Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 666: Sự phiền toái của hội chợ chiêu thương.

Trong hội nghị chủ tịch huyện, Từ Quân Nhiên đưa ra công tác thu hút đầu tư phát triển huyện Nhân Xuyên, đã nhận được sự tán đồng của mọi người.
Không ai lại không muốn chứng kiến chỗ ở của mình càng ngày càng phát đạt, điều này đại biểu rằng cuộc sống của mọi người cũng sẽ tốt hơn một chút, đám cán bộ chính phủ huyện Nhân Xuyên này cũng vậy. Nếu có cơ hội mà cơ hội này không ảnh hưởng đến lợi ích của bản thân họ, lại khiến cho huyện Nhân Xuyên phát triển hơn, bọn họ cũng sẽ đồng ý.
Trong buổi họp, trong tình hình kinh phí cần thiết để thu hút đầu tư, trưởng cục tài chánh Lưu Sướng đã tiến hành kỹ càng phân chia, tân nhiệm cục trưởng cục chiêu thương Lý Tố Mai dựa vào nhân viên của cục chiêu thương sắp xếp công việc làm báo cáo, lần này là toàn thể cục chiêu thương cùng nhau hành động, mục đích chỉ có một, đó là bảo đảm công tác chiêu thương có thể lấy được thành công.
Lý Tố Mai năm nay đã ba mươi ba tuổi, năm trước vừa mới ly hôn, Từ Quân Nhiên biết rõ cô và Lưu Hoa Cường là thân thích, còn tin tưởng ủy thác trách nhiệm, nguyên nhân đương nhiên là cảm thấy người phụ nữ này rất có năng lực giao tiếp, có thể có nhiều cống hiến trong công tác thu hút đầu tư, còn về vấn đề có quan hệ trong cuộc sống liên quan đến Lý Tố Mai, Từ Quân Nhiên cũng không để tâm lắm.
Hội nghị rất nhanh thì kết thúc, những chuyện nên nói đều đã nói xong rồi, tiếp tục nói nữa là thảo luận những chủ đề không có ý nghĩa gì, Từ Quân Nhiên không muốn lãng phí thời gian ở phương diện này. Từ sau khi hắn chuyển công tác tới huyện Nhân Xuyên, những cuộc họp đều được nói một cách đơn giản, nên nói đều nói hết, đương nhiên cũng đã xong, không có cái kiểu một mình thao thao bất tuyệt.
Lý Tố Mai nhìn theo bóng lưng của Từ Quân Nhiên, không biết vì cái gì, trong lòng bỗng nhiên có cảm giác tim đập rộn ràng, cô ta từ khi được điều về huyện, liền có cảm giác đặc biệt với vị chủ tịch huyện trẻ tuổi này, đó là một loại hư không tới cực điểm, đột nhiên phát hiện một người có thể bổ sung suy nghĩ hư không.
Cô đương nhiên hiểu ra, loại ý nghĩ này kinh thế hãi tục đến thế nào, cũng không biết vì cái gì, càng ngày càng áp ý nghĩ như vậy, trong lòng lại giống như trồng loại cỏ dại khó có thể khống chế.
- Tố Mai, nghĩ gì thế?
Giọng nói của Lưu Hoa Cường vang lên bên tai của Lý Tố Mai.
- À?
Lý Tố Mai có chút bối rối xoay người:
- Không, không có gì. Sao thế, có chuyện gì?
Lưu Hoa Cường cười:
- Chị của em bảo em buổi tối tới nhà ăn cơm. Tôi dự tính phải ra ngoài làm việc cùng chủ tịch huyện Từ rồi, hai chị em không cần chờ tôi.
Lý Tố Mai gật gật đầu, lại nói thêm mấy câu sau đó mới quay người rời đi.
Từ Quân Nhiên đương nhiên là không biết những chuyện này, sau khi hắn trở lại văn phòng, gọi điện thoại cho bộ tuyên truyền.
- Bí thư Tiền, tài liệu tuyên truyền của bộ tuyên truyền chuẩn bị thế nào rồi?
Chuyện này Từ Quân Nhiên lúc trước ở hội nghị bí thư có đề cập qua, Bạch Lâm cũng đồng ý, dù sao cũng là phát triển kinh tế trong huyện, đối với bí thư huyện ủy như y cũng coi như là có lợi, y không có lý do gì phản đối. Bộ tuyên truyền trước nay vẫn là địa bàn của Bạch Lâm, cho nên Từ Quân Nhiên đối với chuyện này, cũng giữ sự cảnh giác nhất định, dù sao chuyện này là hắn làm chủ đạo, nếu như xảy ra rủi ro, vậy thì phiền toái rồi.
Bí thư Tiền – bộ trưởng tuyên truyền là tâm phúc của Bạch Lâm, nghe thấy vậy cười một cái nói:
- Chủ tịch Từ yên tâm, tài liệu tuyên truyền chúng tôi vẫn đang làm, đã trải qua xét duyệt rồi. Hiện tại đều đã chuẩn bị xong, tùy lúc tùy chỗ có thể bắt đầu vào trong công tác.
Từ Quân Nhiên thoả mãn gật đầu:
- Như vậy là tốt rồi. Bí thư Tiền anh sang chào hỏi trước, để cho bộ tuyên truyền phái một số người, đi theo tổ công tác thu hút đầu tư chiêu thương của chính phủ, cùng đi với tôi vào tỉnh thành tham gia hội đàm chiêu thương thu hút đầu tư, chúng ta lần này nhất định phải làm ra hồn!
……………..
…………….
Sáng ngày thứ hai, Từ Quân Nhiên tự mình dẫn đội, ngồi lên chuyến xe lửa hướng về tỉnh thành.
Ở trên giường nằm, Lưu Hoa Cường có chút bận tâm mà hỏi Từ Quân Nhiên:
- Chủ tịch Huyện, việc tham gia hội đàm chiêu thương nghe nói trong thành phố phái một đoàn chiêu thương khổng lồ đến, chúng ta gia tăng thêm vào hạng mục nào, trong thành phố dường như cũng không coi trọng cho lắm, giương vị đoán chừng sẽ không tốt lắm.
Từ Quân Nhiên gật gật đầu, cái hiệp hội chiêu thương này là do bên chính phủ thành phố lập ra, người ta càng trọng thị những hạng mục đã bàn gần xong rồi, nói trắng ra lần này đi tỉnh thành, phần nhiều là vì muốn trưng ra một vài thành quả thu hút đầu tư của thành phố Đan Giang. Như hạng mục của huyện Nhân Xuyên, trong thành phố căn bản không quan tâm, nếu không cũng sẽ thông báo cho huyện Nhân Xuyên bên này. Từ Quân Nhiên vẫn là nên đi vào thành phố họp, trong lúc vô tình biết được tin tức này, làm theo yêu cầu của Đoạn Thế Kiệtđến đây.
Vấn đề mấu chốtlà, huyện Nhân Xuyên tham gia cái hội chiêu thương thu hút đầu tư này là đi cửa sau, ước chừng muốn có một vị trí là rất khó khăn.
Lý Tố Mai cũng lo lắng nói:
- Đúng vậy, ở trong thành phố chúng ta ít nhiều cũng có một chút quan hệ, đến trong tỉnh rồi ai sẽ để ý đến đoàn chiêu thương huyện nhỏ như chúng ta chứ!
Cô nói đều là mấy lời hiện thực, ở trong huyện đừng nhìn thấy những người này cao cao tại thượng, dường như giống như nhân vật lớn, nhưng Lý Tố Mai công tác nhiều năm trong tỉnh thành, đương nhiên tinh tường, một cán bộ cấp huyện, ở vào một nơi như tỉnh thành, căn bản không được coi là nhân vật lớn gì cả, nói không chừng tuỳ tiện một lão gia nào đó, lại có quan hệ cấp cục hoặc là thân thích.
Phó thường vụ chủ tịch huyện Quan Ba đi cùng bọn họ lại không có phản ứng gì, y xuất thân ở tỉnh thành, là tạm giữ chức cán bộ, đương nhiên kiến thức không giống những người bên cạnh, gặp Từ Quân Nhiên với một dáng vẻ vững như bàn thạch, cười cười mở miệng nói ra:
- Các ngươi đó, không cần phải ở chỗ này kỷ nhân ưu thiên rồi, có chủ tịch huyện Từ ở đây, còn sợ sự việc không làm thành sao?
Y biết rõ Từ Quân Nhiên ở tỉnh thành có quan hệ, tuy không thể nói cụ thể có quan hệ gì, nhưng Quan Ba tin tưởng, Từ Quân Nhiên ở tỉnh thành quan hệ khẳng định cực kỳ cường đại, không thì cũng sẽ không làm nhiều chuyện như vậy.
Từ Quân Nhiên nghe xong mấy người này nói chuyện, cười nói:
- Đi một bước xem một bước, trước xem tình hình một chút rồi nói sau.
Lần này hội chiêu thương toàn tỉnh quy mô rất lớn, vốn dĩ không có hạng mục của huyện Nhân Xuyên, nhưng sau khi Từ Quân Nhiên đưa ra việc huyện Nhân Xuyên dùng kỹ thuật kinh tế nông nghiệp khai phát khu chiêu thương, Đoạn Thế Kiệt liền đưa hạng mục này của bọn họ thêm vào, tuy ông ta đối với việc này cũng không thế nào hiểu rõ hết, nhưng, nếu như là Từ Quân Nhiên muốn làm, điều này đã nói lên rằng lãnh đạo trong tỉnh cũng biết đến, chắc sẽ không xảy ra vấn đề gì lớn.
Đoạn Thế Kiệt gần đây đang tại mưu cầu điều đến trong tỉnh đảm nhiệm phó chủ tịch tỉnh, đương nhiên không muốn đắc tội với Phương Trung Nguyên. Ông ta và Bối Siêu Quần sở dĩ dám trở mặt, là vì Bối Siêu Quần đã cùng Phương Trung Nguyên dần dần từng bước càng đi càng xa, có quan hệ với người đứng đầu Tỉnh ủy, mà ông ta lại vì một vài chuyện mà đắc tội người đứng đầu, không thể không dựa vào Phương Trung Nguyên.
Chuyện trong quan trường, cho tới bây giờ không có cách nói cố định nào cả, tất cả mọi người là vì ích lợi của mình, lựa chọn hàng ngũ đội ngũ không giống nhau.
Lúc chạng vạng tối , một đoàn người đi tới tỉnh thành, tìm được phó chủ tịch thành phố Đàm Hân người phụ trách sắp xếp công tác chiêu thương thu hút đầu tư lần này của thành phố Đan Giang, nhưng Đàm Hân đối với những người đến từ huyện Nhân Xuyện, lại trưng ra bộ dạng không lạnh không nóng.
- Các ngươi đây là có chuyện gì? Đều sắp bắt đầu rồi mới tới, vị trí triển lãm chỉ có thể ở phía sau cùng kia thôi.
Đàm Hân đánh một cái giọng quan, thản nhiên nói với Từ Quân Nhiên.
Từ Quân Nhiên trong lòng rất rõ, người này đối với chuyện trước kia lấy tiền để sửa đường của bản thân mình không nể mặt cô ta, cô ta vẫn còn ghi nhớ, không ngờ đây lại là một người phụ nữ ghi hận trong lòng.
Có điều người phụ nữ này dù sao cũng là Phó chủ tịch thành phố, hôm nay từ một phó chủ tịch thành phố quản lý giao thông biến thành một phó chủ tịch thành phố quản lý thương nghiệp, nghe nói còn có hi vọng tiến vào trong hội nghị thường ủy thành ủy, Từ Quân Nhiên không muốn cùng với cô ta tốn nhiều miệng lưỡi, cười cười từ tốn nói:
- Cám ơn chủ tịch thành phố Đàm quan tâm. Chúng ta yêu cầu không cao, chỉ cần có vị trí triển lãm là được.
Đàm Hân thấy Từ Quân Nhiên tư thái cúi thấp, hừ một tiếng gật gật đầu, phất phất tay nói:
- Tôi đây sẽ gọi người đưa các ngươi qua đó.
Đám lãnh đạo huyện Nhân Xuyên được nhân viên công tác của thành phố dẫn tới vị trí triển lãm được phân phối cho bọn họ, thoáng nhìn liền ngây ngẩn cả người.
- Cái này, cái này cũng gọi vị trí triển lãm?
Lưu Hoa Cường nhìn cái vị trí triển lãm mà thốt lên.
Chỉ thấy cái vị trí triển lãm đang là vị trí cực kỳ sát trong cùng, hoàn toàn là khu vực nhà kho triển lãm của mỗi huyện thành, phía trước còn có hai cây cột lớn, đừng nói du khách nhìn không thấy, mà ngay cả người của mình cũng đều cảm thấy vị trí này chẳng có gì cả, một điểm không có sức hấp dẫn nào.
Quan Ba sắc mặt rất khó chịu, đi đến bên cạnh Từ Quân Nhiên nói nhỏ:
- Chủ tịch Huyện, vị trí triển lãm này của chúng ta, xem ra là kém nhất toàn tỉnh rồi.
Lời này của y không phải tức giận, mà là cảm giác thực sự. Phải biết rằng chỗ như thế này, đừng nói là nhà đầu tư bình thường, mà ngay cả lãnh đạo đi thăm, cũng sẽ không được đưa đến vi trí triển lãm đặc biệt vắng vẻ này, thật sự là khoảng cách lượng người qua lại so với những nơi khác cách biệt quá xa.
Từ Quân Nhiên ngược lại không hề tức giận, trước kia nghe nói lần này người phụ trách của thành phố Đan Giang là Đàm Hân, là hắn biết nhất định sẽ là kết cục như thế này, chỉ có điều Đàm Hân không ngờ lại sắp xếp cho mình vị trí triển lãm như thế này thật ra khiến Từ Quân Nhiên có chút ngoài ý muốn, vị chủ tịch thành phố Đàm này lòng dạ thật đúng là hẹp hòi.
Nhẹ nhàng cười cười, Từ Quân Nhiên thản nhiên nói:
- Gấp cái gì, chúng ta cũng không trông cậy vào cái này, thu dọn lại một chút đi.
Hắn cũng không giống như những người bình thường Ếch Ngồi Đáy Giếng, ở trong cách nghĩ của Từ Quân Nhiên, tuyên truyền thực sự không phải ở triển đài này chờ nhà đầu tư tới, mà là thông qua các loại các dạng phương thức tuyên truyền, đem ưu thế của huyện Nhân Xuyên truyền đạt đến phạm vi trong toàn tỉnh.
Từ Quân Nhiên từ hậu thế chuyển kiếp, trong những ấn tượng của hắn, phương thức tuyên truyền tốt nhất là báo chí, ti vi.
- Không trông cậy vào cái này?
Tất cả mọi người kinh ngạc nhìn vị chủ tịch huyện Từ Quân Nhiên này, tất cả mọi người không phải đầu đất, lời này của chủ tịch huyện Từ là có ý gì, cái hội triển lãm bán hàng nếu như không trông cậy vào vị trí triển lãm, huyện Nhân Xuyên giương cờ khuyếch trương như vậy tham gia có ý nghĩa gì chứ?
- Cục trưởng Lý, bên này ông phụ trách. Ở đây chịu khó bố trí lại một chút, thật mau chóng.
Từ Quân Nhiên nghĩ nghĩ rồi nói ra.
- Lão Lưu, tiếp sau đây các công việc của nhân viên, công tác hậu cần sẽ do anh phụ trách.
Từ Quân Nhiên nói với Lưu Hoa Cường. Chuyện lần này, văn phòng chính phủ huyện cùng cục chiêu thương của huyện đều phái ra nhân lực tham gia, bộ tuyên truyền cùng những nghành khác cũng đều phái người đến tham gia rồi.
Nghe thấy lời dặn dò của Từ Quân Nhiên, Lưu Hoa Cường gật đầu nói:
- Chủ tịch Huyện yên tâm, tôi lập tức đi làm ngay.
Lý Tố Mai cũng gật gật đầu:
- Chủ tịch Huyện yên tâm, tôi lập tức bắt đầu bố trí.
Quan Ba lúc này mở miệng hỏi:
- Chủ tịch Huyện trưởng, tôi làm gì?
Y cũng không hy vọng vào lúc này bị trở thành kẻ không làm việc gì cả, dù sao chuyện này Quan Ba nhìn rất rõ ràng, chỉ cần hoàn thành, nhất định là có chiến tích to lớn.
Từ Quân Nhiên cười ha ha:
- Anh phụ trách giao tiếp với lãnh đạo thành phố, có ý kiến gì, kịp thời phản hồi cho tôi.
Nói xong những lời này, Từ Quân Nhiên cười nói:
- Mọi người buổi tối hôm nay vất vả một chút, bố trí vị trí triển lãm, chúng ta tới muộn, ngày mai buổi sáng đã chính thức bắt đầu rồi.
Giao phó xong những chuyện này, Từ Quân Nhiên liền xoay người đi ra, không có ý ở lại chỗ này.
Mắt thấy chủ tịch huyện Từ cùng thủ quỹ Súy thản nhiên mà đi, những lãnh đạo còn lại mắt lớn trừng mắt nhỏ, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, trong lúc nhất thời đều có chút sững sờ, chủ tịch huyện Từ cứ đi như thế, chuyện còn lại làm sao bây giờ? Chẳng lẽ thực sự muốn ở cái vị trí triển lãm mục nát này tiến hành triển lãm bán hàng? Đừng nói nhà đầu tư, đến quỷ cũng chưa hẳn có thể chiêu tới một người.
Có điều những người này cũng không phải những người trẻ mới ra đời, đương nhiên cũng có chút trình độ. Có thể làm được vị trí cán bộ cấp huyện, không có chút bản lĩnh mà chỉ dựa vào nịnh nọt khẳng định là không được, cho nên sau khi Từ Quân Nhiên phân phó, bọn họ mỗi người cũng tự bắt đầu với phần việc của mình, bắt đầu bố trí vị trí triển lãm của hội trợ triển lãm chiêu thương lần này của huyện Nhân Xuyên.
Quan Ba cũng không còn nhàn rỗi, trực tiếp đi tìm Phó chủ tịch thành phố Đàm Hân, báo cáo với cô ta tình hình chuẩn bị công tác chiêu thương của huyện Nhân Xuyên lần này.
Đàm Hân vốn là chờ Từ Quân Nhiên tới cầu mình hỗ trợ, không ngờ tới Từ Quân Nhiên người ta căn bản sẽ không lộ diện, người tới là phó chủ tịch huyện thường vụ, điều này khiến cho cô rất mất hứng, mặt lạnh, thản nhiên nói với Quan Ba:
- Đồng chí Quan Ba, chủ tịch huyện các cậu đi đâu rồi? Chẳng lẽ hắn không có thời gian đến báo cáo công việc với tôi sao?
Quan Ba trong lòng mắng lớn không thôi, trong lòng tự nhủ người đàn bà thối để vị trí triển lãm của huyện chúng tôi ở cái nơi rách nát này, vẫn còn không thấy ngại lại muốn chủ tịch huyện đến báo cáo công tác? Chủ tịch huyện Từ tới mới là lạ, có điều những lời này y nói thầm trong lòng mà thôi, dù sao người ta là lãnh đạo chính phủ thành phố, bản thân mình là một phó chủ tịch huyện thường vụ nho nhỏ, cùng vị lãnh đạo cấp phó cục này so sánh, khoảng cách không phải một nửa hay một, Từ Quân Nhiên có ý kiến có thể tỏ thái độ, nhưng y thì không dám.
Nghĩ tới đây, Quan Ba khẽ mĩm cười nói:
- Chủ tịch huyện Từ có chút việc phải làm, rời đi trước rồi. Chủ tịch Huyện nói, chờ ngài ấy xử lý xong việc, sẽ tới báo cáo với cô.
Đàm Hân trong lòng cũng rất rõ, Từ Quân Nhiên đối với mình rất có ý kiến, dù sao hắn khổ sở chuẩn bị cho hội nghị chiêu thương, một câu nói của cô ta liền khiến cho huyện Nhân Xuyên lấy cái vị trí triển lãm xấu nhất, nếu trong lòng không có ý kiến, đó mới là lạ. Nhưng Đàm Hân cũng không hối hận, ai bảo lúc trước cái tên họ Từ này không nể mặt mình, có điều bảo hắn đem ít tiền tài chính xây đường ra hắn lại không chịu, lúc này cũng đừng trách cô làm khó dễ cho hắn.
Quan trường dù không phải chiến trường, mỗi một đao chém đi đều phải thấy máu. Trên quan trường rất nhiều chuyện chỉ có thể làm không thể nói, rất nhiều chuyện chỉ có thể nói không thể làm, không hiểu được những biến hóa trong đó, đều sẽ bị té nhào. Như họ Từ vậy, không quan tâm đấy, quyết kiên trì cái gọi là nguyên tắc, căn bản đi sẽ không được dài.
Đàm Hân nghĩ tới đây, khóe miệng nở ra một nụ cười lạnh, nếu như Từ Quân Nhiên ngươi dám đắc tội lão nương, cũng đừng trách hôm nay lão nương cho ngươi đi giày nhỏ.
- Như vậy đi, tôi qua đó xem một chút.
Đàm Hân ra vẻ, làm bộ đi theo Quan Ba đến vị trí triển lãm của huyện Nhân Xuyên ở phía trước thị sát, sau khi làm vài chỉ thị hơi có chút hời hợt, quay người rời khỏi nơi này.
Liều lĩnh, đây là tối kỵ của tham chính. Đối với Đàm Hân mà nói, Từ Quân Nhiên chính là phạm vào cái tối kỵ này.
Bất cứ giáo huấn nào đều là bản thân tự chuốc lấy, mọi người trực tiếp dạy dỗ ngươi so với việc đọc sách có được thì thống khổ hơn nhiều, thường thì tàn bạo là nhiều. Có điều như vậy những thứ ngươi học được sẽ vĩnh viễn ghi tạc ở trong lòng. Đối với Từ Quân Nhiên mà nói, Đàm Hân chính là hy vọng thông qua phương thức như vậy, cho hắn một bài học.
Bất cứ chuyện gì, chỉ cần có một cái lý do dừng bước, thì có thể làm. Chỉ cần có hai cái lý do dừng bước, có thể yên tâm đi làm. Chỉ cần có ba lý do dừng bước, có thể yên tâm lớn mật thậm chí không cố kỵ chút nào đi làm. Tạo thế chân vạc, hình tam giác tính ổn định ở chỗ này.
Đàm Hân nghĩ rất rõ, thời gian huyện Nhân Xuyên đề bạt muốn tham gia hiệp hội chiêu thương quá gấp rút, thời gian đạt tới lại tương đối trễ, bên mình sắp xếp cho hắn một vị trí triển lãm kém một chút, dù có là bất kỳ ai cũng không nhận thấy có chút sai lầm gì.
Cơ hội đối với mỗi người mà nói, cũng không bình đẳng, nếu như ngang hàng, cũng không phải là cơ hội. Cơ hội là người sáng tạo, người sở dĩ muốn sáng tạo cơ hội, cũng là bởi vì có người cần cơ hội. Mà chế tạo ra cơ hội, cũng không phải vì tất cả những người cần cơ hội sáng tạo ra. Cho nên, chỉ có đa số những người cần, mà chỉ có rất ít người lấy được cơ hội mới thật sự là cơ hội.
Cũng đạo lý tương tự, Từ Quân Nhiên cũng hiểu, hắn càng rõ ràng hơn, người có tính chủ động, cho nên người có thể lựa chọn cơ hội, nắm chắc cơ hội. Nhưng, cơ hội tương tự cũng đang lựa chọn người, cơ hội đối với mỗi người mà nói, đều là có điều kiện. Cơ hội không phải tồn tại phổ biến, không phải thường có; cho nên, xã hội vĩnh viễn sẽ không đem cơ hội ngang hàng mà phân phối cho mỗi người. Cơ hội vĩnh viễn là do rất ít người hưởng thụ, nếu như mỗi người đều có thể hưởng thụ thì cũng không phải là cơ hội rồi. Vì vậy, cơ hội tất nhiên giống như nhà cung cấp độc quyền sản phẩm của thời đại kinh tế kế hoạch, chỉ cung cấp cho những người của tầng lớp quyền thế, người có năng lực thu nhập, dân chúng bình thường cùng với cơ hội vĩnh viễn vô duyên. Những người được gọi là nắm lấy cơ hội, nắm chắc cơ hội, không phải là bởi vì hắn có năng lực nắm lấy, mà là có người vì hắn mà làm ra cơ hội cho hắn đi nắm lấy.
Mọi người thường thường nói không ai có thể tùy tiện mà thành công, thường thường sẽ si mê từ việc đọc các truyện ký các nhân sĩ thành công mà tìm kiếm kinh nghiệm, nhưng số sách này đại bộ phận trải qua đóng gói tinh xảo, rất nhiều chuyện quan trọng thực tế sẽ không nói cho ngươi biết đâu. Sách của Gates sẽ không nói cho ngươi biết mẹ của hắn là đổng sự của IBM, là bà mẹ giúp cho cậu con trai có đơn hàng làm ăn lớn đầu tiên. Sách của Buffett sẽ chỉ nói cho ngươi biết ông ta 8 tuổi đã biết thăm quan sở giao dịch Newyork, nhưng cũng sẽ không nói cho ngươi biết cha của ông ta là nghị viên quốc hội dẫn ông ta đi, là đổng sự của Cao Thịnh tiếp đãi. Còn trong nước có vài nhân sĩ thành công, chắc chắn sẽ không nói cho ngươi biết cha mẹ của bọn họ là đang làm gì.
Từ Quân Nhiên đương nhiên cũng rõ đạo lý này, cho nên chuyện Đàm Hân làm khó hắn, hắn căn bản không để ở trong lòng, có điều chỉ là một Phó chủ tịch thành phố cấp cục mà thôi, cho dù cô Đàm Hân này có vào hội thường ủy thành ủy thì có thể làm gì? Nếu thật sự cho rằng có thể vì chuyện vị trí triển lãm hiện tại mà làm khó mình, cô ta thực sự là đang nằm mơ.
Ngồi ở trong xe, Từ Quân Nhiên nhìn về phía Vương Hiểu Long đang ngồi ở vị trí kế bên tài xế:
- Chị của cậu đã tới chưa?
Vương Hiểu Long khẽ gật đầu một cái:
- Đến rồi, chị ấy trước đó đã gọi điện thoại cho tôi, nói lần này liên hệ được mấy người hợp tác, chuẩn bị đến huyện chúng ta đầu tư.
Từ Quân Nhiên gật gật đầu:
- Vậy là tốt rồi, đi thôi, chúng ta trước tiên đi gặp lãnh đạo của cục thương nghiệp tỉnh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận