Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 602: Bí thư khác thường.

Trần Đại Dũng bây giờ nhìn Từ Quân Nhiên, thích mà không nói ra được lời nào, người trẻ tuổi này có năng lực, hơn nữa biết tiến biết lùi, quả thực khiến người khác thực sự yêu thích, đừng thấy người ta bối cảnh sâu như vậy, ngược lại là không có chút tính tình quen ăn mặc sướng, so sánh với vị chủ tịch thành phố Hoàng có thể vươn tay rất dài có thể nói là mạnh hơn nhiều.
Từ Quân Nhiên quay mắt nhìn về phía Trần Đại Dũng, nhẹ nhàng gật đầu nói:
- Cảm ơn bí thư Trần đã dạy bảo, tôi nhất định sẽ cố gắng làm việc.
Biểu hiện của hắn như vậy thực sự cực kỳ vừa vặn, đã biểu đạt được ý tôn kính đối với Trần Đại Dũng, vừa không có cảm giác hiềm nghi a dua nịnh bợ.
Trần Đại Dũng cười gật gật đầu:
- Cậu rất được đó, có chỗ nào không rõ, thì có thể hỏi lão Chu, ông ấy làm công tác tổ chức nhân sự, ở phương diện này rất quen thuộc.
Nói xong, ông ta nâng cốc trà lên uống.
Từ Quân Nhiên cùng Chu Trạch Thành liếc nhau một cái, bí thư cũng bưng trà tiễn khách, hai người đương nhiên cũng không tất yếu ở lại, vì vậy đứng dậy cáo từ rồi rời đi.
Lúc ra cửa, Từ Quân Nhiên nhìn đồng hồ đeo tay, lúc này mới phát hiện nhoáng một cái đã hai giờ trôi qua rồi. Bình tĩnh mà xem xét, thời gian này không ngắn, cũng tương đương thời gian mà lãnh đạo tiếp kiến cán bộ, chỉ e là Phó chủ tịch thành phố cũng không có đãi ngộ như vậy. Đi từ từ trở về, Từ Quân Nhiên cùng Chu Trạch Thành hai người tách ra ở đoạn gần đại viện thành ủy, hắn phải về nhà khách ở.
Sáng ngày thứ hai, Từ Quân Nhiên không có đi cáo biệt Thôi Tú Anh, mà sau khi đợi lái xe chiều đến đón, một mình trở về huyện Phú Lạc.
Vừa trở lại trong huyện không bao lâu, Từ Quân Nhiên ở trong phòng làm việc một điếu thuốc cũng không kịp hút xong, đã bị một hồi chuông điện thoại đánh thức, nghe máy thấy giọng nói của Hoàng Hải dồn dập nói:
- Chủ tịch huyện Từ, tôi là Hoàng Hải, đã xảy ra chuyện rồi!
Từ Quân Nhiên nhướng mày:
- Đã xảy ra chuyện gì? Vội vả cái gì thế!
Tuy nói như vậy, nhưng trong lòng hắn lại bỗng nhiên có chút bất an, có thể khiến cho Hoàng Hải kinh hoảng thành cái bộ dạng này, nhất định là chuyện lớn.
- Sở tài chính vừa mới cháy rồi!
Hoàng Hải nói một câu, lại khiến cho sắc mặt của Từ Quân Nhiên lập tức trở nên khó coi.
- Chuyện gì xảy ra?
Giọng của Từ Quân Nhiên trở nên nghiêm nghị trở lại, bởi vì hắn cảm thấy, chuyện này có chút không đúng.
Hoàng Hải cũng vừa nhận được tin tức, biết được cũng không phải rất kỹ càng, nghe nói tổn thất không lớn, cũng chỉ thiêu rụi chút ít sổ sách.
Vừa nghe đến sổ sách, lông mày của Từ Quân Nhiên dựng lên, hắn bằng trực giác cảm nhận được chuyện này không phải là tình cờ, cúp điện thoại, Từ Quân Nhiên đi đến trước bàn làm việc của mình rồi ngồi xuống, ngón tay không ngừng gõ lên mặt bàn, hai hàng lông mày nhúm lại, rơi vào trầm tư.
