Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 507: Tin tức tốt.

- Anh rể, chuyện này chẳng lẽ còn có thay đổi sao?
Nhìn Chu Trạch Thành, Tạ Mỹ Quyên không dám tin hỏi, cô thực sự không thể tưởng tượng được còn khả năng khác, nếu không Chu Trạch Thành làm sao có tự tin lớn như vậy dường như không lo lắng chút nào với hoàn cảnh hiện nay của Từ Quân Nhiên, bộ dạng bình tĩnh như vậy.
Khóe miệng Chu Trạch Thành nổi lên nụ cười lạnh, bạn học cũ của ông ta là thư ký của Trần Đại Dũng, lại thêm vì việc của Từ Quân Nhiên, ông ta cùng Trần Đại Dũng coi như đứng cùng một thuyền, cho nên thứ ông ta biết nhiều hơn so với người khác.
- Đám người ngu ngốc, cho rằng bí thư Trần nhất định sẽ điều đi sao?
Chu Trạch Thành gõ vào cái bàn trước mặt, thản nhiên nói.
Tạ Mỹ Quyên sững sờ:
- Anh rể, anh nói là bí thư Trần chưa chắc bị điều đi?
Trước kia tin cô có được, đều là Trần Đại Dũng có thể được điều lên ban tổ chức tỉnh hoặc điều đến tỉnh thành phố Tân Châu làm phó bí thư thành ủy.
Nhưng bây giờ xem ý trong lời nói của Chu Trạch Thành, hình như không giống như lời đồn bên ngoài.
Chu Trạch Thành cười hắc hắc:
- Ngược lại Từ Quân Nhiên lại có thể ngồi vững, không hổ là người có tài. Cô bớt chút thời gian gặp hắn, nói cho hắn biết là tôi nói, bí thư Trần bảo tôi không cần lo lắng, cố gắng làm tốt công tác của mình là được. Nếu có thời gian, gọi hắn vào thành phố, tôi gặp hắn một chút.
Nói xong, hắn xoa xoa tay, nói với vợ:
- Có lẽ không cần đến mấy năm, em sẽ có danh hiệu phu nhân chủ tịch huyện!
Sau một khắc, vợ của Chu Trạch Thành cùng Tạ Mỹ Quyên cùng ngây cả người, cả buổi nói không ra một chữ.
. . .. . .. . .. . .. . .. . .. . .. . .
. . .. . .. . .. . .. . .. . .. . .. . .
Nói thật, đoạn thời gian gần đây, trong lòng Từ Quân Nhiên thật sự rất đè nén, biểu hiện của lãnh đạo các cấp và một vài việc xã Trường Thanh khiến cho tâm tình hắn rất bất đắc dĩ, thậm chí một vài lời đồn trong huyện cũng không ngừng truyền vào tai hắn, tuy tranh đấu trên quan trường Từ Quân Nhiên sớm đã trải qua ở kiếp trước, nhưng hắn không ngờ, quan trường Trung Hoa những năm 80 cũng xuất hiện tình huống như vậy. Tất nhiên, loại việc này cũng khiến hắn rất nhanh thành thục, dù sao trước kia vì nguyên do trọng sinh, có một số việc hắn nghĩ quá ngây thơ, cách nghĩ của hắn chỉ cần bản thân đối với người khác tốt, người khác nhất định sẽ đối với mình tốt. Nhưng bây giờ Từ Quân Nhiên xác định, ý nghĩ này căn bản là giấc mơ viễn vông, có vài thứ không thể thay đổi theo thời đại mới xuất hiện, quan trường như chiến trường, trong đó chỉ có lợi ích quan trọng nhất, những thứ khác có thể có, nhưng lúc này Từ Quân Nhiên không thấy được.
Cho nên, khi Từ Quân Nhiên thấy Tạ Mỹ Quyên xuất hiện trước mặt mình, lập tức kinh ngạc ngây ngẩn cả người.
- Chị Quyên, sao chị lại tới đây?
Vẻ mặt Từ Quân Nhiên kinh ngạc nhìn Tạ Mỹ Quyên, bình thường, hai người gặp mặt thường trong huyện, vì xã Trường Thanh dù sao cũng không coi là lớn lắm, người ngiều phức tạp, nhỡ bị người ta nhìn thấy, Tạ Mỹ Quyên lo lắng ảnh hưởng đến Từ Quân Nhiên.
Nhưng hôm nay, cô lại xuất hiện trước mặt mình, thậm chí còn mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của người bên cạnh, trực tiếp kéo mình vào văn phòng.
Khuôn mặt Tạ Mỹ Quyên có chút đỏ ửng, rạng sáng ngày thứ hai sau khi rời nhà Chu Trạch Thành liền chạy tới xã Trường Thanh.
- Tôi có việc muốn nói với cậu.
Tạ Mỹ Quyên mở miệng nói.
Từ Quân Nhiên sững sờ:
- Có chuyện gì sao? Không nên nói ở đây, chị không sợ nữa sao?
Ngược lại hắn thấy không sao cả, cho tới nay đều là Tạ Mỹ Quyên không cho phép hắn thể hiện quá thân mật với cô, nói sợ truyền ra ngoài ảnh hưởng không tốt, vì thế bây giờ Từ Quân Nhiên mới cảm thấy kỳ lạ với hành động ngày hôm nay của Tạ Mỹ Quyên.
Tạ Mỹ Quyên mỉm cười:
- Tôi tới là có việc tìm cậu, ùm, nếu cậu có thời gian, vào thị trấn với tôi.
Từ Quân Nhiên ngây người một lúc, tuy không rõ ý của Tạ Mỹ Quyên, nhưng vẫn gật đầu:
- Tôi sắp xếp một chút.
Sau khi sắp xếp xong, Từ Quân Nhiên cùng Tạ Mỹ Quyên hai người ngồi lên xe Jeep, xuất phát về phía thị trấn, sau lưng tất nhiên là ánh mắt khó hiểu của Cát Đại Tráng, dù sao theo họ nghĩ, hôm nay Tạ Mỹ Quyên đột nhiên xuất hiện, thực sự có chút kỳ lạ.
Khi đến thị trấn, đã tối rồi, Tạ Mỹ Quyên nói với Từ Quân Nhiên:
- Bây giờ chúng ta qua đó, hay là ngày mai?
Từ Quân Nhiên cười cười, lắc đầu nói:
- Hôm nay là cuối tuần, tôi thấy thôi đi, để bí thư nghỉ ngơi một chút. Chị đi dạo chơi cùng tôi, thế nào?
Bây giờ là mùa hè, người trên đường tất nhiên rất nhiều, Tạ Mỹ Quyên tất nhiên cũng hiểu ý của Từ Quân Nhiên, gật đầu đồng ý.
Huyện Phú Lạc bây giờ đang phát triển vô cùng nhanh, các loại cửa hàng trên đường rất nhiều, căn bản không nhìn thấy được cảm giác yên lặng ban đêm phủ xuống thị trấn, các loại ánh đèn chiếu sáng trên đường rất đẹp, trong tai càng có thể nghe được tiếng nhạc truyền đến.
Dạo phố cùng Từ Quân Nhiên như vậy là thứ Tạ Mỹ Quyên muốn hưởng thụ nhất, kỳ thực cô cũng không có lý tưởng lớn gì, cô thầm nghĩ lẳng lặng trải qua loại cuộc sống yên bình cùng người mình yêu.
Thời gian hai người ở chung với nhau cũng không ngắn, cô cũng là lần đầu tiên đi dạo đường cái với Từ Quân Nhiên, bây giờ nắm tay Từ Quân Nhiên, trong lòng cô có loại cảm giác an tâm.
- Chị nói xem, có phải tôi làm sai rồi không?
Đi trên đường, Từ Quân Nhiên bỗng mở miệng hỏi Tạ Mỹ Quyên, gần đây hắn thực sự cảm thấy có chút lao lực quá, quan trường kiếp trước chìm nổi nhiều năm, nhưng người bên mình còn có chút trưởng bối, nhưng bây giờ lại một mình dốc sức ở huyện Phú Lạc, loại cảm giác bất lực này khiến Từ Quân Nhiên thực sự không thoải mái lắm, đặc biệt là cảm giác lời trong lòng không thể nói với người khác, khiến hắn cảm thấy bản thân có loại cảm giác xa cách với thế giới này.
- Cậu không sai, chỉ là có vài người đã thay đổi mà thôi.
Tạ Mỹ Quyên nhẹ nhàng kéo tay Từ Quân Nhiên, ôn nhu nói với người đàn ông bên cạnh. Cô biết, người đàn ông bên cạnh này vì có thể phát triển xã Trường Thanh mảnh đất cằn sỏi đá kia, bỏ ra quá nhiều tâm huyết, nhưng những người khác lại chỉ thấy tổn thất lợi ích bản thân, chỉ thấy tiền đồ của bản thân, căn bản không để ý đến những thứ khác.
- Thật sao?
Từ Quân Nhiên cười khổ, hắn không biết nên nói gì, mình vì sự phát triển của xã Trường Thanh, lên nhiều kế hoạch như vậy, thậm chí còn định để Lâm Vũ Tình đặt nhà máy may mặc ở bên đó, mục đích vì để kéo sự phát triển kinh tế của xã Trường Thanh cùng huyện Phú Lạc, nhưng lại không ngờ, rơi vào tình trạng như bây giờ.
- Được rồi, việc không tệ như cậu nghĩ đâu.
Tạ Mỹ Quyên đẩy Từ Quân Nhiên, cô cũng không hy vọng người đàn ông của mình trở thành người chán nản, tất nhiên phải khuyên nhủ Từ Quân Nhiên, huống chi hôm qua Chu Trạch Thành nói nội tình với mình, để Tạ Mỹ Quyên càng có lòng tin với Từ Quân Nhiên, tin rằng hắn nhất định có thể vượt qua cửa ải khó khăn lần này.
Từ Quân Nhiên cười ha ha:
- Đúng vậy, chưa đi qua Hỏa Diệm Sơn, đời này của Từ Quân Nhiên tôi chết cũng không sợ nữa, chút phiền toái này có thể làm gì được tôi?
Nói xong, hắn nhìn mắt Tạ Mỹ Quyên, bỗng cười:
- Chị Quyên, chị không phải là, có được tin gì chứ?
Bạn cần đăng nhập để bình luận