Thăng Thiên Chi Lộ

Chương Tuyết Kiều đối với lời của Từ Quân Nhiên, trong lòng có chút do dự, xoa xoa bờ vai của mình, nhỏ giọng nói:

- Ngay cả không phải dạng thân sĩ, cũng chẳng có ai không nhường con gái như vậy.
Từ Quân Nhiên cười cười, khoát tay:
- Tôi vốn dĩ chẳng phải thân sĩ gì. Tôi từ nhỏ lớn lên ở nông thôn, hồi nhỏ suốt ngày nghe người ta mắng mình là cái đồ con hoang không cha, tôi cùng một anh trai tức lên liền xông lên đánh nhau, đánh cho một đám bảy tám người tơi bời phải chảy máu mũi. Về sau bị người nhà bọn họ tìm đến nhà, mẹ tôi hung hăng đánh tôi một trận no đòn.
Nói đến đây, vẻ mặt hắn có chút buồn bã nói:
- Từ trước đến nay tôi chính là người không có vận số tốt.
Đối với Từ Quân Nhiên, vận mệnh chính là thứ xưa nay chưa từng mỉm cười với hắn, chưa hề mang đến cho hắn cái gì tốt đẹp cả. Cái này từ kiếp trước hắn đã bắt đầu hiểu được.
Bạn cần đăng nhập để bình luận