Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 831: Rốt cuộc là ai?

Phí Minh nghe xong những lời Phương Chính nói, ý vị thâm trường liếc nhìn Từ Quân Nhiên, rồi mới lên tiếng:
- Bí thư Phương chọn được thư ký đủ điều kiện rồi nhỉ?
Phương Chính ngây người một lúc, hơi kinh ngạc nhìn Phí Minh, ông không hiểu, những lời này của Phí Minh có ý gì.
Phí Minh thản nhiên nói:
- Tôi kêu thư ký gọi hai cuộc điện thoại, một là cho bên Ủy ban, một là cho Tỉnh ủy.
Những lời này vừa ra khỏi miệng ông, không những là Phương Chính, ngay cả Từ Quân Nhiên cũng ngẩn người. Phương Chính càng kinh ngạc nhìn Từ Quân Nhiên, ông ta thực không ngờ sẽ có loại chuyện như vậy. Rốt cuộc Phí Minh muốn làm gì? Sao còn chơi trò như vậy?
Ngay tại lúc Phương Chính nghi hoặc không hiểu, Phí Minh cười nói:
- Tưởng chủ tịch tỉnh có vẻ rất bận, thư ký bên kia trả lời tôi là Chủ tịch phải gặp khách nước ngoài.
Phương Chính càng mơ hồ, không hiểu rốt cuộc Phí Minh muốn nói gì.
Từ Quân Nhiên đứng cách hai người không xa, trong lòng đột nhiên hiện lên một suy nghĩ cổ quái, chẳng nhẽ qua chuyện lần này, Phí Minh thăm dò người đứng đầu chính quyền – đảng bộ.
Quả nhiên, nghe được tiếng cười ha hả của Phí Minh, ông ta hỏi Phương Chính:
- Không biết chủ tịch tỉnh có cách nghĩ như thế nào đối với việc lựa chọn ứng viên Phó Trưởng ban thường vụ Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy?
Gần đây Phó trưởng ban thường trực Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy đã đến tuổi lui về tuyến hai, để trống một vị trí phó trưởng ban. Từ Quân Nhiên cũng nghe nói rồi, trong tỉnh có không ít người đang dòm ngó vị trí này. Dù sao thì ai cũng biết, Phí Minh là thường vụ Tỉnh ủy kiêm nhiệm Phó Bí thư Tỉnh ủy, công tác trong tỉnh rất bận. Việc của ban tuyên giáo ông chỉ nắm bắt được phương hướng đại thể, công việc cụ thể còn cần phó trưởng ban thường trực chủ trì. Nói cách khác, ai nắm được vị trí phó trưởng ban tuyên giáo, đồng nghĩa với việc nắm giữ nửa ban tuyên giáo.
Cũng vì nguyên nhân này, mấy lần hội nghị văn phòng bí thư, vì thảo luận việc của phó trưởng ban thường vụ ban tuyên giáo mà đều xảy ra tranh chấp không nhỏ.
Tuy Tưởng Phương Trọng thua một ván trong việc thành phố Đông Hải, nhưng không có nghĩa là lão sẽ cúi đầu nghe theo trước mặt Phương Chính. Dù sao người ta cũng có chỗ dựa của riêng mình, lại thêm việc lão đã có nhiều năm lăn lộn ở Đông Hải, Phương Chính muốn dễ dàng nắm giữ toàn cục tỉnh Đông Hải, căn bản không đơn giản như vậy.
Huống chi, Phó Chủ tịch Đoạn Văn Kiệt vốn đi lại rất gần với Tưởng Phương Trọng, nhưng lại nhiều lần thể hiện thái độ hòa hoãn với Phương Chính, chuyện này khiến Phương Chính càng phải cẩn thận.
Nghe Phí Minh nói vậy, lông mày Phương Chính nhẹ nhíu lại, nhưng không lập tức mở miệng.
Dường như Phí Minh sớm đã biết được phản ứng của Phương Chính, quay đầu cười nói với Từ Quân Nhiên:
- Đồng chí tiểu Từ, cậu biết nhà tôi ở đâu chứ?
Từ Quân Nhiên ngây người một lúc, thầm nghĩ không phải ông ở tòa nhà thường vụ tỉnh ủy sao? Hắn vội gật đầu trả lời:
- Bí thư Phí, tôi biết.
Phí Minh gật đầu:
- Vậy thì tốt, gọi lái xe, đưa chúng tôi trở về.
Nói xong, ông ta mỉm cười với Phương Chính:
- Tôi có mấy lạng chè ngon, nghe nói Bí thư Phương anh cũng thích uống trà, thế nào, đến nhà tôi thưởng thức chứ?
Phương Chính tất nhiên cầu còn không được, cười gật đầu.
Mấy người nhanh chóng đến nhà Phí Minh. Từ Quân Nhiên biết gia cảnh của ông ta. Phí Minh có một con trai một con gái, con gái ra nước ngoài, chỉ có con trai làm việc ở Cục Công thương Thành phố Đông Hải. Vợ ông ta đi vắng, nghe người giúp việc nói đến ở bên con trai, trong nhà chỉ còn lại một mình Phí Minh.
- Tiểu Từ, cậu đi pha trà đi.
Phí Minh lấy lá trà trong ngăn tủ ra, đưa cho Từ Quân Nhiên vừa cười vừa nói.
Đến khi Từ Quân Nhiên mang nước trà lên cho hai người, Phí Minh và Phương Chính đã ngồi xuống sa-lon trong phòng khách, người giúp việc tan làm đã rời Phí gia, Từ Quân Nhiên liền miễn cưỡng gánh vác công việc rót trà cho hai vị lãnh đạo.
Bình tĩnh xem xét, Phương Chính cùng Phí Minh làm việc chung mấy tháng, chưa thể nói tới có giao tình sâu gì. Nguyên nhân như vậy rất đơn giản, về công về tư, Phương Chính là người đứng đầu Tỉnh ủy, tuy Phí Minh quyền cao chức trọng, nhưng trước mặt Phương Chính ông ta chỉ là cấp dưới. Ngoài những trường hợp như đại hội thường vụ tỉnh ủy và hội nghị văn phòng bí thư, hai người không có nhiều cơ hội gặp mặt. Nói cho cùng, Phí Minh với tư cách thuộc phái trung lập trong tỉnh, rất có tư thế tự làm việc của mình không lo việc bao đồng, vì thế có loại quan hệ không gần không xa với Phương Chính.
Còn thái độ bây giờ của Phí Minh, Phương Chinh mơ hồ đoán được một chút, rất có thể vì nguyên nhân sức khỏe.
Kẻ địch lớn nhất trên quan trường thực ra chính là sức khỏe và thời gian. Nếu sức khỏe của một cán bộ có vấn đề, vậy cho dù anh có bao nhiêu tài hoa, kết quả cuối cùng cũng chỉ có thể chán nản rời đi. Giống như Phí Minh lúc này, ông ta mới năm mươi tuổi, đang là thời cơ tốt cho một lãnh đạo cấp phó ban có thể tiến lên một bước, nhưng qua lời nói của ông ta, Phương Chính đã nghe ra được một chút ý ý. Có vẻ như sức khỏe của Phí Minh có vấn đề. Ông ta cần phải tĩnh dưỡng nghỉ ngơi.
Chỉ sợ đây cũng là lý do vì sao Phí Minh chủ động thể hiện thiện chí với Phương Chính. Đáp án rất đơn giản, đã không có ý tiến thủ, Phí Minh chắc chắn cần tìm một chỗ dựa.
Nhìn thoáng qua Phí Minh, Phương Chính khẽ mỉm cười nói:
- Lão Phí, tôi đến tỉnh chúng ta cũng hơn nửa năm rồi, nói đến mới thấy chúng ta vẫn chưa có cơ hội tâm sự. Thực ra tôi vẫn luôn nghĩ tới hai chuyện, một là muốn đi khắp các nơi trong tỉnh xem xem, tìm hiểu tình hình thực sự của Đông Hải chúng ta. Hai là hy vọng có thể giao lưu với mỗi thành viên trong các ban ngành.
Phí Minh bình tĩnh cười cười:
- Lời nói của bí thư khách sáo rồi, lúc anh mới đến tỉnh, chúng ta không phải đã từng nói chuyện rồi sao?
Ông ta không nói dối. Mỗi người đứng đầu khi sắp đến nhậm chức, thành viên ban ngành đều có cơ hội nói chuyện trên trời dưới đất riêng với người đứng đầu, điều ông ta ám chỉ chính là lần đó.
Phương Chính cười ha ha, uống một ngụm trà khoát tay nói:
- Lần đó không tính. Anh và tôi đều biết, lần tiếp xúc đó có tính chất quan trường, nói trắng ra, là làm quen một chút mà thôi. Cho dù là anh, hay là tôi, thực ra đều là nghĩ một đằng nói một nẻo. Lúc đó, chắc chắn anh sẽ không mời tôi uống trà, đúng không?
Ông ta mang thành ý rất lớn, từ lúc mới nghe Từ Quân Nhiên báo cáo rằng Phí Minh mời mình tham gia buổi chiêu đãi tiếp đón đồng chí của Văn phòng Văn minh Trung ương, Phương Chính liền cảm thấy đây là một cơ hội, một cơ hội kéo gần quan hệ với Phí Minh. Mà sau khi Phí Minh nói sức khỏe có vấn đề, Phương Chính liền biết, bản thân cược đúng rồi.
Phí Minh nghe xong lời của Phương Chính, gật đầu, nhìn về phía Từ Quân Nhiên đứng xuôi tay ở một bên, lộ ra một nụ cười cổ quái.
Thấy Phí Minh nhìn về phía Từ Quân Nhiên, Phương Chính cho rằng ông ta có lời không muốn Từ Quân Nhiên nghe được, lông mày lập tức nhíu lại.
Từ Quân Nhiên cũng là người thông minh, lập tức nói:
- Lãnh đạo, tôi có việc, có thể ra ngoài gọi điện thoại không?
Hắn chuẩn bị mượn lấy cớ gọi điện thoại để rút lui, dù sao hai lãnh đạo Tỉnh ủy nói chuyện, hắn ở lại cũng không phù hợp.
Không ngờ Phí Minh lại lắc đầu, nói với Từ Quân Nhiên:
- Đồng chí tiểu Từ, cậu ngồi đi, chúng ta cũng không phải người ngoài.
Câu nói này vừa được nói ra, không chỉ Từ Quân Nhiên ngây người, mà ngay cả Phương Chính cũng ngẩn người, không ai ngờ Phí Minh sẽ nói ra những lời như vậy.
Phí Minh cười ha ha, nhìn về phía Phương Chính nói:
- Bí thư Phương, cậu thư ký này của anh đúng là chọn chuẩn quá.
Phương Chính ngẩn người, rồi lập tức cười rộ lên nói:
- Đúng vậy, đồng chí Từ Quân Nhiên rất khá, rất thông minh, hơn nữa còn có tài hoa. Nói thật, khi điều cậu ấy từ văn phòng Trung ương đến, tôi cũng tốn một phen sức lực. Đồng chí này phải ở bên người tôi, có chút ủy khuất với tài năng của cậu ấy rồi.
Lời này của ông ta có thật có giả, không nói cái khác, Từ Quân Nhiên không phải là được ông ta mời từ văn phòng Trung ương. Nếu không phải nhờ lão gia tử của Tằng Văn Khâm ra mặt, Phương Chính còn lâu mới để Từ Quân Nhiên đến bên mình làm thư ký, chỉ có điều đang ở trước mặt Phí Minh, có một vài lời không nên để người ngoài biết.
Phí Minh nghe xong lời của Phương Chính, sâu sắc gật đầu:
- Đúng vậy, rất nhiều đồng chí của chúng ta, rõ ràng rất tài hoa, nhưng luôn vì nguyên nhân này hoặc nguyên nhân kia rồi không được phát triển, giống đồng chí Từ Quân Nhiên như thế này còn tốt, ít nhất Bí thư Phương anh còn biết năng lực của cậu ấy, sau này còn có cơ hội. Còn nhiều đồng chí, đều bị mai một.
Những lời này của ông ta, Phương Chính biết Phí Minh chắc chắn còn có lời sau đó.
Người trên quan trường nói chuyện vừa nghe liền hiểu. Phương Chính ở trên quan trường nhiều năm, tự nhiên nghe ra được, mục đích Phí Minh khen Từ Quân Nhiên không đơn giản như vậy, ông ta còn có ý khác muốn nói, xem ra hôm nay mình đến là đúng rồi.
Lãnh đạo khen ngợi mình, Từ Quân Nhiên không thể không lên tiếng, hắn vội khách sáo nói với Phí Minh:
- Bí thư Phí quá khen rồi.
Cho dù Phí Minh xuất phát từ nguyên nhân gì, nhưng đã khen ngợi mình trước mặt Phương Chính, người ta cũng là nói tốt cho mình, để một lãnh đạo cấp phó bộ* nói tốt, nếu Từ Quân Nhiên không thể hiện tư thế thụ sủng nhược kinh, vậy là quá ngốc.
*Phí Minh hàm thứ trưởng/phó bộ trưởng, nên dùng phó bộ mới đúng, nếu có đoạn này dùng phó ban thì cảm phiền các VIP hiểu là phó bộ giùm. Tỉnh ngang một bộ.
Phí Minh nhìn thoáng qua Từ Quân Nhiên, rồi lại cười nói với Phương Chính:
- Chỉ sợ Bí thư Phương rất ngạc nhiên, vì sao tôi lại coi trọng đứa trẻ này như vậy chứ?
Phương Chính gật đầu, không chút giấu diếm nói:
- Đúng, Bí thư Phí* dường như làm việc qua ở Bắc Kinh, nhưng chắc là mấy chục năm trước?
*Phí Minh chỉ là Phó Bí thư, quan trường TQ thường nâng lên một cấp để tỏ ý tôn trọng/nịnh bợ.
Không chỉ ngạc nhiên, ngay cả Từ Quân Nhiên cũng vậy, phải biết rằng trước đây hắn và Phí Minh chưa từng có bất cứ giao tiếp gì. Hắn xem qua lý lịch của Phí Minh, tuy Phí Minh là người Bắc Kinh, đã từng công tác nhiều năm ở Bắc Kinh, nhưng lúc đó, hắn còn chưa đến Bắc Kinh học, vẫn còn ở tỉnh Giang Nam, căn bản không thể có quan hệ với Phí Minh. Lúc Phí Minh được điều đến tỉnh Đông Hải, Từ Quân Nhiên đã công tác ở tỉnh Tùng Hợp rồi.
Có thể nói một cách không khoa trương, Từ Quân Nhiên tự hỏi mình cùng Phí Minh một chút quan hệ cũng không có. Nhưng vị Bí thư Phí Minh không có một chút quan hệ nào với mình này, hôm nay dường như phá lệ ưu ái Từ Quân Nhiên. Suy nghĩ cẩn thận, trước kia lúc gặp mặt trong đại viện tỉnh ủy, dường như Phí Minh cũng rất khách sáo với Từ Quân Nhiên, trong lời nói có nhiều sự khích lệ. Lúc đó Từ Quân Nhiên còn cho rằng chẳng qua Phí Minh xuất phát từ lòng hâm mộ người tài hoặc lịch sự theo thói quen, nhưng bây giờ xem ra, ông ta quả thực có mấy phần thật tâm thật ý.
Chẳng nhẽ ông ta là người của Tôn gia.
Trong đầu Từ Quân Nhiên không nhịn được xuất hiện một suy nghĩ cổ quái.
Bạn cần đăng nhập để bình luận