Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 855: Thành công

Giọng nói của Lâm Hạo Đông đối với Từ Quân Nhiên tựa như tiếng nói của trời, lúc này rốt cuộc hắn cũng có cảm giác cố gắng của mình không hề uổng phí chút nào.
Ông chủ đã mở miệng nói như vậy, đương nhiên đám thuộc hạ của Lâm Hạo Đông không thể nói gì thêm nữa, tất cả đều buông Từ Quân Nhiên ra.
Từ Quân Nhiên thấy vậy, bước đến trước xe của Lâm Hạo Nhiên, Chu Bác Học cũng muốn tiến lên nhưng lại bị vệ sĩ cản lại.
Kính cửa sổ xe từ từ hạ xuống, lộ ra khuôn mặt của Lâm Hạo Nhiên, vẻ mặt ông ta hứng thú nhìn Từ Quân Nhiên thái độ rất rõ ràng là đang chờ Từ Quân Nhiên nói.
Từ Quân Nhiên hít một hơi thật sâu sau đó chậm rãi nói:
- Ông Lâm, chào ông, tôi là Chủ nhiệm Văn phòng thường trú ở Bắc Kinh của tỉnh Đông Hải, Từ Quân Nhiên.
- Từ Quân Nhiên?
Lâm Hạo Đông sửng sốt hỏi lại sau đó lập tức cúi đầu nhìn xuống tay của mình nhàn nhạt mở miệng nói:
- Cậu còn bốn mươi giây.
Từ Quân Nhiên không giám thất lễ, tiếp tục nói:
- Tôi biết, tôi sẽ tuân thủ thời gian. Ông Lâm, tôi biết tập đoàn Viễn Đại đang có kế hoạch muốn mở rộng quy mô đầu tư trong nước, tôi hy vọng ông có thể cân nhắc đến chuyện xây dựng nhà máy ở tỉnh Đông Hải, lý do cũng rất đơn giản, nếu ông cho một người đã no ăn sơn hào hải vị người đó cũng sẽ chẳng cảm ơn ông, nhưng nếu ông cho một người đói lả i ăn một bát cơm trắng, dù chỉ có vậy nhưng người đó cũng sẽ cảm kích ông cả đời. Bằng Phi Lĩnh Nam chính là nơi đã “ăn no” đầu tư còn Đông Hải chúng tôi hiện tại chính là nơi vẫn còn “đói”. Mặt khác xét ở góc độ của một nhà đầu tư thì không nên ném tất cả trứng gà vào một cái giỏ bởi làm như vậy rất bất lợi trong việc khống chế nguy hiểm. Vì vậy lựa chọn tỉnh Đông Hải chính là lựa chọn phát triểu lâu dài cho tập đoàn Viễn Đại, những lời muốn nói tôi đều đã nói cả, hy vọng ông Lâm có thể suy xét.
Lâm Hạo Đông ngây người một lúc, ông ta không ngờ Từ Quân Nhiên là có nhiều kiến thức như vậy. Vốn ban đầu ông tưởng chàng thanh niên này chỉ được cái bền lòng thôi không ngờ người ta lại chuẩn bị đầy đủ bài học mới đến đây.
Lâm Hạo Đông cười cười nói với Từ Quân Nhiên:
- Chủ nhiệm Từ, xem ra cậu đã có chuẩn bị đầy đủ trước khi tới đây.
Từ Quân Nhiên chỉ mỉm cười mà không đáp lại lời khen của Lâm Hạo Đông, theo như hắn thấy, những việc nên làm thì hắn cũng đã làm cả rồi, còn việc có thể thu hút được Lâm Hạo Đông bỏ tiền đầu từ vào Đông Hải hay không thì lại phải xem người ta có hứng thú với những gì mình nêu ra hay không đã, có câu nói mưu sự tại nhân hành sự tại thiên, Từ Quân Nhiên cũng không thể nắm chắc trăm phần trăm thành công được.
Lâm Hạo Đông trầm tư một lát rồi nói với Từ Quân Nhiên:
- Không tồi, lời cậu nói quả thật đã khiến tôi động lòng, nhưng chắc cậu sẽ không chỉ dùng mỗi hai lý do này để thuyết phục tôi đầu tư vào Đông Hải đấy chứ? Chàng trai à, tôi tin chắc cậu cũng hiểu được thế nào gọi là lý luận suông đúng không?
Từ Quân Nhiên vội đáp:
- Ông Lâm hiểu lầm rồi, đương nhiên tôi sẽ không làm vậy, tôi có mang theo tài liệu về phương án chiêu thương của tỉnh Đông Hải chúng tôi cùng với báo cáo về tính khả thi khi tập đoàn Viễn Đại các ông đầu tư vào tỉnh Đông Hải, xin ông hãy để vệ sĩ của ông nhường đường cho cấp dưới của tôi tới đây, tài liệu nằm trong tay anh ta.
Từ Quân Nhiên không cầm theo tư liệu mà để tất cả ở chỗ Chu Bác Học.
Lâm Hạo Đông gật đầu, ngay lập tức có người đi tới chỗ của Chu Bác Học lấy tài liệu mang tới, dù sao thì người ta cũng là ông chủ tập đoàn lớn, chú ý an toàn cũng là chuyện bình thường.
Từ Quân Nhiên cũng không để bụng chuyện này, hắn trực tiếp đưa báo cáo tính khả thi do chính mình viết ra cùng tài liệu chiêu thương của tỉnh Đông Hải do Hà Viễn Phương chuẩn bị cho Lâm Hạo Đông.
Tuy nhiên Lâm Hạo Đông lại không mở ra xem ngay mà chỉ đặt xuống bên cạnh rồi quay sang nói với Từ Quân Nhiên:
- Tư liệu này tối nay tôi sẽ xem, còn hiện giờ có phải cậu nên cho tôi đi nghỉ ngơi hay không?
Từ Quân Nhiên nghe ông ta hỏi vậy thì xấu hổ cười, vội nói:
- Thật ngại quá, ông Lâm, cũng là tại tôi chẳng còn cách nào khác nên mới vậy!
Dõi mắt nhìn theo đoàn xe của Lâm Hạo Đông rời khỏi, Chu Bác Học đứng bên cạnh Từ Quân Nhiên nhỏ giọng hỏi:
- Chủ nhiệm Từ, chuyện này có thể thành công không?
Từ Quân Nhiên không trả lời anh ta mà đưa mắt nhìn Lâm Hạo Đông biến mất trước mắt mình sau đó mới chậm rãi lên tiếng:
- Chắc tám chín phần mười.
Từ Quân Nhiên có lòng tin chắc rằng chỉ cần Lâm Hạo Đông là một thương nhân có mắt nhìn nhất định sẽ không từ chối điều kiện hắn đưa ra, dù sao thì tập đoàn Viễn Đại cũng muốn phát triển, lý do và kiến nghị mà hắn đưa ra ở thời kỳ này chắc chắn không ai có thể sánh bằng.
Đúng như Từ Quân Nhiên dự đoán, sau khi Lâm Hạo Đông về đến phòng rửa mặt mũi xong xuôi liền mở tập tài liệu mà Từ Quân Nhiên đưa cho ông ta.
Lâm Hạo Đông khá hiếu kì với chàng thanh niên Từ Quân Nhiên này, chỉ vì muốn nói mấy câu với ông ta mà lại bỏ công như vậy, ngày nay những người trẻ tuổi nhiệt tình như vậy không còn nhiều nữa. Nghĩ tới đây Lâm Hạo Đông dường như lại nhớ về quãng thời gian tuổi trẻ của mình.
Xã hội bây giờ đại đa số thanh niên đều chẳng biết làm gì, nông nổi, chỉ biết đến lợi lộc trước mắt, làm gì cũng phải thích thì mới làm, gặp cản trở liền bỏ cuộc giữa chừng, rất khó để tìm ra được người làm việc có chuẩn bị, không bỏ cuộc khi gặp khó khăn như vậy.
Lâm Hạo Đông nhớ lại khoảng thời gian mình trốn ra nước ngoài, sau khi tìm được một công việc, vì để nhận được đơn đặt hàng mà đã đứng đợi người phụ trách quản lý đơn đặt hàng ở cổng công ty người ta, lúc đó người ta lạnh lùng hờ hững với ông ta vậy nhưng ông ta vẫn đứng đợi đối phương ở cửa nhà trọn vẹn mười một ngày, lúc đấy mới có thể khiến người đó động lòng nhấc bút ký đơn đặt hàng. Bắt đầu từ lúc đó, ông ta đã đi từng bước một đến vạch đích thành công và cuối cùng đã đạt được thành tựu của ngày hôm này, còn Từ Quân Nhiên này vận khí cũng khá tốt, so với ông ta năm đó thì may mắn hơn nhiều, ngay ngày đầu tiên đã có cơ hội, bởi vì hắn đã gặp được ông ta.
Con người vốn đều như vậy cả, có đôi lúc rất thích suy bụng ta ra bụng người, nếu như không phải hôm nay Từ Quân Nhiên khiến Lâm Hạo Đông nhớ lại những tháng ngày quá khứ của mình thì chắc chắn hắn đã không có cơ hội này, đây là lý do mà Từ Quân Nhiên chắc chắn sẽ không bao giờ ngờ tới.
Lâm Hạo Đông nhẹ nhàng gõ lên tập tài liệu của Từ Quân Nhiên do dự xem có nên đọc không, Từ Quân Nhiên tự giới thiệu là Chủ nhiệm Văn phòng Đông Hải ở Bắc Kinh mà trong ấn tượng của ông ta hắn chắc cũng được coi là một quan chức chính phủ mà theo như những gì ông ta biết về quan chức chính phủ trong nước thì những tài liệu kiểu này phần lớn chỉ là những lời nói suông, văn vẻ sáo rỗng. Tuy nhiên ông ta lại là người coi trọng thực tế, ghét những người chỉ biết nói những câu rỗng tuếch, nếu những báo cáo này cũng là như vậy thì thật đúng là quá sát phong cảnh rồi.
Trầm mặc một lúc sau, Lâm Hạo Đông mới giãn lông mày, ông ta có cảm giác những cái này chắc sẽ không phải như vậy, nhìn biểu hiện của Từ Quân Nhiên ngày hôm nay Lâm Hạo Đông tin tập tài liệu này không phải chỉ chạy theo hình thức bề ngoài. Lâm Hạo Đông cười cười lật trang báo cáo đầu tiên, ngay lập tức bị nội dung trong bản báo cáo này hấp dẫn, không thể phủ nhận những thứ này rất có tầm nhìn chiến lược, lại có số liệu thực tế bổ sung thêm cho báo cáo, ông ta đọc một hơi hết toàn bộ bản báo cáo, trong lòng thầm khen ngợi Từ Quân Nhiên, thật không ngờ trong giới quan chức nhà nước lại có nhân tài ưu tú về kinh tế như vậy.
Báo cáo không có mấy từ hoa mỹ sáo rỗng, cũng không nói đến đạo lý nhân sinh gì lớn lao mà chỉ phân tích so sánh về hoàn cảnh đối lập giữa Đông Hải và Lĩnh Nam, chỉ ra vùng duyên hải kinh tế của Lĩnh Nam đã xuất hiện tình trạng trì trệ, sự đầu tư đã đẩy mạnh kinh tế vùng duyên hải Lĩnh Nam phát triển nhanh chóng những kèm theo đó cũng đẩy mạnh vật giá leo thang, khiến chi phí sinh hoạt và chi phí sản xuất của thành phố tương đối cao. Tình trạng này kéo theo sự thiếu hụt lao động bởi thu nhập của công nhân thấp nên không thể thu hút được những công nhân ở nơi khác đến, đồng thời các hạng mục đầu tư trong khu vực đã bão hòa nên chính phủ địa phương bắt đầu giở trò, hoặc là cắt giảm ưu đãi hoặc thậm chí là hủy bỏ, có một số quan chức địa phương còn tỏ thái độ kiêu căng không chào đón thậm chí còn xua đuổi những xí nghiệp nhỏ không có nền tảng kinh tế vững mạnh.
Ngược lại, tỉnh Đông Hải lại chiếm một vài ưu thế rõ ràng, đó là nơi này cũng là vùng duyên hải, giao thông thuận tiện, kinh tế tương đối phát triển, so với khu vực phía Tây thì nơi này có nền kinh tế và chế độ pháp luật hoàn thiện hơn, đồng thời có thể cung cấp một diện tích đất khai thác rộng lớn, quan chức địa phương khát vọng các nguồn đầu tư từ bên ngoài vào hơn thế nữa tỉnh Đông Hải cùng các tỉnh xung quanh đều là những tỉnh lớn có dân số đông, có nguồn nhân lực dồi dào.
Lâm Hạo Đông không thể không thừa nhận người làm phần tài liệu này hoàn toàn nắm bắt được tâm trạng của ông ta, đột nhiên ông ta rất có hứng thú với tỉnh Đông Hải.
đương nhiên Từ Quân Nhiên không biết chính bản báo cáo của mình đã khơi dậy được hứng thú của Lâm Hạo Đông với tỉnh Đông Hải, lúc này hắn đang nói chuyện điện thoại với Trưởng ban Thư ký Tỉnh ủy Đông Hải là Trần Tuấn Nho báo cáo lại công việc mấy ngày hôm nay hắn làm ở Bắc Kinh cho Trần Tuấn Nho nghe.
Từ Quân Nhiên cuối cùng nói với Trần Tuấn Nho:
- Thư ký trưởng, tình hình đại khái là như vậy.
Trần Tuấn Nho trầm tư cả nửa ngày sau mới chậm chạp nói:
- Nếu cậu đã có niềm tin thì hãy cứ tiếp tục làm, tôi cùng Bí thư Phương đều ủng hộ cậu.
Mặc dù Từ Quân Nhiên đã rời khỏi Tỉnh ủy tỉnh Đông Hải nhưng Trần Tuấn Nho biết Phương Chính coi trọng Từ Quân Nhiên đến mức nào, cái này ngay từ chuyện vị trí Chánh văn phòng Tỉnh ủy vẫn luôn trống đã có thể nhìn ra được.
Từ Quân Nhiên để điện thoại xuống thở phào một hơi, hắn đã sớm dự kiến được thái độ của của Trần Tuấn Nho, chỉ cần phía Tỉnh ủy không có ý kiến gì thì Từ Quân Nhiên tin Lâm Hạo Đông chắc chắn sẽ không có lý do gì mà từ chối phương án hắn đưa ra, bởi đây chính là phương án mà rất nhiều tập đoàn đời sau đều dùng.
Điểm quan trọng là trong báo cáo Từ Quân Nhiên đã đưa ra ba phương án giải quyết cho những khó khăn mà tập đoàn Viễn Đại có thể gặp phải khi ở Đông Hải: Phương án thứ nhất, chính phủ Đông Hải sẽ ưu đãi thuế má cùng đất đai cho tập đoàn Viễn Đại, sẽ tạo mọi điều kiện cung cấp đủ không gian, diện tích cho tập đoàn xây dựng nhà máy. Thứ hai, chính phủ Đông Hải sẽ hỗ trợ tập đoàn Viễn Đại trong công tác tuyển dụng công nhân cho nhà máy, đảm bảo đủ số lượng công nhân cho nhà máy. Thứ ba, về vấn đề đồng bộ nhà máy, Từ Quân Nhiên cho rằng nếu tập đoàn Viễn Đại đặt nhà máy ở tỉnh Đông Hải, các xí nghiệp cung cấp sản phẩm đồng bộ cho tập đoàn Viễn Đại trước đây cũng sẽ được chuyển về tỉnh Đông Hải và đến lúc đó tỉnh Đông Hải cũng sẽ có chính sách phục vụ cho những xí nghiệp này đảm bảo giải quyết tất cả các vấn đề của tập đoàn.
Từ Quân Nhiên không tin hắn đã làm đến như vậy rồi mà Lâm Hạo Đông còn không động lòng!
Bạn cần đăng nhập để bình luận