Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 748.1: Dương Kiệt Siêu.

Lúc này, Từ Quân Nhiên có cảm như bản thân là một con hồ ly đã trộm được một con gà vậy, thậm chí ngay cả Thẩm Thanh ở bên cạnh dường như cũng cảm nhận được điều này. Nhìn người anh họ nhà mình thay đổi phong thái từ một người tràn đầy sát khí bên trong nhà ăn nay biến thành một người với phong thái lịch sự của con nhà gia giáo, quả thật là giống như Tắc kè hoa trong truyền thuyết ấy!
Nguyên nhân rất đơn giản, bởi rốt cục thì Từ Quân Nhiên cũng đã nhận ra được người thanh niên đang ngồi ở trước mặt mình này là ai rồi.
Dương Kiệt Siêu, là người đàn ông mà Từ Quân Nhiên đã nhìn thấy vô số lần trên các loại tạp chí tài chính, kinh tế. Sở dĩ lúc đầu hắn không nhận ra người đàn ông mà hậu thế xưng tụng là hồ ly của thương giới này là vì ở thời điểm đó, Dương Kiệt Siêu đã đầu tóc bạc phơ rồi, mặc dù tuổi thực chưa tới năm mươi nhưng nhìn lại giống như một ông lão đã ngoài sáu mươi vậy.
Lập nghiệp từ việc bán các sản phẩm chăm sóc sức khỏe con người, trong quá trình làm ăn đã gặp không ít lần thất bại, cuối cũng phải dựa vào một kỳ nhân trong giới giúp đỡ để đông sơn tái khởi. Đương nhiên Từ Quân Nhiên sẽ không thể nào quên được những truyền kỳ về Dương Kiệt Siêu, chỉ có điều vào lúc này, Dương Kiệt Siêu cũng chỉ là một người đàn ông vì kinh doanh quần áo thất bại mà đau khổ ngồi khóc lóc trên đường cái Lĩnh Nam mà thôi.
Dương Kiệt Siêu kỳ quái nhìn Từ Quân Nhiên kinh ngạc hỏi:
- Anh biết tôi?
Từ Quân Nhiên lắc đầu chỉ vào Thẩm Thanh đang đứng bên cạnh mình nói:
- Em họ tôi có thể làm chứng, quả thật là do chúng tôi không có xe để đi, trong lúc đi dạo thì đột nhiên cậu ấy nhìn thấy anh ngồi đây khóc nên cả hai chúng tôi mới đi đến chỗ anh.
Một người đàn ông mà lại bị người ta nhìn thấy mình ngồi khóc lóc ở trên đường, đây quả thật cũng không phải là chuyện gì đáng kiêu ngạo cho lắm, Dương Kiệt Siêu cảm thấy có chút xấu hổ, đứng dậy nhìn Từ Quân Nhiên, nói:
- Thật ngại quá, đã để các anh chê cười rồi. Quả thật là tôi có chút thất lễ…
Từ Quân Nhiên cười cười, có vẻ hứng thú hỏi:
- Đàn ông khóc thì có gì mà mất mặt chứ, khóc ở trước mặt chúng tôi còn tốt hơn nhiều so với khóc ở trước mặt người nhà ấy chứ, anh thấy tôi nói có đúng không?
Dương Kiệt Siêu sửng sốt, ánh mắt nhìn Từ Quân Nhiên có chút thay đổi, anh ta cuối cùng thì cũng phải nhìn Từ Quân Nhiên với một con mắt khác.
Thân là một người đàn ông, dù bên ngoài có bôn ba vất vả mệt nhọc thế nào thì ở trong nhà mình cũng là trụ cột gánh vác cả gia đình. Dù cho ở bên ngoài xã hội mình có vất vả đến mấy thì khi về nhà người đàn ông đó cũng vẫn phải nở nụ cười thản nhiên với người thân trong gia đình mình, nói với họ rằng hãy yên tâm, tất cả đã có tôi. Đây là một loại nỗ lực thầm lặng, mỗi lần ấn chuông cửa là phải lập tức chuẩn bị một nụ cười trên môi mình, dù không phải là một người vô cùng vĩ đại nhưng cũng tuyệt đối không phải là một kẻ huênh hoang kiểu cách. Một người đàn ông có thể đứng trước vô vàn cám dỗ những vẫn không mảy may động lòng rất đáng được ngưỡng mộ, một người đàn ông vì gia đình của mình mà tách hai mươi tư tiếng thành bốn mươi tám tiếng trên đời này rất khó mà có được, một người đàn ông làm ăn thất bại nhưng trước mặt người nhà lại vẫn tỏ vẻ như không có chuyện gì xảy ra, tuy nhiên lại chạy ra ngoài đường đến một nơi mà ai cũng không biết mình là ai để gào khóc, để làm được điều này quả thật cũng cần phải có dũng khí mới làm được.
- Tôi là Dương Kiệt Siêu, người Giang Nam, trước đây làm kinh doanh buôn bán quần áo nhưng hiện giờ cả tiền vốn lẫn tiền hàng đều bị người cùng hợp tác làm ăn cuỗm đi mất, giờ hàng cũng không còn mà lại còn nợ tiền người ta.
Dương Kiệt Siêu vươn tay, nhìn Từ Quân Nhiên rồi nở một nụ cười chân thành, nói cho hắn biết tình trạng hiện nay của mình, mà không hề có ý định dấu giếm gì cả.
Ở kiếp trước thông qua tạp chí tài chính kinh tế Từ Quân Nhiên cũng đã biết những chuyện đã xảy ra với người này rồi, dưới ánh mắt kinh ngạc của Thẩm Thanh hắn cũng giơ tay ra bắt tay lại với Dương Kiệt Siêu.
- Tôi là Từ Quân Nhiên, đến từ Bắc Kinh, trước đây ở nhà gây ra họa, nay đến Lĩnh Nam cũng lại gây ra họa, trong giới quan trường cũng được coi là một thiếu gia ăn chơi. Hiện tại cũng chuẩn bị làm kinh doanh nhưng tôi lại không có tiền, chỉ có những tin tức có thể giúp kiếm được nhiều tiền, chính vì vậy điều kiện tiên quyết chính là anh phải hợp tác cùng với tôi.
Thẩm Thanh ngạc nhiên im lặng không nói lời nào, thật sự là không ngờ được, hai người này lại có thể giống như người xưa gặp nhau, mở miệng ra là nói mấy câu chơi chữ.
Dương Kiệt Siêu nghe Từ Quân Nhiên nói xong thì bật cười.
- Tin tức của anh có thể kiếm được bao nhiêu tiền?
Từ Quân Nhiên nghiêng đầu, nói:
- Không biết, nhưng tôi hy vọng có một ngày nào đó, tôi có thể mua được một khu vực tốt nhất, đẹp nhất Nam Hoa rồi xây nên một tòa nhà trọc trời.
Hai mắt Dương Kiệt Siêu sáng lên, vỗ tay nói:
- Thành giao!
Đây là mơ ước tận sâu trong lòng anh ta, nhưng từ trước tới giờ anh ta chưa từng nói điều này với bất cứ ai, thật không ngờ người đàn ông này lại có thể có cùng một mơ ước với mình.
Nhiều năm về sau, khi đã trở thành gương mặt quen thuộc trong danh sách những người giàu có của Forbes, Dương Kiệt Siêu đã nhớ lại kỷ niệm lần đầu tiên khi mình cùng người đàn ông đó cùng nhau bước lên trên đỉnh cao quyền lực của Trung Hoa và ngay từ lần đó đã bị đối phương cho ăn “thịt lừa” rồi. Ngay cả một văn phòng cũng chưa nhìn thấy mà đã gật đầu đồng ý hợp tác làm ăn với hắn, đây quả đúng là quá khứ đen tối nhất trong cuộc đời ông. Ai cũng không thể ngờ đến mấy chục năm sau, ước mơ của cả hai người sẽ trở thành sự thật, và tòa trung tâm thương mại cao trọc trời sừng sững trên đất Hoa Nam này chính là minh chứng cho ước mơ của bọn họ, có những lúc cảm thấy những gì mình theo đuổi và bỏ ra là đáng giá.
Nhưng vào thời điểm hiện tại thì trong mắt của Thẩm Thanh, cho dù là Dương Kiệt Siêu hay Từ Quân Nhiên lúc này chẳng qua cũng chỉ là những người ôm trong mình những ước mơ hão huyền không thực tế mà thôi.
Nửa tiếng sau, ba người đàn ông trẻ tuổi cùng nhau ngồi trong một quán ăn vỉa hè.
Vài món đồ nhắm, mấy chai bia và thêm ba người đàn ông trẻ tuổi thỏa mãn với những mơ ước của mình.
- Từ Quân Nhiên, cậu nói thật chứ?
Dương Kiệt Siêu không biết gì về thân phận thật sự của Từ Quân Nhiên, anh ta lúc này chẳng khác nào đã là người ở giữa khúc sông, lại có người đưa ra một cây sào cho anh ta, dù không biết người này có thể giúp mình thay đổi được vận mệnh hay không nhưng trong tình trạng hiện tại cũng không còn điều gì có thể tồi tệ hơn được nữa chính vì vậy dù không biết người trước mắt mình này liệu có phải là một tên lừa gạt hay không thì Dương Kiệt Siêu cũng không quan tâm.
Từ Quân Nhiên mỉm cười, chỉ vào Thẩm Thanh:
- Tôi không kinh doanh, là em trai của tôi làm. Tôi chỉ phụ trách làm quân sư bày kế cho hai người thôi.
- Tại sao?
Dương Kiệt Siêu thật sự không hiểu vì sao.
Từ Quân Nhiên nở nụ cười, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, trên đó là những ngôi sao rất sáng.
- Con đường kinh doanh không phù hợp với tôi, đối với tôi mà nói thì việc làm ăn buôn bán không có tính khiêu chiến.
Câu trả lời của Từ Quân Nhiên có chút ngông cuồng và ngạo mạn khiến Dương Kiệt Siêu có chút bất ngờ, còn người ngồi bên cạnh là Thẩm Thanh lại có vẻ mặt như đó cũng là chuyện bình thường, không có gì đáng ngạc nhiên, dường như cho dù Từ Quân Nhiên có nói gì đi nữa thì anh ta cũng cảm thấy điều đó là vô cùng bình thường.
Chỉ có điều Dương Kiệt Siêu cũng không nghĩ nhiều, mấy năm trước khi tới Lĩnh Nam này đãi vàng, anh ta cũng đã từng gặp không ít người như Từ Quân Nhiên. Nói trắng ra thì đám người này đều là những kẻ lười biếng không có lý tưởng nhưng lại có xuất thân từ những đại gia tộc lớn, có “cửa” có bối cảnh, đối với bọn họ mà nói thì thành quả phấn đấu cả đời của anh ta, cũng chẳng bằng một cái điện thoại của bọn họ.
Trước đây Dương Kiệt Siêu cũng chỉ là đứng từ xa nhìn người khác kết giao với những người này, có hâm mộ cũng có xem thường, nhưng anh ta thật sự không thể ngờ tới sẽ có một ngày lại có một người như vậy xuất hiện bên cạnh mình.
- Chỉ cần anh có thể giúp tôi kiếm tiền thì tôi sẽ hợp tác với anh.
Dương Kiệt Siêu nói một cách sảng khoái không hề do dự. Đã đến bước đường này rồi mà còn ôm khư khư lấy cái gọi là tự tôn kiêu ngạo, thì chỉ có lợn chứ không phải người nữa. Cái thứ gọi là lòng tự tôn kiêu ngạo này chỉ là trong lúc anh không thiếu thứ gì thì mới có thể duy trì nó, chứ còn nếu như ngay cả cơm anh còn không có mà ăn thì cần gì cái thứ không ăn được này, những cái này chỉ phù hợp cho những người có lý tưởng, có trí tuệ dùng thôi, chứ còn như nông dân chân đất mắt toét như bọn họ thì có nó cũng chẳng thể giải quyết được vấn đề gì.
Dương Kiệt Siêu anh không phải là liệt sĩ anh dũng bất khuất, cũng chẳng có mấy cái lý tưởng gì đó như theo đuổi ước mơ trở thành trường cột của chủ nghĩa khoa học. Anh ta chẳng qua cũng chỉ là một người bình thường và cũng muốn cho người thân trong gia đình mình có một cuộc sống bình thường vậy là đủ, nhưng hôm nay việc kinh doanh phá sản lại phải đeo trên vai một khoản nợ khổng lồ, vậy mà trong lúc này lại có quý tộc không rõ thân phận đưa ra yêu cầu muốn hợp tác làm ăn với anh ta, đương nhiên là anh ta chẳng có lí do gì mà lại cự tuyệt cả, với lại anh ta vốn cũng không có ý định cự tuyệt.
Từ Quân Nhiên cười cười, đột nhiên hỏi Dương Kiệt Siêu:
- Anh cảm thấy, lĩnh vực điện thoại sẽ có cơ hội để phát triển không?
Dương Kiệt Siêu cau mày hỏi:
- Anh muốn bán điện thoại cầm tay?
Đột nhiên, anh ta cảm thấy ý tưởng cùng tên con nhà giàu này hợp tác có chút không ổn lắm.
- Thật sự xin lỗi, nếu như anh muốn kiếm lời từ việc buôn bán điện thoại cầm tay, vậy thì theo tôi thấy giữa hai chúng ta thật không có duyên hợp tác với nhau rồi.
Dương Kiệt Siêu rất chân thành nhìn Từ Quân Nhiên nói:
- Tôi rất cảm ơn bữa cơm này của anh nhưng tôi vẫn phải nói lời xin lỗi anh, tôi sẽ không hợp tác với những người không có tiền đồ.
Thẩm Thanh sửng sốt, nhưng Từ Quân Nhiên lại vô cùng hứng thú nói với Dương Kiệt Siêu:
- Sao? Anh cảm thấy không có tiền đồ à?
Dương Kiệt Siêu mỉm cười, vẻ mặt tỏ ra kiêu ngạo nói:
- Vật phẩm như điện thoại cầm tay chỉ được vài năm thôi, sau đó nhất định sẽ bị lỗi thời, mặc dù tôi cũng không biết được thứ có thể đào thải nó sẽ là cái gì nhưng tôi có thể chắc chắn, trong tương lai công cụ truyền tin sẽ phát triển theo hướng khéo léo, tinh xảo và có rất nhiều ứng dụng, nếu muốn dựa vào việc buôn bán điện thoại để làm giàu, anh nghĩ có thể sao?
Từ Quân Nhiên ngạc nhiên không trả lời, Thẩm Thanh cũng ngạc nhiên không kém, anh ta cảm thấy vô cùng kinh hãi. Chẳng trách về sau trong giới kinh doanh lúc lên voi khi xuống chó ở đất Thượng Hải mà Dương Kiệt Siêu vẫn có thể trụ vững mà không bị quật ngã, chỉ cần dựa vào khứu giác buôn bán nhạy cảm này của người ta được xưng tụng là kỳ tài, quả đúng là không ngoa chút nào.
Đây mới chỉ là trong những năm 89, điện thoại cầm tay vừa mới thịnh hành vậy mà anh ta lại có thể dự đoán được xu hướng thịnh hành này sẽ nhanh chóng sụp đổ, hơn nữa lại còn có thể đoán đúng được phương hướng phát triển của điện thoại di động trong tương lai. So với hắn lợi dụng vào những gì biết trước sẽ xảy ra rồi đề xuất thực hiện thì người ta lợi hại hơn rất nhiều.
Kỳ tài! Thật đúng là kỳ tài!
Sau khi ý nghĩ này xuất hiện trong đầu Từ Quân Nhiên, hắn liền cười nói với Dương Kiệt Siêu:
- Anh yên tâm, tôi muốn bán, nhưng không phải là điện thoại cầm tay bình thường hiện nay mà là một loại điện thoại di động khác cơ.
- Điện thoại di động?
Dương Kiệt Siêu không hiểu nhìn Từ Quân Nhiên.
Từ Quân Nhiên cười, đây chính là lợi ích của việc biết trước tương lai, mặc dù Dương Siêu có thể dự đoán được sớm hay muộn thì điện thoại cầm tay hiện nay nhất định sẽ bị đào thải, nhưng lại không biết rằng quãng thời gian này cần năm đến bảy năm thì mới xảy ra.
- Anh Dương, chúng ta nói thẳng với nhau thế này, cả anh và tôi đều biết, đừng tưởng hiện nay có rất nhiều người ưa chuộng sử dụng điện thoại cầm tay nhưng trong tương lai phát triển nhất định sẽ có thay đổi. Đương nhiên loại sản phẩm này trên thị trường chẳng qua cũng chỉ là hiện tượng trong vài năm mà thôi, thị trường điện thoại sẽ còn phát sinh rất nhiều thay đổi nữa.
Từ Quân Nhiên nhìn vẻ mặt có chút khó hiểu của Dương Kiệt Siêu nói:
- Nhưng cả anh và tôi đều biết, thị trường điện thoại trong tương lai nhất định sẽ thu lại một số tiền tương đối lớn, chính vì vậy, tôi muốn mời anh Dương hợp tác cùng em trai của tôi, thành lập một công ty Truyền thông.
Công ty Truyền thông?
Cụm từ này khiến cả Thẩm Thanh cùng Dương Kiệt Siêu phải ngẩn người, không hẹn mà cùng nhau nhìn về phía Từ Quân Nhiên, thật không biết rốt cuộc thì trong hồ lô của hắn bán thuốc gì nữa!
Bạn cần đăng nhập để bình luận