- Xem ra có những người đang hoảng, có điều lá gan này hình như cũng quá lớn rồi.
Sau một hồi lâu, Từ Quân Nhiên bắt đầu lầm bầm lầu bầu.
Ngay vào lúc này, cửa văn phòng bị ai đó gõ, đầu của Điền Hồ hiện ra:
- Chủ tịch Huyện, tiền từ trong thành phố của chúng ta đã được phát xuống rồi.
Từ Quân Nhiên gật gật đầu, nhàn nhạt mà hỏi:
- Lúc nào thì tới?
Điền Hồ không chú ý tới biểu cảm của Từ Quân Nhiên, vẫn giữ nguyên vẻ rất hưng phấn nói:
- Sáng sớm liền phát xuống.
Từ Quân Nhiên liền ừ một tiếng, không có biểu hiện gì nói:
- Nếu như tiền đã đến rồi, công tác của các cậu cũng phải nắm bắt nhanh, không thể bởi vì hiện tại lấy được một chút thành tích liền lên mặt. Tôi đã nghe nói, cục chiêu thương của cậu ở bên ngoài đồng ý lung tung với người ta. Tôi nói cho cậu biết, không nên dễ dàng đáp ứng bất kỳ điều kiện gì của người khác, đến lúc đó chính sách ưu đãi cậu không cho được người ta, hiệp hội thương nghiệp đầu tư buông tha cho sao?
Điền Hồ khẽ giật mình, lập tức cảm giác được có chút không đúng rồi, vẻ mặt nghiêm túc gật đầu, thận trọng nói ra:
- Chủ tịch Huyện xin ngài yên tâm, cục chiêu thương chúng tôi nhất định toàn lực hoàn thành nhiệm vụ công tác mà trong huyện đã giao, sẽ không để cho ngài phải thất vọng.
Hai người lại nói chuyện một hồi, Điền Hồ lúc này mới cáo từ rời khỏi. Hoàng Hải vẻ mặt âm trầm đi tới phòng làm việc của Từ Quân Nhiên, vừa vào cửa liền cười lạnh nói:
- Đúng là có một số người, thật đúng là đem người khác biến thành kẻ đần!
Từ Quân Nhiên biết rõ y là vì cái gì mà tức giận, thò tay móc ra một điếu thuốc rồi tự mình châm lửa, lại đưa cho Hoàng Hải một điếu rồi nói:
- Sao rồi, có đồ vật gì đốt rụi rồi?
Hoàng Hải nhận điếu thuốc mà Từ Quân Nhiên đưa cho mình rồi châm lửa, hít hai cái rồi sau mới tức giận bất bình nói:
- Những tổn thất khác thực ra chỉ là thứ yếu, nhưng mấu chốt nhất là, sổ sách trong thời gian gần đây nhất cùng với chỉ thị của lãnh đạo đều không còn nữa rồi. Chủ tịch Huyện ngài nói xem, Chu Quang Minh y coi người khác là kẻ đần sao?
Từ Quân Nhiên nhẹ gật đầu, xem ra lần này muốn thông qua chuyện Chu Quang Minh câu cá thì không thể thực hiện được, đốt sổ sách cùng chỉ thị, chỉ sợ những chứng cứ khác cũng không dễ làm.
- Hừ, đến cái sổ sách cũng không quản được, công tác của cục tài chính xem ra cần phải chỉnh đốn tử tế lại một chút mới được.
Tuy chứng cớ không có, nhưng Từ Quân Nhiên vẫn là muốn mượn cái sự cố cháy này chấn chỉnh lại Chu Quang Minh, sau này những công tác muốn khai triển còn rất nhiều, không làm theo các mối quan hệ trên các phương diện sao được.
Hai người đang nói chuyện, bên ngoài liền truyền đến tiếng gõ cửa, Chu Quang Minh mặt mày hồng hào bước vào, vừa cười vừa nói:
- Chủ tịch huyện Từ, tôi tới báo cáo công việc với ngài.
Từ Quân Nhiên trong lòng cười lạnh một tiếng, một tuần lễ trước đều không có động tĩnh gì, đến cả cửa phòng của mình cũng không lên, phát động các mối quan hệ đến gây áp lực cho mình, hiện nay cục tài chính cháy rồi, nhớ tới tìm đến mình báo cáo công tác, Chu Quang Minh y cho mình là người như thế nào? Đứa trẻ lên ba sao?
Sắc mặt đột nhiên trầm xuống, Từ Quân Nhiên lạnh lùng nói:
- Ai cho anh vào đây, không phát hiện tôi đang nói chuyện sao? Không có chút tính kỷ luật của tổ chức sao!
- Tôi . . .
Bị Quân Nhiên dùng lời nói mau lẹ, thần sắc nghiêm nghị răn dạy một trận như vậy, biểu cảm trên khuôn mặt của Chu Quang Minh lập tức biến sang màu gan heo, vẻ mặt đau khổ từ từ đóng cửa lại.
Từ Quân Nhiên hừ lạnh một tiếng, phân phó với Hoàng Hải:
- Lão Hoàng, anh đi về trước đi.
Hoàng Hải vừa rời đi không bao lâu, phó cục trưởng cục tài chính Hách Kiến tới báo cáo công việc, y nay năm hơn 30 tuổi, mang theo một cặp mắt kiếng, nói tới nói lui có chút khẩu âm của Giang Chiết, lúc báo cáo tình hình với Từ Quân Nhiên cũng để ý ngôn từ, sợ không cẩn thận chọc giận tới Chủ tịch huyện Từ.
Từ Quân Nhiên trò chuyện trong chốc lát với y, cuối cùng chậm rãi nói ra:
- Công tác của Cục tài chính, không phải của một mình Chu Quang Minh, mọi người đều phải chịu trách nhiệm.
Lời này là ám hiệu rất rõ ràng, Hách Kiến nếu lại nghe không rõ, Từ Quân Nhiên thật sự muốn cầm đầu gỗ của y gõ ra xem ở bên trong đầu của y rốt cuộc chứa thứ gì.
Hách Kiến vội vàng cung kính nói ra:
- Tôi nhất định đem chỉ thị của chủ tịch huyện quán triệt xuống dưới.
Rời khỏi phòng làm việc của Từ Quân Nhiên, Hách Kiến chậm rãi đi đến hành lang, thở dài, tình hình của hội nghị thường ủy huyện ủy đã sớm truyền ra, bí thư Khương cùng Tiền Khiêm Ích trong khoảng thời gian này đều hết sức ít xuất hiện, mà sau khi tin Từ Quân Nhiên muốn động Chu Quang Minh truyền đi, ông ta liền cảm nhận được cơ hội của mình đã đến, bởi vậy đôi mắt trông mong đã chạy tới báo cáo công việc, chủ yếu là muốn ở trước mặt lãnh đạo lăn lộn cho quen mặt. Tuy nhiên chuyện cháy nổ thoạt nhìn giống như Chu Quang Minh tự lau chùi cái mông dính bẩn của mình, nhưng Hách Kiến cảm thấy như vậy chỉ sợ khiến chủ tịch huyện Từ vốn không muốn làm to chuyện vì thế ngược lại phải thực sự hạ thủ rồi, bởi vậy bản thân y phải đuổi nhanh nắm lấy cơ hội mới được.
Tiễn Hách Kiến đi, Từ Quân Nhiên do dự một lúc, cất bước hướng về phía phòng làm việc của bí thư Khương, dù sao vào lúc này xảy ra chuyện như vậy, bản thân vẫn nên tìm bí thư Khương trao đổi một chút. Từ Quân Nhiên là người muốn làm việc, đối với việc đấu đá, nếu như không phải thực sự cần thiết, hắn thực sự không hy vọng sẽ đấu đá không ngừng với người khác.
Gõ cửa, bên trong truyền ra tiếng mời vào, Từ Quân Nhiên cất bước đi vào.
Bí thư Khương, tôi có chút việc muốn cùng ngài báo cáo.
Từ Quân Nhiên khách khí nói với bí thư Khương.
Bí thư Khương sững sờ, dường như không nghĩ tới Từ Quân Nhiên lại có thái độ như vậy, từ trong mắt y xem ra, người thiếu niên trẻ tuổi đắc chí ít phải có chút ít đắc chí vừa phải mới được, nhưng là ở trên người trẻ tuổi Từ Quân Nhiên này, đều là sự lão luyện cùng trầm ổn, căn bản cũng không có chút tư thế đắc ý mà quên hình tượng.
- Có chuyện gì không? Chủ tịch Huyện?
Bí thư Khương cảnh giác nhìn Từ Quân Nhiên, lúc này mới hỏi.
Từ Quân Nhiên cười cười, ngồi đối diện bí thư Khương nói:
- Bí thư Khương, chuyện cục tài chính cháy ngài nghe nói rồi chứ? Tôi thấy thái độ làm việc của Chu Quang Minh rất có vấn đề, đến chút sổ sách cũng không đảm bảo được, còn có thể trông cậy anh ta làm được gì đó sao?
Bí thư Khương nghe thấy những lời của Từ Quân Nhiên khẽ giật mình, có chút kinh ngạc nhìn liếc sang Từ Quân Nhiên. Ông ta hiểu được tâm tư của Từ Quân Nhiên, thân là chủ tịch huyện, Từ Quân Nhiên nhất định muốn đem cục tài chính nắm giữ trong lòng bàn tay. Dù sao cái công tác tài chính liên quan đến sự phát triển của một địa khu, nhưng Khương Mỗ Nhân chính ông ta cảm giác không phải là như vậy? ông ta thân là bí thư huyện ủy, đường đường là người đứng đầu, tương tự cũng hy vọng trưởng cục tài chính có thể là người của mình, bởi như vậy, tay trái mình quản nhân sự, tay phải quản tài chính, toàn bộ công tác của huyện Phú Lạc, sẽ do mình định đoạt rồi.
Có điều rất đáng tiếc, lý tưởng rất đầy đặn, sự thật lại tràn đầy xương, tình huống hiện tại là, trong hội nghị thường ủy huyện ủy, Từ Quân Nhiên đã chiếm thế thượng phong, trong tám thường ủy huyện ủy, ít nhất đã có bốn đến năm người nghiêng về phía hắn, bí thư Khương tuy nói có thể dùng người đứng đầu uy nghiêm ở huyện ủy để càn cương độc đoán, nhưng vấn đề ở chỗ, mình không có khả năng luôn làm được như vậy, cứ thế mà đi xuống dưới, trong thành phố sẽ có ý kiến gì với mình?
Một bí thư huyện ủy đến cái ban huyện ủy cũng không làm được, lãnh đạo Thành ủy sẽ còn tiếp tục tín nhiệm y sao?
Mấu chốt nhất là, bí thư Khương rất rõ, sau lưng mình không có hậu phương đỡ lưng chắc chắn như Từ Quân Nhiên, một khi xảy ra chuyện gì, người ta Từ Quân Nhiên còn có bí thư Thành ủy, có chủ tịch tỉnh che chở, bản thân ông ta thì sao? Chủ tịch thành phố Hoàng có thể bởi vì mình cùng Từ Quân Nhiên trở mặt mà đấu đến cùng sao?
Bí thư Khương không có cái lòng tin đó, cho nên thái độ của ông ta đối với Từ Quân Nhiên mới mâu thuẫn giống như bây giờ.
- Chủ tịch huyện Từ nói không sai.
Thở dài một hơi, bí thư Khương chậm rãi mở miệng nói:
- Công tác của Cục tài chính xác thực tồn tại một vài vấn đề, cần chỉnh lại một chút. Vậy cậu cảm thấy, do người nào chịu trách nhiệm công việc của cục tài chính thì phù hợp đây?
Một câu nói này của ông ta, lập tức khiến cho Từ Quân Nhiên cảm thấy mê muội, vị bí thư Khương này, rốt cuộc muốn làm gì? Chẳng lẽ ông ta lại đang dự tính chủ ý quỷ quái gì sao?
Chần chừ một chút, sắc mặt của Từ Quân Nhiên trở nên thận trọng hơn, nhìn bí thư Khương, sau nửa ngày đều không có lên tiếng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận