Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 864: Ửng cử viên Thư ký

Vương San nghe xong lời Từ Quân Nhiên nói, vốn sửng sốt một chút, lập tức yên lặng gật đầu.
Có mấy lời không cần nói quá rõ rang, dù là Từ Quân Nhiên hay là Vương San đều hiểu rõ. Lãnh đạo nam và thư ký nữ nhiều khi dẫn tới rất nhiều chuyện, không chỉ một bước lên mây, cũng là một tin tức khiến người ta lên án.
Từ Quân Nhiên bấm điện thoại, chỉ chốc lát sau Chủ nhiệm văn phòng Thành ủy Lý Chiêu Minh liền chạy tới.
- Đồng chí Tiểu Vương, cô về trước đi.
Từ Quân Nhiên cười cười với Vương San đang tỏ ra hơi căng thẳng, để cô ta đứng dậy rời đi.
Lý Chiêu Minh hơi kỳ quái nhìn Từ Quân Nhiên:
- Bí thư Từ, ngài có ý gì?
Từ Quân Nhiên cười cười nhưng không lên tiếng, chỉ nhìn Lý Chiêu Minh.
Lý Chiêu Minh lập tức ngây người một lúc, hiểu được Từ Quân Nhiên đang chờ gã giải thích, vì sao sắp xếp cho mình một nữ thư ký. Nghĩ tới đây, gã vội vàng nói:
- Tuy rằng đồng chí Vương San vào Văn phòng Thành ủy không lâu, nhưng lại là đồng chí xử lý giấy bút tốt nhất của Thành ủy chúng ta, tôi đọc qua không ít văn vẻ của ngài trước đây, cho nên suy nghĩ sắp xếp cho ngài một thư ký tố chất chính trị vượt qua thử thách, trình độ văn hóa cao, không nghĩ tới, ài…
Từ Quân Nhiên cười cười, gật đầu coi như tin tưởng lời Lý Chiêu Minh. Gã giải thích như vậy Từ Quân Nhiên cũng không có gì để nói, dù sao với mình mà nói, mới đến, lại chưa quen thuộc tình hình, nếu như tùy tiện sắp xếp một người cũ cho mình, nói không chừng sẽ khiến mình cho rằng Lý Chiêu Minh gã có suy nghĩ gì khác.
- Cảm ơn ngài, Chủ nhiệm Lý, chẳng qua tôi vẫn thích tự mình viết. Để Tiểu Vương trở về đi, anh sắp xếp cho tôi một tài xế là được rồi.
Từ Quân Nhiên bình tĩnh nhìn Lý Chiêu Minh nói:
- Còn về thư ký… anh đưa tư liệu các đồng chí trong văn phòng cho tôi, tôi tự mình lựa chọn, nếu như tôi không lựa chọn được ai, anh hãy bố trí cho tôi.
Hắn đã nói như vậy, Lý Chiêu Minh cũng không biết nói gì thêm nữa, gật đầu coi như đồng ý.
Thật ra Từ Quân Nhiên biết rõ, Lý Chiêu Minh đoán không ra suy nghĩ của mình. Dù sao mình nói muốn lựa chọn thư ký, còn không cần người ngoài giúp đỡ, hai mắt tối thui, nói không chừng sẽ chọn sai người, đến lúc đó lỡ như chọn phải một ánh mắt của người khác, vậy thì phiền toái.
Từ Quân Nhiên lại không quan tâm những thứ này, bởi vì hắn biết rõ, trong khoảng thời gian này, hắn không có bất kỳ bí mật nào không thể công khai, huống hồ dù là ai làm thư ký, trong khoảng thời gian hắn mới tiếp nhận công việc, mỗi hành động của hắn sợ rằng đều đang dưới kính hiển vi, cực kỳ rõ ràng.
Mấy giờ sau, Từ Quân Nhiên xem xong tư liệu của tất cả thư ký trong Văn phòng, cuối cùng lựa chọn một người đàn ông tên Đoàn Văn Hiên làm thư ký của mình. Người này trông thư sinh, đeo kính, rất gầy yếu, khoảng ba mươi tư tuổi, thư ký cấp Phó Khoa. Từ Quân Nhiên rất hài lòng với gã, chẳng qua khi hắn gặp được người này, sau khi hàn huyên trò truyện với gã mới phát hiện người này cũng không hề thư sinh như dáng vẻ bề ngoài của gã, nói chuyện rất khéo đưa đẩy, nịnh bợ không để lộ dấu vết, khiến người ta nghe xong êm tai lại không thấy buồn nôn.
đương nhiên Từ Quân Nhiên sẽ không coi thường gã, trái lại hơi khen ngợi. Trong quan trường Hoa Hạ, nói chuyện với lãnh đạo là một môn nghệ thuật cao thâm, hơn nữa ở vào vị trí như Đoàn Văn Hiên, nhìn mặt nói chuyện cần phải giống như bản năng, làm thư ký của lãnh đạo, nhiều khi, một số lời không cần lãnh đạo nói ra miệng, gã đã biết nên làm thế nào, chia sẻ với lãnh đạo dưới tình huống lãnh đạo không mở miệng, đây cũng là một môn công phu.
Chẳng qua Từ Quân Nhiên lại thấy hơi lạ không hiểu vì sao Đoàn Văn Hiên này còn chưa được tăng lên Chính Khoa, Chính Khoa ba mươi tuổi ở cơ quan Thành ủy không ít, đương nhiên, trong cơ quan thành phố cấp một, Chính Khoa xếp thành hàng, nhưng Phó Phòng lại là một cái khe, ba mươi tuổi đầu có thể làm cán bộ cấp Phòng có thể đếm trên đầu ngón tay, còn cán bộ cấp Sở bốn mươi trở xuống, toàn bộ tỉnh Giang Nam cũng chỉ có một người.
Đã xác định thư ký, tiếp theo Từ Quân Nhiên bắt đầu làm quen công tác của mình, bởi vì vừa mới nhận chức, nhiệm vụ chủ yếu của hắn là xem văn bản tài liệu tương quan, tìm hiểu một chút tình hình cơ quan mình được phân công quản lý. Đoàn Văn Hiên rất chú ý, làm việc thực sự cẩn thận tỉ mỉ, phân loại những văn bản tài liệu Từ Quân Nhiên cần xem. Từ Quân Nhiên xem theo sự phân loại của gã, dễ dàng hơn rất nhiều, rất nhiều văn bản tài liệu nhìn qua hơi khô khan, nhưng sắp xếp trình tự giống như gã, lại bỗng nhiên thông suốt, chức trách của mấy đơn vị giao nhau nhanh chóng được tính toán.
Lăn qua lăn lại như vậy, cũng sắp đến giờ tan sở, Từ Quân Nhiên nhìn cửa phòng làm việc của mình, nở nụ cười khó hiểu.
Bắt đầu từ khi hắn ngồi vào phòng làm việc này, Từ Quân Nhiên chờ đợi ở đó, chờ có người đến liên hệ mình hay không, dù sao mình coi như xếp trên Thường ủy Thành ủy, dựa theo lý mà nói, ít nhất cũng có người tới lôi kéo quan hệ mới đúng, chẳng qua hiện giờ xem ra, những người ở Nam Châu này đều rất cẩn thận.
Đối với những chuyện này, Từ Quân Nhiên vốn không để ý, trên quan trường trước giờ không có địch nhân và bằng hữu vĩnh viễn, Từ Quân Nhiên tin tưởng chỉ cần sau khi mình mở được thế đứng ở Nam Châu, chẳng mấy chốc sẽ có người tới lôi kéo. Hắn quan tâm, là hôm nay biểu hiện đám người Thường ủy rất lạnh nhạt, chẳng lẽ họ cảm thấy, mình ở đây không lâu dài?
Lắc đầu, cười khổ một tiếng, đối với Từ Quân Nhiên mà nói, đây lại là một chuyến rất có ý tứ, dù sao tính toán của hắn là tạo ra một sự nghiệp ở thành phố Nam Châu, nhưng chỉ sợ trong mắt rất nhiều người, hắn đi ra từ trưởng Đảng thủ đô, tám chín phần mười chẳng qua là đến tìm vàng. Thậm chí, cũng không ít người thầm phỏng đoán, mình chẳng qua là thấy Nam Châu phát triển có chút khởi sắc, xuống hái quả đào cướp công lao.
Từ Quân Nhiên đang suy nghĩ lung tung, Đoàn Văn Hiên gõ cửa đi đến, cung kính nói:
- Bí thư, Chủ nhiệm Văn phòng Lý gọi điện thoại đến, có chuyện báo cáo với ngài.
Chủ nhiệm Lý?
Từ Quân Nhiên nhớ rõ, Chủ nhiệm họ Lý trong Văn phòng Thành ủy cũng chỉ một mình Lý Chiêu Minh, gã là tâm phúc đáng tin cậy của Bí thư Thành ủy Đoàn Khê Tuyền, nói gã tới lôi kéo mình, đánh chết Từ Quân Nhiên cũng không tin, cho nên hắn biết rõ, Lý Chiêu Minh hẳn là có chuyện khác muốn nói với mình.
Quả nhiên, sau khi Lý Chiêu Minh gọi tới, cũng không nói gì khác, chỉ quan tâm một chút vấn đề chỗ ở của Từ Quân Nhiên, cuối cùng khách khí nói, bởi vì gần đây Thành ủy được tiến hành cải tạo phòng, cho nên tạm thời mời Bí thư Từ ở một thời gian ở nhà khách Thành ủy.
Từ Quân Nhiên cũng không để ý, nghỉ ngơi ở đâu cũng không có vấn đề gì. Với hắn mà nói, nhà ở chỉ là chỗ nghỉ ngơi mà thôi, huống chi đã sớm có người sắp xếp xong cuộc sống của hắn ở đây. Lâm Vũ Tình và Tạ Băng Hân đã sớm phái người mua nhà cho hắn ở đây, Từ Quân Nhiên thường tự giễu, nếu như mình đổi nơi nhậm chức nhiều lần, đoán chừng nhà ở sẽ càng ngày càng nhiều.
- Làm phiền Chủ nhiệm Lý rồi.
Từ Quân Nhiên cười cười cúp điện thoại, nói với Đoàn Văn Hiên:
- Lão Đoàn anh có thời gian không, buổi tối tôi mời anh ăn cơm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận