạc, chẳng phải lại có thêm một cách phát tài sao?
Bạn cần đăng nhập để bình luận