Thăng Thiên Chi Lộ

Chương 431: Đối tác mới.

Buổi chiều hôm đó, Từ Quân Nhiên một mình về tới xã Trường Thanh nhận công tác, việc bổ nhiệm trên tổ chức đã hạ lệnh xuống, cán bộ trong xã hắn cũng đã quen biết khá nhiều, tiếp theo chính là vấn đề làm thế nào nhanh chóng triển khai công việc.
Lúc đến Đảng ủy xã, Hoàng Hải đã ra tiếp đãi Từ Quân Nhiên, bây giờ anh ta đã là chủ nhiệm văn phòng Đảng ủy xã kiêm ủy viên Đảng ủy, đó là do Từ Quân Nhiên đánh tiếng với Chu Trạch Thành, tuy nói quan hệ trước đây của Hoàng Hải và Vương Tường Lâm rất tốt, nhưng Từ Quân Nhiên cảm thấy tên Hoàng Hải này vẫn rất hữu dụng, dù sao thời gian Hoàng Hải ở xã Trường Thanh đã lâu, hơn nữa hiểu rất rõ tình hình trong xã, huống chi chuyện lần này của Vương Tường Lâm cũng không cuốn anh ta vào, vậy cho thấy con người này ở một số việc vẫn có một chút tính kỷ luật.
Trung tâm xã bên dưới không so được với thị trấn huyện Phú Nhạc, huyện Phú Nhạc bởi vì lí do có mấy công xưởng lớn, cho nên phương diện điện lực vẫn luôn không có gì có thể bắt bẻ được, thậm chí cấp điện còn ổn định hơn so với một số thành thị nhỏ, đây chủ yếu là vì nhà máy điện sợ làm trễ nải việc sản xuất của mấy nhà xưởng lớn, Từ Quân Nhiên khi đó cũng không để ý, nhưng sau khi đến xã Trường Thanh, cảm giác này ngày càng rõ ràng. Nhất là sau khi trời tối dần thì lập tức sẽ có cảm giác rõ ràng, không nhìn thấy gì cả, đèn điện “dầu” điện áp rất thấp của ban ngày không còn nữa, đi vào trong nhà phải thắp nến. Nhân viên thông tin cầm tách trà và bút ký của Từ Quân Nhiên đi vào lầu ba của phòng họp nhỏ, một dãy bàn trà thắp hơn mười ngọn nến, ánh sáng hắt ra in thành hình dáng trên sân nhỏ. Từ Quân Nhiên đi theo Hoàng Hải hai người cùng lên lầu.
Hoàng Hải vừa đi vừa cười nói:
- Bí thư Từ, nơi này không thể bì được với thị trấn, trời vừa tối chuẩn bị mất điện, quần chúng chúng ta đặt một cái tên cho điện lưới, gọi là “Điện thức giấc”
Anh ta hiện tại không dám không cẩn thận đối đáp với Từ Quân Nhiên, bản thân ban đầu không coi trọng Từ Quân Nhiên, nếu không phải là vì cháu gái ngoại Thôi Tú Anh và Từ Quân Nhiên thân thiết, không chừng Từ Quân Nhiên chửi mình bỏ mẹ, nhưng thật không ngờ, tên thanh niên Từ Quân Nhiên này lại có bản lĩnh lớn như vậy, chẳng những không bị đám Mã Tụ Bảo bọn chúng quật ngã, ngược lại còn biến thành bí thư Đảng ủy xã Trường Thanh. Đây quả thực là việc Hoàng Hải chưa bao giờ thấy.
Điều mấu chốt nhất là, Hoàng Hải biết rõ, chức vụ ủy viên Đảng ủy xã này của mình là Từ Quân Nhiên ra mặt mà có, nếu không theo bố trí của huyện, mình hiện giờ có lẽ chỉ được đề bạt một bước, làm một tên phó chủ tịch xã xếp cuối hạng mà thôi, làm sao có thể có được vinh quang như bây giờ, trở thành chủ nhiệm văn phòng Đảng ủy xã, lại còn là ủy viên Đảng ủy.
Cho nên, lúc đối diện với Từ Quân Nhiên, Hoàng Hải thậm chí cảm nhận được một chút mùi vị may mắn, bởi vì anh ta biết, vận mệnh của mình đã thắt chặt với người bí thư kýnhỏ tuổi trước mặt này rồi.
Từ Quân Nhiên rất ngạc nhiên hỏi:
-Tại sao lại gọi là “điện thức giấc”?
Hoàng Hải cười cười giải thích nói:
- Điện của xã chúng ta, phải đợi đến nửa đêm mới có, bình thường đều là lúc mọi người trong xã xuống đồng làm việc rồi mới cấp cho, cho nên gọi là điện thức giấc.
Từ Quân Nhiên gật gật đầu, vừa nghĩ ra thực sự có chuyện như thế, dân chúng giữa đêm tối lại có thể nghĩ ra được một chút hài hước màu đen.
Hôm nay là hội nghị Đảng ủy toàn xã mở rộng lần thứ nhất từ sau khi Từ Quân Nhiên đến nhậm chức, cũng có thể là vì lí do chuẩn bị đến rằm tháng giêng, toàn bộ thành viên trong ban đều có mặt đầy đủ, các cán bộ của từng thôn bên dưới cũng đều tập chung ở đây, không một ai xin nghỉ.
Những người tham gia hội nghị hôm nay, đại đa số đều là cán bộ Đảng ủy và Ủy ban xã, Từ Quân Nhiên lúc trước từng chào hỏi qua Cát Đại Tráng, chuẩn bị đưa cơ quan Ủy ban xã và Đảng ủy xã về cùng một văn phòng, lúc nào cũng tách văn phòng như vậy, không nói tới hiệu suất thấp, điều quan trọng nhất chính là giống như xã Trường Thanh có hai cơ quan quyền lực vậy, đây là điều Từ Quân Nhiên tuyệt đối không cho phép.
Trong những cán bộ tham gia hội nghị, có mấy người lãnh đạo đã lui về tuyến hai, trong đó có hai phó chủ tịch xã, một người tên là Trương Triều Long, một người tên là Triệu Văn Vũ, đều là cán bộ có lý lịch tương đối lão làng của xã Trường Thanh. Trương Triều Long và Triệu Văn Vũ chỉ một năm nữa là chính thức nghỉ hưu rồi, cho nên xã hoàn toàn không phân công công việc cụ thể gì cho bọn họ cả, nói chung ở đâu có một chút tranh chấp cần giải quyết thì tạm thời sắp xếp bọn họ đến giải quyết. Tình hình như vậy so với trong huyện thì không giống nhau lắm, chính xác mà nói chỉ tồn tại ở cơ sở.
Nếu như ở cấp huyện thành, nếu như đã lui về tuyến hai mà vẫn nắm quyền lực không buông, người ta sẽ cho rằng anh lưu luyến không muốn đi, là muốn gây phiền phức cho lãnh đạo mới, nhưng ở tầng cơ sở lại không như vậy, nên biết ở xã thị trấn, tất cả cán bộ tại chức đều làm việc, bận tối mắt tối mũi, thêm một người là thêm một phần sức mạnh, còn có một số việc phải xử lý gấp, để người địa phương ra mặt, đặc biệt là người đức cao vọng trọng ra mặt giải quyết, thường hiệu quả hơn. Huống chi rất nhiều đồng chí cũ ở cơ sở đổi vị trí chứ không thay đổi chỗ làm việc, càng sắp nghỉ hưu càng không muốn lui xuống. Tuy không có thực quyền nhưng chỉ cần cho công việc để làm, không những không cảm thấy vất vả, ngược lại còn cảm thấy lãnh đạo coi trọng, rất sĩ diện, lại khoe mình một chút. Tính tình kiểu người này có cảm giác thỏa mãn, cảm giác thành tựu, cảm giác ưu việt rất sâu sắc, mang ý nghĩa không nhỏ cho cuộc sống của họ. Bởi vậy nếu sử dụng đúng phương pháp đối với những lão đồng chí này, quả thật có thể làm được một số việc mà vốn không dễ làm.
Còn có hai người tuổi tương đối cao, một người chủ tịch hội thương nhân Phạm Thụ Lâm, từng làm qua phó bí thư Đảng ủy xã, đến khi làm chủ tịch đại diện, coi như người lui về tuyến hai mà không lui, hơn nữa sức khỏe ông cụ không được tốt, có chút cao huyết áp, thỉnh thoảng xin nghỉ ra huyện kiểm tra sức khỏe, nếu không phải còn thiếu tuổi có lẽ đã sớm về hưu rồi. Một người khác thì là tổ trưởng tổ liên lạc của hiệp thương chính trị Lưu Văn Thiên, cấp bậc mặc dù là cấp chính quy nhưng công việc đó về cơ bản thuộc loại đọc báo uống trà.
Cộng thêm các thành viên khác của ban, tất tật lớn nhỏ tròn mười mấy người, Từ Quân Nhiên bỗng dưng phát hiện, chỉ một xã Trường Thanh lại có hơn hai mươi cán bộ chính quy cấp phó, hắn không khỏi thở dài, thầm nghĩ nhiều người như vậy, thật sự đều cần thiết sao?
Chỉ có điều lời này hắn cũng chỉ nén lại trong lòng, có một số việc không phải là thứ mình có thể lao tâm, thuận theo tự nhiên sẽ tốt hơn.
Hội nghị Đảng ủy mở rộng là hình thức họp rất bình thường trong ban chính phủ Đảng của xã thị trấn. Có công việc gì cần sắp xếp, một cuộc họp Đảng ủy mở rộng là có thể giải quyết được. Công việc của xã, đông tây nam bắc, Đảng, chính phủ, dân quân, nhân dân, học sinh, qui về một mối, tất cả đều dựa vào quyết định của một người. Thời kỳ trước của Từ Quân Nhiên cũng từng làm qua lãnh đạo cấp xã thị, lộ trình làm quan đã từng gặp qua nhiều, hiểu rất rõ những phương thức thao tác này, một tay nắm quyền, bất luận làm công việc gì đều phải nắm vị trí trung tâm, mà ngay cả họp cũng phải làm như vậy. Hoặc là phát biểu trước, giao việc, hạ lệnh hoặc điều chỉnh tiến trình cuộc họp. Hoặc là tổng kết sau cùng, anh giơ bảng lên, tôi đập xuống, lúc đưa ra quyết sách làm cho cấp dưới cảm thấy không hài lòng, lúc nói ra mới có trọng lượng, đạo lý rõ ràng, không chê vào đâu được, đã có tư tưởng kỳ diệu mà lại dễ làm, đã thể hiện dân chủ, lại thể hiện tập trung, đã tổng hợp dân ý, lại thống nhất toàn cục, đã vững chắc, lại mạnh như thác đổ. Đã rất khiêm tốn, lại cao hơn người một bậc, cái đó chính là bản lĩnh của lãnh đạo. Nếu không, không ai tin và phục tùng, làm sao có thể quyết tâm làm theo anh?
Cho nên, cuộc hợp Đảng ủy lần thứ nhất hôm nay, Từ Quân Nhiên cố ý trước tiên án binh bất động, thám thính một chút thực hư của mọi người, coi xem những cán bộ này nhìn tên bí thư mình đây như thế nào, đợi sau khi bọn họ đều đã phát biểu, bản thân mình làm một cái tổng kết sau cùng là được rồi.
Ho khan một tiếng, Từ Quân Nhiên nhàn nhạt nhìn thoáng qua đám cán bộ trong phòng họp, chậm rãi mở miệng nói:
- Mọi người có ý tưởng gì, đều nói ra đi.
Cát Đại Tráng bất động không lên tiếng nhìn Từ Quân Nhiên, trong lòng thầm nói, đối với vị bí thư Từ này, ông ta đã lĩnh giáo sự lợi hại của đối phương, trước đây ở thời đại của Vương Tường Lâm, Từ Quân Nhiên mới đến nhìn không thuận mắt, nhưng trong lúc không ai để ý, lại phát tán vấn đề tổ công tác liên hợp thôn, trực tiếp khiến cho Chủ tịch xã Vương rớt đài, mà ngay cả bí thư Mã ban đầu ở xã Trường Thanh hô mưa gọi gió bây giờ cũng trở thành phó chủ tịch huyện Mã của huyện, ha ha, phó chủ tịch huyện, nghe tên không đến nỗi nào, nhưng lăn lội trong chốn quan trường bao nhiêu năm, Cát Đại Tráng hiểu rất rõ, một phó chủ tịch huyện quản vệ sinh môi trường không danh không phận, so với một bí thư Đảng ủy xã một tay nắm quyền, cuối cùng người nào sẽ khiến người ta động lòng.
Điều quan trọng nhất là, xem khí thế của buổi họp trong huyện ngày hôm qua, Từ Quân Nhiên không khéo đã trở thành một đối tượng cá cược cho bí thư và chủ tịch huyện, nếu đúng như vậy, bản thân tạm thời không được đắc tội hắn, dù sao người mà lãnh đạo huyện quan tâm, tuyệt đối không phải là người mình có thể động vào.
Hắn vẫn không nói gì, Phạm Thụ Lâm liền mở miệng, tên này làm phó bí thư Đảng ủy rất nhiều năm, bắt đầu từ thời công xã nhân dân đã là tên to mồm có tiếng, trình độ văn hóa không cao nhưng lại thích khoe chữ, lời nói ra nho nhã lúc nào cũng muốn nghiền ngẫm từng chữ, làm việc ở đâu cũng đều muốn thật ồn ào vang dội, nói chuyện dài thườn thượt, nói chuyện với một người cũng như làm báo cáo, lúc làm việc, hô hào trước ủng hộ sau, lui về tuyến hai, đã không còn nhiều người khen ngợi nữa, cho nên hắn dễ bốc hỏa, thường xuyên cáu kỉnh, dường như với ai cũng đều có ý kiến, đặc biệt là đối với việc Từ Quân Nhiên và Mã Tụ Bảo trước đây, hình như ý kiến của Phạm Thụ Lâm không nhỏ.
- Bí thư Tiểu Từ, cậu là một người tài hoa, một sinh viên đại học đến từ thủ đô, lại từng học tập tại trường Đảng trung ương, đám nhà quê chúng tôi cũng không có gì để nói, chỉ một chữ, phục! Về sau cậu bảo làm thế nào thì sẽ làm thế đó, lão Phạm tôi là người đầu tiên đồng ý hai tay.
Lời của Phạm Thụ Lâm nhìn như thô kệch nhưng lại khiến Từ Quân Nhiên có chút bất ngờ, thật không ngờ tên này lại hiểu rõ lý lịch của mình như vậy. Còn thái độ của anh ta, Từ Quân Nhiên căn bản không để trong lòng, mấy chục năm lăn lộn trên quan trường, điểm tâm tư nhỏ đó mà hắn không nhận ra thì hắn đã phí công bao nhiêu năm rồi.
Phạm Thụ Lâm trông dương dương tự đắc, giống như mình là đội thứ nhất mà cảm thấy vui mừng, trong lòng Từ Quân Nhiên thì đã cho tên này vào hàng ngũ những người không thể dùng, dù sao một kẻ mở miệng liền gọi mình là cán bộ của bí thư tiểu Từ, suy cho cùng chẳng qua là thích cậy già lên mặt mà thôi, nếu thực sự có năng lực, Phạm Thụ Lâm cớ sao lại bị Mã Tụ Bảo chèn ép gắt gao như vậy.
Cười ha ha, Từ Quân Nhiên nhàn nhạt nói:
- Mọi người có điều gì muốn nói, nói đi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận