Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 582: Chết người rồi.

Từ Quân Nhiên biết một đạo lý, những người phía sau mình cam nguyện để mình đi lên vị trí đầu sóng ngọn gió này nói cho cùng không phải là hi vọng mình có thể tích lũy càng nhiều kinh nghiệm làm việc, tích lũy càng nhiều vốn liếng chính trị sao?
Nghĩ thông suốt vấn đề mấu chốt này, trong lòng Từ Quân Nhiên cũng đã rõ ngọn nguồn.
Mấy bài báo phát biểu trước đây đối với Từ Quân Nhiên mà nói thì đó chính là kinh nghiệm tích lũy đầu tiên, hoặc có thể nói đây chính là ấn tượng đầu tiên của hắn trong mắt người khác.
Việc này dù hiện giờ đã qua đi, nhưng Từ Quân Nhiên biết cái tên của mình đã khiến cho một số đại lão chú ý tới, đặc biệt là khi thủ trưởng tối cao khi đọc diễn văn còn nhắc tới tên của mình. Chuyện này với Từ Quân Nhiên mà nói thì đó là một tư lịch lớn. Từ Quân Nhiên đã nghe Tào Tuấn Minh nói qua, thủ trưởng tối cao từng đề nghị với Tôn lão gia, để Từ Quân Nhiên tới phòng nghiên cứu chính sách trung ương nhưng đã bị lão gia nhã nhặn từ chối, còn nói mình là hạt giống tốt, phải bồi dưỡng thật tốt.
Mà nếu như lúc này việc công khai chính vụ có thể làm tốt, tạo thành thành tích, hơn nưa có thể triển khai trên toàn quốc, vậy không hề nghi ngờ đây chính là một chiến tích có thể khiến người khác nhớ kỹ mình, là một trong số các vốn liếng để sau này tiếp tục đi lên.
- Việc này nhất định phải làm tốt.
Từ Quân Nhiên nghĩ vậy cũng có chút hưng phấn, lẩm bẩm:
- Không nói đến chiến tích, công khai chính vụ chính là một cơ chế quản lý tiến bộ của nhà nước.
Cầm bút máy, Từ Quân Nhiên cố gắng nghĩ lại chi tiết những quy tắc về việc công khai chính vụ đời trước. Dù sao chuyện này quá mức quan trọng, chính mình phải làm cho thật cẩn thận. Không chỉ như vậy, vấn đề công khai chính vụ trước tiên phải áp dụng ở huyện, sau đó thực thi ở các thôn trấn trong huyện. Theo tư tưởng của Từ Quân Nhiên, công khai các việc trong thôn là một việc bắt buộc phải làm.
Khá tốt kiếp trước Từ Quân Nhiên đã làm chủ tịch huyện, tương đối quen thuộc với công tác công khai chính vụ, rất nhanh đã viết được những hạng mục công việc ban đầu. Kỳ thực cũng rất đơn giản, chỉ liệt kê ra ý nghĩa, biện pháp áp dụng, sau này cần phải sửa đổi một số chỗ để hoàn thiện.
- Ha ha, hãy để ta sáng tạo lịch sử.
Từ Quân Nhiên đột nhiên bật cười, loại cảm giác này quả thực không tệ. Không trách kiếp trước khi đọc một số quyển tiểu thuyết sống lại, đều nói nếu như con người có cơ hội sống lại, nhất định phải nắm chặt mọi cơ hội. Đối với hắn mà nói, chuyện hiện giờ chính là lợi dụng tất cả kiến thức kiếp trước, kiếm lấy một lượng chiến tích thật lớn.
Lúc này bên ngoài truyền vào tiếng huyên náo, trên hành lang không ngừng có người chạy tới chạy lui, hình như đã xảy ra chuyện gì đó. Mạch suy nghĩ của Từ Quân Nhiên bị cắt đứt, hắn ném bút lên bàn, đứng dậy đi ra ngoài. Còn chưa đi ra ngoài, Hoàng Hải đã chạy tới, đưa tay định gõ cửa.
Từ Quân Nhiên nhướng mày, trầm giọng hỏi Hoàng Hải:
- Lão Hoàng, đã xảy ra chuyện gì mà bên ngoài lại loạn như vậy?
Hắn đè cơn giận hỏi. Ngày bình thường đi làm chưa từng thấy ai vội vàng như vậy, tất cả đều như ông lớn ngồi nha môn, không hề có chút hoang mang lo lắng, hôm nay tất cả làm sao vậy? Từng người từng người đều như ngồi trên đống lửa.
Giọng nói Hoàng Hải có chút run run, bất đắc dĩ cười khổ, nói với Từ Quân Nhiên:
- Là… là đồng chí Quách Toàn của phòng công tác Huyện ủy đã xảy ra chuyện.
Từ Quân Nhiên khẽ giật mình, trong lòng hiện lên một dự cảm không tốt, kinh ngạc hỏi:
- Quách Toàn xảy ra chuyện gì?
- Nghe nói là khi tham gia hôn lễ đã uống nhiều rượu quá, khi đi qua cầu thì rơi xuống sông rồi.
Hoàng Hải khẽ giải thích với Từ Quân Nhiên.
Từ Quân Nhiên biến sắc, khoát tay nói:
- Đi thôi, chúng ta đi xem một chút.
Hoàng Hải dẫn đường, mấy vị lãnh đạo chính quyền huyện cùng với chủ tịch huyện Từ Quân Nhiên cùng nhau đi tới bờ sông. Các đồng chí cục công an huyện sớm đã tới. Những lãnh đạo huyện ủy dưới sự dẫn dắt của bí thư huyện ủy Khương cũng đã đến. Phó chủ nhiệm văn phòng Huyện ủy Quách Toàn trong giờ làm việc đi uống rượu mừng, kết quả bị ngã xuống sông. Khi bị người vớt lên gã đã một bụng là nước, giống như quả bóng cao su đặt ở bên bờ sông.
Khi nhận được tin tức, chủ nhiệm văn phòng huyện ủy dẫn hai người tới tìm hiểu tình hình, sau đó về báo cáo mọi chuyện cho bí thư Khương và Từ Quân Nhiên, cuối cùng nói:
- Bí thư Khương, chủ tịch Từ, đồng chí Quách Toàn xảy ra chuyện như vậy, văn phòng Huyện ủy phải xử lý như nào mới tốt?
Tuy rằng y hỏi bí thư Khương và chủ tịch huyện Từ, nhưng Từ Quân Nhiên có thể thấy rõ con mắt người này chỉ nhìn vào mình bí thư Khương, căn bản không đặt mình vào trong mắt. Ý tứ của đối phương rất rõ ràng, chuyện xử lý sẽ đều nghe theo một mình bí thư Khương. Dù sao người chết không phải dân chúng bình thường, đường đường phó bí thư phòng làm việc Huyện ủy, nói không dễ nghe thì chuyện này nhất định phải có một lời bàn giao.
Từ Quân Nhiên nhìn thoáng qua bí thư Khương, lại phát hiện bí thư Khương vô cùng cơ trí giờ khẽ chau mày. Một hồi lâu sau, dường như đã quyết định điều gì, ông ta gật đầu:
- Chuyện này cũng coi như vì việc công qua đời. Khi trở về văn phòng huyện ủy thì đưa tiễn vòng hoa, thêm vài lời phúng điếu. Mặt khác thì tăng thêm chút trợ cấp cho người nhà đồng chí Quách Toàn, dù sao làm việc nhiều năm như vậy, không có công lao cũng coi như có khổ lao.
Biểu lộ của Từ Quân Nhiên sau khi nghe xong những lời của bí thư Khương thì có chút cổ quái, đó là một biểu lộ hỗn hợp giữa khó hiểu và không hiểu.
Hi sinh vì việc công?
Thiếu chút nữa Từ Quân Nhiên cho là mình nghe lầm. Nếu tin tức của mình không sai thì rõ ràng tên Quách Toàn này trong giờ làm việc đi làm việc tư, kết quả hiện giờ lại thành vì việc công mà hi sinh, chẳng lẽ còn phải trình báo liệt sĩ cho gã sao? Điều này khiến chuyện này vốn không liên quan tới Từ Quân Nhiên nhưng sắc mặt hắn vẫn trở nên khó coi. Khi trước hắn vẫn không mở miệng không phải là không có ý kiến gì, mà muốn xem bí thư Khương xử lý chuyện này như thế nào.
Chỉ có điều bây giờ xem ra phương pháp xử lý của bí thư Khương dường như là cấp một số tiền an ủi, sau đó sắp xếp một hoàn cảnh tốt cho người nhà của Quách Toàn, cho rằng làm như vậy là có thể nhanh chóng thay đổi càn khôn.
Từ Quân Nhiên lập tức không thấy hài lòng, đây không phải là trừng mắt bịa chuyện sao. Tự dưng lấy ra mấy nghìn đồng tiền an ủi, rõ ràng là dùng tiền nhà nước không cần lo!
Lập tức Từ Quân Nhiên nhớ tới chuyện phòng tài chính của huyện. Chuyện đó nếu không phải mình và bí thư Khương ra mặt, chỉ e phía bên phòng tài chính cũng sẽ không chi số tiền đó ra, mà khi đơn vị nào có việc gấp thì sẽ cấp cho đơn vị đó, căn bản không thèm cân nhắc số tiền này là Từ Quân Nhiên và Điền Hồ xin cấp cho cục Chiêu Thương. Nhưng hiện giờ, động một cái là tiền, ngày sau ắt sẽ còn tái diễn, điều này khiến Từ Quân Nhiên có phần không vừa ý.
- Lão Hoàng, đồng chí Quách Toàn đi làm gì?
Từ Quân Nhiên mặt không đổi sắc nhìn Hoàng Hải, gọi đối phương tới trước mặt mình, thấp giọng hỏi.
Hoàng Hải ngẩn ra, còn chưa kịp trả lời đã thấy chủ nhiệm văn phòng huyện ủy Tiền Khiêm Ích vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn về phía bí thư Huyện ủy Khương, hiển nhiên là đang trưng cầu ý kiến bí thư Khương. Bất kể như thế nào, chuyện này đều nằm trong phạm vi công việc của gã, chạy cũng không thoát.
Thấy Từ Quân Nhiên làm khó dễ, bí thư Khương do dự một chút, nhẹ nhàng nói với Từ Quân Nhiên:
- Người chết là lớn, tôi thấy chuyện này cứ làm vậy đi, ý chủ tịch huyện như nào?
Mấy chữ cuối, ông ta dùng giọng vô cùng âm trầm nói ra. Rất rõ ràng, nếu Từ Quân Nhiên không đồng ý, bí thư Khương sẽ không vui.
Chỉ có điều rất đáng tiếc là chủ tịch huyện Từ cũng không có ý để bí thư Khương vui vẻ, giọng của hắn mười phần kiên quyết, nói:
- Chuyện này tôi không đồng ý! Kiên quyết không!
Nói xong, Từ Quân Nhiên nhìn Tiền Khiêm Ích, vẻ mặt chăm chú:
- Chủ nhiệm Tiền, tôi nghe nói hôm nay đồng chí Quách Toàn đi uống rượu người thân mà sau, sau đó tới đây thì ngã xuống sông. Như vậy tôi xin hỏi anh ta đã xin nghỉ chưa? Xin nghỉ với ai? Khi anh ta gặp chuyện thì đang là lúc nào? Ai cho phép anh ta vào lúc đó đi uống rượu hả?
Bình tĩnh mà xem xét, nếu quả thực Quách Toàn vì chuyện công mà ngoài ý muốn qua đời, chắc chắn Từ Quân Nhiên sẽ không so đo vài nghìn đồng tiền an ủi, thậm chí không chừng sẽ bí mật cấp cho người nhà đối phương một chút tiền, dù sao thì đây cũng là hi sinh vì nhiệm vụ. Nhưng rõ ràng gã này trong giờ công làm việc tư, còn uống rượu nữa, cho nên mới ngã xuống nước mà chết. Gã đã vi phạm nghiêm trọng vào kỷ luật lao động! Nếu không phải người đã chết, Từ Quân Nhiên khẳng định sẽ truy cứu trách nhiệm. Còn nữa, với tư cách chủ nhiệm văn phòng Huyện ủy, Tiền Khiêm Ích cũng phải có trách nhiệm với chuyện này, anh ta quản lý văn phòng Huyện ủy như thế nào vậy?
Rất rõ ràng, bí thư Khương và Tiền Khiêm Ích đều ý thức được mục đích trong lời của Từ Quân Nhiên, sắc mặt bí thư Khương lập tức trở nên âm trầm, mà sắc mặt Tiền Khiêm Ích trở nên tái nhợt. Dù sao Từ Quân Nhiên cũng là chủ tịch huyện kiêm phó bí thư Huyện ủy, hắn quả thực có tư cách tiến hành chất vấn mình.
- Chuyện này, chủ tịch huyện, tôi…
Tiền Khiêm Ích lắp bắp không biết nói như nào, chỉ có thể đưa mắt về phía bí thư Khương, hi vọng chỗ dựa của mình có thể lộ mặt lúc này, hỗ trợ ngăn cản chủ tịch huyện Từ khí thế hung hãn này.
Bí thư Khương há hốc mồm, vừa định nói chuyện thì Từ Quân Nhiên không cho y cơ hội. Dù sao chuyện này muốn lớn có thể lớn, muốn nhỏ có thể nhỏ. Buổi sáng bí thư Khương trên cuộc họp thường ủy huyện ủy còn đè ép chính mình, nếu mình không mượn cơ hội này phản kích, người khác sẽ cảm thấy vị chủ tịch huyện này dễ bắt nạt. Đến khi đó uy nghiêm hắn vất vả tạo dựng sẽ đánh mất không còn.
Ánh mắt hắn dần trở nên nghiêm trọng, Từ Quân Nhiên trầm giọng hỏi Tiền Khiêm Ích :
- Chủ nhiệm Tiền, cán bộ cấp dưới công nhiên đi uống rượu trong thời gian làm việc! Anh làm chủ nhiệm phòng làm việc Huyện ủy như thế nào vậy? Chẳng lẽ nói loại hành vi không tổ chức, không kỷ luật này đã trở thành bầu không khí trong phòng làm việc Huyện ủy sao?
Nói xong, Từ Quân Nhiên nhìn thoáng qua bí thư Khương vẻ mặt tái xanh, đầy ý vị sâu xa nói:
- Bí thư Khương, nếu chuyện này rơi vào tai lãnh đạo Thành ủy, huyện chúng ta sẽ nổi danh rồi!
Hào khí giữa mấy người lập tức trở nên có chút lúng túng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận