Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 449: khí thế hơn người.

- Ngồi xuống!
Một câu nói này của Từ Quân Nhiên khiến cho mọi người đều biến sắc
Mấy người Trần Sở Lâm đều thay đổi sắc mặt, ý tứ của Từ Quân Nhiên đã rất rõ ràng, hiển nhiên là muốn bảo vệ Tạ Mỹ Quyên.
Tạ Mỹ Quyên vốn hơi sửng sốt, nhưng trong lòng lập tức cảm thấy ấm áp. Từ Quân Nhiên như vậy là bảo vệ cô, có thể thấy được trong lòng hắn có cô, cho nên cô ngoan ngoãn nghe lời Từ Quân Nhiên, ngồi xuống.
Từ Quân Nhiên cầm chén rượu lên, nhìn Trương Trọng Kiên và Trần Sở Lâm cười nói:
- Thật ngại quá, cô ấy không uống được rượu, mấy vị thứ lỗi.
Trong nháy mắt đó, quanh người Từ Quân Nhiên tràn đầy sát khí, người sáng suốt có thể nhận ra được tâm trạng hắn đang không thoải mái.
- Đâu có, đâu có, Bí thư Từ khách khí rồi!
Trương Trọng Kiên lên tiếng cười lớn, gật đầu nhìn Từ Quân Nhiên, rồi quay người nhìn Trần Sở Lâm cười một cái. Trần Sở Lâm hiểu được ý của y, nhìn Chu Trạch Thành hất hất càm. Chu Trạch Thành hiểu ý liền đứng dậy đi tìm nhân viên phục vụ gọi đồ uống, trở về đưa cho Tạ Mỹ Quyên.
Từ Quân Nhiên và mấy người Trương Trọng Kiên nói chuyện nhìn vẻ mặt tươi cười của Cố Hoàn và Chu Trạch Thành, trong lòng Tạ Mỹ Quyên có sự chuyển biến rất lớn, dưới cách nhìn của cô, Cố Hoàn và Chu Trạch Thành đã biến thành nhân vật có quyền hành rất lớn, còn Trần Sở Lâm là người ở trên cao mà cô phải ngước lên nhìn. Ngày thường, nghe anh rể nhắc đến các lãnh đạo của thành ủy, vị nào cũng uy danh hiển hách, nhưng hôm nay bọn họ đều biến thành vai phụ.
Trước mặt Từ Quân Nhiên và Trương Trọng Kiên, mấy người kia đều không dám nói nhiều, thậm chí còn có chút cảm giác thận trọng, cả đám người ngồi rất nghiêm chỉnh, ngay cả nói chuyện với nhũng nhân vật nhỏ như cô và Vương Hiểu Nhu cũng rất khách khí. Tuy không nói nhiều nhưng lại sợ lạnh nhạt với cô, cho nên luôn khéo léo gợi đề tài để cùng cô nói chuyện mấy câu, khiến cô không có cảm giác bị lạnh nhạt nhưng cũng không thân thiết quá.
Tạ Mỹ Quyên hiểu rất rõ, sở dĩ bọn họ nói chuyện với mình như vậy là sợ chọc giận Từ Quân Nhiên, bởi người đàn ông này có bối cảnh khiến cho ngay đến thư ký của Chủ tịch tỉnh cũng phải kiêng nể. Người ngồi ăn trên bàn này, nói là tôn trọng cô, tôn trọng bản thân, không bằng nói là họ tôn trọng quyền lực trên người Từ Quân Nhiên.
Nhìn Từ Quân Nhiên đang tươi cười bắt chuyện với mấy người Trương Trọng Kiên, hắn lúc này không còn là người đàn ông ngày thường hay liếc mắt đưa tình với cô nữa, khuôn mặt thanh tú kia hiện lên sự kiên nghị, ánh mắt sáng ngời rất có thần, dường như có thể nhìn thấu phong ba bão táp thế gian, Tạ Mỹ Quyên đột nhiên ứa lệ, vội vàng cúi đầu xuống, lén lau đi.
Trương Trọng Kiên vừa nói chuyện vừa cười:
- Bí thư Từ, Chủ tịch Trần nghe nói cái chợ nông sản đó là do cậu làm, cảm thấy rất có hứng thú, lần này tôi đến là muốn học hỏi kinh nghiệm của cậu.
Từ Quân Nhiên giật mình:
- Chủ tịch Trần, ngài ấy …
Hắn không ngờ là Trần Tinh Duệ lại có hứng thú với chuyện này, Từ Quân Nhiên thấy chợ nông sản này chỉ có quy mô nhỏ mà thôi!
Không ngờ Trương Trọng Kiên đến lần này lại là vì chuyện chợ nông sản.
Trương Trọng Kiên cười cười:
- Tôi đã lấy bản kế hoạch từ chỗ Ủy ban rồi, rất tốt! Quả nhiên là tài tử của Giang Nam chúng ta, lão Trương ta đây vô cùng bội phục!
Y không hề nói dối, nhất cử nhất động của Từ Quân Nhiên ở huyện Phú Nhạc đều có người báo lại cho Trần Tinh Duệ. Với Trần Tinh Duệ mà nói, Từ Quân Nhiên là một người vô cùng tài năng, hắn nhất định sẽ làm mưa làm gió ở huyện Phú Nhạc này. Chợ nông sản này nhìn thì đơn giản nhưng xét trên tình hình của cả tỉnh Tùng Hợp, nó hoàn toàn có thể xúc tiến cho sự phát triển nông nghiệp của cả tỉnh, ít nhất cũng có thể làm phong phú cuộc sống hàng ngày của quần chúng.
Trần Tinh Duệ là người thông minh, đã được Tào lão gia coi trọng, tất nhiên ông ta cũng thuộc phe cải cách. Sở dĩ coi trọng Từ Quân Nhiên như vậy, không chỉ là bởi vì mối quan hệ với Tào lão gia, mà còn vì Trần Tinh Duệ biết được Từ Quân Nhiên này hiểu rõ về việc cải cách mở cửa hơn nhiều cán bộ Bí thư. Nhìn những thứ mà hắn đã làm ở Giang Nam, hiện đã có hiệu quả, kéo theo sự phát triển kinh tế của huyện Võ Đức, trở thành điển hình của việc cải cách mở cửa ở tỉnh Giang Nam. Trần Tinh Duệ rất tò mò, không biết Từ Quân Nhiên ở tỉnh Tùng Hợp này có thể nảy ra chủ ý gì.
Tất nhiên ông ta làm như vậy là cũng có mục đích khác, Trần Tinh Duệ cũng đã nghe nói đến phe cải cách và phe bảo thủ ở thành phố Song Tề tranh đấu rất ác liệt, ngay đến ông ta cũng là cấp dưới của một người khác, ngộ nhỡ Từ Quân Nhiên bị cuốn vào, đến lúc đó có xảy ra chuyện gì thì ông ta cũng biết làm thế nào để nhắn nhủ với lãnh đạo của của mình ở Thủ đô.
Sau khi cơm nước no nê, mấy người Trương Trọng Kiên đón xe rời khỏi, Từ Quân Nhiên cũng không nói thêm gì, có một số việc chỉ cần minh biết thái độ của đối phương thế nào thế nào là được rồi. Trần Tinh Duệ đã cử thư ký tâm phúc của ông ta đến gặp mình cũng coi như đã nói rõ thái độ của ông ta. Tuy nhiên Từ Quân Nhiên cũng có quyết tâm của mình, trừ phi là thật sự không có biện pháp giải quyết vấn đề, nếu không nhất định hắn sẽ không dùng đến con át chủ bài này.
Vương Hiểu Nhu còn phải về nhà, nên đi thẳng về nhà Từ Quân Nhiên nhân lúc rảnh rỗi, dắt Tạ Mỹ Quyên đi dạo phố.
Ở thập nhiên 80-90, bất kỳ một thành phố nào cũng có một cửa hàng lớn nhất, đó chính là cừa hàng bách hóa, ở huyện Phú Nhạc này cũng vậy, cửa hàng bách hóa của huyện Phú Nhạc nằm ở vị trí trung tâm của thị trấn này, xung quanh năm cửa hàng bách hóa lớn đều là bán các lại đặc sản. Từ Quân Nhiên và Tạ Mỹ Quyên bước đi chậm, nhìn thị trấn có vẻ tiêu điều. Từ Quân Nhiên khẽ thở dài, ở thế kỷ 21, ở các thị trấn, những nhà cao tầng mọc lên san sát như rừng, cảnh tượng phồn hoa không thể so sánh nổi.
- Tâm trạng không tốt sao?
Tạ Mỹ Quyên kéo tay Từ Quân Nhiên, thấp giọng hỏi, cô nhận ra được tâm trạng của hắn không được vui như bên ngoài.
Từ Quân Nhiên cười cười, tất nhiên hắn sẽ không nói cho Tạ Mỹ Quyên, là mình đang nghiên cứu xem làm thế nào.
- Trương Trọng Kiên rất sợ cậu đúng không?
Đang đi trên đường thì Tạ Mỹ Quyên đột nhiên lên tiếng hỏi Từ Quân Nhiên.
Từ Quân Nhiên nghe thấy thế, nghĩ một chút rồi hỏi ngược lại:
- Sao chị nhìn ra được?
Tạ Mỹ Quyên đáp:
- Rất rõ ràng mà, lúc hai người nói chuyện, hầu hết mọi người đều nghe ông ta nói, hơn nữa sau khi cậu nhắc đến chuyện Hiểu Nhu thay mặt cho Vũ Tình đầu tư vào tỉnh Tùng Hợp, y còn đưa cho Hiểu Nhu một cái danh thiếp. Nghe y nói thì nếu có chuyện gì thì có thể đến tìm y, chuyện ở tỉnh không thành vấn đề! Chậc chậc, đúng là thư ký của Chủ tịch tỉnh, lời nói rất có sức mạnh!
Từ Quân Nhiên cười một cái không có trả lời cô mà cười nói:
- Đi thôi, về nhà, bạn tôi có gửi cho một cái máy quay hình, nghe nói là có thể xem được phim.
Tạ Mỹ Quyên hơi ngạc nhiên, lập tức gật đầu:
- Đi thôi, tôi nghe theo cậu!
Từ Quân Nhiên nói không sai, Tào Tuấn Vĩ đã sai người mua một chiếc máy thu hình, cộng thêm rất nhiều băng đĩa, bảo mấy người chị Chu mang qua cho Từ Quân Nhiên. Theo cách nói của gã, Từ Quân Nhiên sống ở chỗ khỉ ho cò gáy những hoạt động giải trí hàng ngày bình thường đều không có, có cái máy thu hình này, ít nhất khi không có việc gì cũng có thể xem phim được!
Về tới nơi mình ở, Từ Quân Nhiên cùng Tạ Mỹ Quyên ngồi ở sopha xem phim, mười phút đầu của bộ phim phát những cảnh quay đặc sắc, vô cùng tráng lệ, Tạ Mỹ Quyên dựa vào bả vai Từ Quân Nhiên cười hỏi:
- Cậu nói thật với tôi, rốt cuộc cậu có quan hệ gì với chủ tịch tỉnh?
Trên bàn ăn đích thân nghe từ miệng Trương Trọng Kiên nói Từ Quân Nhiên rất được chủ tịch tỉnh tôn sùng, Tạ Mỹ Quyên cảm thấy rất kinh ngạc, cộng thêm việc kiêu ngạo, kích động, đến bây giờ tâm trạng cũng vẫn chưa bình tĩnh trở lại.
Từ Quân Nhiên cười cười:
- Cô chớ có thấy y nói như vậy, căn bản không phải nguyên nhân ở tôi, mà là Anh cả ở ký túc của bọn tôi …
Nói xong, Từ Quân Nhiên liền kể cho Tạ Mỹ Quyên nghe về mối quan hệ của mình và Tào Tuấn Minh, nhưng không nói gì về chuyện mình là cháu ngoại của Tôn lão gia, cuối cùng nói:
- Anh cả cố ý bảo Chủ tịch Trần chiếu cố tôi, cho nên bọn họ mới hiểu nhầm.
Tạ Mỹ Quyên nghe thấy tên người sáng lập ra nước Công Hòa, Tạ Mỹ Quyên liền ngây người, sau một hồi lâu mới lấy tay, véo tai của Từ Quân Nhiên:
- Cậu cho tôi là kẻ ngu hay sao? Trương Trọng Kiên đã nói, cậu được thủ trưởng cấp cao khen ngợi, cậu thật không thành thật chút nào!
Tuy là véo tai của Từ Quân Nhiên nhưng cô không hề dùng sức. bàn tay mềm mại giống như đang xoa bóp cho Từ Quân Nhiên vậy!
Từ Quân Nhiên tận hưởng cảm giác bàn tay mềm mại của người đẹp mân mê tai của mình, cười nói:
- Đấy chỉ là một chút văn vẻ mà thôi, tôi cũng làm công tác nhân sự mà. Chỉ cần tôi nói chuyện đề bạt một cán bộ nào đó, cũng không phải viết thành mấy tờ luôn sao?
Tạ Mỹ Quyên thở dài, nhẹ nhàng buông tai của Từ Quân Nhiên, dựa đầu lên vai của Từ Quân Nhiên nói:
- Ngày nào cậu cũng đấu đá với người ta, thật quá mệt mỏi rồi!
Cô cảm thấy mỗi ngày trôi qua, Từ Quân Nhiên đều phải rất vất vả! Cả ngày tranh đấu với người ta, nghĩ xem làm thế nào để tiến xa hơn trên chốn quan trường, không hề có chút không gian riêng nào cho mình, ngay đến ăn một bữa cơm cũng phải suy nghĩ xem mình nên nói cái gì, không nên nói cái gì, thậm chí trên đường đi, nhìn thấy cái gì cũng có thể liên hệ đến công việc của minh.
Từ Quân Nhiên cười lớn:
- Bây giờ không phải đang nghỉ ngơi sao?
Hắn khẽ thở dài, cô nói không sai, hiện tại trong lòng Từ Quân Nhiên đang kìm nén một đóm lửa, đây là lần đầu tiên hắn đảm nhiệm chức vị đứng đầu một địa phương. Tuy biết trước được các sự kiện xảy ra cũng là một ưu thế nhưng nếu hắn không thể làm ra trò chống gì, không cần biết người khác thế nào, Từ Quân Nhiên cũng sẽ tự xem thường chính mình.
Lăn lộn trong chốn quan trường, không thể chuyện gì cũng có thể nói ra một cách hồn nhiên, tự nhiên, một cách lương thiện hay tốt đẹp …. Đó đều là những biều hiện không quên thuộc. Người trên chốn quan trường đều là khẩu Phật tâm xà, trong lòng ai cũng có mưu đồ, trước đó Từ Quân Nhiên đã gặp rất nhiều chuyện cho nên hắn biết rõ, hiện tại với hắn là tất cả đều là cơ hội tốt. Về sau này, trong chốn quan trường, nếu như đến 35 tuổi mà vẫn không thang chức, thì con đường làm quan không có cách nào thăng tiến được nữa. Thế nhưng hiện tại, hắn mới chỉ 25 tuổi đã làm đến cán bộ cấp khoa, chỉ cần có thể tạo dựng thành tích ở huyện Phú Nhạc, trước khi 30 tuổi có thể được đề bạt lên cấp sở vốn không thành vấn đề. Đến lúc đó, hắn có thể tạo một luồng gió mới cho việc cải cách mở cửa, tạo một bước tiến lớn trên con đường làm quan.
Đúng lúc đó, trên ti vi có thay đổi, bắt đầu chiếu một bộ phim nước ngoài, hình như tên là “Hồn đoạn Lam kiều”. Tạ Mỹ Quyên rất thích thú, thế nhưng trong đầu Từ Quân Nhiên lúc này lại đang suy nghĩ làm sao để mở rộng công tác gieo trồng cây ăn quả của xã Trường Thanh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận